Kim Chủ Nan Vi - Chương 98
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 98: Nàng không muốn làm.
Trầm
Thư Đường nghe được câu nói này của Kiều Mạn Tích, đủ để xưng là hai người gặp
lại tới nay để nàng khó có thể tin nhất, nàng đứng tại chỗ, sau khi xác định
chính mình chưa từng xuất hiện nghe nhầm mới mờ mịt nhìn về phía Kiều Mạn
Tích. Người sau không có giải thích thêm, chỉ là tựa ở bên giường cực kỳ ám muội
nhìn nàng một cái. Trước đây ở bên người Kiều Mạn Tích lâu như vậy, nếu như Trầm
Thư Đường không hiểu ý của cô, không khỏi quá ngu chút.
Chỉ
là nàng cũng không muốn cùng Kiều Mạn Tích có thêm dính dáng nữa, càng không
hiểu rõ Kiều Mạn Tích tại sao bây giờ năm lần bảy lượt đưa ra muốn cùng mình
lên giường. Quan hệ của hai người đã thay đổi tốt hơn chút, liền nói rõ Kiều Mạn
Tích sẽ không vì giận bản thân làm loại chuyện này, cho nên, cô thật sự muốn
làm cùng mình? Trầm Thư Đường suy nghĩ một chút, cảm thấy như vậy xác thực nói
thông được, nhưng trong lòng ngược lại càng thêm bất đắc dĩ. Chính mình đối với
Kiều Mạn Tích mà nói, chung quy chỉ là người giải quyết nhu cầu sinh lý sao?
Có
lẽ mình trước kia còn có thể tình nguyện làm loại chuyện đó, nhưng bây giờ...
Nàng không muốn làm, cũng không nguyện rồi. Trầm Thư Đường không trả lời, mà
là trực tiếp tắm rửa sạch sẽ, trở về phòng khách nho nhỏ của chính mình, Kiều Mạn
Tích đợi đã lâu cũng không thấy Trầm Thư Đường đến, cô cho rằng đối phương là bởi
vì cùng mình đêm nay làm loại chuyện đó quá khẩn trương, đến mức tắm đến quá
nghiêm túc, nhưng chờ cô mặc váy ngủ gợi cảm đến phòng tắm, lại phát hiện
trong phòng tắm căn bản không có bất kỳ ai, mà nước trên đất đều khô rồi.
Kiều
Mạn Tích rất nổi nóng, giận Trầm Thư Đường làm sao đầu óc cứ chậm chạp như vậy.
Cô nhìn cửa phòng đóng chặt của đối phương, trực tiếp đẩy cửa đi vào, thấy được
Trầm Thư Đường nằm ở đó, cũng leo lên theo. Trầm Thư Đường vốn cũng không có
ngủ say, lúc này Kiều Mạn Tích bỗng nhiên tới, động tĩnh không coi là nhỏ,
nàng tự nhiên bị đánh thức. Mắt thấy người đặt ở trên người mình, lần này Kiều
Mạn Tích ngược lại không trần tru*ồng đến, nhưng váy ngủ trên người cô, so với
để trần còn gợi cảm hơn.
Đó
là một cái váy ngủ lộ vai, dây màu đen quấn ở trên bả vai, hơi cúi đầu là có thể
lộ ra da thịt và bộ ngực no đủ tròn trịa gợi cảm bên trong. Kiều Mạn Tích không
có mặc áo lót, đây là Trầm Thư Đường dùng con mắt thấy được, mà quần lót của cô
cũng nhất định không có mặc, bởi vì người này giờ khắc này đang dùng chân
tâm ma sát đùi của mình, va chạm trực tiếp mà mềm mại cùng bản chất bộ lông
mang đến là rõ ràng.
"Kiều
Mạn Tích, cô làm cái gì?" Trầm Thư Đường làm mặt lạnh, thấp giọng hỏi, Kiều
Mạn Tích nghe xong nhếch miệng, bất mãn mà cúi người, đem miệng tiến đến bên
tai của nàng.
“A
Thư, muốn tôi làm thế nào em mới có thể hiểu đây? Tôi muốn làm tình với em,
chính là loại muốn để em đem ngón tay đưa đến trong thân thể của tôi, em hiểu
không?"
Kiều
Mạn Tích cố ý nói tới rõ ràng, mà cô cũng vững tin Trầm Thư Đường nghe hiểu.
Nhìn người kia nằm ở dưới thân chính mình, mái tóc dài màu nâu tản ra, lông mày
hơi nhíu, lại vẫn là tỏa không ra ôn nhu. Kiều Mạn Tích không nhịn được ở trên
người nàng cọ tới cọ lui, cô đói khát lại không thể chờ đợi được nữa cởi đi váy
ngủ trên người, thân thể óng ả như con rắn trượt đi, Trầm Thư Đường thấy được
dáng vẻ giả vờ mê hoặc của Kiều Mạn Tích, không nhịn được nuốt nước miếng, như
cổ họng khô khan thấm nước.
Kiều
Mạn Tích vốn là yêu tinh, cô căn bản không cần cố ý đi câu dẫn ai, chỉ là một
cái ánh mắt một cái hô hấp của cô, cũng đủ để cho quá nhiều người quỳ gối ở dưới
người của cô. Mà vào lúc này, cô rõ ràng đang cố ý câu dẫn mình, phần thành quả
này là rõ ràng. Kiều Mạn Tích muốn câu dẫn ai, thì sẽ không thể không thành
công.
Thấy
con mắt của Trầm Thư Đường trở nên mờ mịt, Kiều Mạn Tích dẫn tay nàng ở trên
người mình xoa xoa, một cái tay khác trượt tới dưới váy ngủ của Trầm Thư Đường,
đi vào vân da phần bụng chập trùng của nàng. Giữa lúc cô muốn tiến thêm một bước,
thân thể bỗng nhiên bị Trầm Thư Đường vươn mình đặt ở dưới thân, đây là Kiều Mạn
Tích tha thiết ước mơ, cô nhắm mắt lại, chờ đợi một nụ hôn sâu, hoặc là Trầm
Thư Đường trực tiếp tiến vào, cô giờ khắc này cực kỳ hi vọng nữ nhân này có
thể thô lỗ một chút, làm đau mình cũng không sao.
Nhưng
mà, cô nhắm hai mắt đợi đầy đủ 30 giây, lại cái gì cũng không có Trầm Thư Đường
chỉ là vỗ vỗ gò má của cô, lại dùng tay xoa xoa tóc dài của cô. Trong bóng tối,
Kiều Mạn Tích thấy được hai con mắt mang theo chút ánh sáng của Trầm Thư Đường.
Sự tình đến bước này, Kiều Mạn Tích biết Trầm Thư Đường sẽ không làm với mình.
Nhưng trong lòng cô lại cũng không cảm thấy buồn bực, đại khái là được an ủi của
Trầm Thư Đường ép xuống.
"A
Thư, em không muốn tôi." Kiều Mạn Tích dùng ngữ khí nhẹ nhàng, lại không
nhịn được cong lên eo dùng xương mu của hạ thân đẩy đẩy bụng của Trầm Thư Đường.
Biết cô không tức giận, Trầm Thư Đường gật gù.
"Ân,
không muốn."
"Vậy
ngủ đi."
Kiều
Mạn Tích xưa nay sẽ không có ở dưới tình huống thân thể chính mình trần truồng,
cùng một người phụ nữ khác cùng giường cùng gối cái gì cũng không làm, chỉ là
ngủ đơn thuần, bây giờ lại cùng Trầm Thư Đường làm được rồi. Cái giường này rất
nhỏ, nhưng hai người đều chẳng muốn đi đổi đến giường lớn. Kiều Mạn Tích tựa ở
trên lưng của Trầm Thư Đường, một lát sau thì ngủ thiếp đi, ngược lại là Trầm
Thư Đường một đêm chưa chợp mắt đến sau nửa đêm, thật vất vả Trầm Thư Đường dần
dần buồn ngủ, vừa vặn Kiều Mạn Tích ở một bên lại chẳng muốn thành thật lên. Đại
khái là ý nghĩ trước khi ngủ để nàng ở trong mơ có thể thực hiện, Trầm Thư Đường
chỉ cảm thấy thân thể của Kiều Mạn Tích trở nên rất nóng, cô vô ý thức ở trên
lưng mình cọ nhẹ. Bởi vì váy ngủ rất mỏng, cách lớp vải, nàng có thể rõ ràng cảm
giác được đỉnh núi cứng ngắc trước ngực của Kiều Mạn Tích chống lấy phía sau
lưng chính mình, đang từ trên xuống dưới tới lui ma sát. Thân thể nhờ vào đó có
được an ủi, Kiều Mạn Tích thoải mái hừ nhẹ lên tiếng, gợi cảm mà trêu người.
"Kiều
Mạn Tích, đừng làm rộn." Trầm Thư Đường cho rằng Kiều Mạn Tích là không
cam tâm lại đến câu dẫn mình, nàng không nhịn được xoay người nói, lại phát hiện
đối phương là thật sự còn đang ngủ, chỉ là không biết mơ tới cái gì, liền có
hành động lỗ mãng như thế.
Cảm
thấy tay của cô đặt ở trong chăn đang lộn xộn, bởi vì hai người tới gần, nàng
có thể cảm giác được tay trái của Kiều Mạn Tích đang xoa bộ ngực của bản thân
cô, mà tay phải một đường tuột xuống, nghĩ cũng biết đi sờ nơi nào.
"A...A
Thư...Ân... Đi vào...A... Như vậy... Thật thoải mái" Kiều Mạn Tích vô ý
thức nỉ non, âm thanh đứt quãng, nhẹ đến cơ hồ như là dùng hơi đang phát ra tiếng.
Nghe được cô ở trong mơ kêu tên của chính mình, lại làm động tác như vậy, kẻ
ngu đều có thể đoán được Kiều Mạn Tích là mơ cái gì. Kỳ thực cũng thật sự
không trách cô, trụy lạc thỏa thích quanh năm, hai chữ cấm dục đối với Kiều Mạn
Tích mà nói quả thực là chuyện hoang đường.
Nhưng
hôm nay, không chỉ cấm dục một năm, đêm nay lại cùng Hạ Úc An nói nhiều đề tài
nặng khẩu vị như vậy, thêm nữa trước khi ngủ phen câu dẫn kia với Trầm Thư Đường.
Buổi tối Kiều Mạn Tích sẽ mơ mộng xuân không có chút nào kỳ quái, chỉ là Trầm
Thư Đường không nghĩ tới người này lại lấy tay đều tìm đến cái loại địa phương
đó. Nhìn chăn bông bởi vì động tác trên tay của Kiều Mạn Tích không ngừng mà chập
trùng. Trầm Thư Đường biết tay cô đang nhanh chóng vuốt nơi đó, nhưng mà lại vì
nguyên nhân mơ, dẫn đến động tác của cô đứt quãng, trước sau không có cách nào
đến đỉnh điểm nhất.
"Ngô...
Đừng như vậy... A Thư... Không được dừng...Ân... Khó chịu..." Kiều Mạn
Tích hiển nhiên đem tội chính mình không có cách nào lên đỉnh nhét vào trên người
Trầm Thư Đường, nhìn tóc đen tán loạn của cô, nhíu mày, trên mặt là thống khổ rồi
lại chen lẫn vẻ mặt sung sướng. Kiều Mạn Tích như vậy, mê người đến không gì tả
nổi, thì càng đừng nhắc vài tiếng than nhẹ thở dốc thỉnh thoảng tràn ra của cô.
"Kiều
Mạn Tích... Đừng làm." Trầm Thư Đường rất khó khăn, nàng đã sớm không phải
nữ học sinh cái gì cũng không hiểu, cũng là một nữ nhân chín chắn. Lúc này thấy
được Kiều Mạn Tích bên cạnh mình như vậy, Trầm Thư Đường không phải lòng lạnh
nhạt cũng sẽ không phải không cảm giác. Nàng sợ chính mình sẽ không nhịn được
làm ra chuyện khác người, chỉ có thể lấy tay tìm đến trong chăn, đem tay ở giữa
chân Kiều Mạn Tích nỗ lực ra vào nắm lấy.
Nơi
tay tiếp xúc, là tay phải ướt át của Kiều Mạn Tích, cả tay kia đều mang theo nước
dinh dính, ngón tay giữa càng sâu. Trầm Thư Đường sau khi tìm thấy rất nhanh
cũng bị làm ướt tay, nàng đỏ mặt nắm qua khăn giấy một bên lau sạch, nhưng dù
là chỉ trong chốc lát, Kiều Mạn Tích càng lại đem tay tìm trở lại, lưu luyến vuốt
địa phương ướt át mềm mại kia của cô.
"Ân...Ân
ân... Nhanh lên một chút...A... Sâu hơn một chút." Kiều Mạn Tích hừ nhẹ,
há mồm cắn mép gối, không ngừng mà vặn vẹo thân thể. Trầm Thư Đường bất đắc dĩ ở
một bên nhìn, ngăn cản không có kết quả, chỉ có thể coi như thôi, hi vọng cô lập
tức kết thúc, nhưng chung quy trong mộng và hiện thực vẫn là không cách nào trực
tiếp liên kết. Động tác của Kiều Mạn Tích lại lập tức hạ xuống, khiến thân thể ở
giữa không trung lại bị ném đi. Lần này, thanh âm của Kiều Mạn Tích mang theo
khóc nức nở, sợ là cực kỳ khó chịu rồi.
"Tại
sao...Ân ân... Khó chịu... Chỗ đó đau." Kiều Mạn Tích vô ý thức thấp giọng
nói qua, ủy khuất đến như con mèo làm mất đi món đồ chơi vùi vào trong ngực của
chính mình, tay che lấy chân tâm không ngừng mà run.
Trầm
Thư Đường có chút bất đắc dĩ, hơn nữa nàng cũng biết, nếu như Kiều Mạn Tích
không giải quyết cái này, sợ là muốn náo cả đêm. Thấy cô còn đang ngủ, lại khó
chịu đến khóe mắt đều mang theo chút nước mắt, Trầm Thư Đường hết cách rồi,
nàng chỉ có thể ngồi dậy, kéo ra tay đặt ở giữa chân của Kiều Mạn Tích, đem
ngón tay của mình đưa vào.
Nơi
đó rất ướt, quá mức dễ dàng là có thể chứa hai ngón tay, Trầm Thư Đường ngẩng đầu
lên, liếc thấy Kiều Mạn Tích bởi vì thoải mái mà co lên thân thể, rất nhanh thì
thỏa mãn thở khẽ lên. Kiều Mạn Tích cũng không phải loại hình ở trên giường yêu
thích kêu to, trái lại yêu thích phát ra tiếng thở dốc hơi trầm thấp kia, Trầm
Thư Đường thích nhất loại thanh âm này của cô, nghe vào so với bất kỳ ngâm khẽ
nào đều câu người hơn.
Kiều
Mạn Tích rất hiểu làm sao ở trên giường điều động lên chiếm hữu dục vọng và dục
vọng của người khác đối với cô, bao gồm tình cảm. Cho dù Trầm Thư Đường không
muốn nhớ lại, nhưng nàng không thể phủ nhận, chính mình đã từng mỗi khi đè ở
trên người Kiều Mạn Tích, bị cô từng tiếng làm mềm đến trong tâm khảm của A Thư
kêu đến mất hồn.
Liền
giống như... Như bây giờ.
Trầm
Thư Đường tư thế ngồi đổi thành đè ở trên người Kiều Mạn Tích, nàng nhanh
chóng ở trong thân thể của cô ra vào, lại cũng không làm hành động dư thừa.
Trầm Thư Đường trước sau đang nhắc nhở chính mình, đây chỉ là một lần trợ giúp
dễ như ăn cháo, thậm chí ngay cả chuyện tình một đêm cũng không tính, chỉ
tính được là có người khác trợ giúp tự an ủi mà thôi. Quả nhiên, có Trầm Thư
Đường giúp đỡ Kiều Mạn Tích rất nhanh thì đến cao triều, dưới thân chậm rãi chảy
ra một ít dịch thể nóng bỏng Trầm Thư Đường nhìn tay tàn tạ của hai người, lấy
ra khăn ướt giúp họ từng người lau sạch, nhìn Kiều Mạn Tích cả người thỏa mãn
đến cuối cùng an ổn ngủ thiếp đi, nhưng Trầm Thư Đường lại cảm giác giữa chân
mình cũng ướt đến lợi hại. Nàng nhíu nhíu mày, cảm giác được xao động của
thân thể, nhịn một hồi, vẫn là lấy điện thoại đi tới phòng tắm.
Nàng
tựa ở trên tường của phòng tắm, mở ra văn kiện mã hóa trong điện thoại di động,
ở trong đó lưu trữ, là bức ảnh của Kiều Mạn Tích, cô không một mảnh vải che
thân nằm trên ghế sa lông, mà cô vào lúc ấy, còn giữ lại tóc quăn màu café.
Trầm
Thư Đường nhìn Kiều Mạn Tích bên trong bức ảnh, ngón tay run rẩy đem ảnh trượt
tới một tấm cuối cùng, đó chỉ có thể xưng là ảnh tình dục, bởi vì phía trên kia
là hạ thể nữ nhân không có bất kỳ che đậy nào. Nhưng màu sắc lại tươi đẹp trắng
nõn, mang theo một tầng nước ướt át, đẹp đến để người kinh diễm lại khát khao.
Trầm
Thư Đường nhìn vị trí thuộc về Kiều Mạn Tích kia, chậm rãi cởi đi quần ngủ và
quần lót ướt át, đem ngón tay đưa vào trong thân thể.
Hết
chương 98.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét