Kim Chủ Nan Vi - Chương 77
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 77: Thân thể đói bụng, phía dưới càng đói bụng.
Loại chuyện tự an ủi này, nếu như
nói lớn chuyện ra đó là kêu thả lỏng toàn thân, ở dưới sự giúp đỡ không cần người,
mang đến cho mình một trận thân mật lại thoải mái cả người thỏa mãn. Nói nhỏ chuyện
đi, cũng là chính mình yêu chính mình một loại thể hiện hóa thành động từ. Kiều
Mạn Tích đã quên chính mình lần trước tự an ủi là lúc nào, dù sao đã là thời
gian rất lâu đến cô đủ để quên.
Kiều Mạn Tích trưởng thành sớm, đối
với trái tim của mình đã sớm xác định rồi, cô biết rất rõ mình thích nữ nhân,
tuy không dự định cùng người nào cùng nhau sống hết đời, nhưng yêu cầu thấp nhất
vào mắt cô, đầu tiên phải là cô gái. Đêm đầu là ở 14 tuổi, vào lúc ấy bạn cùng
lứa tuổi còn đang vội vàng làm bài tập, mà Kiều Mạn Tích cũng đã luyện thành
năng lực trêu người không nhỏ.
Từ
đó đến nay, cô đã quên đi dáng dấp người muốn cái đầu tiên của chính mình, cả
tên cũng không nhớ tới. Cô chỉ nhớ rõ đó là một nữ nhân thành thục lớn hơn mình
15 tuổi, đẹp đẽ cao quý, tao nhã mê người, rất chăm sóc lần đầu tiên của chính
mình, đem cô làm cho cực kỳ thoải mái. Từ sau đó, Kiều Mạn Tích vốn là yêu thích
nữ nhân thì càng thêm mê luyến thân thể nữ nhân.
Tiểu cô nương trẻ tuổi sạch sẽ là lựa chọn hàng đầu cô bao nuôi, để họ cùng lúc hầu hạ mình, mình cũng có thể
thưởng thức thân thể tươi mới. Mà đối tượng của tình một đêm, lại đa số
đều là đồng dạng loại hình kỹ thuật hơn người, mang theo cảm giác cấm dục, lại
có thể để cho mình có được thỏa mãn cực lớn. Kiều Mạn Tích xưa nay cũng không phải người
chủ quen nhẫn nại, dù sao thân thể là của chính mình, cô dựa vào bản lĩnh đi hưởng
thụ vui sướng của thân thể, lại có cái gì không đúng?
Tuy
nói hiện tại đã không có cách nào giống như kiểu trước đây có mỹ nhân tới chăm
sóc thân thể của chính mình, nhưng Kiều Mạn Tích lại sẽ không bạc đãi bản thân
cô. Ngón tay thon dài thăm dò vào đến trong thân thể ướt át, một ngón không đủ
thì đổi thành hai ngón, Kiều Mạn Tích quen thuộc dùng tốc độ chậm ở trong thân
thể chậm rãi cạn ra sâu vào.
Cô
vặn lấy eo, tưởng tượng Trầm Thư Đường đặt ở trên người mình, cũng đem ngón
tay tưởng tượng là tay của nàng. Vì để cho ảo tưởng càng chân thực, Kiều Mạn
Tích ở
trong đầu ảo tưởng cả xa lánh của Trầm Thư Đường đối với mình đều bỏ thêm vào, cô nghĩ đối
phương mang theo vẻ
mặt lạnh lùng, để cho mình đem chân tách ra, chậm
rãi để lên, chính mình tức không nhịn nổi, đưa tay đẩy nàng ra, không nghiêng
lệch sờ lên bụng của nàng, một lần nữa tự tay mò tới
mã giáp tuyến rắn chắc.
Kiều
Mạn Tích ở trong đầu miêu tả một hồi tình cảnh phụ nữ xinh đẹp quyến rũ động lòng
người, chỉ cảm thấy thân thể so với trước còn muốn mẫn cảm gấp mấy lần. Cô dùng
tay nắm bắt bộ ngực, móng tay ngắt lấy đỉnh lôi kéo chà chà, trong óc nghĩ Trầm
Thư Đường lúc này đại khái sẽ nói, nơi đó của chính mình
thực sự đã trở nên rất cứng rồi. Đồng thời đem ngón tay thật sâu đưa vào, ở nơi sâu xa
nhất đòi mạng.
"A...
Trầm Thư Đường...Ân... Cho ta..." Kiều Mạn Tích ở vào thời điểm này luôn
là cực kỳ khâm phục trí tưởng tượng của mình, cũng làm cho trận tự an ủi này
trở nên càng thêm một
hồi hoan ái như là hai người. Trên bàn máy tính bởi vì quá lâu không có động tĩnh mà
rơi vào hình thức chờ, toàn bộ màn hình trở nên đen kịt,
chiếu ra dáng dấp của chính mình trên ghế salông.
Kiều
Mạn Tích nửa khép mắt, nhìn chính mình chiếu ra bên trong màn ảnh, thân thể
cô trần truồng, không biết xấu hổ mà đem
chân tách ra, ngón tay không ngừng mà nhiều lần ra vào, mang ra một ít chất lỏng
óng ánh. Nhìn như thế. Kiều Mạn Tích trái lại cảm thấy kích thích cực kỳ. Cô tự luyến,
cũng có vốn liến của tự luyến. Mỗi một nơi trên người Kiều Mạn Tích đều có thể dùng tinh xảo để hình dung, cho
dù là chân tâm vị trí tư mật như vậy, Cô cũng có tự tin tuyệt đối, cảm giác phía dưới của
mình chính là đẹp đẽ hơn người khác.
Nghĩ đến khi Trầm Thư Đường đã từng
mỗi lần liếm chính mình đều sẽ nhìn phía dưới của mình thất thần một hồi lâu,
Kiều Mạn Tích thì càng hăng hái. Cô vặn lấy
vòng eo, như là nghênh hợp động tác của người khác, nhiệt tình chập trùng. Vào lúc
này Trầm Thư Đường đại khái sẽ ép tới càng thấp hơn, cắn
vành tai của chính mình, ở bên tai của chính mình lưu lại nhiệt khí. Kiều Mạn
Tích nhắm mắt lại, để ảo tưởng càng dễ dàng xuất hiện.
Cô cong ngón tay, liên tục tới lui ấn
đè trên vách của đường cái, tay trái trống không cũng tới, mềm nhẹ yêu thương hạt đậu nhỏ bị lạnh nhạt đã lâu. Đây là thân thể
của cô, cô rõ ràng nhất làm sao sờ sẽ thoải mái nhất. Kiều Mạn Tích
yêu thích lực đạo mềm nhẹ, yêu thích tiết tấu nhẹ nhàng, khi hai chân run đến
càng ngày càng lợi hại, vòng eo đã không còn do ý thức của mình khống chế nhún
nhảy, mà là không bị khống chế run rẩy. Kiều Mạn Tích lên giọng kêu nhỏ, cuối
cùng để thân thể thật lâu không thể thỏa mãn đạt đến
một lần khuây khoả.
Cô mỏi mệt
nằm trên ghế salông, cảm giác mình làm việc này quả nhiên rất mệt, bình thường
nếu có người hầu hạ, cô chỉ cần nằm ở
nơi đó hưởng thụ thì được rồi. Lúc này mình làm xong, cô cảm thấy có chút dùng quá mạnh, không khỏi nhức eo đau lưng. Nhưng
mà một lần như vậy, lại hoàn toàn không có cách nào thỏa mãn khẩu vị lớn của Kiều
Mạn Tích. cô nằm ở đó sửng sốt chút, lại quỳ gối trên trên ghế salông, đem
cái mông trắng mịn mân mê.
Cô
nghĩ Trầm Thư Đường hiện tại chắc sẽ thích xem được chính mình như vậy chứ. Bên
trong đang làm tình, nếu như tư thế của một người
trong đó rất mắc cỡ,
một người khác cũng sẽ cảm thấy hưng phấn. Kiều Mạn Tích nghĩ Trầm Thư Đường nếu
như thấy được dáng vẻ của mình bây giờ, nhất định sẽ không thể chờ đợi
được nữa đè lên, bụng dưới kề sát ở trên cái mông của chính mình, thật sâu tiến
vào chính mình.
Kiều
Mạn Tích lại bổ não cảnh tượng này, cô vặn lấy cánh mông, suy nghĩ phía sau là
Trầm Thư Đường, phóng
đãng ngâm nga thở khẽ. Ngay cả bản thân Kiều Mạn Tích cũng cảm giác thanh âm của
mình nghe vào ngượng ngùng cực kỳ, nhưng càng như vậy, cô liền gọi đến càng vui mừng. Thân thể ướt át lại nóng bỏng, cô kẹp lấy ngón
tay của chính mình, ở thời khắc đỉnh điểm không chịu
nổi cắn vào gối ôm của một bên.
"Ân...
Thật thoải mái." Lại một lần sau khi lên đỉnh, Kiều Mạn Tích nằm sấp trên
ghế salông, hoàn toàn không thèm để ý chất lỏng chính mình chảy ra đem sofa nhạt
màu làm ra một bãi nước ướt át
Cô ở trên sô pha nằm hồi lâu, đợi nghỉ ngơi đủ rồi mới đứng dậy đi tắm rửa sạch
sẽ, lại thay đổi một thân quần áo sạch sẽ, trở về phòng nằm, vừa rồi làm vận động
quá lâu, cô cần nghỉ ngơi.
Trầm Thư Đường trước khi trở về cố ý đi quán bar lấy rượu Kiều Mạn Tích
yêu cầu, cũng mua vật
liệu làm canh, dù sao nàng trước đó thấy Kiều Mạn Tích còn khá thích uống
canh, dự định đêm nay làm chút cho cô. Nàng xách theo đồ vật trở về, phát hiện
máy tính tắt máy đặt ở trên bàn, cũng không ngại Kiều Mạn Tích động máy tính của
mình, chỉ là nàng mới vừa ngồi xuống, liền phát hiện trên ghế salông có một đống
vết nước, hơn nữa như là mới vừa dính lên không lâu còn không có khô. Kiều Mạn
Tích nghe được âm thanh đi ra, thấy
chính là Trầm Thư Đường vuốt vết nước kia, dáng vẻ đang quan sát. Cô nhàn nhạt liếc mắt nhìn, đi tới ngồi ở nơi sofa không ướt.
"Kiều
Mạn Tích, đêm nay làm canh cho cô, rượu của cô cũng mang về rồi." Trầm Thư Đường
thấy Kiều Mạn Tích đi ra, nhẹ giọng nói.
"Nga."
Kiều Mạn Tích đáp lại, dùng tay xoa eo đau mỏi, cô cảm thấy buổi chiều chính mình xác thực từng làm quá mức, hơn
nữa quá lâu không có làm, eo thật sự rất
mỏi.
"Nơi
này làm sao ướt rồi?"
Trầm Thư Đường cũng không để ý lạnh nhạt của Kiều
Mạn Tích, mà là nhìn một khối dấu vết ướt trên ghế salông kia nhẹ giọng hỏi. Cho
dù Trầm Thư Đường thận trọng thông minh như thế nào đi nữa, cũng tuyệt
đối sẽ không nghĩ đến chuyện Kiều Mạn Tích làm buổi chiều. Lúc này nghe nàng hỏi
như vậy, sắc mặt Kiều Mạn Tích như thường, hoàn toàn không có một chút ngại
ngùng sợ sệt nào, cô hời hợt nói câu nước đổ, mà Trầm Thư Đường cũng là thật sự
tin rồi.
Thấy nàng khom người đem áo sofa ướt rồi tháo ra, lại đem cái đệm đơn độc bị ướt
kia lấy xuống treo ở trên ban công chuẩn bị phơi khô. Nghĩ đến tay của Trầm Thư
Đường giờ khắc này đang sờ đến đồ vật bên trong thân thể mình chảy ra, Kiều Mạn Tích liếm liếm môi, nghĩ đến cảm giác
thoải mái của buổi chiều, đỡ eo nằm ở một bên sofa khác. Ân... Nếu như Trầm Thư Đường đích thân thượng mình, sẽ càng thoải mái chứ
"Cô
làm sao vậy? Không thoải
mái?" Trầm Thư Đường phơi xong cái đệm trở về, thấy được Kiều Mạn Tích vuốt
cái bụng lại vuốt eo nằm ở đó, nhẹ giọng
hỏi. Nàng đứng khuất sáng, luôn là quen mặc một thân trắng, bóng người thon
dài dưới ánh mặt trời bị kéo dài, mặt trắng nõn nhu hòa đến không ra dáng.
Kiều
Mạn Tích nhìn hồi lâu, cô cảm thấy Trầm Thư Đường thật sự thành thục cũng đã
trưởng thành rất nhiều, ở trên mặt của nàng cũng không nhìn ra tâm tình và buồn
vui nữa, rõ ràng đây là phương diện tốt, nhưng trong lòng Kiều Mạn Tích lại có chút
không thoải mái.
"Không
có gì." Tâm tình Kiều Mạn Tích bỗng nhiên trở nên sa sút lên, cô đem đầu chôn ở trong tay không nói lời nào, mà lúc này, trên eo bỗng
nhiên có thêm một trọng lượng, cô không ngẩng đầu, chỉ cảm thấy tay của Trầm
Thư Đường ở trên eo chính mình nhẹ nhàng bóp xoa, hóa giải đau nhức làm cho cô
cực kỳ thoải mái.
"Eo
cô không thoải mái à? Kiều Mạn Tích, kỳ thực...Cô không cần đề phòng đối với
tôi như vậy, có thể đem tôi coi là bạn của cô" Thanh âm của Trầm Thư Đường rất nhẹ,
ngữ điệu chầm chậm, lộ ra ôn nhu khiến người ta an tâm. Cô nhìn tóc dài của Kiều
Mạn Tích, đưa tay thay cô thu thập xong, gom lại ở một
bên người. Kiều Mạn Tích được nàng xoa thoải mái, đã sớm quên đi sa sút vừa rồi.
"Ân...
Hiện tại thoải mái rồi, xoa một chút nữa." Kiều Mạn Tích nhẹ giọng nói
qua, thân thể cũng bởi vì thoải mái cuộn mình lên. Thấy thói quen của cô không thay
đổi, mỗi lần thoải mái thì đều sẽ vô ý thức co lên thân thể, Trầm Thư Đường cười
cười, tiếp tục xoa eo cho cô. Kỳ thực nàng là xác thực muốn cùng Kiều Mạn Tích
hòa bình sống chung, giúp cô khôi phục dáng vẻ trước đây.
Hai người không cần coi là người xa
lạ hoặc người qua đường, dù sao lấy khoảng chuyện trước kia họ cũng đã sớm nên
quên đi. Chính mình lưu lại Kiều Mạn Tích
là xuất phát từ hảo ý, nếu như họ thành bạn của nhau, có lẽ cũng là lựa chọn không tồi.
"Khá
hơn chút nào không? Cô có thể là
nằm quá lâu mới có thể đau eo." Trầm Thư Đường nhẹ giọng nói qua nàng cảm
giác mình không thể xoa quá lâu, nếu không một chút làm cơm thì không kịp.
"Không phải, là buổi chiều vận động quá nhiều rồi." Kiều Mạn Tích
không biết xấu hổ nói qua, thời điểm đối mặt Trầm Thư Đường hoàn toàn không có
nửa điểm e lệ, cho dù cô một buổi chiều đều đang đem người này cho rằng đối tượng
ảo tưởng tự an ủi.
"Cô
cũng ở trong nhà còn có thể vận động thế nào." Trầm Thư Đường tự
nhiên không tin Kiều Mạn Tích, chỉ coi là cô thuận miệng nói, thấy nàng sau khi
xoa nhẹ eo liền đi rửa tay nấu cơm, Kiều Mạn Tích
trở mình nằm trên ghế sa lông, nhìn bóng lưng của Trầm Thư Đường, hơi nhíu mày
"Rất muốn cùng người không nên tiếp cận làm tình, nên làm cái gì bây
giờ?" Kiều Mạn Tích nhỏ giọng thầm thì.
"Cái
gì?" Trầm Thư Đường không nghe được lời của Kiều Mạn Tích, nàng nghiêm
túc cắt lấy xương sườn, hỏi ngược lại.
"Không
có gì, chính là cảm thấy có chút đói bụng." Thân thể đói bụng, phía dưới
càng đói bụng.
"Cô
chờ một chút, lập tức liền có thể ăn." Trầm Thư Đường tự nhiên không hiểu
thâm ý trong lời nói của Kiều Mạn Tích, chỉ khi cô là thật đói bụng. Nhìn Trầm
Thư Đường lại bận rộn lên Kiều Mạn Tích cách chiếc quần sờ sờ giữa chân, lại đem tay
dời đi.
Làm
đồ ăn có ý nghĩa gì, tại sao không làm chính mình chứ...
Hết chương 77.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét