Phá Duyên - Chương 11
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 11: Tổng giám Ngu nói thế nào?
"Ngu
tổng giám nói đùa! Người nào không biết Duyệt Đằng của hôm nay có phần lớn đều
dựa vào ngươi đánh liều mà ra. Cho về Lạc Lặc, chỉ là giúp ngươi xử lý một ít
chuyện không kịp xử lý, ví dụ phương án thiết kế loại nhỏ..." Trong lời
nói Úy Trúc tràn đầy khen tặng, một tác phong thương nhân
Lạc
Lặc nhìn quanh không gian làm việc xung quanh màu xám này, nhìn bức ảnh trên tường
mang theo các loại hình ảnh người mẫu đài T trên người mặc quần áo diễm lệ mới
mẻ độc đáo, cuối cùng đưa ánh mắt rơi vào trên mặt Ngu Mạc Tình đồng dạng nhìn
nàng, vung lên nụ cười nhàn nhạt, tiếp diễn đề tài trước đó, chỉ là lời nói ra
nói khiến Úy Trúc đứng một bên mỉm cười ứa ra mồ hôi lạnh: "Ngu tổng giám
lẽ nào đối với mình, không tự tin như thế?"
Trong
nháy mắt cảm nhận được không khí chính là đông lại, nụ cười của Úy Trúc cũng dần
dần cứng ngắc, chỉ là khi xoay chuyển nhìn Lạc Lặc một mặt dáng chẳng hề việc
gì, có loại kích động muốn ôm đầu chạy trốn, Trơi a! Nàng làm sao sẽ ngốc đến
đem hai người kia đặt ở cùng một chỗ? Làm sao sẽ hi vọng Lạc Lặc đi chịu thiệt
người khác?
Ánh
mắt nghiêng lập tức lạnh mấy phần, Ngu Mạc Tình ngóng nhìn tên gia hỏa không biết
trời cao đất dày này, khóe môi mím thành một đường: "Lạc tiểu thư nói như
vậy, chắc là đối với chức vị phó tổng giám thiết kế này rất có nắm chắc, bốn giờ
chiều ở phòng hội nghị A có một hội nghị của bộ phận thiết kế, xin mời Lạc tiểu
thư đúng giờ tham gia" Đầu ngón tay gõ nhẹ cửa phòng làm việc, Ngu Mạc
Tình lạnh lùng nhìn lại hai người, "Úy tổng tài, phần văn kiện này hình
như không cần phải thảo luận, nửa giờ sau, ta sẽ để người đem kết quả đưa đến
cho ngươi, bây giờ, đi thong thả..."
Rất
lạnh... Úy Trúc âm thầm rung động thân thểm lôi kéo Lạc Lặc cười mỉa rời khỏi,
sau khi tiến vào phòng làm việc riêng của mình mới thở khẽ mở miệng: "Tiểu
Lặc Lặc, ngươi vừa thấy mặt đã cứng đối cứng với Ngu Mạc Tình, sẽ không sợ công
việc sau này khó làm?" Nói thế nào cũng phải lưu lại đường luicho tương
lai chớ...
"Sợ
cái gì?" Vẻ mặt nhàn hạ tìm một chỗ ngồi xuống, trong mắt thấm ra ý cười
không nhìn thấy chân tình chút nào, "Nếu như ở công ty mình cũng phải chịu
người khác hạn chế, vậy chẳng phải là trò cười?" Ở bề ngoài, Duyệt Đằng
tuy Úy Trúc sở hữu, nhưng sự thực, nàng cũng nắm giữ một nửa tài sản của Duyệt
Đằng, nếu không những trang bị vũ khí tiên tiến kia của Italy và bộ phận tiền
tài nuôi thủ hạ là từ đâu đến?
"Ha....
Thực sự là hiếm thấy nghe ngươi khoe khoang như vậy. Nếu ngươi đều đã nói như
thế rồi, không bằng khi ngươi ở đây, cố gắng xem thử số sách của mấy năm qua,
thế nào?" Ở trong ký ức của Úy Trúc, khi Lạc Lặc còn nhỏ ở bốn năm trước
sau khi dùng đồng âm lãnh đạm quyết định đầu tư giúp đỡ nàng về nước bắt đầu lập
ra công ty, ngoại trừ hàng năm cố định thời gian lấy đi một phần tài chính, đối
với những chuyện khác của công ty, có thể nói căn bản không không quan tâm,
ngay cả sổ sách tài vụ đưa đến tay còn nguyên niêm phong trả về, có lúc thật sự
không rõ Lạc Lặc suy nghĩ thế nào...
"Không
cần! Không có hứng thú này" Lười biếng nửa nằm ở sofa Lạc Lặc híp mắt lại,
"Đợi lát nữa ngươi đi không?"
"Tuy
nàng là tổng giám thiết kế của Duyệt Đằng, cũng là nhà thiết kế đáng giá tiền
nhất của giới thời trang, nhưng chuyện này cũng không hề mang ý nghĩa ta nguyện
đi tiếp nhận 'phóng xạ' của cục núi băng" Ý dưới lời nói, chính là xin mời
Lạc Lặc tự mình đi trước! Nàng cũng không muốn xuống nước đục này
―
― ― ―
Mệt
mỏi ủ rủ rồi lại yên ổn ngồi ở trong phòng họp, Lạc Lặc chống đầu lắng nghe hội
nghị tẻ nhạt Ngu Mạc Tình chủ trì, quét mắt nhìn điện tử PPt trên màn ảnh chiếu
tư liệu cùng bản vẽ thiết kế thời trang rực rỡ hỗn loạn trước mắt, hơi ngáp một
cái
"Lạc
phó tổng giám! Ngươi đối với những thiết kế này có ý kiến gì?" Ngu Mạc
Tình làm theo phép dò hỏi, chỉ là khi nhìn thấy dáng dấp đối phương một mặt hững
hờ, mi tâm cau lại, từ xưa tới nay chưa từng có ai dám ở trong quá trình hội
nghị của cô biểu hiện đến ý chí lười nhác như thế
"
Ý kiến ngược lại là có, chỉ sợ nói ra sỉ nhục mặt của bộ phận thiết kế"
Tùy ý lật xem giấy thiết kế trên bàn, Lạc Lặc không e dè nhìn lên ánh mắt lạnh
lẽo của Ngu Mạc Tình, "Cho dù như vậy, tổng giám Ngu cũng không để
ý?" Lời nói khiêu khích rõ ràng ở trong phòng họp trầm tĩnh tràn ra, dẫn đến
người khác một trận hút khí lạnh
Lạnh
lùng nhìn lấy Lạc Lặc trong lời nói tràn đầy khinh thường trước mắt, tròng mắt
của Ngu Mạc Tình trong nháy mắt chìm chút: "Mời!" Ngắn gọn đáp lại
khiêu khích của đối phương, đầu ngón tay xoa hàm dưới tinh xảo, ánh mắt nhìn thẳng
Lạc Lặc mất tập trung, lẳng lặng đợi lời giải thích của đối phương có thể để cả
bộ phận thiết kế mất mặt. Nếu như Lạc Lặc kiêu ngạo này đối với bảng thiết kế
cũng không có bất kỳ ý kiến thực chất nào, cô sẽ để đối phương biết bộ phận thiết
kế Duyệt Đằng cũng không phải nơi người người cũng có thể ngẩn ngơ
Nét
mặt phô trương treo lên khuôn mặt, Lạc Lặc rút ra vài tờ bảng thiết kế đang thảo
luận ném ở trên bàn hội nghị: "Mượn vài tờ giấy này nói, màu sắc tạm thời
không nói, từ cách bố trí mà nói thì qua mức cổ xưa, đây là cái gì? Ta nhớ được
định vị ban đầu của các ngươi là nhằm vào nữ nhân thành thục, nhưng lại dùng
ren để làm nổi bậc cổ và đường viền? Nếu như dùng loại quần áo này đi tham gia
tiệc rượu, sợ vị nữ sĩ không biết tên kia ngày hôm sau sẽ lên tiêu đề giải trí,
lý do là không có phẩm vị; bức này, nhằm vào đồ công sở cổ trắng, lại dùng cổ rộng
lá sen đi trau chuốc, thiết kế mặc dù to gan, nhưng nữ sĩ tham dự có ai sẽ mặc?"
ngó mấy vị nhà thiết kế nữ không có bất kỳ phản ứng nào, Lạc Lặc xì tiếng nở nụ
cười, "Cả các ngươi cũng không biết quần áo mặc ở phòng làm việc, như thế
nào đi hi vọng người khác đến mua? Còn có cái này, tay áo trong váy ngắn, chi bằng
để lên trên mạng, sau một tiếng thì sẽ nhận được đánh giá chân thật nhất của
nó"
"Lạc
phó tổng giám dựa vào cái gì nói như vậy? Tại sao không nói là ánh mắt ngươi
thiển cận, không hiểu trào lưu? Nếu như ngài cảm thấy lời này không xuôi tai,
không bằng hiện trường vẽ ra vài tờ, để chúng ta cũng cố gắng nhìn thử năng lực
phó tổng giám từ trên trời rơi xuống của bộ phận thiết kế?" Vốn là phòng hội
nghị yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng bất bình, Lạc Lặc quay đầu nhìn phía nguồn
âm thanh, chỉ thấy một tên đàn ông sắc mặt giận dữ đầy mặt mà nhìn chính mình,
nhưng trong mắt lại khảm lấy ý cười trào phúng xem kịch vui
Lời
này thì như một tảng đá nhỏ rơi xuống sông dẫn đến sóng lớn tầng tầng, khiến
cho người khác cũng từ từ hưởng ứng lên, Ngu Mạc Tình không chút biến sắc nhìn
Lạc Lặc đang bị 'bao vây tấn công', cô rất muốn biết người đem thiết kế người
khác coi không đáng giá một đồng ở dưới
loại tình thế này sẽ làm phản ứng gì?
"Cho
dù ở hiện trường ta có thể vẽ ra bảng thiết kế khiến người hài lòng, vậy thì
như thế nào? Có ý nghĩa sao?" Con ngươi màu nâu không dấu vết híp lại,
"Trừ phi đến lúc đó, mời ngươi, , đưa lên đơn rời khỏi Duyệt Đằng?" Lời
nói lạnh nhạt trong nháy mắt khiến tất cả mọi người ngừng lại lời nói nhỏ nhẹ lén lút, Lạc Lặc ngậm
lấy ý cười nhìn chăm chú tên đàn ông mở miệng trước nhất, chỉ là nơi sâu xa
đáy mắt từ lâu lạnh lẽo một mảng
"Ngươi..."
Tên đàn ông tức giận đứng dậy, nhìn chằm chằm người buông ra lời lẽ hùng hồn, hắn
không hiểu tổng tài đến tột cùng là nghĩ như thế nào? Hắn vì công ty làm trâu
làm ngựa ba năm, vốn tưởng rằng có thể dựa vào kinh nghiệm làm việc và năng lực
thuận lợi ngồi lên vị trí phó tổng giám thiết kế trống đã lâu, chỉ là oán giận
nhiều hơn nữa cũng chỉ có thể ở dưới cái nhìn chăm chú của những người khác chậm
rãi ngồi xuống, cuối cùng hít sâu một cái mới đáp lại, "Không thành vấn đề,
chỉ cần ngươi thật sự có thể vẽ ra bảng thiết kế để tất cả mọi người hài lòng,
ta lập tức từ chức" Hắn cũng không tin cái tên không kinh truyện này sẽ lấy
ra thiết kế gì?
"Ngu
tổng giám cũng đồng ý như vậy?" Tuy là dò hỏi như vậy, nhưng Lạc Lặc vẫn
là tự mình mang tới một tấm giấy trắng A4 và một bút chì than, ở dưới cái nhìn
chăm chăm của mọi người đặt bút vẽ ra, khi màu than đen ở trên tờ giấy trắng vẽ
ra dấu vết, sau khi từ từ hình thành đường nét, mới dần dần chậm lại tốc độ
vung bút trong tay, sau đó quét hình vào máy tính, bắt đầu tiến hành sửa chữa
và bổ khuyết màu sắc, cho đến nửa giờ sau một bảng thiết kế thành phẩm thông
qua trước mắt tất cả mọi người hiện ra: "Chi bằng mời tổng giám Ngu đến tiến
hành bình phẩm, chư vị không có ý kiến chứ?" Lời nói hỏi cao ngạo của Lạc
Lặc dường như quân vương không thể làm trái như vậy
Ngắm
nhìn tranh ảnh bày ra ở trước mắt, ánh mắt Ngu Mạc Tình lóe lên tia sáng đặc biệt,
cô cũng không có như người khác ngồi đợi thiết kế của Lạc Lặc như thế, mà là
thông qua thiết kế của người khác đưa tới tiến hành xét duyệt cùng sửa chữa, cô
không thể không thừa nhận những lời bình trước đó của Lạc Lặc là chính xác,
nhưng chuyện này cũng không hề mang ý nghĩa cô có thể tán đồng thái độ phách lối
của đối phương, chỉ là sau khi nhìn thấy bảng thiết kế khiến người ta sáng mắt
lên, bắt đầu lẳng lặng suy xét lên
"Tổng
giám..." Tên đàn ông bị bảng thiết kế của Lạc Lặc quyết định vận mạng kêu
to nhìn Ngu Mạc Tình đang thất thần, chỉ là ở khi nhìn thấy ánh mắt vẫn cứ lạnh
lẽo của đối phương, trong lòng dường như bị tảng đá lớn đè lấy thở không nổi
"Dùng
con mắt của chính mình nhìn thật kỹ đi!" Ngữ âm cùng lúc lạnh lẽo, Ngu Mạc
Tình nhìn quanh bốn phía, "Đem nó và tác phẩm thiết kế của bản mình các
ngươi cố gắng so sánh, rồi cuối cùng từ mỗi một người xác nhận ra quyết định"
Đường
nét tinh xảo và sắc thái phác hoạ ra trên bảng vẽ cả bảng thiết kế phụ đủ khiến
người kinh diễm, kiểu dáng làn váy tam giác dài dài tách biệt tà nghiêng trơn
nhẵn đến hai bên gót chân, mà từ eo bên phải kéo dài ra tơ lụa dài nhỏ gợn sóng
đơn giản nối đến vai trái, thiết kế đơn giản lại rõ ràng có thể nói là dạ phục
tốt nhất của tiệc rượu
"Chu
Ích, đánh giá của ngươi?" Ngu Mạc Tình lạnh giọng dò hỏi tên đàn ông sắc mặt
từ lâu tái nhợt ở một bên, ánh mắt trên mặt từng người khác lướt qua, cuối cùng
rơi đến trên người Lạc Lặc ngậm lấy nụ cười khiến người muốn ăn đòn
"Ta..."
Không cách nào mở miệng nói ra cái gì, thiết kế đột xuất này xác thực so với
tác phẩm của bọn họ cao hơn một chút, nhưng chuyện này cũng không hề mang ý
nghĩa hắn sẽ chịu thua, "Thiết kế của phó tổng giám Lạc tất nhiên ngắn gọn
rõ ràng, nhưng cũng không có nghĩa là mỗi người nữ nhân đều sẽ yêu
thích..."
"Màu
đen, thần bí lạnh lùng; Màu đỏ, nhiệt tình buông thả; Màu trắng, cao quý tao
nhã' Màu sắc bất đồng thích hợp nữ nhân bất đồng, đồng thời cũng có thể thể hiện
ra vị hàm súc của nữ nhân bất đồng, giống như tổng giám Ngu, ta tin tưởng so với
hai màu trắng đỏ, màu đen càng thích hợp với ngươi" Dùng phần mềm máy tính
nhanh chóng thay đổi màu quần áo trên hình ảnh hiện ra cảm giác bất đồng, Lạc Lặc
cười nhìn Ngu Mạc Tình mặt không hề cảm xúc lúc này, "Nếu như nhà thiết kế
Chu cảm thấy thiết kế này không có chỗ đáng học hỏi gì, vậy chỉ có thể mời
ngươi lập tức vẽ một bức tác phẩm có thể để người ta kinh diễm đi"
"Ngươi..."
Chu Ích bị bức ép đến nhất thời không còn lời, đừng nói lập tức, cho dù cho hắn
thời gian một ngày, hắn đều vẽ không ra, nhưng mà, hắn không thể vì một bức vẽ
mà rời khỏi công ty làm cần cù và thật thà ba năm, nếu như thật sự như thế, vậy
tiền vay nhà của hắn, tiền vay xe lại nên đi nơi nào?
"Nếu
như không có năng lực này vậy thì mời ngươi theo ước định trước đó, đưa đơn từ
chức, lập tức rời khỏi Duyệt Đằng" Âm thanh không hề ngậm nụ cười lười biếng,
con ngươi Lạc Lặc chớp mắt lạnh như băng nhìn lại tên đàn ông giờ khắc này
có vẻ rụt rè, không phải nàng hùng hổ doạ người, mà là người đàn ông này dại dột
phạm tối kỵ của Lạc Lặc? Cách Lỗ Lặc nàng
"Phó
tổng giám Lạc lẽ nào chưa từng nghe tới nói miệng không bằng chứng?" Hắn
cũng không tin Ngu Mạc Tình thật sự sẽ vì một câu giận hờn mà sa thải hắn, càng
không tin hơn đám đồng bọn kia của chính mình sẽ giúp đỡ người mới này
Lạc
Lặc không nghĩ tới, ngày thứ nhất vừa tới Duyệt Đằng thì có may mắn gặp phải
người bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rữa này, vốn là con mắt nổi
lên ý lạnh trong khoảnh khắc đó trở nên nguy hiểm: "Tổng giám Ngu nói thế
nào?" Nàng cũng muốn biết Ngu Mạc Tình sẽ chọn xử lý chuyện này như thế
nào?
Hết chương 11
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét