Kim Chủ Nan Vi - Phiên Ngoại Hạ Úc An
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Phiên ngoại đặc biệt lễ tình nhân - Hạ Úc An chết.
Ps:
Phiên ngoại này không liên quan đến chính văn nhe mn, sẵn tiện chuẩn bị
khăn giấy đi.
Hạ
Úc An chết rồi. Đây là tin tức ở sáng sớm một ngày, Giang Tầm Y nhận được. Điện
thoại tới chính là một nữ nhân, dùng câu trần thuật bình thản nói với cô, Hạ
Úc An chết rồi. Giang Tầm Y dùng thời gian 10 phút để phản ứng câu nói này, tiếp
theo chất vấn đối phương tại sao phải chơi loại trò chơi ác liệt này, nhưng cuối
cùng, sự thực chứng minh, đây không phải trò đùa của trẻ nhỏ, mà là trừng
phạt rơi lên ở trên người mình.
Hôm
nay không khí rất râm, rõ ràng là muốn mưa, nhưng từ đầu đến cuối không có
mưa xuống. Mây đen thui lít nha lít nhít treo ở đỉnh đầu, cũng làm cho nghĩa
trang nhìn qua càng thê lương. Đứng ở trước cửa, Giang Tầm Y lại luôn không
động bước chân. Mãi đến tận một nam nhân vỗ lên trên bờ vai của cô, cô mới lấy
lại tinh thần.
"Tiểu
Y, vào đi thôi." Tô Hạo Triết nhẹ giọng nói ra, Giang Tầm Y gật gật
đầu, từng bước một bước vào nghĩa trang, tìm lấy vị trí, đứng ở trước bia mộ
cô không dám đối mặt. Đến tột cùng, bao lâu không gặp rồi đây? Đại khái là cả
hai năm đó. Hai năm trước, mình và Tô Hạo Triết đính hôn, thành hôn, một lần
cuối cùng gặp mặt với Hạ Úc An, là ở một đêm ngày mưa, nàng chạy tới thăm
mình, mà chính mình hỏi nàng có muốn làm phù dâu không, vào lúc ấy, Hạ Úc An
chạy đi, họ cũng chưa từng gặp nữa, mà nàng cũng không xuất hiện ở trên
hôn lễ của mình, cho tới bây giờ, lại không nghĩ rằng gặp mặt lại, sẽ là cảnh
tượng như vậy.
Ảnh
trắng đen trên mộ bia rất đẹp, nhưng Giang Tầm Y biết, Hạ Úc An sống sờ sờ so với
trong hình càng đẹp hơn. Giang Tầm Y không có cách nào hình dung tâm tình bây
giờ, cô trước giờ đều là tính tình đạm bạc, lại là lần đầu tiên luống cuống
như thế lại không có cách nào khống chế gào khóc. Vào lúc này, một nữ nhân
đi qua, trong tay cô ấy nâng một cái rương, trong rương tràn đầy phong thư và
thư giấy.
"Xin
chào, là Giang Tầm Y sao?" Nữ nhân nhẹ giọng nói ra, Giang Tầm Y quay đầu
lại nhìn cô ấy, cảm thấy âm thanh này rất quen thuộc, suy nghĩ một chút, đại
khái đoán ra, người này chính là người gọi điện thoại cho mình, hẹn mình ở đây
gặp mặt.
"Là
tôi, cô là..."
"Xin
chào, tôi là bác sĩ tâm lý lúc còn sống của An, tôi tên Kỷ Uyển. Cô
ấy có một ít đồ vật, lưu lại chỗ tôi, vốn dĩ là dựa theo ý nguyện của cô
ấy, tôi không nên một lần cho cô, mà là nên từ từ, một tháng cho cô một
bức thư, thế nhưng tôi cảm thấy, thân là người trong cuộc, cô cần phải toàn
bộ xem hết mấy thứ này." Kỷ Uyển nói xong, như là không muốn lưu lại
thêm nữa, chỉ nhìn dáng vẻ chật vật của Giang Tầm Y một chút rồi rời đi.
Nhưng Giang Tầm Y có thể cảm giác được, khi cô ấy đang nhìn chính mình, trong
mắt mang theo khinh bỉ.
Giang
Tầm Y ôm lấy một hộp thư giấy kia trở về nhà, vừa mới về đến nhà cô liền đem
chính mình nhốt ở trong phòng. Kỷ Uyển nói muốn mình xem phong thư trước,
rồi xem thư giấy đơn độc kia. Giang Tầm Y không hiểu tại sao phải làm như thế,
nhưng cô vẫn là dựa theo ý của Kỷ Uyển mở ra. Cô muốn biết Hạ Úc An nuốn nói
cái gì với mình, càng muốn biết, cậu ấy tại sao sẽ....đột nhiên
thì.... Những vấn đề này cô từng hỏi Kỷ Uyển, nhưng Kỷ Uyển cũng không muốn
nói nhiều với cô, thậm chí không cho phép cô đi hỏi ba mẹ của Hạ Úc An, chỉ
nói với cô, xem những thứ này, chính mình đại khái là có thể hiểu rõ.
A
Tầm, nghe nói cậu hôm nay kết hôn, xin lỗi a, mình không có cách nào qua đó,
nguyên nhân...cậu biết. Mình ra nước ngoài, cho tới nay, cảm tình của
mình ta đối với cậu tạo thành rất nhiều phiền phức cho cậu, mình sẽ thử
quên đi, cũng hi vọng cậu sống đến hạnh phúc.
Ngày
15 tháng 3 năm 2017.
A
Tầm, hôm nay mình ở trên phố gặp được một người rất giống cậu, mình cho
rằng cậu tới tìm mình, còn đi chào hỏi cô ấy. Nhưng mà nhận lầm rất
lúng túng, ngẫm lại cũng phải, cậu đang ở trong nước làm sao có thể bỗng
nhiên tìm đến, mình thật là đần a. Cuộc sống của cậu lúc này thế nào ? Nếu
có thời gian có thể hồi âm cho mình.... Như vậy.... Có phải rất lãng mạn
không?
Ngày
23 tháng 4 năm 2017
A
Tầm, gần đây sống thế nào? Mình a... Thích một người, lần này cuối cùng
không phải cậu rồi nha. Cô ấy là một nữ nhân, lén lút nói cho cậu biết
tên của cô ấy, tên là Kỷ Uyển, là người Trung Quốc, nếu như có thời gian,
mình sẽ dẫn cô ấy trở về thăm cậu.
Ngày
17 tháng 5 năm 2017.
A
Tầm, thư của tháng này thật sớm, bởi vì...bỏ đi. Hôm qua ăn đồ vật kì lạ,
dạ dày rất đau, cho nên muốn sớm một chút viết thư cho cậu. Bỗng nhiên... Thật
hoài niệm cơm cậu làm.
Ngày
5 tháng 6 năm 2017.
Hôm
nay đang mưa xuống, A Tầm cậu bên đó là thời tiết gì? mình hình như chưa
từng nói với cậu, mình rất thích mưa chứ?
Ngày
26 tháng 7 năm 2017.
Giang
Tầm Y.
Ngày
19 tháng 8 năm 2017.
A
Tầm, hôm nay mình thấy được một đứa trẻ nước ngoài, rất đáng yêu, mình bỗng
nhiên nghĩ đến, nếu như cậu có con, cũng sẽ là một đứa nhỏ xinh đẹp chứ?
Không biết bây giờ cậu có hay không, nếu sau này có, thì nhận mình làm
mẹ nuôi được không?
Ngày
20 tháng 9 năm 2017.
A
Tầm, cùng Kỷ Uyển đi tới Hokkaido trượt tuyết, cậu từng nói, cậu muốn tới
nơi này. Hai chúng ta hình như rất lâu không gặp, nếu có thời gian, nhớ tới
tìm mình.
Ngày
30 tháng 10 năm 2017.
Một
năm này sắp kết thúc rồi, A Tầm, thời gian thật là thứ khiến người suy nghĩ
không rõ, cậu nói đúng không?
Ngày
31 tháng 12 năm 2017.
Lễ tình nhân, chúng ta từng người
không thuộc về lễ tình nhân của đôi bên.
Ngày
14 tháng 2 năm 2018.
Giang
Tầm Y xem xong phong bì này rồi, tiếp tục xem tiếp, phát hiện thời gian
của bức thư càng ngày càng dài, Hạ Úc An nói rất nhiều lời, từ mới bắt đầu
gửi lời thăm hỏi, đến hình dung cuộc sống của nàng và Kỷ Uyển với
mình, Giang Tầm Y không thể phủ nhận, cô nhìn thấy mấy bức thư này, trong
lòng mang theo nghi hoặc và từng chút một không thoải mái.
Cô
không nghĩ tới Hạ Úc An sẽ cùng Kỷ Uyển sống chung với nhau, lại cũng vui mừng
nàng tìm được người thích rồi, nhưng mà... Tại sao, sẽ như vậy? bức thư
tiếp đó, vẫn viết đến năm 2020, lại còn có rất nhiều không có đọc xong.
Giang Tầm Y cau mày, tạm thời dừng lại xem mấy phong thư bao lấy thư từ kia, tiếp đó chuyển thành đến xem thư của mấy thư
giấy kia. Những thứ này chỉ có ngắn ngủi chừng mười bức, Giang Tầm Y
cảm thấy chính mình đại khái có thể rất nhanh sẽ xem xong. Chỉ là sau khi
bức thư đầu tiên mở ra, cô thì biết, chính mình nghĩ sai rồi
A
Tầm, xin lỗi, hôm nay là ngày cậu kết hôn, đại khái tất cả người quen
biết cậu đều đang vui vẻ cho cậu, nhưng mình...lại vui vẻ không nổi. Mình
trốn đi rồi a, giống như đào binh không có khí phách, trốn khỏi thành thị
thấy được cậu. Bởi vì mình yêu cậu, cho nên mình không cách nào để cho
chính mình làm được thấy cậu và nam nhân khác bước vào cung điện của
lễ cưới còn phải giả vờ cười tặng lên chúc phúc. Xin lỗi, để mình tùy hứng
một lần, có lẽ cũng là một lần cuối cùng.
Hôm
nay ở trên đường, mình thấy được một người rất giống cậu, mình giống
như điên đi qua ôm lấy cô ấy, nhưng mà cô ấy quay người lại, mình phát hiện
đây không phải là cậu. Mình là làm sao vậy chứ? Tại sao sẽ đem cô ấy
nhận sai thành cậu? Đại khái, là mình quá nhớ cậu rồi, mới có thể xem người
chỉ có giống cậu ba phần kia cho rằng là cậu.
Hôm
nay, có một người hôn mình, cô ấy nói với mình cô ấy thích mình, muốn
giúp mình quên cậu. Ở trong nháy mắt đó, mình sinh ra một loại cảm giác
giải thoát. Mình muốn cùng cô ấy thử sống chung với nhau, có lẽ chỉ
cần mình đem cả người của mình cho một người khác, mình thì có thể quên
đi tình cảm đối với cậu. Nhưng mà như vậy, đối với cô ấy có phải quá
không công bằng không? Mình không muốn như vậy, mình không muốn thương tổn
cô ấy, càng không muốn lừa dối bản thân mình. Nhưng mà A Tầm, mình mệt
quá, trong lòng nghĩ đến một người, cảm giác lại không có được sẽ y như
đem người đau chết, cậu hiểu không? Vẫn may, cậu không hiểu.
A
Tầm, cậu nói, cứu chữa ung thư dạ dày thời kì cuối tỷ lệ là bao nhiêu đây?
Mình đại khái... Bị bệnh rồi. Nhưng mà nhận được phần báo cáo kiểm nghiệm
kia, trong lòng mình cư nhiên có sự buông lỏng trong nháy mắt. Đột nhiên rất
nhớ ba mẹ, cũng rất nhớ cậu. Nhưng mà, hay là thôi đi.
Hôm
nay đặc biệt nhớ cậu, nhớ đến ở trong mưa đứng rất lâu, đau xót của
xương cốt để mình nhớ tới dáng vẻ cậu xoa bóp cho mình, cậu nghiêm túc
ôn nhu.
Mình
ở trên giấy viết tên của cậu và mình, hình như như vậy chúng ta là có thể
ở cùng nhau. Trong tiểu thuyết có viết, chỉ cần cho người thích uống
một loại thuốc, người kia thì sẽ yêu bạn. Nếu có thứ này thì tốt rồi,
mình muốn cậu uống, để cậu yêu mình, cậu sẽ sợ không?
A
Tầm, mình hỏi mẹ, bà ấy nói cậu và Tô Hạo Triết sống rất tốt, mình
nghe thấy rồi, cũng yên tâm rồi. Chỉ là trong lòng còn có chút mất mác,
cậu triệt để quên mình rồi sao? nhưng mà mình sẽ không quên cậu, mãi mãi
cũng sẽ không.
Hôm
nay một mình mình đến Hokkaido trượt tuyết, nơi này thật sự rất đẹp, không
trách cậu luôn nói muốn đến. Mình a, cũng muốn đến cùng với cậu, nhưng
mà lúc trước không có cơ hội, hiện tại không có, sau này cũng càng không thể
có rồi chứ? Nhưng cậu, cho dù muốn đến đây, ở bên cạnh cậu cũng sẽ không
có vị trí của mình.
Thật
xin lỗi... Hai tháng này, mình cái gì cũng không làm được, vẫn ngủ mê man.
Mình bị Kỷ Uyển mắng rất thảm, cô ấy nói mình không nên đi trượt tuyết,
không nên làm rất nhiều chuyện. Mình a, bây giờ không có sức lực viết thư
cho cậu rồi. A Tầm...cậu còn nhớ được mình từng nói, chỉ cần cậu cho
mình một chút hi vọng mình thì có sức lực tiếp tục truy đuổi cậu
không? Nhưng mà bây giờ, mình không làm được rồi. Xin lỗi, mình nuốt lời
rồi.
Ngày
14 tháng 2 năm 2018.
A Tầm hôm nay là lễ tình nhân, mình yêu cậu, cho tới nay, đều yêu. Mình thường thường sẽ
nghĩ, có phải là trong vũ trụ này không chỉ chỉ có một mình mình, có lẽ ở một
cái thế giới bình hành khác, cậu là thuộc về mình, nếu như thật có, như vậy....
Bức
thư đến đây im bặt đi, mà những thư giấy này không có phong thư, ở đây trong
nháy mắt rạch xuống dấu hiệu dừng lại. Giang Tầm Y có thể nhìn ra, phong
thư ngày 14 thàng 2 này, vẫn không có viết xong, sau đó còn có nét bút, lại
không thể tập hợp một chữ hoàn chỉnh. Giang Tầm Y không dám nghĩ Hạ Úc An
tại sao không thể viết xong bức thư này, nhưng cô đại khái.... Có thể đoán
ra nguyên nhân.
Đến
lúc này, Giang Tầm Y mới biết, thì ra một trái tim, thật sự sẽ cảm giác được
đau nhói. Cô quỳ trên mặt đất, ôm những thư
giấy kia, đem đầu chống đỡ trên đất khóc lóc. Cô không nghĩ đến Hạ Úc
An hai năm qua ở nước ngoài trải qua thế nào, thậm chí vì hai bên không có
liên hệ nữa, cũng chưa bao giờ chủ động từng liên lạc với nàng. Nhưng
lần này thấy được những bức thư này, Giang Tầm Y lại khổ sở hô hấp cũng có
chút khó khăn.
Cô
từ đầu đến cuối nhớ được mình và Hạ Úc An qua lại, nhớ tới cậu ấy một lần
lại một lần nói tình yêu đối với mình, nói yêu thích đối với mình.
Vào lúc ấy, chính mình không muốn tiếp nhận cậu ấy, nhưng Giang Tầm Y rõ
ràng, trong lòng mình đối với Hạ Úc An, cũng không phải là hoàn toàn không có cảm
giác nào. Chính là bởi vì biết, cô mới sẽ sợ sệt, mới sẽ không thích ứng,
cũng mới sẽ nghe lời của ba mẹ kết hôn với Tô Hạo Triết. Nhưng bây giờ....
Hạ Úc An không còn rồi, con người này triệt để từ sinh mạng của chính
mình và trên thế giới biến mất, cho đến lúc này, cô mới biết nhớ một
người có bao nhiêu đau khổ.
Giang
Tầm Y tự giam mình ở trong phòng ba ngày, ba ngày nay cô chỉ uống một ít nước,
không có ăn bất luận đồ vật gì. Cuối cùng ở sáng sớm ngày thứ tư, Tô Hạo Triết
không nhịn được đi vào, hắn thấy được thư giấy rải rác đầy đất, còn có Giang Tầm
Y nằm ở trên thư giấy, đi tới muốn giúp cô thu dọn tốt thư giấy. Nhưng hắn mới
vừa đụng tới, Giang Tầm Y giống như là bị xúc động đến vảy ngược, đột nhiên ngồi
dậy nhìn chính mình
"Ai
cho phép ngươi chạm đồ vật của cậu ấy! Cút... Không cho phép vào...Cút
đi!" Đây là lần đầu tiên Giang Tầm Y nói ra lời quá đáng như thế, Tô Hạo
Triết sững sờ ở đó, nhìn tóc ngổn ngang của cô, oán giận trong mắt đối với
mình, trong lòng có chút cay đắng. Tô Hạo Triết không nhiều lời gì, mà là chậm
rãi lui đến cửa, ở trước khi ra cửa, lại dừng lại.
"Tiểu
Y, kỳ thực trước khi kết hôn từ lâu, anh luôn có thể cảm giác được, trong lòng
em có một người, anh không biết người kia là ai, nhưng anh biết, cảm tình của
em đối với anh không phải tình yêu. Anh cho rằng anh có thể nỗ lực để em yêu
anh, nhưng mà sau khi anh kết hôn với em, trái lại em cách anh xa hơn. Hiện tại
anh mới biết, em và Hạ tiểu thư....chuyện của cô ấy anh rất tiếc nuối,
chúng ta.... Ly hôn đi."
Tô
Hạo Triết nói xong, đóng cửa ra khỏi phòng, nhìn hắn rời khỏi, Giang Tầm Y bỗng
nhiên cười lên. Cô cười giống như bị điên, sau đó lại dần dần yên tĩnh lại.
Qua
mấy ngày, Giang Tầm Y đến bệnh viện xin nghỉ dài hạn, cô và Tô Hạo Triết làm
thủ tục ly hôn, hai người hòa bình tách ra, Giang Tầm Y ở sau khi Hạ Úc An rời
đi, lần đầu tiên đi tới Hạ gia. Mới hai năm ngắn ngủi không gặp, hai người
lớn Hạ gia tiều tụy rất nhiều, rất rõ ràng, Hạ Úc An rời khỏi, đối với họ mà
nói... Là đả kích rất lớn. Có Hạ Dụ Lâm, nhưng đối với hai vị ba mẹ mà nói,
Hạ Úc An là đứa con họ yêu thương hơn nửa đời người.
"Bác
trai Hạ, bác gái Hạ." Giang Tầm Y qua đây, mà hai người lớn cũng
biết, cô đến đây là vì chuyện của Hạ Úc An. Thấy được dáng dấp tiều tụy của
Giang Tầm Y, hai người lớn biết ly hôn rồi, cũng đã sớm biết, cảm tình
của Hạ Úc An đối với Giang Tầm Y. Liên quan tới cái chết của Hạ Úc An, nếu
nói là không hề có một chút liên quan với Giang Tầm Y, là không thể nào.
Hai
người lớn ở trong miệng bác sĩ nước ngoài biết được, thân thể của Hạ Úc
An vốn là không tốt, hai năm ở ngoại quốc kia dằn vặt không ra dáng vẻ, rõ
ràng ung thư dạ dày còn cứu được, nhưng nàng... Căn bản là không có ý định
trị liệu, bao gồm cấp cứu cuối cùng, ý chí cầu sinh cơ hồ không có. Hai người
lớn căn bản khó có thể tưởng tượng con gái chính mình vào lúc ấy có bao nhiêu
thống khổ, mà phần thống khổ này đều là Giang Tầm Y cho, biết rõ ràng họ không
có tư cách oán giận Giang Tầm Y cái gì, nhưng mà trong lòng.... Chung quy không
có cách nào tiêu tan.
"Bác
trai, bác gái, thật xin lỗi." Giang Tầm Y nhìn hai người lớn, bỗng
nhiên quỳ trên mặt đất, Hạ Minh và Trầm Vân vừa nhìn, cũng vội vàng đỡ lấy
cô. Kỳ thực chuyện tình cảm vốn là không có đúng sai, Giang Tầm Y chỉ là không
yêu con gái của họ, mà Hạ Úc An lại quá mức cố chấp, cuối cùng.... Tạo thành kết
cục như vậy.
Nghỉ
ngơi hơn một tháng, Giang Tầm Y cuối cùng lần nữa trở lại bệnh viện làm
việc, chỉ là tất cả mọi người phát hiện Giang Tầm Y thay đổi rất nhiều, cô bắt
đầu trầm mặc ít nói, trên mặt cũng lại không còn ý cười, người của bệnh viện
biết chuyện cô ly hôn, cũng nói bóng
gió hỏi cô còn có cần tìm không, lại đều bị Giang Tầm Y trực tiếp phủ quyết,
không lưu tình chút nào.
Mà
mỗi một tháng, Giang Tầm Y đều sẽ đến nghĩa trang một chuyến, cô biết, cô nợ
Hạ Úc An tình cảm, cô mãi mãi cũng không trả nổi. Mà tình cảm của cậu ấy
đối với chính mình, cũng mãi mãi có tiếc nuối.
"Cô
biết không? tôi đã từng rất đố kị với cô, tôi đố kị cô tại sao có thể được
cô ấy yêu như vậy, cô ấy yêu cô cỡ nào, ngay cả người bên cạnh tôi đây
cũng khắp nơi nhìn thấy rõ. Mà cô, năm lần bảy lượt từ chối cô ấy,
thương tổn cô ấy, nếu như cô thật sự không thích cô ấy, tôi còn không đến nỗi
chán ghét cô như vậy. Mà cô rõ ràng lưu ý cô ấy, lại không chịu chấp nhận
cô ấy, đến bây giờ mới muốn cứu vãn, đáng tiếc, cô ấy không còn rồi."
Kỷ
Uyển trong dự liệu sẽ ở chỗ này đụng phải Giang Tầm Y, hai người đứng
trước bia mộ của Hạ Úc An, cô ấy nhẹ giọng nói ra, mà Giang Tầm Y cũng không
có phản bác. "Kỷ tiểu thư, cô nói rất đúng, cho nên tôi luôn đang suy
nghĩ, Úc An rời khỏi, đại khái là trừng phạt đối với tôi, để tôi cũng không
có cách nào thấy được cậu ấy, sờ được cậu ấy nữa, mà cậu ấy cũng
dùng biện pháp quyết tuyệt nhất chứng minh cậu ấy yêu tôi."
"Tôi
muốn qua đó bồi cậu ấy, nhưng mà.... Không phải lúc."
"Nếu
như cô thật sự muốn chết, mới là hành vi hèn yếu nhất." Nhìn hai mắt mờ mịt
trống rỗng của Giang Tầm Y, Kỷ Uyển thấp giọng nói. Cô ấy có thể cảm giác
được, Giang Tầm Y trước mắt chết rồi. Rõ ràng cô còn là một người có máu có
thịt, nhưng tất cả hi vọng của cô đều chết hết, cuộc sống của cô, toàn bộ
của cô đều hóa thành một mảnh tuyệt vọng. Dáng vẻ hiện tại của cô, và xác chết
di động không khác nhau gì cả.
"Kỷ
tiểu thư, tôi có thể hỏi một chút, cậu ấy... Là ngày nào...xảy ra chuyện
không?" Giang Tầm Y nghĩ đến một cách nói uyển chuyển, nhưng Kỷ Uyển rõ
ràng nhìn thấu ý đồ của cô.
"Ngày
14 tháng 2, cô ấy còn đang trên giường viết thư cho cô, bỗng nhiên
thì...."
"Tôi
biết rồi..."
Kỷ
Uyển lời chưa nói xong, Giang Tầm Y lại cắt đứt lời của cô ấy, nhìn theo
Giang Tầm Y lảo đảo đứng dậy, mờ mịt đi khỏi nghĩa trang, Kỷ Uyển ngồi xổm người
xuống, sờ sờ bức ảnh trên mộ bia của Hạ Úc An, đỏ cả vành mắt.
Sau
đó mỗi một năm, khi Kỷ Uyển đến đây, thỉnh thoảng cũng sẽ đụng phải Giang Tầm
Y, con người này một năm so với một năm tiều tụy già nua, rõ ràng mới hơn 30
tuổi, nhưng nhìn lên lại như người 40. Cô nghe nói Giang Tầm Y phẫu thuật
sơ xuất, bị bệnh viện khai trừ, mãi mãi không có cách nào đụng tay phẫu
thuật nữa, cô đi dạy học, trở thành giáo sư đại học.
Mà
cô cũng không có từng tìm bất cứ người nào nữa, một năm, hai năm, mười
năm, hai mươi năm, trước sau như một ngày, sống một mình. Khi tiễn đi ba mẹ,
đem chuyện hậu sự của họ làm xong, Giang Tầm Y lần nữa đi tới nghĩa
trang, một lần nữa đứng ở trước bia mộ của Hạ Úc An.
Người
trong hình vẫn là trẻ tuổi xinh đẹp như thế, nàng mãi mãi dừng lại ở 27 tuổi,
thời điểm tốt đẹp nhất. Mà chính mình... cũng đã là cụ bà hơn 50 rồi. Bàn
tay khô khan mà che kín nếp nhăn nhẹ nhàng sờ lên bức ảnh trên mộ bia, Giang
Tầm Y đã rất lâu không từng khóc, lại một lần nữa khóc rống thất thanh.
Người
trông giữ nghĩa trang nơi xa nhìn cô, im lặng lắc lắc đầu. Mà sau khi lần
này, Giang Tầm Y cũng không từng xuất hiện nữa. Qua mấy ngày, ở bên mộ bia
thường tới kia, có thêm một mộ bia khác.
Giang
Tầm Y, hưởng thọ 52 tuổi.
Giang
Tầm Y chảy nước mắt tỉnh lại, đột nhiên ngồi dậy, phát hiện mình lại nằm trên
ghế sofa, chiếc bàn bày một ít thiệp mời và bánh kẹo cưới, cô mờ mịt nhìn tất
cả những thứ này, không hiểu là chuyện gì xảy ra, trên mặt của chính mình không
có nếp nhăn, cũng không có tiều tụy vốn nên có. Mà là khôi phục đến dáng vẻ
từng tuổi trẻ, cô nhớ tới chính mình chết rồi, ở sau khi mất đi Hạ Úc An, cô
vượt qua tháng ngày ngơ ngơ ngác ngác của hơn hai mươi năm, cuối cùng tận
hết hiếu đạo, sau khi tiễn ba mẹ đi, cô tự sát.
Nhưng
mà.... Hiện tại? ? ?
Giang
Tầm Y mờ mịt nhìn căn phòng, mà lúc này, tiếng chuông cửa vang lên, cô mở cửa,
sững sờ nhìn Hạ Úc An bỗng nhiên xuất hiện ở trước cửa.
"A
Tầm, mình hôm nay là muốn hỏi cậu, cậu thật sự dự định...cùng Tô Hạo
Triết kết hôn sao?" Hạ Úc An đứng ở trước cửa, cả người là mưa, Giang Tầm
Y nhớ tới cảnh tượng này, nhớ tới đây là một lần cuối cô và Hạ Úc An từng
gặp qua. Chính mình vào lúc ấy, là trả lời như vậy. Cô hỏi Hạ Úc An, cậu có
muốn làm phù dâu của tôi hay không, mà vào lúc ấy, Hạ Úc An đi rồi, chính
mình mang cho cậu ấy tuyệt vọng, tạo thành hai người âm dương xa cách.
Bây
giờ, vấn đề giống như vậy lại một lần nữa xuất hiện, Giang Tầm Y không biết
đây là mộng hay là cái gọi là hồi tưởng tử vong, nhưng cô không muốn quản
nhiều như vậy nữa, cô chỉ muốn dùng sức ôm chặt người trước mắt, nói cho nàng
biết một câu cô chưa kịp nói.
"Úc
An, không có lễ cưới, mình sẽ không kết hôn, mình yêu cậu, mình yêu cậu, Hạ
Úc An, mình yêu cậu." Giang Tầm Y bỗng nhiên mãnh liệt ôm lấy Hạ Úc
An, ở thời khắc đối phương kinh ngạc sững sờ đem nàng kéo tới trong phòng đặt ở
trên ghế sofa, bánh kẹo cưới và thiệp mời trên bàn bị Giang Tầm Y qua loa quét
trên đất, cô không thể chờ đợi được nữa hôn lấy Hạ Úc An, người sau rõ ràng
là nhận lấy kinh hãi.
"A
Tầm? cậu làm sao vậy? cậu vẫn là A Tầm sao? mình...ngô!"
"Úc
An, mình yêu cậu, Úc An, mình yêu cậu, mình yêu cậu" Giang Tầm Y
chưa bao giờ có nhiệt tình để Hạ Úc An có chút không chống đỡ được, nàng thậm
chí cảm thấy Giang Tầm Y đại khái là bị trúng sâu độc.
"A Tầm...cậu làm sao vậy? Lễ cưới của cậu..."
“Không
có lễ cưới cái quỷ gì, Tô Hạo Triết cái gì cũng đều cút đi! mình chỉ muốn
cậu, cho dù muốn kết hôn, mình cũng chỉ sẽ kết hôn với cậu."
Giang
Tầm Y nói xong, lại một lần không thể chờ đợi được nữa hôn lên Hạ Úc An, nhìn
theo ánh mắt nóng rực của người trên thân, Hạ Úc An lúc này mới tin Giang Tầm
Y không có trở nên kì quái. Nàng bỗng nhiên cười lên, giơ tay ôm lấy A Tầm,
lén lút bấm lấy chân của mình.
Ân,
sẽ đau, không phải là mộng.
Hết.
Tác
giả có lời bảo bối:
Hạ
bức khổ: Mẹ kiếp sự phẫn nộ của độc thân cẩu ngươi tại sao không đi ngược
con gái ruột Kiều tao tao của ngươi a, lại là bốp bốp, lại là cao triều,
ta con mẹ nó đều 29 rồi, một cao triều cũng không có, ta làm sao có thể thảm
như vậy?
Bạo:
Tiểu Hạ Hạ đáng thương, không phải mẹ ruột ta không cho ngươi cao triều, là
bác sĩ Giang nhà ngươi không cho ngươi a, ta có biện pháp gì?
Giang:
.... Là ta không muốn sao? Rõ ràng là ngươi không cho chúng ta bốp bốp a!
Bạo:
Ngoan đi, ta bảo đảm, trước khi hoàn kết hai ngươi nhất định có thể bốp lên
← gõ trọng điểm.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét