Kim Chủ Nan Vi - Chương 9
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 9: Tôi không có ăn ngon bằng bữa trưa của em sao.
"Kiều tổng,
đây là định mức số liệu tiêu thụ gần đây, mời cô quá mục." nếu như nói đi
làm hai thời gian chán ghét nhất, đại khái chính là đầu tháng đầu và tháng
cuối, đầu tháng phải đối với số liệu tháng trước tiến hành thăm dò, cuối tháng
phải làm tổng kết cho cả tháng. Dựa ở trên ghế sofa, Kiều Mạn Tích cầm ra mắt
kính không khung kế bên đeo lên, tỉ mỉ nhìn báo cáo Dương Hân Du giao đến.
Trong lúc trong
căn phòng rất yên tĩnh, thì chỉ có thể nghe thấy tiếng hô hấp của hai người họ.
Ở trên điểm này, kỳ thực Dương Hân Du vẫn là rất bội phục Kiều Mạn Tích. Tập
đoàn Kiều thị là sản nghiệp ba cô để lại cho cô. Khi mới bắt đầu Kiều Mạn Tích
tiếp nhận, tất cả người đều cho rằng tập đoàn ba đời ở trấn Gia Hải này thì ở
trong tay nhị thế tổ(*) này tan tành trong phút chốc, nhưng Kiều Mạn Tích không
những không có để nó hủy diệt, trái lại ở mấy năm qua để Kiều thị không ngừng
cải tiến định mức kinh doanh, so với trước cường đại không ít.
(*) Nhị thế tổ:
Con cháu gia đình giàu có chỉ biết ăn chơi phung phí.
Kiều Mạn Tích vô
cùng có đầu kinh doanh, cũng không phải một gương mặt bình hoa trống rỗng trong
mắt người ngoài. Lúc này, thấy được cô đeo mắt kính, trên mặt không có ý cười
và lười nhát thường ngày, tinh tế chu đáo ở trên báo cáo vẽ lên mấy cái gì,
Dương Hân Du ngược lại là rất thích nhìn bộ dạng mẫu mực khó có được của Kiều
Mạn Tích, chẳng qua là...có lẽ cũng chỉ có khi làm việc mới có thể thấy được.
Giá trị lệch lạc
của Kiều Mạn Tích cho người ta vô cùng cao, ví dụ như có một gương mặt xinh đẹp
có thể so với minh tinh, lại là một thương nhân. Vóc người nóng bỏng có thể so
với người mẫu, lại thích ăn biến làm, chỉ vì vòng eo thỉnh thoảng đi mấy lần
phòng tập thể hình, bình thường tuyệt đối là lười đến cả uống nước cũng cần
người đút.
Mà lệch lạc lớn
nhất chính là, một diện mạo hại nước hại dân, bộ đáng nhìn tới thì để người
khác động lòng, lại vô cùng thích bóp mông người khác, sở thích này vẫn là
Dương Hân Du vừa vào công ty thì phát hiện, thông qua đánh giá của mấy năm qua,
Dương Hân Du dám khẳng định, mỹ nữ trong công ty này, chỉ cần là xinh đẹp, cho
dù kết hôn rồi, cũng sẽ bị Kiều Mạn Tích bóp mông...
Nghiêm túc mà
nói, kỳ thực Kiều Mạn Tích đại khái chính là một si nữ bị trì hoãn giá trị bản
thân và diện mạo.
"Đại thư kí
thân ái của tôi, cô đang nghĩ chuyện gì lung tung? tôi kêu cô lần thứ hai rồi
nga" Dương Hân Du hiếm khi thất thần, lại bị Kiều Mạn Tích bắt tại trận,
Dương Hân Du có chút bối rối ho khan mấy cái, thì thấy Kiều Mạn Tích tháo kính
xuống, cười như không cười dựa ở đó, hướng mình ngoắc ngoắc ngón tay. Đúng,
chính là một động tác như vậy, Kiều Mạn Tích lại làm đến phong tình vô hạn,
Dương Hân Du thật sự rất muốn nói, lão bản, có gì người có thể trực tiếp nói,
trong phòng thì cô tôi hai người, cô ngoắc tôi cũng vô dụng a.
"Kiều tổng,
có chuyện sao?" Dương Hân Du cúi đầu hỏi, mà Kiều Mạn Tích cư nhiên còn
nhích qua, ngửi lấy mùi nước hoa nhàn nhạt trên người cô ấy, Dương Hân Du cảm
thấy, lão bản có chút không quá đúng a.
"Tiểu Hân
Hân, giúp tôi đi rót ly rượu qua đây, còn nữa, tìm giám đốc bộ phận tiêu thụ
tới."
"Tôi biết
rồi, Kiều tổng."
Nghe thấy lời
của Kiều Mạn Tích, Dương Hân Du thu lên biểu tình thả lỏng, đổi thành một bộ
dạng nghiêm túc khác. Đi theo bên cạnh Kiều Mạn Tích 5 năm, cô ấy quá hiểu thói
quen của Kiều Mạn Tích, con người này thích rượu thích thuốc, nhưng cô tuyệt
đối sẽ không hút thuốc khi có người không thích mùi thuốc, càng sẽ không uống
rượu giữa ban ngày. Nhưng một khi đánh phá hai quy tắc này, hoặc chính là người
cô không thích ở bên cạnh cô, hoặc chính là tâm trạng cô không tốt.
Mà bây giờ là
sáng sớm hơn 10 giờ, Kiều Mạn Tích muốn uống rượu thì nói rõ tâm trạng cô không
tốt, liên quan đến báo cáo vừa rồi, Dương Hân Du cũng đại khái có thể đoán được
xảy ra chuyện gì rồi. Giám đốc bộ phận tiêu thụ là lão nhân viên tại chức 8
năm, lúc trước là làm việc cùng với chú Kiều Mạn Tích, bình thường ỷ vào mình
lớn tuổi, ở công ty thường xuyên đều là một bộ dạng thái độ của lão tiền bối.
Quá nhiều người nhìn không thuận mắt, tự nhiên, Dương Hân Du cũng không ngoại
lệ.
"Kiều tổng,
cô tìm tôi?" giám đốc bộ phận tiêu thụ gọi là Lão Dương, vì vai vế của ông
ta ở đó, Kiều Mạn Tích cũng tạm thời kêu ông ta một tiếng Dương thúc.
"Dương
thúc, đây là ghi chép tiêu thụ của tháng trước, tôi vừa rồi nhìn một phen, phát
hiện một chút vấn đề nhỏ, tôi hy vọng thúc có thể giải thích một chút chuyện
này là thế nào."
Kiều Mạn Tích
vừa nói, để Dương Hân Du đem báo cáo cho ông ta, Dương thúc nhìn lên bộ phận
vòng tròn đỏ phía trên, trên gò má chảy ra một ít mồ hôi, ông ta lúng túng nhìn
Dương Hân Du, lại nhìn Kiều Mạn Tích một cái, biểu tình trên mặt đã vô cùng
không tốt.
"Cái đó...Kiều
tổng, có thể là nhân viên dưới tay không có kiểm tra rõ ràng, mới xuất hiện
loại sơ hở này, tôi lập tức kêu người xem thử, Dương thúc chột dạ nói ra, nhưng
Kiều Mạn Tích lại chỉ là lắc rượu trong ly, híp mắt nhìn chăm chăm ông ta.
Dương thúc bị Kiều Mạn Tích nhìn nên dựng lông, ông ta cũng không rõ chính mình
đang sợ cái gì, rõ ràng đối phương chỉ là một nữ nhân mà thôi, nhưng chính mình
lại bị trừng đến đi không nổi.
"Dương
thúc, tôi niệm tình thúc là nhân viên cũ của chú, cho nên luôn giữ lại thúc,
cho dù thúc mấy năm nay ăn hoa hồng, tham ô một chút xíu tiền, tôi qua loa làm
cho qua chuyện. Cuối cùng tôi nể mặt thúc, tự bản thân thúc trình đơn từ chức,
nếu không thì không chỉ khai trừ đơn giản như vậy" Kiều Mạn Tích thanh âm
không lớn, lại ăn nói mạnh mẽ, rượu trong ly bị một hớp uống cạn, Dương thúc
vẫn muốn nói cái gì, nhưng tầm mắt của Kiều Mạn Tích quá giết người, Dương
thúc tuy bất mãn, cũng chỉ có thể mặt xám mày tro rời khỏi phòng làm việc.
"Kiều tổng,
cần bộ phận nhân sự đi thông báo tuyển dụng một giám đốc mới không."
"Ân, đi đi,
nhớ phải trẻ tuổi xinh đẹp."
"Ngạch...vâng."
nghe thấy yêu cầu của Kiều Mạn Tích, Dương Hân Du một trận ớn lạnh, tuy Kiều
Mạn Tích chỉ cường điệu bề ngoài, nhưng cô ấy biết, lời ngầm chính là, không
chỉ phải có năng lực, còn phải xinh đẹp, lão bản ơi lão bản, người đẹp của cô
còn ít sao? yêu cầu cao như vậy, lại phải tìm một thời gian rồi.
Cả ngày này Kiều
Mạn Tích đều rất bận, thậm chí bận đến cô sắp quên luôn thời gian, khi đến buổi
trưa mới có thể thở dốc. Nằm ở trên sofa, cô đùa nghịch điện thoại, bổng nhiên
nhớ đến cái gì, gọi thông điện thoại. Bên đó vang lên mấy cái mới được nhận,
nghe thấy bối cảnh có chút ồn ào, Kiều Mạn Tích đại khái có thể đoán được đối
phương đang làm cái gì rồi.
"Tiểu Đường
Đường, có nhớ tôi không?" Kiều Mạn Tích đong đưa hai chân cởi lấy giày,
nhẹ giọng nói ra.
"Kiều tổng,
bây giờ là thời gian ăn trưa."
"Nga...thì
ra trong lòng của tiểu Đường Đường, tôi không quan trọng bằng bữa trưa của em?
chẳng lẽ tôi không có ăn ngon bằng bữa trưa của em sao?"
"Ách...không
phải, Kiều tổng chị giải thích sai ý của em rồi, em là nói, chị vẫn chưa ăn cơm
sao?
"Ân, tôi
nhớ đồ của tiểu Đường Đường rồi, tôi chỉ muốn ăn đồ tự tay em làm."
"Như vậy a."
Nghe được điện
thoại bên kia giống như ngữ khí làm nũng, Trầm Thư Đường cũng không biết là làm
sao, cư nhiên suy nghĩ ra bộ dạng của Kiều Mạn Tích. Chị ấy bây giờ nhất định
dựa ở địa phương nào đó, lười biếng nằm sắp hoặc nằm, thỉnh thoảng vẫn sẽ đong
đưa hai chân.
"Tiểu Đường
Đường trả lời rất phô diễn, chẳng lẽ không nên là em đến làm cho tôi ăn, cho
tôi một kinh ngạc sao, tối nay đến nhà tôi, tôi đến trường học đón em."
"Kiều tổng,
em...em rất xin lỗi, tối nay không được, tối nay em phải đi bệnh viện thăm mẹ,
em..."
"Nga, vậy
tôi ngắt đây."
Kiều Mạn Tích
chưa đợi Trầm Thư Đường nói xong thì treo điện thoại, nghe thấy bên kia không
có thanh âm, Trầm Thư Đường cũng không biết chuyện gì, cư nhiên có chút mất
mác, nàng cảm thấy Kiều Mạn Tích chắc giận rồi, suy cho cùng chị ấy là người bao
nuôi mình, nhưng mình hình như từ sau khi được bao nuôi cái gì cũng không làm
tốt, Trầm Thư Đường rối rắm suy nghĩ, nhưng mà nàng hôm nay nhất định phải đi
bệnh viện thăm mẹ, cũng chỉ có thể từ chối Kiều Mạn Tích rồi.
"Này này
này, người nào buổi trưa gọi điện đến vậy, là bạn trai?" Trầm Thư Đường
gác điện thoại trở về, thấy được mấy người khác trong phòng đều bát quái nhìn
mình, duy chỉ Sầm Lạc hỏi ra, nàng vội vàng lắc đầu, nhưng nghĩ đến Kiều Mạn
Tích, gò má lại đỏ lên, phản ứng như vậy càng thêm đáng nghi, Sầm Lạc nhìn thấy
dây chuyền trên cổ của Trầm Thư Đường, hơi nheo mắt lại.
Cả buổi chiều,
vì chuyện của Kiều Mạn Tích, Trầm Thư Đường lên lớp có chút không tập trung,
sau khi tan học, nàng trước tiên là tắm rửa, lúc này mới ra khỏi trường học, dự
định đến bệnh viện. Nhưng nàng vừa mới ra cửa, thì nhìn thấy trước cửa xung
quanh đứng đầy người, Trầm Thư Đường hiếu kì liếc nhìn, thì phát hiện ở trước
cửa dừng một chiếc xe thể thao cực kì phô trương.
Tuy Trầm Thư
không hiểu xe, lại cũng chỉ biết chiếc xe này xem ra thì vô cùng đắc giá, thân
xe lấy màu xanh thẫm làm chủ, đường cong và thiết kế đều cực kì đặc biệt, chiếc
xe quá mức phô trương như vậy dừng ở đó, tự nhiên đều sẽ nhịn không nổi nhìn
thêm mấy lần. Đúng lúc khi Trầm Thư Đường chuẩn bị rời khỏi, điện thoại bổng
nhiên vang lên, nàng nhìn thấy số điện thoại, chắc là Kiều Mạn Tích, vội vàng
nhấc máy.
"Kiều tổng."
"Tiểu Đường
Đường em đi đâu? lên xe."
"Lên xe?
cái gì xe?"
"Chính là
chiếc xe phía trước em."
Kiều Mạn Tích
nói xong liền gác máy, Trầm Thư Đường lăng lăng nhìn chiếc xe thể thao màu xanh
kia, nhìn thấy xung quanh ánh mắt của bạn học, trong nháy mắt bối rối lên, nàng
cũng không muốn ở trước mặt bạn học lên chiếc xe đó, nhưng buổi trưa đã chọc
đến Kiều Mạn Tích rồi, chính mình nếu như không lên xe nữa, đại khái quá không
tốt. Cho nên, sau khi suy nghĩ, Trầm Thư Đường đẩy ra ánh mắt của người toàn
trường, mở cửa xe ra, ngồi vào trong, chiếc xe cũng ở dưới tằm mắt kinh ngạc
của mọi người biến mất không hình không bóng.
Lên xe, quả
nhiên Kiều Mạn Tích thì ngồi ở phía sau, nhìn thấy mình lên, chị ấy lười nhác
nằm ở trên đùi mình, thì như vậy nhìn theo mình. Bị chị ấy nhìn quá không thoải
mái, Trầm Thư Đường vén lên sợi tóc rơi xuống, trong nháy mắt Kiều Mạn Tích
liếc mắt một cái thì vội vàng xê dịch tầm mắt.
"Kiều tổng,
chuyện buổi trưa, em rất xin lỗi, nếu như chị muốn ăn đồ em làm, em nhất định
làm cho chị, nhưng mà tối nay..."
"Ân, tôi
biết, bây giờ thì đưa em đi bệnh viện, trường học em xa bệnh viện như vậy, tôi
làm sao nỡ để tiểu Đường Đường đi xe buýt chứ" Kiều Mạn Tích nói xong
phiên thoại này, người kinh ngạc ngược lại trở thành Trầm Thư Đường rồi, nàng
không ngờ Kiều Mạn Tích lại có thể đến đón mình đến bệnh viện, không khỏi kinh
ngạc lên. Chung quy ở trong lòng nàng, Kiều Mạn Tích là một người tùy tâm sở
dục (làm chuyện theo ý mình muốn), lời nói buổi trưa của mình chắc là để chị ấy
không vui rồi, nhưng chị ấy vẫn đến đón mình đi bệnh viện.
"Kiều tổng,
cám ơn chị" Trầm Thư Đường thấp giọng nói, bổng nhiên cảm thấy trong lòng
ấm áp. Nhìn thấy cảm động trong mắt nàng, Kiều Mạn Tích bổng nhiên ngồi lên
chân nàng, xoa lấy mặt của nàng.
"Không ngờ
được chính là đưa tiểu Đường Đường đến bệnh viện em thì cảm động như vậy a, vậy
tối nay phải làm bữa tối cho tôi, dùng tay nghề của em báo đáp tôi." Kiều
Mạn Tích đặc biệt cắn mạnh hai chữ tay nghề, cảm thấy chị ấy lại đang ám chỉ
cái gì, Trầm Thư Đường đỏ mặt gật đầu.
Sau khi đến bệnh
viện, Trầm Thư Đường xuống xe, vừa đi mấy bước thì phát hiện Kiều Mạn Tích cư
nhiên cũng xuống theo, nàng quay đầu lăng lăng nhìn Kiều Mạn Tích, không hiểu
con người này xuống theo làm gì.
"Kiều tổng,
chị còn có chuyện sao?"
"Không có
a, tôi chỉ muốn theo tiểu Đường Đường đi thăm mẹ, không được sao?"
"Nhưng hai
người không quen biết." Trầm Thư Đường có chút rối rắm, chung quy Kiều Mạn
Tích và mình cũng không giống như người chung đường, huống hồ nàng cũng không
muốn để mẹ biết chính mình là đến đâu tìm ra tiền thuốc. Nhưng Kiều Mạn Tích
lại không dự tính đi, trái lại còn hướng đến phòng bệnh mà đi.
"Không sao
đâu, tôi xinh đẹp như vậy, mẹ em sẽ thích tôi."
Hết chương 9.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét