Kim Chủ Nan Vi - Chương 79
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 79: (Cp phụ) Mình...ngô.
Trong
bồn tắm là tràn đầy một bồn nước, lại không có nhiệt khí bốc lên, chỉ là sự lạnh
lẽo thấu xương. Vòng lấy hai chân ngồi ở bên trong, Hạ Úc An sững sờ phát
ngốc, tựa hồ hoàn toàn không chú ý tới nàng mở chính là nước lạnh mà không phải
nước nóng. Mãi đến tận thân thể bị đâm đến đau đớn nàng mới phát hiện, cũng
đã chẳng muốn đổi lại.
Giữa
hai chân còn lưu lại ý ướt nhàn nhạt, cũng chính là phần rung động này của thân
thể, càng ngày càng để Hạ Úc An cảm giác mình buồn cười lại đáng thương. Nàng
là uống say, nhưng nàng không phải say đến cái gì cũng không rõ ràng, cũng có
thể nói, nàng là muốn mượn cớ say rượu, để cho mình phóng túng một hồi, nhưng
chung quy, là không thể thực hiện được.
Kháng
cự của Giang Tầm Y còn sờ sờ ở trước mắt, cô đem mình đẩy ra, hoảng loạn sau
khi mất khống chế lực, con mắt này trong sáng đến triệt để, căn bản không như một
người vừa rồi bị người yêu câu dẫn qua. Nếu như... Chỉ là nếu như... A Tầm thật
sự yêu thích chính mình như thế nào sẽ là như vậy đây? Thời điểm cùng mình hôn
môi cô không có mặt đỏ, lần lượt lướt qua liền dừng, đều là ở thời điểm mình muốn
sâu sắc thêm tuyên bố ngưng hẳn.
A
Tầm đối với mình rất tốt, cô sẽ mỗi đêm ôm chính mình ngủ, làm bữa sáng, bữa
tối cho mình, sẽ đi đón chính mình tan ca. Những thứ này là chính mình muốn,
nhưng nàng muốn không chỉ là như vậy, không phải những chuyện rõ ràng bạn bè
cũng có thể làm này. Tại sao vậy chứ... A Tầm tại sao không thể tiếp nhận chính
mình chứ? Hạ Úc An bi thương cười, cũng không dám khóc cũng không có thể khóc.
Nàng
sợ Giang Tầm Y biết mình đang khóc sẽ khó chịu, rõ ràng Giang Tầm Y như người xấu
đem mình làm cho đau như thế, nhưng chính mình đối với cô, vẫn là đang để ý đến
muốn chết. Đại khái... Đây chính là mạng của mình đi. Hạ Úc An cười, thân thể sớm
đã bị nước lạnh ngâm đến không còn tri giác. Nàng đơn giản tựa ở trên bồn tắm,
dần dần nhắm chặt mắt lại. Nàng mệt rồi, muốn nghỉ ngơi, nơi này rất lạnh rất
lạnh, thì như bất cứ nơi nào không có Giang Tầm Y giống y chang nhau.
Ngồi
ở bên ngoài phòng khách, trên mặt Giang Tầm Y cũng là rối rắm. Cô biết phản ứng
vừa rồi của mình hơi quá đáng chút, thậm chí có thể nói, cái đẩy kia cơ hồ đem
chính mình ba năm qua nỗ lực đều hóa thành hư không. Từ nhỏ Hạ Úc An tâm tư thì
vô cùng tinh tế, mà tất cả vừa rồi, sợ là cũng sẽ gây nên hoài nghi của người
này.
Thời
gian của ba năm nay, Giang Tầm Y từ ban đầu muốn cố gắng đóng vai một bạn gái hợp
lệ trở nên càng ngày càng mờ mịt, đặc biệt là khoảng thời gian gần đây này, cô
thậm chí ngay cả chính mình đến tột cùng muốn cái gì đều nghĩ không rõ ràng.
Ban đầu, cô hy vọng thân thể của Hạ Úc An trở nên tốt, hy vọng nàng có thể vui
vẻ, phần niệm tưởng này là nàng rất sớm đã có, tồn tại trên tình bạn của chính
mình đối với Hạ Úc An. Nhưng bây giờ cô lại không nhận rõ mình làm những thứ
này rốt cuộc là trong tiềm thức khát vọng của cô muốn làm, hay là vì thân thể của
Hạ Úc An đi làm.
Hai
người đồng dạng là làm, mục đích lại khác nhau một trời một vực. Nếu như là cái
trước, nói rõ cảm tình của chính mình đối với Hạ Úc An cũng sớm đã không phải bạn
bè đơn giản như vậy, cô đối với Hạ Úc An có rung động, có cảm tình giữa khuê mật
sẽ không sinh ra, nhưng chính mình lại xác thực chưa thật sự yêu Hạ Úc An.
Nhưng nếu như là cái sau, cảm tình của chính mình đối với Hạ Úc An vẫn là bạn
bè, vậy thì sẽ không đối với nụ hôn của nàng sản sinh phản ứng.
Tình
yêu và tình bạn vào lúc này phân liệt ở hai bên đường, mà mình chính là người đứng
ở chính giữa chẳng biết đi đâu, Giang Tầm Y dần dần không mò ra cảm tình của
chính mình đối với Hạ Úc An, lần đầu tiên có kích động muốn trốn tránh. Cô ngồi
rất lâu, phát hiện Hạ Úc An tắm rửa không khỏi tắm quá lâu, ròng rã một tiếng lại
còn chưa hề đi ra. Giang Tầm Y không yên lòng, bận bịu đi tới trong phòng tắm đẩy
cửa ra, phát hiện Hạ Úc An lại nằm ở trong bồn tắm ngủ thiếp đi. Cô cau mày đi
tới, muốn đem người từ bên trong vớt ra, nhưng tay mới vừa tiến vào, lạnh lẽo của
tay tiếp xúc để Giang Tầm Y trong lòng hoảng hốt.
Nước
ấm lạnh như vậy tuyệt đối không phải nước nóng trở nên lạnh, mà vốn là nước lạnh.
Cô nhíu chặt lông mày, vội vàng đem Hạ Úc An từ bên trong nước lạnh vớt ra, tìm
ra khăn tắm đem nàng gói kỹ mang về trên giường. Bờ môi của Hạ Úc An lạnh đến
trắng bệch, nàng an ổn ngủ đi, nhưng khóe mắt vẫn còn mang theo một tia nước mắt.
Giang Tầm Y nhìn trong lòng khó chịu, cô đem tóc của Hạ Úc An thổi khô, đem
nàng mang vào trong chăn, chính mình cũng tùy ý tắm một cái, trở lại nằm. Hổ thẹn
và tự trách trong lòng so với trước phóng to mấy chục lần, đặc biệt là thấy được
mặt tái nhợt của Hạ Úc An, trong lòng Giang Tầm Y như thế nào sẽ không đau.
"Úc
An, xin lỗi, xin lỗi. Lần này vẫn là mình không làm tốt, sau này mình sẽ không
để cậu khó chịu nữa." Giang Tầm Y ôm chặt Hạ Úc An, người sau ngửi thấy được
mùi của cô, theo thói quen tiến vào trong ngực của cô, ở trên bả vai của cô cọ
cọ.
Chỉ
là đêm đó Giang Tầm Y trước sau không thể ngủ yên, dù sao thân thể của Hạ Úc An
quá yếu, uống nhiều rượu như vậy, ngâm một giờ nước lạnh, khó tránh khỏi sẽ có
tình huống. Đúng như dự đoán, đến sau nửa đêm, thân thể của nàng nóng thì giống
như lò lửa, cũng không ngừng kêu lạnh. Giang Tầm Y sờ sờ đầu nàng, ước chừng phỏng
chừng có khoảng 38 độ. Cô quyết định trước hết để cho Hạ Úc An uống thuốc, nếu
như sáng sớm còn không tốt sẽ đưa nàng đi bệnh viện.
"Úc
An, tỉnh tỉnh, cậu phát sốt rồi, uống chút thuốc." Giang Tầm Y vỗ bờ vai của
Hạ Úc An đem nàng đánh thức, người sau mở mắt ra, phát hiện là Giang Tầm Y, bỗng
nhiên cười lên. Trên mặt nàng mang theo đỏ ửng của sốt, con mắt nước óng ánh
nhìn mình.
"A
Tầm, thật tốt, cậu vẫn còn ở đây. Mình vừa mơ một giấc mơ, mơ tới cậu bị mình tức
giận bỏ đi. Xin lỗi, mình uống say rồi, mình không muốn như vậy, cậu đừng giận
mình."
Giang
Tầm Y không nghĩ tới Hạ Úc An sau khi tỉnh lại là xin lỗi với mình, mũi một trận
chua xót, cô cúi đầu không cho Hạ Úc An thấy được viền mắt ướt át của mình, đưa
tay nhéo mặt nàng.
"Đồ
ngốc, nói cái gì xin lỗi, mình không có giận cậu, mau đem thuốc uống."
Giang Tầm Y đem Hạ Úc An nâng dậy, đem thuốc đưa cho nàng, Hạ Úc An sau khi uống,
Giang Tầm Y liếc nhìn thời gian, mới hơn ba giờ sáng, cô ôm Hạ Úc An nằm trở lại
trên giường, vỗ nhẹ phía sau lưng nàng chờ nàng ngủ, một lát sau, cũng chầm chậm
ngủ thiếp đi.
Sáng
ngày thứ hai, Giang Tầm Y dậy nhìn nhiệt độ của Hạ Úc An một chút, tuy còn có
chút sốt nhẹ, nhưng hẳn là không cần đi bệnh viện. Giang Tầm Y xin nghỉ, lại đi
dưới lầu mua chút nguyên liệu nấu ăn trở về làm cháo, cô biết Hạ Úc An thích ăn
cháo ngon miệng, mua cũng là gạo đen. Sau khi cháo nấu xong mang theo mùi thơm
thoang thoảng, Giang Tầm Y đem cháo bưng đến trong phòng, ngồi ở bên giường
đem Hạ Úc An đánh thức.
Kỳ
thực chuyện phát sốt như vậy Hạ Úc An cũng đã quen thuộc từ lâu, chỉ là thân
thể của nàng có bệnh cũ, tuổi nhỏ lúc tai nạn xe lưu lại bệnh căn đến bây giờ
còn chưa tốt, thân thể vừa bị cảm lạnh, toàn thân khớp xương sẽ đau đớn. Hạ Úc
An tỉnh lại, rõ ràng thân thể khó chịu đến muốn chết, nhưng sau khi thấy được
Giang Tầm Y, khó chịu nhiều hơn nữa cũng không còn theo.
"A
Tầm, cậu hôm nay không đi làm sao?"
"Ừm,
cậu không thoải mái, mình ở nhà chăm sóc cậu, ăn ít đồ trước."
Giang
Tầm Y nhìn ra Hạ Úc An khó chịu, đặc biệt là ngón tay của nàng đang run dưới
tình huống không hề ý thức. Thân thể của Hạ Úc An vẫn luôn là Giang Tầm Y
chăm sóc, Giang Tầm Y cũng rõ ràng thân thể của con người này không chịu
nổi dằn vặt. Cô đem Hạ Úc An nâng dậy, xoa bờ vai và eo của nàng. Cô sợ nhất
chính là Hạ Úc An thân thể đau, dù sao loại đau mỏi kia so với sốt cảm mạo đều
làm đến khó chịu, tối hôm qua ngâm nước lạnh, chắc là lại tái phát rồi.
"Ăn
ít đồ trước, chút nữa mình xoa bóp giúp cậu."
"Ân,
A Tầm, mình lại thiêm phiền toái cho cậu đúng hay không? Xin lỗi, mình ngày
hôm qua chỉ là quên, mình...ngô."
Hạ
Úc An nỗ lực muốn xin lỗi, nhưng Giang Tầm Y chợt đem nàng đặt ở trên giường
hôn nàng. Ở trong trí nhớ của Hạ Úc An, đây là Giang Tầm Y lần đầu tiên chủ động
như thế, hơn nữa... Đây không phải hôn cạn, mà là hôn sâu thứ thiệt. Cảm thấy
môi lưỡi mềm mại của cô dán vào chính mình, cái lưỡi mềm mại thơm mát thò
vào trong miệng chính mình. Hạ Úc An kích động ôm chặt Giang Tầm Y, nhắm mắt lại
tham lam hưởng thụ lấy nụ hôn này.
Nàng
lần đầu tiên cảm nhận được nhiệt tình của Giang Tầm Y, lần đầu tiên cảm thấy
cậu ấy đối với mình, cũng là có dục vọng. Nhìn dáng dấp của Hạ Úc An, Giang
Tầm Y vuốt tóc dài của nàng, cô rất rõ ràng Hạ Úc An cần gì, cũng biết làm thế
nào có thể làm cho nàng hơi vui vẻ chút. Nếu đã như vậy, sau này cũng đừng
kháng cự nàng nữa.
Nụ
hôn qua đi, mặt của Hạ Úc An so với trước còn hồng hơn, thấy nàng trốn ở trong
chăn không dám nhìn chính mình, Giang Tầm Y đột nhiên cảm giác thấy, Hạ Úc An
so với mình tưởng tượng muốn ngây thơ rất nhiều.
Hết
chương 79.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét