Kim Chủ Nan Vi - Chương 84
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 84: (Cp phụ) A Tầm, ôm chặt mình một chút nữa.
Gần
đây trấn Gia Hải mưa rất nhiều, một tuần đại khái đều sẽ mưa hai ba trận
như vậy. Rất nhiều người chán ghét mưa, nhưng Hạ Úc An lại cảm thấy ở ngày mưa
tựa ở bên cửa sổ nhìn hạt mưa là một chuyện hưởng thụ. Hôm nay Giang Tầm Y dậy
rất sớm, công việc và yêu thích của cô ở bình thường để cô luôn mặc quần
áo nhạt màu, mà hôm nay lại mặc vào một thân âu phục nữ màu đen, chính thức
mà nghiêm cẩn.
Hạ
Úc An ngồi ở trên giường nhìn cô, đánh giá một chút ngày này, biết cô muốn
đi làm cái gì, ngược lại cũng không hỏi nhiều. Nhìn Giang Tầm Y đem bữa sáng
làm xong, hai người an tĩnh ăn xong, lại tách ra lái xe đi đến chỗ cần đến.
Đưa mắt nhìn cô lái xe chạy xa, Hạ Úc An cũng ở trên đường đến công ty lựa
chọn một con đường khác, lượn quanh đi tới địa phương nàng không nên đi kia.
Trong lòng nàng chán ghét ngày này, nhưng lại không thể không đối mặt ngày này.
Ngày
giỗ của Tô Hạo Triết.
Ngày
này hàng năm, Giang Tầm Y đều sẽ lại đây tảo mộ, cô mua ba bó hoa, phân biệt đặt
ở trước bia mộ của Tô Hạo Triết và cha mẹ hắn. Phía trên bức ảnh kia rơi
xuống tro bụi nhàn nhạt, Giang Tầm Y dùng tay khăn sạch, lúc này mới để mặt
của Tô Hạo Triết trở nên rõ ràng một ít, cũng làm cho hồi ức trong đầu
nàng càng rõ ràng.
Thời
điểm ở đại học họ yêu thích lẫn nhau, tuy hai người đều không là người đặc
biệt nhiệt tình gì, nhưng bình thản an ổn ở chung cũng quả thật làm cho người
thư thái. Tô Hạo Triết là một nam nhân rất dịu dàng. Đối tượng đa số cô
gái đều ở lúc tuổi còn trẻ từng ảo tưởng chính mình kết hôn, mà Tô Hạo
Triết, đại thể chính là một người rất nhiều người sẽ yêu thích.
Sạch
sẽ, đẹp trai, chu đáo, tựa hồ tìm không ra lý do khiến người ta cự tuyệt, cho
nên khi Tô Hạo Triết đề xuất giao du, Giang Tầm Y cũng vui vẻ tiếp nhận.
Hai người giao du được hai năm, ở sau khi Tô Hạo Triết tốt nghiệp, hai bên
gia trưởng hẹn gặp mặt, cũng đính hôn theo. Nếu như không phải tai nạn bất
ngờ kia, đại khái họ hiện tại cả con cũng có rồi. Tô Hạo Triết là tình
nhân rất tốt, người dịu dàng như vậy bởi vì tai nạn rời khỏi, sự tình lại tới
đột nhiên như vậy, Giang Tầm Y lúc đó khó tránh khỏi có chút không thể nào tiếp
thu được.
Bây
giờ, hết thảy đều không giống với lúc trước. Đảo mắt ngẫm lại, cô và Hạ Úc An
ở chung với nhau cũng có hơn ba năm rồi. Ba năm nay thân mật ở chung, nói
không có một tia thay đổi sắc mặt đều là giả, hình như từ lần trước sau khi
chính mình cự tuyệt Hạ Úc An thân mật, để nàng khổ sở, chính mình lại càng
ngày càng không cách nào tàn nhẫn quyết tâm cự tuyệt Hạ Úc An cái gì nữa. Bởi
vì chỉ là một nụ hôn đơn giản, một cái ôm chủ động, thì có thể làm cho người
kia vui vẻ như vậy. Mà mình cũng sẽ không cảm thấy những thứ này rất miễn cưỡng,
thậm chí thời điểm nhìn thấy Hạ Úc An vui vẻ, so với nàng còn cao hứng hơn.
Cô
đã từng có thể lờ đi mỗi một lần tỏ tình của Hạ Úc An, nhưng bây giờ, tựa hồ
có chút không làm được, cảm tình ở trong bất tri bất giác thay đổi. Trong
thời kỳ này, trong lòng Giang Tầm Y loạn đến muốn chết, phần loạn này bắt
nguồn thay đổi từ một phần phần căn cơ, dù sao ở những năm gần đây Giang Tầm Y
sống qua, cô đều là một người được cho là thẳng băng, mà bây giờ, thanh
thép thẳng tắp đập trúng bức tường kiên cố, có dấu hiệu dần dần bẻ cong.
Giang
Tầm Y biết ba mẹ của mình sẽ không tiếp nhận, sau này có lẽ còn có phiền phức
nhiều hơn chờ đợi mình, mỗi lần nghĩ đến cô đều rất phiền, thậm chí chán chường,
nếu như Tô Hạo Triết lúc trước không có xảy ra việc gì, có lẽ mình bây giờ
đã sớm làm từng bước kết hôn sinh con, trải qua tháng ngày bình thản, cũng sẽ
không cần rối rắm như vậy. Nghĩ tới những thứ này, Giang Tầm Y bất đắc dĩ cười
cười, cô vô ý thức lẩm bẩm ra tiếng.
"Aiz,
nếu như cậu còn sống thì tốt rồi." Một tiếng rất nhẹ này, Giang Tầm
Y kỳ thực cũng chỉ là cảm khái một phen, nhưng một người khác nghe tới, cũng
không phải như vậy. Chăm chú nhìn Giang Tầm Y rời khỏi nghĩa trang, Hạ Úc An
lúc này mới từ phía sau cây đi ra, nàng đem hoa của mình mang đến đặt ở
trước mộ Tô Hạo Triết, nàng không có cầm ô, quần áo có chút ẩm ướt, sắc mặt
tái nhợt, hai con mắt bất lực mà mất mác.
Kỳ
thực Giang Tầm Y không biết rất nhiều chuyện tốt chính mình từng làm,
cũng tỷ như mỗi một năm như hôm nay, nàng đều sẽ theo cô lại đây, trốn ở phía
sau cây này, nhìn người chính mình yêu, hoài niệm một người khác. Cảm giác
như vậy rất đau, nhưng Hạ Úc An lại giống như tự ngược, chỉ vì nàng muốn biết,
Giang Tầm Y tới nơi này sẽ nói cái gì, làm cái gì.
Hạ
Úc An không phải thánh nhân gì, nàng có tư tâm, cho nên nàng sẽ không phủ nhận
chuyện chính mình đối với Tô Hạo Triết không có ôm lấy may mắn. Sau khi Tô
Hạo Triết gặp chuyện, nàng không có lập tức đi chỗ Giang Tầm Y tìm cô, mà
là cho cô đầy đủ thời gian bình tĩnh, cũng cho mình thời gian suy nghĩ sau đó
mới đi qua. Khi nàng thấy được Giang Tầm Y ở trong phòng đang ngồi yên lặng, cô
không khóc không náo, nhưng Hạ Úc An cũng rất đau lòng. Vì chính mình, cũng vì
Giang Tầm Y.
Vốn
là nàng cũng định từ bỏ Giang Tầm Y, liền để cô và Tô Hạo Triết ở chung
với nhau, từ nay về sau, chính mình từ thế giới của cô rút lui. Nàng có lẽ
không có cách nào cùng Giang Tầm Y làm bạn tốt khuê mật tốt nữa, bởi vì
nàng sợ thấy được tình cảnh Giang Tầm Y và Tô Hạo Triết ở cùng nhau, nghĩ
đến người chính mình yêu lâu như vậy sẽ cùng người khác kết hôn, bước vào
một lễ đường tất cả mọi người chúc phúc, sẽ có con thuộc về họ. Mỗi một lần
nghĩ tới những thứ này, Hạ Úc An đều sợ hãi đến phát điên.
Nàng
sợ chính mình mất đi Giang Tầm Y, càng sợ chính mình cả quyền lợi tranh cướp và
đố kị cũng không có, thậm chí sau này muốn gặp Giang Tầm Y gặp mặt, đều phải
tìm một lý do. Như vậy, mới là đáng sợ nhất, không phải sao?
Nhưng
ai cũng không nghĩ đến tai nạn bất ngờ kia sẽ phát sinh, mà quyết tâm của
chính mình rất không dễ dàng quyết định, cũng có dao động. Nhìn người mình
thích lâu như vậy giờ khắc này vì người khác buồn bã ủ rũ, Hạ Úc An không
dám hỏi Giang Tầm Y có bao nhiêu khổ sở, nếu như mình có một ngày cũng giống
như Tô Hạo Triết chết đi, cô có phải cũng sẽ vì chính mình rơi lệ không,
cũng sẽ hàng năm đều đến đây nhìn nàng một cái
Nhưng
những lời này, Hạ Úc An hỏi không ra, bởi vì nàng còn tồn tại hy vọng,
nàng còn muốn dùng thân thể của chính mình ôm lấy Giang Tầm Y, cho dù bị
Giang Tầm Y làm cho rất đau, nàng cũng vẫn là muốn nhìn đến cô. Ba năm nay, Hạ
Úc An rất nỗ lực để Giang Tầm Y yêu thích chính mình, bản thân nàng cho rằng
chính mình đem có thể làm đều làm rồi, nhưng tựa hồ... Nàng liều mạng trả
giá, đáp lại lại nhỏ bé không đáng kể.
"Tại
sao vậy chứ? Tại sao ta cố gắng lâu như vậy, lại vẫn là không sánh được
ngươi?" Hạ Úc An cười, viền mắt lại mơ hồ ửng hồng. Nàng và Giang Tầm Y
quen biết ba mươi năm, cả đời người, có thể có mấy ba mươi năm đây? Nếu như
mình có thể sống đến 60 tuổi, như vậy nàng đã cùng Giang Tầm Y vượt qua một phần
hai thời gian trong đời của nàng rồi. Cũng yêu cô yêu một phần tư thời gian,
nghe tới rất dài, nhưng chung quy, phần dài lâu này lại không ngăn nổi một năm
theo đuổi của người khác.
Trào
phúng, lại thương xót.
Hạ
Úc An rời khỏi nghĩa trang, lại không về công ty, mà là lái xe đi trường sơ
trung của nàng và Giang Tầm Y. Nơi này có rất nhiều hồi ức, đối với mình mà
nói, cơ hồ đều là quá khứ tốt đẹp của chính mình. Vào lúc ấy nàng mới xác
định yêu thích đối với Giang Tầm Y, cũng còn không hiểu được đau nhiều như
vậy, không biết tương lai phần cảm tình này sẽ cho chính mình mang đến cái gì.
Nàng và Giang Tầm Y cùng học đi học tan học, tuổi trẻ đơn thuần, chỉ là
cùng người mình thích ở chung với nhau, nhìn cô vui vẻ mỉm cười, thì sẽ
có được hài lòng.
Nhưng
sau sơ trung, Hạ Úc An biết mình trở nên tham lam, nàng muốn càng nhiều, muốn
cùng Giang Tầm Y tiến thêm một bước, nàng cũng hiểu được rất nhiều, biết
khó khăn của hai nữ nhân ở chung với nhau, biết tình cảm của Giang Tầm
Y...đối với mình, ý nghĩ không bao giờ như chính mình. Cấp ba nàng luôn
đang suy nghĩ làm sao che giấu yêu thích đối với Giang Tầm Y, mà đại học không
thể nghi ngờ là ác mộng của chính mình. Chỉ có sơ trung, đơn thuần tồn tại
vui sướng của chính mình và Giang Tầm Y nhiều nhất.
Hạ
Úc An ở trước cửa trường học đứng yên thật lâu, sau đó nàng mới phát hiện thời
gian quá muộn, chính mình cũng nên về rồi. Thời gian này Giang Tầm Y đã ở
nhà bắt đầu chuẩn bị cơm tối, Hạ Úc An cởi giày đi vào, thấy được đối phương
ra ngoài đón chính mình, nàng miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, chí ít, thời điểm
đang đối mặt Giang Tầm Y, chính mình không có lý do gì không cười nổi.
"A
Tầm, đêm nay làm cái gì?" Hạ Úc An ôm lấy Giang Tầm Y, sau khi mới nghĩ
đến trên người mình có chút ẩm ướt, quả nhiên, Giang Tầm Y sờ sờ bờ vai của
nàng, sắc mặt trầm xuống. "Trên người làm sao ẩm ước như thế? Có phải
là lại không mang ô?" một trông số nguyên nhân Giang Tầm Y chán ghét
ngày mưa chính là không khí ẩm ướt mỗi khi đến trời âm u mưa xuống, tỉ suất
bệnh cũ của người Hạ Úc An tái phát rất cao.
Tai
nạn xe khi còn bé của nàng lưu lại bệnh căn, đến ngày mưa dầm một ít khớp
xương sẽ đau mỏi, đặc biệt là chân và bờ vai. Kết quả người này không chỉ có
không mang ô, còn ăn mặc quần áo ẩm ước như thế trở về, Giang Tầm Y vội vàng
đến nhà bếp đem canh làm xong bưng ra cho Hạ Úc An, để nàng tắm nước nóng
thay đổi quần áo nhanh chống uống đi. Đem sự chu đáo và lo lắng của cô
nhìn ở trong mắt, Hạ Úc An thỏa mãn cười lấy.
Đến
buổi tối, nàng nằm ở trên giường, Giang Tầm Y xoa bóp cho thân thể nàng. Đây
là một chuyện để nàng yêu thích lại khó chịu, thân thể bị Giang Tầm Y ấn
đến rất thoải mái, nhưng mà một ít thời điểm sẽ sản sinh rung động, phản ứng
sinh lý làm cho nàng không có cách nào nhìn thẳng. Nhưng đêm nay, Hạ Úc An ngược
lại bình tĩnh rất nhiều. Nàng nằm ở trên giường, có chút quyến luyến nhìn Giang
Tầm Y. Trong con ngươi trước sau như là ngưng tụ tầng hơi nước, mang theo ánh
sáng dao động.
Giang
Tầm Y bị nàng nhìn đến không hiểu ra sao, lại cảm thấy ánh mắt của Hạ Úc An
như thế làm cho trong lòng cô ê ẩm. Do dự hồi lâu, cô không có hỏi xảy ra chuyện
gì, sau khi làm xong xoa bóp, cô lên giường, chủ động đem Hạ Úc An ôm chặt,
Giang Tầm Y tìm không ra lý do, cô đêm nay chính là rất muốn ôm Hạ Úc An, ôm rất
dùng sức, hận không thể đem nàng vò đến trong thân thể. Cảm giác được khác thường
của Giang Tầm Y, Hạ Úc An ngẩng đầu, hôn dưới khóe miệng cô.
"A
Tầm, ôm chặt mình một chút nữa."
Như
vậy, mình thì sẽ có khí lực tiếp tục theo đuổi cậu.
Hết chương 84.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét