Phá Duyên - Chương 19
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 19: Ta ở chung với ngươi
"Ngươi..."
Nữ nhân đáng chết này, tại sao ở vào thời điểm này còn muốn kích thích nàng? Sức
mạnh trong tay hết lần này đến lần khác không ngừng tăng mạnh, biết rõ
năng lực nắm giữ dưới tay đủ để khiến Ngu Mạc Tình đau đớn khó chống đỡ lại vẫn
là cố ý muốn chính tai nghe nói đối phương xin tha, nhưng trong bóng tối ngoại
trừ yên tĩnh chính là không có thu hoạch gì nữa
"Tiểu
thư, nguy hiểm đã tiêu diệt" Ngoài cửa đột nhiên tới tiếng trầm thấp khiến
Lạc Lặc đang trầm mặc sau một lát buông hai tay ra, sau đó bật đèn, mà căn
phòng cũng trong nháy mắt bị ánh đèn quét đi tất cả bóng tối, hiện ra vẻ sáng
sủa
Đi
đến bên cửa sổ, hơi vén màn lên, trước mắt vẫn là cảnh đêm óng ánh loá mắt của
trấn B, chỉ là trong không khí lại ít đi một phần sát ý ẩn chứa trước đó, quay
người, nhìn dáng dấp Ngu Mạc Tình chậm rãi đứng dậy, mà con ngươi lại ở khi áo
tắm trượt xuống hai tay lộ ra dấu tay màu đỏ hơi co rút lại: Như nàng mong muốn
làm đau Ngu Mạc Tình, nhưng vì cái gì nàng lại một chút cũng không cảm giác được
không có quan hệ gì với ngươi?
Buồn
bực vén ra sợi tóc bên tai, Lạc Lặc ở trong thùng thuốc lấy ra một bình nhỏ ném
về phía đối phương: "Tự mình xoa một chút, sau đó thay xong quần áo đi chỗ
Ngu Phi Túc kia ngủ" Mặc kệ nguy hiểm có đã giải trừ hay chưa, căn phòng
này chí ít không thể ở tiếp nữa
Bàn
tay vì nhận bình thuốc mà duỗi ra ở thời khắc nghe được Lạc Lặc làm ra quyết định
hơi ngừng lại, tiếp đó chính là tiếng tan vỡ rơi xuống đất, nhưng Ngu Mạc Tình
lại không hề không thèm để ý một mảng thuốc trị thương vỡ nát kia lại có thể giảm
bớt đau đớn, chỉ là giương mắt ngóng nhìn người trước thân thoáng hiện sắc mặt
hơi giận: "Ngươi thì sao?"
"Không
liên quan ngươi" Nắm quả đấm, dời ra ánh mắt ức chế chính mình không để ý
tới thuốc bột đổ đầy đất kia, Lạc Lặc nhặt lên đồ vật thuộc về Ngu Mạc Tình đặt
ở bên cạnh, sau đó nhặt lên điện thoại trước đó bị vội vàng vứt bỏ, gọi đi,
"Lập tức phái xe lại đây" Nheo cặp mắt lại trong nháy mắt treo điện
thoại, con ngươi để lộ tia tối tắm: Nếu như nàng không đoán sai, vừa rồi ngăn
chặn hẳn là một trong sát thủ đỉnh cấp của các thúc kia bá của nàng, chỉ là, thật
sự thủ hạ chính mình nói đã tiêu diệt sạch sẽ?
Trước
sau như một thay lên đồ đen, Lạc Lặc nhanh bước đi đến cửa phòng, chẳng qua là
khi đi qua bên người Ngu Mạc Tình, vẫn là bị một luồng sức mạnh không hề lớn
kéo lấy bước chân tiến tới, cúi mắt liếc nhìn vạt áo chính mình đang bị người
nào đó siết trong tay: "Tổng giám Ngu có chuyện gì?" Mở miệng mà ra
chính là giọng điệu hờ hững rồi lại rõ ràng ẩn chứa xa lánh
Bờ
môi hơi mấp máy lại không có lên tiếng nửa câu, Ngu Mạc Tình chỉ là từ đầu
đến cuối kéo lấy vạt áo của Lạc Lặc không buông, nhưng khiến Lạc Lặc căm tức
nhất chính là, thì cho dù là như vậy, vẻ mặt của nữ nhân trước mắt này vẫn là
lành lạnh hờ hững giống như lúc trước: "Buông tay!" Nàng cũng không
nhiều thời gian như vậy tiêu hao ở trên chuyện này
Nhưng
càng là nói như vậy, sức mạnh trên vạt áo liền càng mạnh, mãi đến tận cuối
cùng, ở dưới tình huống không nỡ sử dụng vũ lực đối với người nào đó, Lạc Lặc
chỉ có thể thỏa hiệp ngồi ở bên người Ngu Mạc Tình, gầm nhẹ: "Ngươi đến
cùng muốn thế nào?" Nàng thật không rõ nữ nhân này là suy nghĩ thế nào,
không tiếng động như vậy mà đem nàng vây ở chỗ này, thú vị sao?
"Ta
ở chung với ngươi" Bị câu trả lời hết sức đè thấp trong nháy mắt biểu lộ
cách nghĩ vào giờ phút này của Ngu Mạc Tình, mà vạt áo bị cô nắm ở trong lòng
bàn tay càng là có vẻ nhăn nheo không thể tả, thì giống như rất sợ bị cự tuyệt
như đang nắm một tia hi vọng yếu ớt cuối cùng
"Không
được" Ở chung? Cô quả thực đang nói đùa! Lạc Lặc không chút nghĩ ngợi liền
trực tiếp từ chối ý nghĩ của Ngu Mạc Tình, từ trước đến nay, nàng làm sao có
khả năng sẽ để nữ nhân này có cơ hội tham gia vào trong thế giới của nàng? Đưa
tay muốn kéo ra vạt áo nằm ở trong lòng bàn tay đối phương, nhưng bất luận thế
nào, chính là không cách nào dễ dàng kéo đi, "Ngu Mạc Tình, buông
tay!"
"Ở
chung" Hai chữ càng thêm kiên định khoan thai thoát miệng, mà lúc này Ngu
Mạc Tình vẫn kéo lấy áo tắm hai con mắt càng là tối sáng nhìn chăm chăm Lạc Lặc
một mặt rõ ràng chống cự ở bên cạnh
"Ngươi..."
Tức giận đầy ngập khi nhìn thấy đốt ngón tay của Ngu Mạc Tình ở nơi vạt áo
không tự chủ được dần dần tiêu tan, "Tùy ngươi, thích thì theo"
Nghiêng đầu, không muốn nhìn thấy nữ nhân bởi vì chính mình thỏa hiệp mà sắc mắt
nhu hòa đi, "Hiện tại có thể buông tay đi thay quần áo rồi?"
Đáp
ứng của Lạc Lặc vẫn chưa có được hồi đáp quá mức mừng rỡ của Ngu Mạc Tình,
trái lại có được một phần tâm ý tìm tòi nghiên cứu khiến cho cảm giác được
càng không vui, cuối cùng vì che giấu sự lúng túng của đáy lòng không biết từ
đâu lên kia, lạnh giọng khiển trách: "Nhìn cái gì nhìn? Mau đi phòng tắm
thay quần áo" Nữ nhân này chỉ biết chọc phiền cho nàng
"Tiểu
Lạc, ta là mẹ ngươi" Yếu ớt thở dài, Ngu Mạc Tình không biết mình tại sao
luôn là muốn cường điệu điểm ấy, biết rõ ràng chính mình khi ở mười năm trước,
có lẽ càng sớm cũng đã mất đi tư cách này, nhưng mà, không có ai sẽ biết mỗi
khi đứa nhỏ này xuất hiện ở trước mắt, ánh mắt của cô thì sẽ không bị khống chế
theo đuôi đối phương, bất kể là tiểu quỷ luôn yêu thích quấn ở bên cạnh của mười
năm trước, hay là cô gái bên người bây giờ tâm tình biến hoá thất thường này
"Ta
đã từng nói, ngươi không có tư cách này, cũng không xứng" Mười năm trước,
khi Ngu Mạc Tình tự tay đem nàng đưa vào quỷ môn quan, đối với tất cả nhớ
nhung của mẫu thân cũng đã toàn bộ tan thành mây khói, nàng không cần mẫu thân
nữa, bất kể là bây giờ hay là tương lai, cũng không cần, "Sau này đừng nói
những lời vô dụng này, nếu không..." Đầu ngón tay thon dài leo lên cần cổ
tinh tế của Ngu Mạc Tình, bao hàm uy hiếp khẽ chạm vào động mạch đang nhảy kia,
tròng mắt lóe ra vẻ lạnh lẽo, "Ta đã không phải là đứa trẻ ngu xuẩn của mười
năm trước kia, cũng sẽ không cần mẫu thân nữa, tổng giám Ngu, hiểu chưa?"
Cần
cổ hơi đau nhói khiến trên người Ngu Mạc Tình xông qua tia hán ý, cô có thể cảm
nhận được rõ ràng sát ý trên người Lạc Lặc truyền tới, thì giống như sau một khắc,
mạng của mình thì sẽ biến mất ở trong tay đối phương, nhưng kỳ quái là, cô một
chút cũng không cảm giác được sợ sệt, loại cảm giác của cái chết cận kề kia rõ
ràng mãnh liệt như vậy, nhưng chính là không cách nào gây nên ý sợ hãi của cô
"Bất
luận ngươi làm sao phủ nhận cùng trốn tránh, ta vẫn là mẹ của ngươi, đây là
chuyện vĩnh viễn không cách nào thay đổi" Vẻ mặt bình thản tường thuật sự
thật, Ngu Mạc Tình ngay ở trước mặt Lạc Lặc rút đi khăn tắm trên người, không
nhanh không chậm đổi quần áo sạch sẽ, đợi sau khi tất cả sắp xếp xong mới đi đến
bên cạnh đối phương, cúi người ở bên tai Lạc Lặc khiêu khích khẽ nói: "Cho
dù tương lai một ngày nào đó, khi ta lựa chọn lần nữa vứt bỏ ngươi, ngươi là
cốt nhục của ta, ta là mẹ ngươi chuyện này cũng là mãi mãi không thay đổi"
Nữ
nhân này đang khiêu chiến giới hạn cuối cùng của nàng! Lạc Lặc mạnh mẽ
lôi kéo thân thể của Ngu Mạc Tình, khiến đối phương không thể không vì thế mà
ngồi quỳ chân ở trên chân nàng, hai tay dụng hết toàn lực ghìm lấy eo nhỏ tinh
tế người trước thân, ở sau khi nhìn thấy đầu lông mày không ngừng nhíu chặt, hừ
lạnh: "Lần sau đừng thử chọc giận ta nữa, nếu không, ta sẽ như ngươi mong
muốn, vừa cho ngươi trở thành mẫu thân danh xứng với thực của ta, lại để ngươi
sống không bằng chết sống ở cõi đời này" Thủ đoạn hành hạ người nàng học
không ít, nếu như có người thật sự chọc nàng, nàng không ngại cố gắng vận dụng
những cực hình đủ để mất đi tính người kia
Đau
đớn bên eo khiến bên trán Ngu Mạc Tình mơ hồ chảy ra mồ hôi, nhưng hai mắt lại
không chút nào yếu thế nhìn lên hai con mắt có vẻ hung tàn khó dò lúc này của Lạc
Lặc: "Tiểu Lạc cảm thấy là như vậy ta thì sẽ sợ? Nếu như đến ngày đó,
ngươi thật sự xuống tay được, ta lại có cái gì lưu ý?" Bắt đầu từ thời
khác An Đăng? Cách Lỗ Lặc tìm tới cô, cuộc sống vốn có của cô đã bị phá huỷ rồi,
mà sau khi cô sinh con, càng là sống đến không có chút ý nghĩa nào, sống và chết
đối với cô mà nói không quan trọng từ lâu, nhưng mà bây giờ, ở sau khi Lạc Lặc
xuất hiện lần nữa, Ngu Mạc Tình đột nhiên phát hiện có một số việc đối với cô
mà nói hình như trở nên hơi không giống với lúc trước
Đáp
lại của người trước mắt khiến Lạc Lặc không khỏi ngẩn ra, những câu nói kia của
nàng rõ ràng là vì đe dọa đối phương, làm cho Ngu Mạc Tình cách xa nàng chút,
nhưng nữ nhân hình như một mực đối nghịch với nàng, không chỉ không thối lui,
trái lại từng bước ép chặt, lẽ nào thật sự cho rằng nàng không xuống tay được?
Khi lửa giận lần nữa bốc lên, chuông điện thoại di động đúng lúc này vang
lên: "Tiểu thư! Xe đã ở dưới lầu"
"Ừm!"
Thả ra sức mạnh, Lạc Lặc ra hiệu người ngồi ở trong lòng nàng đứng dậy, không
đi nữa, trời thì sáng rồi, đến khi suy nghĩ làm chút gì nữa, hình như cũng không
có cách nào thực thi
Tròng
mắt đẹp và tĩnh mịch hơi âm u, bên môi hơi cong, đầu lông mày Ngu Mạc Tình lại
không hề thả ra Lạc Lặc đã khôi phục vẻ bình thản trước mắt: "Đau..."
Ủy khuất nói ra tiếng lòng, nếu như không đoán sai, bây giờ trên người cô là có
dấu ấn bàn tay to lớn thuộc về người nào đó
Ngốc
nghếch nhìn dáng dấp yếu ớt hiếm thấy của nữ nhân trên đùi, nếu như nói Lạc Lặc
không kinh ngạc, vậy chính là giả! Nhưng mà, đây cũng quá... Quá kì quái rồi!
Dù sao, giống như Ngu Mạc Tình nói, mặc kệ nàng làm sao phủ nhận, nàng đều là
mẫu thân của mình, mà mẫu thân xa cách mười năm trước mắt này lại làm nũng với
mình, chẳng lẽ muốn thay đổi trời rồi hay sao? Nhưng vì cái gì trong lòng nàng
lại sẽ cảm thấy vui sướng không tên?
"Nữ
nhân ngốc..." Ngàn lời vạn tiếng gom đến bên miệng cuối cùng chỉ hóa thành
một câu, cẩn thận mà tránh ra nơi vết thương trước đó chính mình ở trên người đối
phương có thể tạo thành, nhẹ nhàng ôm lấy, "Đau thì đi nơi của Ngu Phi Túc
kia"
Thật
là một đứa trẻ hư từ đầu đến đuôi! Giờ nào khắc nào cũng đang suy nghĩ làm sao
tách cô ra! Hai tay mềm mại leo lên hai vai của Lạc Lặc, tính trẻ con mím lên
hai môi: "Không muốn! Ngươi đã nói có thể ở cùng nhau" Cô mới sẽ
không để chính mình dễ dàng như vậy thì nghe người bài trí, hơn nữa, cô chính
là muốn kéo dài thời gian, đứa trẻ hư này nhất định là muốn đi làm chuyện nguy
hiểm, nếu không hơn nửa đêm, gọi xe đến làm gì? Huống chi, cô còn muốn biết,
giới hạn cuối cùng của Lạc Lặc đối với cô đến tột cùng ở đâu?
"Ngươi
bị thương rồi, không thích hợp đi cùng" Thu lại lông mày, tiếng bình tĩnh
của Lạc Lặc trình bày sự thực trước mắt
"Là
ngươi tạo thành" Không chút nghĩ ngợi liền đáp lại như vậy, Ngu Mạc Tình
kéo chặt lấy cổ áo của Lạc Lặc, trong lòng toàn là bất mãn, mà nói ý dưới lời
nói chính là người nào làm người đó phụ trách, nhưng tuyệt không thể vì thế mượn
cớ vứt cô không để ý tới
Nữ
nhân này, cho cô một chút màu, cô thì mở phường nhuộm, thực sự là được voi đòi
tiên! Nhưng oán giận quy về oán giận, Lạc Lặc cũng chỉ có thể rêu rao ở trong
lòng, nàng không biết mình tại sao khi đụng tới chuyện của Ngu Mạc Tình, thái
độ thì không cách nào cương quyết lên, chớ nói chi là mỗi lần sát khí trên người
dâng lên cũng sẽ ở khi tính tính của đối phương lúc lạnh nhạt lúc yếu ớt biến mất
không còn tăm tích, không thể không thừa nhận, Lạc Lặc nàng xem như là triệt để
thua cho nữ nhân thân là mẫu thân nàng, họ Ngu tên Mạc Tình...
Nhưng
mà, không muốn dễ dàng như vậy thì thua khí thế, hơn nữa nàng cũng không có thời
gian lãng phí ở đây tranh cãi nữa, híp mắt, thừa dịp lúc Ngu Mạc Tình không chú
ý đột nhiên bồng đối phương lên, cũng cảnh cáo trước đó nói: "Không cho
phép lộn xộn! Nếu không đem ngươi ném chỗ Ngu Phi Túc kia" Cánh tay của
nàng còn bởi vì vết thương do súng đạn gây ra đau đớn khó nhịn…
Lại
một lần nữa cảm nhận được sức mạnh của Lạc Lặc khiến người ta thở dài kia, đồng
thời đáy lòng cũng vì đứa nhỏ này cảm thấy một chút chua xót, Ngu Mạc Tình chỉ
cần vừa nghĩ tới vết thương đầy người kia và vết thương mới do súng đạn gây ra
trên cánh tay, còn có hành động cả mi mắt cũng không chớp lại có thể dùng cái
tay bị thương vững vàng ôm lấy cô, rốt cuộc là huấn luyện thế nào, phải bị bao
nhiêu cực khổ mới có thể đem một cô gái luyện thành dáng dấp như vậy? Mà ở dưới
những huấn luyện cô không cách nào tham dự kia, đứa nhỏ này lại là làm sao chống
đỡ qua?
Hết chương 19.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét