Phá Duyên - Chương 17
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 17: Lúc trước, tại sao phải bỏ lại ta?
"Mau...Buông...Tay..."
Tên nam nhân cũng hít khí lạnh kêu gào đau đớn, lịch sự ban đầu từ lâu không thấy
bóng dáng, giờ khắc này còn dư lại chỉ có chật vật, nhưng khi nhìn thấy cánh
tay sắp bẻ gẫy của chính mình lại là cô gái, liền lập tức phẫn nộ, "Cmn, ở
đâu ra gái đi*ếm...Á..." Lại một lần nữa gào lên đau đớn cùng truyền tới
tiếng lanh lảnh trong không khí chứng minh cánh tay của tên nam nhân trong nháy
mắt đứt gãy
Lạnh
lùng mà nhìn tên đàn ông trước mắt nâng lấy cánh tay ngã xuống đất không ngừng
kêu rên, Lạc Lặc tay phải khẽ nhấc, cầm lấy cái đệm trên quầy bar vốn là kê ly
rượu mạnh mẽ quét về phía cái miệng mở mồm nói tục kia của đối phương, cường
độ vừa phải, lại đủ để làm đối phương tạm thời nói không ra rõ ràng câu chữ:
"Tay của ngươi, thích ăn đòn! Miệng của ngươi, thiếu vả! Hôm nay xem như
là dạy cho ngươi một bài học"
Lạnh
lùng bỏ lại lời nói, quét về phía xung quanh quan sát đám người cũng không dám
ra mặt, kéo ra nụ cười gằn, tiện đà chuyển hướng đến nữ nhân một bên không hề
nói nữa lời lại từ đầu nhìn đến cuối cùng, Lạc Lặc tiến lên, cũng không để ý
người khác nghị luận và sát cơ ẩn giấu ở trong tối, kéo lấy Ngu Mạc Tình liền
đi ra ngoài
Thanh
âm của thủy tinh phía sau đột nhiên phá vụn vẫn chưa trở ngại bước tiến của hai
người, ở trong một tràng tiếng kinh sợ đột nhiên tiếng nặng nề ngã xuống đất
cũng không ảnh hưởng quyết định rời đi của hai người, chỉ là Ngu Mạc Tình ở thời
khắc rời đi liếc nhìn quầy bar nơi kia, thình lình nhìn thấy nam nhân cánh tay
bị người nào đó bẻ gẫy lúc này một tay khúc khủy tựa ở bên người, một tay khác
nắm chặt nửa mảnh bình rượu phá vụn, cả người từ lâu hôn mê nằm ngã ở trên đất
Không
để ý đến bất kỳ hành động nào của Ngu Mạc Tình, Lạc Lặc chỉ là đem người mang
đến trước xe khi thủ hạ rời đi lưu lại cho nàng, thấp giọng dặn dò: "Lên
xe" Nàng không biết những thủ hạ kia của chính mình trong quán rượu có thể
ngăn cản tên sát thủ kia bao lâu, nếu như lúc đó ở khi đến dần nữ nhân này
không phải vì nhiều người tầm nhìn không tốt mà miễn cưỡng tránh được một kiếp,
sợ hiện tại nàng sớm đã chết ở dưới viên đạn màu bạc kia
Lạc
Lặc khuôn mặt âm trầm kia chẳng biết vì sao khiến đáy lòng Ngu Mạc Tình thăng
lên tia hoảng hốt vô ý thức, cũng khó có được vừa gặp không có bất kỳ phản bác
nào liền lên xe, ở sau khi xe chạy khỏi càng là lấy khóe mắt hơi đánh giá đối
phương: "Vừa rồi, cám ơn ngươi" Nếu như không phải Lạc Lặc, chắc hẳn
cô cũng sẽ không thuận lợi như vậy ra ngoài, chỉ là cũng bởi vì như thế, trong
lòng có một chút nghi hoặc, cô không hiểu, cô gái nhìn lên cao gầy lại ốm yếu tại
sao có thể có sức mạnh lớn như vậy để hạn chế một nam nhân cao lớn? Còn có dáng
dấp tàn bại cuối cùng ngã xuống đất kỳ quái của nam nhân kia, đều khiến cô cảm
thấy khó hiểu
"Ừm!"
Không hề không khách khí đáp lại, Lạc Lặc vừa lái xe vừa chú ý tình huống chung
quanh, ở sau khi phát hiện không ai theo dõi mới có chút an tâm chạy về phía
khách sạn, khi bước vào gian phòng mới mở miệng lần nữa, "Tổng giám Ngu vẫn
là tắm rửa một hồi, đem mùi rượu cùng mùi thuốc lá trên người xóa đi"
Không cho phản đối đẩy đối phương tiến vào phòng tắm, ở trong nháy mắt đóng lại,
lông mày nhíu chặt, nhanh chóng cởi đi quần áo màu đen trên người, ở khi chỉ
còn áo lót mới quay đầu liếc nhìn cánh tay trái bị đạn bắn trúng ở trong quán
rượu trước đó, đập vào mắt nơi đó khảm lỗ máu nho nhỏ đã là màu tối, trong lúc
hoảng hốt không khó nhìn thấy đầu đạn màu bạc
Không
chậm trễ chút nào lấy ra thùng y tế trong hành lý thường xuyên chuẩn bị bên người
mở ra, thuần thục lựa chọn lên chút chai chai lọ lọ, lấy ra cây kim, dao nhỏ, dừng
lại một lát sau đó từ bỏ dự định dùng băng y tế, mà là từ trên tạp chí bày ở
trong phòng ké xuống một trang giấy, lấy ra viên đạn trong cây súng cận thân, lấy
ra đầu đạn, đổ ra thuốc súng đen ở trên giấy, sau khi chuẩn bị đầy đủ tất cả
dùng rượu làm sạch dao nhỏ, cắn chặt chân răng mạnh mẽ cắt vết thương, sau đó
cầm lấy cái nhíp luồn vào trong lỗ đen nhìn không rõ màu da kẹp chặt đầu đạn,
trong nháy mắt lấy ra: "Hừ..." Kêu rên trầm thấp, Lạc Lặc mặc cho mồ
hôi bên trán trượt xuống, mắt chớp cũng không chớp mà đem thuốc súng trên giấy
đặt lên vết thương, lại ở khi trong túi tiền lục tục tìm kiếm bật lửa bực mình:
Đáng chết!
Ngay
ở khi Lạc Lặc ở đầu giường như con ruồi không đầu tìm kiếm, cửa phòng tắm vừa vặn
vào lúc này mở ra, Ngu Mạc Tình ở khi đối mặt bóng lưng mát mẻ của người nào đó
hơi run, sau đó mới lấy lại tinh thần, chậm rãi mở miệng: "Phó tổng giám Lạc
đang tìm cái gì?" Tuy là hỏi như vậy, nhưng ánh mắt của Ngu Mạc Tình lại bị
những dấu vết chằng chịt không đều trên da thịt của đối phương, to to nhỏ nhỏ
hấp dẫn, có kích thước giống như tiền xu, có vết răng như thú vật, có dấu vết lại
tựa hồ là lưỡi dao lưu lại, tại sao trên thân con người này sẽ có nhiều vết
thương kỳ kỳ quái quái như vậy?
Lạc
Lặc đang hành động bị dò hỏi đột nhiên tới làm cho có chút cứng ngắc, hơi động
đậy bờ môi cuối cùng phun ra ba chữ: Hộp quẹt lửa. Nhưng thân thể vẫn chưa chuyển
hướng người phía sau, mà là ngồi lên mép giường, nàng không nghĩ tới Ngu Mạc
Tình luôn luôn coi tắm rửa là mạng sẽ nhanh như thế ra ngoài
Ngu
Mạc Tình tuy hiếu kỳ, nhưng cũng không dự định dò hỏi, chỉ là ở bên dưới tủ
đặt TV lấy ra bật lửa của khách sạn sau đó chậm rãi đi đến phía Lạc Lặc, nhưng
khi tầm mắt chạm đến khăn giấy có nhuộm màu máu, nhất thời cảm giác được không ổn,
liền bước nhanh hơn, ở sau khi nhìn thấy dấu vết chằng chịt đồng dạng trước người
cùng sau lưng của đối phương và một nơi vết thương hình tròn mới nhuộm đen bóng
không rõ vật chất nhất thời trừng lớn hai con mắt, nhíu mày khẽ hỏi:
"Ngươi bị thương? Chuyện khi nào?"
Nhanh
chóng rút đi bật lửa bị Ngu Mạc Tình nắm trong tay, Lạc Lặc đứng dậy rồi lại ngồi
xuống ở trong ghế da, trong nháy mắt mở ra đốm lửa đáp lại: "Không có quan
hệ gì với ngươi!" Tiếp sau đó chạm vào vết thương nhuộm thuốc nổ
"Oành..."
Tiếng vang chói tai nặng nề lại như nổ tung khiến Ngu Mạc Tình hơi kinh, khi
giương mắt nhìn lấy dáng dấp Lạc Lặc cắn chặt chân răng, giữa lông mày nhíu chặt
toàn thân căng chặt, lòng như bị người nặng nề đập một quyền suýt chút nữa khiến
cô không thể thở nổi. Mà cả căn phòng ở trong chớp mắt rơi vào một loại trầm mặc
nghẹt thở
Ở
sau khi đau đớn trôi qua phân nữa, Lạc Lặc mở mắt trong chớp mắt vừa chạm phải
ánh mắt của nàng nhìn chăm chú của Ngu Mạc Tình, mặc vào quần áo từ sớm trước
đó bị cởi ở một bên, tiếng khàn khàn khẽ hỏi: "Tổng giám Ngu làm sao còn
chưa ngủ?" Lúc này đều rạng sáng rồi, lẽ nào đối phương còn có những chuyện
khác muốn làm?
Trong
lòng Lạc Lặc mặc dù nghi hoặc, nhưng đáp án của đối phương cũng không phải muốn
biết như vậy, ở sau khi trong túi hành lý một trận lục lọi lấy ra quần áo tắm rửa,
liền đi đến phía phòng tắm
"Chờ
một chút!" Kêu lấy Lạc Lặc đang dự định tiến vào phòng tắm, Ngu Mạc Tình
thẳng tắp nhìn người trước mắt có vẻ hơi thiếu kiên nhẫn, sau khi hơi mím bờ
môi mới thở dài nói, "Vết thương không thể đụng vào nước, ngươi đêm nay vẫn
là đừng tắm tốt hơn"
"Tổng
giám Ngu đây là đang quan tâm ta sao?" Nhấp nháy hai mắt, Lạc Lặc cảm thấy
tình hình bây giờ có chút buồn cười, một người từng đem nàng đưa vào quỷ môn
quan làm sao đột nhiên tốt dạ như thế quan tâm tới nàng? Chẳng lẽ là bởi vì đối
với Ngu Mạc Tình của hiện tại mà nói, nguyên nhân nàng chỉ là người xa lạ? Nếu
như nữ nhân này biết thân phận thật sự của mình, có phải là cả một cái ánh mắt
đều chẳng muốn bố thí?
Lạc
Lặc bị ý nghĩ của chính mình kích đến ngực hơi chập trùng, lòng bàn tay không
khỏi nắm chặt thành quyền, nàng không hiểu, tại sao tâm tư chính mình chỉ cần
vừa liên quan đến Ngu Mạc Tình, nàng thì bình tĩnh không được, đều sẽ vì một
ít việc nhỏ mà để cho lòng của mình chịu dằn vặt, cô không phải đã sớm không
thèm để ý rồi sao?
Thu
hồi vẻ vô lại mới vừa lộ ra, Lạc Lặc trầm mặc đi vào phòng tắm, chờ sau khi cửa
phòng tắm "cạch" một tiếng khép lại, mới căm hận một quyền đánh lên
tướng sứ: Chết tiệt! Nàng thực sự là khinh thường sức ảnh hưởng của Ngu Mạc
Tình mang đến
Thân
thể bởi vì tiếng đóng cửa chợt vang lên mà banh chặt, trái tim càng là bởi vì
tức giận đột nhiên tới của đối phương mà rung động, Ngu Mạc Tình không thể
không thừa nhận ngay ở trong nháy mắt Lạc Lặc xoay người, cô cảm nhận được tức
giận chảy ra của đối phương, nhưng mà, Lạc Lặc đến tột cùng tại sao phẫn nộ?
Trong
lòng không hiểu lo lắng không chống cự nổi trong lòng, ánh mắt ném đến thùng y
tế còn chưa thu hồi kia của Lạc Lặc, Ngu Mạc Tình ở bên trong tìm tòi một lát
sau đó tìm đủ vật phẩm cần đặt một bên, sau đó lẳng lặng mà chờ người trong
phòng tắm đi ra, vớn dĩ tâm tư chờ đợi cũng dần dần chạy sạch đi: Cô không hiểu
tại sao chính mình lưu ý Lạc Lặc như thế?
Là
người kia mang theo họ khiến cô dồn hết tâm trí để quên đột nhiên xuất hiện ở
trước mắt cô, đến tranh chấp đối lập trên cuộc họp lớn nhỏ, rồi lại giúp đỡ đến
hôm nay?
Vẫn
là từ ban đầu khóe môi đối phương ngậm lấy độ cong lạnh lùng vô tình tựa như cười
mà không phải cười đến sa thải công nhân, tính tình lại như bom hẹn giờ hỉ nộ
vô thường?
Ở
trên người Lạc Lặc, tất cả của tất cả đều có vẻ mâu thuẫn như vậy, rồi lại có một
phong cách riêng như vậy dung hợp lại cùng nhau, mà dáng dấp kia cùng một số
hình ảnh trong ký ức trùng hợp lên: "Tiểu Lạc..." Chuyện cách mười
năm, Ngu Mạc Tình lần đầu tiên phun ra xưng gọi khiến trái tim chính mình dâng
lên chua xót, hai tay run rẫy che lên đôi môi, những năm này cô nỗ lực để cho
mình quên đi tất cả cảnh sống chung với đứa nhỏ, nhưng mỗi một buổi tối, trong
mộng đều sẽ xuất hiện tất cả của đứa trẻ kia: Giả vờ đáng yêu lấy lòng! Kiểu
dáng vô lại ban đêm tiến vào trong lòng cô! Kiểu dáng hưng phấn sau khi có được
một chút ấm áp trong vô ý của cô! Còn có kiểu dáng lạnh lùng mang theo vết
thương do dao chém từ bên người cô đi qua!
Càng
là suy nghĩ tiếp, trong lòng Ngu Mạc Tình càng là chập trùng không yên, khuôn mặt
từ từ chôn vào giữa hai chân cong lên, mặc cho hồi ức xông tới đầu óc của chính
mình, để bi thương xâm chiếm suy nghĩ của mình: Đứa trẻ kia, nhất định hận cô
vào xương rồi chứ! hận cũng tốt, có người mẹ như cô như vậy, vẫn la không có tốt
hơn
Nhưng
mà, tiểu Lạc hiện tại sống tốt không? Muốn ở trong gia tộc đó sinh tồn tiếp nhất
định rất khó khăn chứ? Trái tim mãnh liệt co rút, nhớ tới cảnh mười năm trước tận
mắt nhìn thấy dao găm lạnh lẽo đi vào trong thân thể nho nhỏ: "Tiểu Lạc,
xin lỗi..." Lẩm bẩm thì thầm chỉ có chính mình có thể nghe thấy, thì cho
dù thân là người thừa kế gia tộc Cách Lỗ Lặc, theo lệ thường, đứa bé kia cũng sẽ
chịu phải công kích đến từ khắp nơi chứ! Vết thương trên người...
Ngu
Mạc Tình đột nhiên nghĩ đến cái gì dường như ngừng lại hô, trước mắt thoáng qua
những vết thương chằng chịt bất nhất Lạc Lặc, con ngươi mở to...
Mở
ra cửa phòng tắm, Lạc Lặc vừa nhìn liền thấy người vốn nên ngủ lúc này đang
ngây ngốc cuộn tròn ở trong ghế da, mà tích tụ vừa rồi tiêu tan không lâu lại lần
nữa không hề báo động trước xông tới trong lòng: "Ngươi còn muốn ngồi bao
lâu?"
Mắt
thấy nữ nhân vẫn là vùi đầu không có cho bất kỳ đáp lại nào, Lạc Lặc tức giận
tiến lên, lại ở khi nghe hô hấp đều đều truyền tới của đối phương sửng sờ ở tại
chỗ, tay không biết làm gì phủ lên hai mắt: Nữ nhân này vẫn thật sự được, có
giường không ngủ, lại lựa chọn phương thức này để tự ngược
Oán
giận quy về oán giận, nhưng hai mắt Lạc Lặc lại không tự giác mềm xuống, sau
khi đánh giá cánh tay trái bị thương có thể gánh chịu sức mạnh, hai tay hơi
dùng sức, nâng lên thân thể đang cuộn tròn của đối phương chậm rãi đi tới bên
giường, cúi đầu nhìn theo gương mặt tinh xảo ngoan ngoãn đặt ở vai phải mình,
thầm nghĩ: Nếu như không phải tồn tại phần liên quan huyết thống này, nàng chắc
chắn sẽ không tin tưởng nữ nhân này đã là mẫu thân của hai đứa bé
Trong nháy mắt dừng lại bước chân, đầu ngón tay hơi thu chặt, Lạc Lặc không nhịn được khàn giọng phẫn nộ chất vấn Ngu Mạc Tình trong ngủ mê: "Lúc trước, tại sao phải bỏ lại ta? Tại sao lại là ta? Mười bảy năm trước là như thế này, mười năm trước lại là như vậy, lẽ nào ở trong lòng ngươi, thật sự chỉ có Ngu Phi Túc mới là con trai của ngươi?" Biết rõ ràng người ngủ say sẽ không cho bất kỳ đáp án gì, nhưng Lạc Lặc vẫn là cảm thấy một luồng tuyệt vọng từ đáy lòng tuôn ra, nhẹ nhàng thả xuống người trong ngực, nơi sâu xa trong đáy lòng mang theo quyến luyến ngay cả mình cũng không hiểu tại sao luôn là tồn tại, "Có lẽ đáp án đã không quan trọng, mẫu thân đại nhân" Có lẽ chỉ có khi Ngu Mạc Tình đang ngủ, nàng mới có thể không kiêng dè chút nào như vậy gọi ra xưng hô trong đáy lòng đã diễn luyện trăm ngàn lần...
Hết
chương 17
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét