Kim Chủ Nan Vi - Chương 86
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 86: (Cp phụ) A Tầm là đang ghen sao?
Tuy
tình huống Hạ Úc An bây giờ tốt hơn rất nhiều, nhưng mà ba năm qua, tư vấn tâm
lý của nàng ngược lại cũng sa sút xuống. Nàng và Kỷ Uyển quen biết lâu như vậy
cũng đã sớm không chỉ là quan hệ bác sĩ và người bệnh, mà là thành bạn bè.
Ngồi ở phòng nghỉ ngơi, Hạ Úc An tựa ở trên bả vai của Giang Tầm Y, cười nhìn
chụp ảnh chung của hai người gần đây cùng chụp. Trận này nàng đều là yêu
thích kéo Giang Tầm Y đến chụp ảnh, kỳ thực Giang Tầm Y không làm sao nhiệt
tình chụp ảnh, vẻ mặt cũng bình thường, nhưng không chịu được Hạ Úc An làm
nũng, cũng chỉ có thể cùng nàng chụp.
Từ
lúc sau khi hai người ở chung với nhau, Hạ Úc An mỗi tháng đến tư vấn tâm
lý Giang Tầm Y đều muốn đi theo. Một nguyên nhân trong đó là cô không yên lòng
Hạ Úc An tự mình đến, thứ hai là... Chuyện của Kỷ Uyển. Cô lờ mờ còn nhớ
Hạ Úc An từng ở trước mặt mình từng nói nàng và Kỷ Uyển ở chung một chỗ,
mặc dù sau đó từng giải thích đó là lừa gạt mình, nhưng Giang Tầm Y vẫn là mang
trong lòng một tia chú ý.
Cô
không muốn để cho Hạ Úc An và Kỷ Uyển đơn độc ở chung, tư vấn tâm lý bản thân
cô rõ ràng, lại khó chịu không muốn thừa nhận. Sau một lát, Kỷ Uyển đúng hẹn mà
tới, cô ấy sau khi thấy được chính mình cười cười, sau đó một cách tự
nhiên ôm qua Hạ Úc An, đem tay vòng ở bên hông của nàng. Chú ý tới động tác
của Kỷ Uyển, Giang Tầm Y lông mày không tự nhiên nhíu chặt, bờ môi cô giật
giật, lại không nói gì.
Thân
là một người còn lại trong cuộc, Hạ Úc An không phát hiện khác thường của
Giang Tầm Y, hơn nữa nàng cũng đã quen thuộc từ lâu cùng Kỷ Uyển phát sinh một
ít đụng chạm thân thể, cũng không cảm thấy thế nào, hai người đến tư vấn, Hạ
Úc An ngẩng đầu nhìn đến ánh mắt ý tứ sâu xa của Kỷ Uyển nhìn mình, Hạ Úc An mờ
mịt vén xuống tóc, không hiểu cái tên này làm sao bỗng nhiên cười kỳ quái
như thế.
"Này,
một tháng này, hai người các ngươi tiến triển không tệ?" Hiện tại trạng
thái của Hạ Úc An xác thực so với trước tốt hơn rất nhiều, cho nên hai người
trò chuyện cũng nhẹ nhõm. Cô ấy nhìn ra, Hạ Úc An và Giang Tầm Y sau khi
ở cùng nhau là thật sự vui vẻ cũng cởi mở rồi, tựa hồ người cũng cuối
cùng có thể mập thêm thịt rồi.
"Ân,
kỳ thực A Tầm vẫn đối với ta rất tốt." Nhấc đến Giang Tầm Y, Hạ Úc An
không nhịn được nhếch miệng. Số lần của nàng và Giang Tầm Y cãi nhau có thể đếm
được trên đầu ngón tay, kỳ thực cho tới nay, Giang Tầm Y đối với mình tốt căn bản
không cần nhiều lời. Nhưng khoảng thời gian gần đây A Tầm là thật sự đối với
mình rất tốt, mỗi ngày đều sẽ chủ động hôn môi nàng, còn sẽ đưa đón nàng
đi làm, tuy hai người vẫn không có thể làm chuyện giữa người yêu, nhưng Hạ Úc
An cảm thấy, nếu như cả đời này đều như vậy, mình cũng không có gì không thỏa
mãn.
"Vậy
thì tốt, ta còn tưởng rằng hai người các ngươi vẫn là trì trệ không tiến. Vừa rồi
trong mắt cô ấy nhìn ta mang theo địch ý, ngươi có phải đem chuyện lúc ban
đầu của chúng ta giải thích rõ ràng cho cô ấy?" Số lần gặp mặt của Kỷ
Uyển và Giang Tầm Y cũng không ít, nhưng cô ấy đã sớm phát hiện, chỉ cần mình
mỗi lần cùng Hạ Úc An hơi tiếp xúc quá đáng chút, trên gương mặt tao nhã lạnh
nhạt kia của Giang Tầm Y sẽ xuất hiện biểu tình không phù hợp với tính
cách của cô.
Lúc
đầu Giang Tầm Y cũng chỉ là không dễ chịu, nhưng bây giờ cũng đã rõ ràng biểu
hiện ra, vừa cau mày xem chính mình, bất mãn trong mắt kia quả thực thì cùng
tố dưỡng tốt của Giang Tầm Y bình thường biểu hiện ra như hai người khác
nhau. Làm bác sĩ tâm lý lâu như vậy rồi, Kỷ Uyển đối với nhìn người chưa
bao giờ sẽ sai, Giang Tầm Y đối với mình có địch ý, cô ấy rất xác định.
"A
Tầm đối với ngươi có địch ý? Ngươi nhìn sai rồi, cậu ấy sẽ không như vậy."
Nghe được Kỷ Uyển nói như vậy, Hạ Úc An lập tức bênh vực lên. Nàng cũng không
có nghĩ sâu cái gọi là địch ý này là chuyện gì xảy ra, nhưng Kỷ Uyển lại là
có ý định thăm dò. Khi cô ấy lần đầu tiên sau khi phát hiện Giang Tầm Y đối với
mình không quá thân mật, thì ở trong tiếp xúc sau đó cố ý cùng Hạ Úc An biểu
hiện rất thân mật, mỗi lần thấy được động tác của Giang Tầm Y đối với mình biểu
hiện ra khác thường, ác thú vị của Kỷ Uyển cũng đạt tới thỏa mãn.
Cô
ấy thấy Hạ Úc An hung hăng nói Giang Tầm Y không phải loại người như vậy, Kỷ
Uyển chỉ có thể cười lắc đầu, nếu như cô ấy cả cảm xúc đơn giản như vậy đều
không nhìn ra, cô ấy cũng không cần làm bác sĩ tâm lý. Huống chi người
trong cuộc mơ hồ, xem ra hai người trước mắt kia còn không có hoàn toàn thích
ứng quan hệ của người yêu chứ? Kỷ Uyển cười cười, cô ấy quyết định giúp một
việc nhỏ.
"Bác
sĩ Kỷ, tình huống của Úc An thế nào?" Kỷ Uyển mang theo Hạ Úc An đi ra,
Giang Tầm Y lập tức tới ngay hỏi, Kỷ Uyển cười nói không thành vấn đề, ở hai
người lúc gần đi, lại ôm Hạ Úc An một chút, ở một bên gò má của nàng hôn
xuống. Hạ Úc An bị cô ấy hôn, cũng có chút sững sờ, lại không tức giận chỉ là
vỗ xuống bờ vai của cô ấy nói hồ đồ, tương tác của hai người Giang Tầm Y nhìn
ở trong mắt, cô không khỏi lại nghĩ tới ba năm trước ở trong nhà Hạ Úc An, cảnh
tượng chính mình thấy được Kỷ Uyển.
Vào
lúc ấy Hạ Úc An ăn mặc váy ngủ mỏng manh, thân thể mềm mại bị Kỷ Uyển ôm vào
trong phòng. Giang Tầm Y không phải không tin tưởng Hạ Úc An nói hai người
không liên quan, mà là cảm thấy Kỷ Uyển đối với Hạ Úc An có mưu đồ khác. Trong
lòng Giang Tầm Y không thích Kỷ Uyển tới gần Hạ Úc An, rồi lại không thể không
để Hạ Úc An tới làm tư vấn tâm lý, cũng chỉ có thể mỗi lần đều đi theo đến.
Trên
đường trở về, Giang Tầm Y suy nghĩ chuyện của Kỷ Uyển, có chút mất tập trung,
Hạ Úc An thấy cô không thế nào nói chuyện, lại nhưng tuyệt đối sẽ không nghĩ
sâu đối phương là bởi vì chuyện của mình và Kỷ Uyển. Hạ Úc An không phải
người khuyết thiếu tự tin, nhưng mỗi lần gặp phải Giang Tầm Y, tất cả tự tin
của nàng cũng đều sẽ tiêu tan theo. Nàng truy đuổi Giang Tầm Y quá lâu, cho
tới hao phí nàng quá nhiều đồ vật, cũng bao gồm phần tự tin này, cho nên
nàng mới sẽ không nghĩ đến Giang Tầm Y cũng sẽ bởi vì mình và người khác tiếp
xúc mà không thoải mái.
"A
Tầm, làm sao vậy?" Sau khi về đến nhà, Hạ Úc An không nhịn được mở miệng hỏi,
nàng ngồi vào trên ghế sofa, ôm lấy bờ vai của Giang Tầm Y tựa ở trong lòng
cô, vừa tựa qua thì mang theo từng trận mùi hương nhàn nhạt. Hạ Úc An thường
thường sẽ ngâm tắm thuốc, trên người sẽ có mùi cỏ thuốc thơm ngát, lại chen
lẫn ngọt ngào giống như kẹo. Vuốt lấy tóc dài của nàng, Giang Tầm Y do dự
một hồi, vẫn là mở miệng.
"Úc
An, mình cảm thấy bác sĩ Kỷ, ân... Nói như thế nào đây? Một ít hành vi của
cô ấy, không quá tốt." Giang Tầm Y rối rắm, có chút lắp ba lắp bắp
nói, xưa nay cô đều là sinh viên tài cao lần đầu tiên không tìm được từ ngữ
chính xác. Nghe được lời của cô, Hạ Úc An ngơ ngác ngẩng đầu, nàng chưa từng
nghĩ đến Giang Tầm Y sẽ ở trước mặt mình nói xấu đến người khác. Dù sao lúc
đi học trước đây nữ sinh đều yêu thích kéo bè kéo cánh, người tán ngẫu nói
với nhau cũng rất nhiều, nhưng Hạ Úc An lại chưa từng nghe được Giang Tầm Y
từng nói xấu ai, nhưng lúc này đây...
Nghĩ
đến địch ý Kỷ Uyển nói, Hạ Úc An bỗng nhiên có chút vui sướng, nàng không biết
A Tầm có phải là bởi vì Kỷ Uyển hôn mình mới tức giận, nhưng nếu như quả thực
chính là như vậy, đó không phải là ghen sao? Có suy đoán này, Hạ Úc An không
nhịn được nhếch miệng.
"A
Tầm... Chán ghét Kỷ Uyển sao? Nhưng mình cảm thấy cô ấy không phải người
không tốt, những năm này cũng vẫn luôn là cô ấy đang giúp mình." Hạ
Úc An cố ý nói như vậy, quả nhiên, nghe được lời của mình, Giang Tầm Y biểu hiện
ra một phần bất đắc dĩ và không nói gì, thấy cô vẫn là muốn nói, lại đem lời
nuốt trở lại. Hạ Úc An cảm thấy Giang Tầm Y như vậy thực sự là đáng yêu cực kỳ,
không nhịn được cười lên.
"Cậu
cười cái gì? Kỳ thực, mình không phải chán ghét cô ấy, chỉ là...bỏ đi,
không có gì." Giang Tầm Y vẫn là muốn để Hạ Úc An cách xa cô ấy chút,
nhưng loại lời này rốt cuộc là nói không ra lời. Việc đã đến nước này,
Giang Tầm Y đại thể cảm giác mình là như loại trong kịch truyền hình nói
đang ghen, nhưng cô cũng không cảm thấy có cái gì không đúng, cho dù cô và Hạ
Úc An chưa đi đến được bước cuối cùng, nhưng họ chung quy là người yêu, chính
mình chẳng lẽ không thể ghen sao?
"A
Tầm là đang ghen sao? Cậu chú ý mình và Kỷ Uyển sao?" Hạ Úc An bỗng
nhiên ngừng nụ cười, nàng ngồi dựa vào ở trong lồng ngực Giang Tầm Y, hơn nửa
người đều nằm ở trên đùi của cô. Hạ Úc An mặc áo lông cổ V màu trắng, để cổ
áo lộ ra ngực và xương quai xanh trắng nõn của nàng. Nếu như nhìn kỹ nữa, là
có thể thấy được một ít địa phương càng thêm mê người.
Giang
Tầm Y gật gật đầu, xem như là thừa nhận, mà ở sau khi cô gật đầu, Hạ Úc An
phóng ra một nụ cười. Đây là Giang Tầm Y lần đầu tiên nhìn nàng cười vui vẻ như
vậy, tóc dài màu nâu của nàng tản ra, con mắt màu hổ phách chiếu rọi chính
mình. Nụ cười này dường như trở về thời điểm họ tốt nhất lúc trước, là
nụ cười thuần túy nhất, chân thật nhất. Giang Tầm Y đã quên Hạ Úc An bao lâu
không vui vẻ cười qua như vậy rồi, nụ cười rất cạn, nhưng ánh sáng con mắt của
nàng cất giấu so với nụ cười còn muốn xán lạn.
Giang
Tầm Y nhìn ra xuất thần, chờ cô phục hồi tinh thần lại, Hạ Úc An đã đưa tay
ôm lấy cổ của chính mình, đem cô kéo xuống, hai người đồng thời hôn lên. Cái
này có thể là lần đầu tiên họ nhiệt tình hôn môi như vậy, đầu lưỡi mềm mại
của nhau ôm lấy đối phương, nhiệt tình cũng không kịch liệt, trái lại mang
theo kéo dài và dài lâu. Giang Tầm Y yêu thích mùi vị của Hạ Úc An, mùi trái
cây ngọt ngọt lẫn lộn mùi vị bạc hà, cho nên khi Hạ Úc An lôi kéo tay của
chính mình đặt ở ngực, Giang Tầm Y cũng không có chống cự, mà là hơi động
tay, xoa xoa địa phương mềm mại nơi này.
"Ân...
A Tầm..."
Hết
chương 86
Cảnh
tượng tiếp theo.
Bạo:
(Trên mặt mang nụ cười mẹ ruột) Hạ bảo bảo, vốn mẹ ruột muốn cho ngươi một phần
thưởng, kết thúc cuộc sống xử nữ ba mươi năm của ngươi nga~ ngươi hài lòng
không? Kích động không? Không có cuộc sống xử nữ thứ ba mươi mốt chờ ngươi
nha!
Hạ
bức khổ: (kích động cởi quần) Mẹ ruột... Ngươi... Ngươi nói có thật không? A Tầm
cuối cùng chịu muốn ta rồi hả ? làm ơn, một vạn chữ H tiến bước, cầu
ngươi!
Bạo
(lạnh lùng): Không! Ngươi nghĩ quá nhiều rồi, ta làm sao sẽ cho ngươi cao
triều chứ. Mà là theo đọc giả yêu cầu, ngươi không sống qua năm thứ ba mươi mốt!
Xin lỗi, kỳ thực ta cũng không muốn giết chết gươi, nhưng mà đọc giả cho ngươi
chết, ngươi nhất định phải chết a.
Hạ
bức khổ: Tại sao.... Tại sao phải đối xử bức khổ như vậy, cũng bởi vì ta đẹp mắt
sao? Quá tàn nhẫn, lẽ nào ta còn không đủ thảm sao? Không cao triều thì thôi,
hiện tại đều muốn ta chết, ô ô, ta thật là khổ sở!
Giang
Tầm Y: Úc An ngươi đừng sợ! Có ta ở đây, ta sẽ không để cho mẹ ruột không cho
ngươi cao trào còn giết chết ngươi!
Bạo:
Nga, thẳng bẳng ngươi tới đúng lúc, bởi vì ngươi nhân khí quá thấp, hơn nữa vẫn
bắt nạt Hạ bức khổ, cho nên đọc giả mãnh liệt yêu cầu ngươi cũng đi chết một
chút, hai ngươi cùng chết đi!
Giang
Tầm Y:
Mọi
người: Mẹ kế, ngươi nhất định là muốn hại chết cp phụ cho Kiều tao tao tìm về
sân nhà, chúng ta đã sớm nhìn thấu tâm cơ của ngươi!
Bạo:
Hở? Có rõ ràng như vậy sao? Sân nhà của con gái ruột ta làm sao ta không thể
tìm cho nàng sao? Hừ! Bảo bảo ta chính là nhân khí đệ nhất nha ha ha ha
Mọi
người: Cư nhiên còn nhớ bỏ phiếu lần trước, là có để ý nhiều nha....
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét