Kim Chủ Nan Vi - Chương 89
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương
89: Thật xin lỗi...
Cho
dù Kiều Mạn Tích nhẫn nhịn như thế nào đi nữa, nhưng muốn nôn một khi tới, lại
là làm sao cũng không nhịn được. Sau khi lại nôn mấy lần, cô vô lực nằm ngã
ở trên giường, cả người như lá cây khô héo, như mèo con vừa ra đời rúc ở đó,
khiến người ta nhìn thì có chút đau lòng.
"Rất
khó chịu sao?" Trầm Thư Đường ngồi ở một bên, nhìn gương mặt trắng bệch
tiều tụy của Kiều Mạn Tích, còn có tay cô che lấy dạ dày, không nhịn được hỏi.
Nàng muốn đi tìm bác sĩ xem thử có biện pháp gì có thể làm cho người này
thoải mái một ít không, dù cho tạm thời cũng được. Vấn đề của Trầm Thư Đường ở
vào thời điểm này hiển nhiên là nhảm nhí, chỉ có điều Kiều Mạn Tích đã sớm
không còn khí lực tức giận nàng, đặc biệt là Trầm Thư Đường vẫn là người
duy nhất hiện tại có thể chăm sóc chính mình.
Lúc
này nghe nàng hỏi như vậy, Kiều Mạn Tích gật gật đầu, con mắt lam đậm của
cô mang theo tầng hơi nước, hơn nữa viền mắt đỏ bừng nhìn qua đáng thương cực kỳ.
Trầm Thư Đường hỏi cô có muốn uống chút nước hay không, Kiều Mạn Tích lại vội
vàng lắc đầu. Cô hiện tại món đồ gì đưa vào trong dạ dày đều muốn nôn, vừa rồi
chỉ là uống một hớp cháo thì lại nôn đến trời dất quay cuồng, Kiều Mạn Tích
đã không dám ăn uống nữa.
Thấy
cô cứ như vậy bày ra ở trên giường, cả người cũng giống như là bị rút đi toàn
bộ khí lực, Trầm Thư Đường dứt khoác ngồi ở một bên khác của giường, mở ra
wechat trên điện thoại di động nói với Duệ Kỳ mình hôm nay không đi công ty
được, hội nghị trì hoãn sau. Kết quả tin tức mới vừa gửi ra ngoài, điện thoại
của Duệ Kỳ thì đánh vào, nói là hội nghị hôm nay rất quan trọng huống chi còn
có đơn đặt hàng mới.
Trầm
Thư Đường lại làm sao nghiêng đầu qua chỗ khác hôm nay là cần phải đến
công ty, nhưng nàng ngẩng đầu lên, liếc nhìn Kiều Mạn Tích, người sau vội vàng
đem đầu nghiêng đầu qua chỗ khác. Trạng thái bây giờ của người này, chính
mình nếu như đi rồi, căn bản không ai có thể chăm sóc cô.
"Xin
lỗi, Duệ Kỳ, bằng hữu của mình sinh bệnh nằm viện, mình không có cách nào đem
cô ấy một mình ở lại chỗ này."
"Bằng
hữu của cậu? Ai vậy? Nam hay nữ." Nghe được Trầm Thư Đường lại vì một
người bạn cả phòng làm việc cũng không tới, Duệ Kỳ cảm thấy người bạn này tuyệt
đối không bình thường.
"Ách...
Là nữ nhân, cô ấy không có thân thích gì ở đây."
"Vậy
được, mình tận lực kéo dài chút."
Sau
khi cúp điện thoại, Trầm Thư Đường đứng dậy, chuẩn bị đi hỏi bác sĩ có biện
pháp gì có thể làm cho Kiều Mạn Tích thoải mái chút, thấy được cô ngồi dậy,
vẻ mặt của Kiều Mạn Tích bỗng nhiên lóe qua một chút hoảng hốt và mất mác.
Nhìn dáng vẻ muốn nói lại thôi của cô, Trầm Thư Đường cho rằng thân thể cô lại
không thoải mái, vội xoay người lại tìm thùng, nhưng Kiều Mạn Tích chợt mở miệng.
"Ngươi
muốn đi công ty sao?" Kiều Mạn Tích kỳ thực không có nghe lộ điện thoại vừa
rồi, cũng biết Trầm Thư Đường bên kia tựa hồ có chuyện phải bận. Tuy trong
lòng không muốn để cho người này đi, nhưng Kiều Mạn Tích không phải không hiểu
chuyện. Cô biết mình so với vừa rồi tốt hơn rồi, muốn nôn bản thân cô cũng có
thể lấy thùng, nhưng mà chính là một mình nằm viện, cũng không có việc
lớn lao gì.
Nhìn
Kiều Mạn Tích hỏi xong thì bỗng nhiên vặn thân chui vào trong chăn, Trầm Thư
Đường sửng sốt một chút, đem lời muốn mở miệng nuốt trở lại, quay người ra
phòng bệnh. Nghe thấy tiếng bước chân giày cao gót của nàng từ từ biến mất,
Kiều Mạn Tích trốn ở trong chăn, lại cảm thấy mũi có chút chua xót. Cô dùng
tay nắm thật chặt góc chăn, cũng không biết khó chịu và mất mác trong lòng là từ
đâu mà tới.
Tối
hôm qua cô uống rất nhiều rượu, cả bản thân cô cũng biết uống đến sau đó thì
không thể uống như vậy nữa, cũng thiết thực cảm thấy thân thể khó chịu,
nhưng cô một mực ngang bướng tiếp tục uống tiếp, như là để chứng minh cái gì,
kết quả là nằm chết dí trong bệnh viện. Kiều Mạn Tích không phải không yêu quý
chính mình, chỉ là vẻ sức lực này tới, cô cản cũng không cản được.
Cô
sẽ không phủ nhận, ở sau khi nhìn thấy Trầm Thư Đường đến, trong lòng cô
là vui vẻ. Liên quan tới phần không vui nói không ra được nguyên nhân kia
của tối hôm qua đều tiêu tán chút rồi. Nhưng đến bây giờ cô cũng không
hiểu rõ, chính mình tại sao phải bất mãn. Cô hiện tại chỉ là người ở trong nhà
Trầm Thư Đường ăn không uống không, nói rất êm tai gọi là ở nhờ, nói tới
khó nghe, đó căn bản chính là ăn nhờ ở đậu ăn không ngồi rồi.
Trầm
Thư Đường đi nơi nào, cùng người nào giao du, được nữ nhân đưa đến trong nhà
còn được hôn là tự do của nàng, căn bản là không có quan hệ gì với chính mình
mới đúng. Nhưng mình vì sao lại khó chịu? Thậm chí đi uống rượu phát tiết? Kiều
Mạn Tích không nghĩ ra, cuối cùng quy kết nguyên nhân đến trên chuyện vẫn
là bởi vì Trầm Thư Đường ở thời điểm chính mình hôn nàng không phản ứng, dù
sao mình xinh đẹp như vậy, Trầm Thư Đường tại sao có thể không phản ứng chứ,
là sỉ nhục hở? Nhất định phải.
Ở
thời khắc Kiều Mạn Tích đang oán giận Trầm Thư Đường, bỗng nhiên truyền tới tiếng
bước chân để Kiều Mạn Tích không nhịn được từ trong chăn thò ra cái đầu, ngay
sau đó cô thì thấy được Trầm Thư Đường đến rồi, phía sau còn theo một nữ nhân
khác. Nữ nhân rất cao, nhưng bởi vì mang giày đáy bằng, cho nên so với Trầm Thư
Đường lùn một chút, cô ấy mặc áo khoác màu trắng, mái tóc dài màu đen
rãi ở phía sau, khuôn mặt nhẹ như mây gió, khí chất lại có loại uyển chuyển
hàm xúc của đại gia khuê tú.
Ấn
tượng của Kiều Mạn Tích đối với Giang Tầm Y đã sớm không còn, lúc đầu cũng
chỉ là mấy năm trước gặp một hai lần, cho nên lúc này thấy Trầm Thư Đường dẫn
cô ấy lại đây, cũng chỉ là đem sự chú ý đều đặt ở trên người Trầm Thư Đường,
nghĩ nàng không phải phải đi công ty sao? Làm gì đi mà quay lại chứ.
"Kiều
Mạn Tích, đây là bác sĩ Giang Giang Tầm Y, tôi đến để chị ấy giúp cô xem
thử." Trầm Thư Đường ở bệnh viện Lan Lâm cũng chỉ có thể tìm tới người
quen như thế, lúc trước chuyện của Trầm Thư Đường và Kiều Mạn Tích Giang Tầm
Y cũng là có nghe thấy, ở bên người Hạ Úc An tự nhiên cũng biết chuyện Kiều Mạn
Tích phá sản. Chỉ là cô ấy không nghĩ tới, ba năm sau Trầm Thư Đường vẫn là
cùng Kiều Mạn Tích có dây dưa, cũng không biết nên nói như thế nào.
"Dạ
dày xuất huyết có lớn có nhỏ, sau này tận lực giảm thiểu uống rượu, bằng
không dạ dày của cô xác thực không có cách nào lại muốn rồi. Còn về muốn
nôn, tôi có thể giúp cô kê chút thuốc ngừng nôn, thuốc Đông y đối với thương tổn
dạ dày cô bây giờ sẽ ít một chút." Giang Tầm Y nhìn tình huống của Kiều
Mạn Tích một chút, thấp giọng nói, Trầm Thư Đường nói với cô ấy tiếng cám ơn,
lại lần nữa ngồi trở lại trên ghế.
"Ngươi
tại sao trở lại, không phải muốn đi làm sao?" Kiều Mạn Tích thấy Trầm Thư
Đường còn không đi, nhỏ giọng hỏi, cô đang khi nói chuyện vẫn cúi đầu, dùng ánh
mắt nhìn treo ống truyền dịch, lại chính là gương mặt không nhìn Trầm Thư Đường.
"Không
có, tôi xin nghỉ, hôm nay ở lại chỗ này chăm sóc cô. Một hồi uống thuốc của
Giang tỷ tỷ, sau khi cô tốt chút tôi lại mua chút cháo cho cô."
Trầm
Thư Đường nhẹ giọng nói qua, Kiều Mạn Tích nghe được nàng kêu Giang Tầm Y là
Giang tỷ tỷ, tự nhiên biết họ đại khái là quen biết. Chẳng qua bây giờ sự
chú ý của Kiều Mạn Tích lại đều đặt ở trên trọng điểm Trầm Thư Đường không đi
làm việc, trái lại lưu lại chăm sóc chính mình. Nếu như nói Kiều Mạn Tích
trong lòng vốn là còn oán niệm lưu lại của tối hôm qua, lúc này đại khái
cũng đều tiêu tán.
Cũng
không lâu lắm, Giang Tầm Y đem thuốc Đông y đưa tới, tuy rất đắng rất chát,
nhưng Kiều Mạn Tích vì không nôn nữa, cũng đàng hoàng uống vào, Giang Tầm Y
nhìn cô bị khó chịu của đắng, lại đi bệnh viện cầm chút mứt cho cô. Sau khi uống
xong Kiều Mạn Tích cuối cùng cũng coi như cảm thấy cảm giác muốn ói trong dạ
dày kia tốt hơn một chút, cô nhắm mắt lại nằm ở trên giường, nhưng tuy không muốn
nôn, nhưng dạ dày vẫn là đau. Kiều Mạn Tích che dạ dày, nhưng hai tay của cô lạnh
lẽo, làm sao che cũng vô dụng, Trầm Thư Đường nhìn ra cô ở đây không ngừng mà
quay người liền biết cô là khó chịu đến ngủ không được.
"Còn
đau?" Nàng nhẹ giọng hỏi, tuy không biết dạ dày đau lên rốt cuộc là tư vị
gì, nhưng nhìn dáng vẻ hiện tại của Kiều Mạn Tích cũng biết là rất khó chịu rồi.
"Ân,
làm sao nằm cũng không thoải mái." Thanh âm của Kiều Mạn Tích rất suy yếu,
hoàn toàn mất hết mạnh mẽ phô trương trong ngày thường kia, Trầm Thư Đường lấy
tay muốn sờ sờ dạ dày của cô, nơi tay chạm, lại sờ đến tay lạnh lẽo của
cô, trong lúc nhất thời đại khái cũng biết xảy ra chuyện gì rồi.
"Tôi
giúp cô xoa chút, tay tôi ấm hơn, đại khái sẽ tốt hơn một chút." Trầm
Thư Đường nói xong, cởi giày từ một bên khác lên giường, nàng từ phía sau ôm
lấy Kiều Mạn Tích, tay ấm áp phủ lên dạ dày cô, nhẹ nhàng xoa lấy. Kiều Mạn
Tích được nàng xoa đến thoải mái, người cũng mềm nhũn ra.
"Kiều
Mạn Tích, sau này... Uống ít rượu đi, cô bây giờ như vậy, cuối cùng khó chịu
là bản thân cô, cô nên hấp thu giáo huấn." Trầm Thư Đường không nhịn
được mở miệng, kỳ thực từ lúc Kiều Mạn Tích sau khi nhiều lần uống rượu, nàng
đã muốn khuyên nhủ cô, nhưng nghĩ đến lúc họ đã từng sống chung với
nhau, khuyên can của chính mình bị Kiều Mạn Tích cho rằng dư thừa, liền cũng
dừng lại suy nghĩ, cho tới bây giờ chuyện phát sinh cũng mới có cơ hội nhắc
lại. Uống như Kiều Mạn Tích vậy, sớm muộn cũng sẽ uống ra chuyện. Nghe nàng
khuyên nhủ, Kiều Mạn Tích không phải không hiểu, cô cũng biết khắc chế, nhưng
tối hôm qua lại hoàn toàn là bất ngờ.
"Ngươi
cảm thấy, bây giờ ta có phải chỉ biết uống rượu, mỗi ngày uống say khướt,
cái gì cũng không quản, cái gì cũng không hiểu hay không?" Kiều Mạn Tích
trầm tiếng nói qua, quả nhiên, Trầm Thư Đường trầm mặc rồi, mà phần trầm mặc
này Kiều Mạn Tích cũng coi là ngầm thừa nhận. Trong lòng Kiều Mạn Tích khó chịu,
kỳ thực cô không phải nhất định phải uống rượu, chỉ là uống rồi sẽ quên rất
nhiều chuyện, cũng để thời gian có thể qua nhanh một chút. Nhưng tối hôm qua,
cô là thật sự không muốn uống, lại bởi vì chuyện của Trầm Thư Đường thì mất
khống chế như vậy. Kiều Mạn Tích cúi đầu không lên tiếng nữa, mà lúc này, Trầm
Thư Đường chợt đem cô ôm chặt.
"Kiều
Mạn Tích, tôi không có nghĩ cô như vậy, cô rốt cuộc đối với tôi là có hiểu lầm
gì, mới có thể cảm thấy tôi vẫn luôn xem thường cô? Cô ở trong lòng tôi, từ
đầu đến cuối là Kiều Mạn Tích không gì không làm được, sau này đừng tiếp tục
dằn vặt bản thân cô, được không?" Thanh âm của Trầm Thư Đường rất nhẹ,
nhiệt khí lúc nàng nói chuyện từ phía sau thổi đến, ôn nhu đến cơ hồ muốn đem
thân thể của Kiều Mạn Tích đều tan ra.
Nghe
được lời nói này của nàng, cơ thể của Kiều Mạn Tích hơi run lên, cô cúi đầu
cắn cắn môi dưới, cố nén độ cong nhếch miệng lên, cuối cùng vẫn là xoay người,
quay mắt về phía Trầm Thư Đường, chui đến trong ngực của nàng.
"Trầm
Thư Đường..."
"Huh?"
"Thật
xin lỗi..."
Kiều
Mạn Tích nhỏ giọng nói qua, nghe được cô xin lỗi, Trầm Thư Đường càng là khiếp
sợ. Kiều Mạn Tích trước đây rất ít làm sai chuyện, cho dù làm sai, cô cũng sẽ
dùng các loại phương thức hoặc là lãng mạn, hoặc là bá đạo cho ngươi cảm thấy
cô là đúng. Mà hiện tại ba năm sau, Kiều Mạn Tích trở nên giống đứa trẻ
thất thường, cho nên chuyện xin lỗi như vậy, cũng càng thêm khó từ trong miệng
cô nghe được.
Nhưng
lúc này, cô lại chủ động nói xin lỗi, thân thể mềm mại của cô cọ vào trong
lồng ngực của mình, thân thể của cô thật sự rất mềm, giống như là không có
xương, ngay cả bờ vai sờ lên đều là mềm mại. Cảm giác ôm cô, tựu như ôm lấy
cây bông mềm mại, khiến người ta không nỡ thả ra. Trầm Thư Đường muốn nói không
sao, nàng cũng không ngại, nhưng cúi đầu lại phát hiện, ở mấy phút đồng hồ
chính mình thất thần này, Kiều Mạn Tích cuối cùng an ổn ngủ thiếp đi.
Nhìn
theo mặt của cô, Trầm Thư Đường không nhịn được sờ lên tóc dài của cô, lại
xoa nhẹ mấy lần. Nàng phát hiện, Kiều Mạn Tích nhận sai, đáng yêu đến để
người ta không nhịn được muốn ôm cô.
Hết chương 89.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét