Phá Duyên - Chương 22
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 22: Đừng đi!
Trữ
Phong Hinh đang bày dụng cụ y tế kinh ngạc nghe câu hỏi của tiểu quỷ nào đó
phía sau, sau đó bắt đầu vô cùng đồng tình nữ nhân đang bị thương kia phải đối
mặt người như vậy để bất kì nữ nhân nào đều muốn chui xuống đất vấn đề, cho nên
vì giảm bớt lúng túng, chỉ có thể cố ý thanh lọc cổ họng: "Có thể bắt đầu
chưa? Cách Lỗ Lặc tiểu thư, xin mời cố định lấy hai tay của nàng, đừng để nàng
lộn xộn, nếu như giữa đường bởi vì không cẩn thận chuyển động thân thể mà khiến
toàn bộ quá trình xuất hiện nguy hiểm gì, bản thân tôi không chịu trách nhiệm tất
cả "
Nữ
nhân họ Trữ này, trốn tránh trách nhiệm đến thực sự là không hàm hồ một chút
nào, mấy câu nói liền đem chính mình không đếm xỉa đến, cũng khiến Lạc Lặc lần
thứ hai hối hận để đối phương lưu lại, chỉ là bất mãn nồng đậm đều bị do dự
cùng vẻ sợ hãi biểu lộ trong mắt của Ngu Mạc Tình vùi lấp
Leo
lên giường, Lạc Lặc cùng Ngu Mạc Tình mặt đối mặt nằm xuống, khiến cánh tay
trái cùng cánh tay phải của làm đối phương song song quấn lấy ở cần cổ chính
mình, sau đó nhẹ nhàng ôm đối phương vào ngực, chớp mắt, tư thế của hai người
hình thành một loại cực kỳ ám muội, lại để vết thương hoàn toàn hiện ra ở trước
mắt Trữ Phong Hinh: "Như vậy lấy viên đạn cũng không có vấn đề chứ?"
"Nếu
như đau, thì nắm chặt ta, biết không?" Hai gò má bị khí tức ướt át gần
ngay trước mắt thổi tới, lỗ tai của Ngu Mạc Tình không khỏi nhiễm phải màu tươi
đẹp nồng nặc, cho dù không cần nhìn, cô cũng biết vào giờ phút này tư thế của
mình cùng Lạc Lặc có khiến người mơ màng cỡ nào, mà hoảng sợ vốn có cũng bởi vì
lời nói mềm mại bị thổi đến sạch sẽ, năm ngón tay hơi thu chặt, kéo lên cổ áo gần
ở giữa cổ của Lạc Lặc, nhẹ nhàng đáp lại, cho dù đau nữa đau nữa, có thể để đứa
nhỏ này đối xử như thế, đời này cũng không tiếc đâu! Chí ít, ở sau khi cô làm
chuyện như vậy còn được đứa con vốn nên hận cô thương tiếc...
"Bắt
đầu rồi!" Không muốn để ý tới cặp mẹ con ám muội đến cực điểm này, Trữ
Phong Hinh cầm rượu lên bông gòn thấm rượu lau chùi lên vùng xung quanh vết
thương, sau khi xác định khử trùng liền lấy ra dao mổ nhanh nhẹn cắt vết thương
"Ân..."
Đau đớn ngột ngạt ngâm ở bên tai mạnh mẽ vang lên, tiếp đó, Lạc Lặc liền cảm
giác cần cổ một trận đau đớn, mà ở khoảng cách gần khi nhìn theo Ngu Mạc Tình sắc
mặt trắng bệch cũng chảy ra mồ hôi, quả tim chẳng biết vì sao, đột nhiên không
cách nào khắc chế rung động lên, "Không đau... Không đau... Rất nhanh thì
xong rồi, rất nhanh..."
Người
trong lồng ngực liên tục không ngừng ngâm đau dần dần khiến Lạc Lặc cảm thấy sợ
sệt trước nay chưa có: Thân thể căng chặt, hô hấp gấp gáp, rên rỉ đau đớn, còn
có lớp da từ từ trắng mịn tất cả cho thấy Ngu Mạc Tình đang nhẫn nhịn thống khổ
lớn lao, mà Lạc Lặc ở sau khi không cách nào đè nén những ý sợ hãi chảy ra từ
đáy lòng kia không nhịn được thét với Trữ Phong Hinh: "Làm sao còn chưa có
xong? Không phải là một viên đạn, cần thời gian dài như vậy sao?" Nhìn người
làm đau đến...
Đứa
nhỏ mông thúi này! Vừa rồi nàng dùng dao phẫu thuật cắt ra cái lỗ có được hay
không? Dám nói nàng phí thời gian dài... Nếu như không phải niệm tình toàn thân
Ngu Mạc Tình sắp co rút, Trữ Phong Hinh nhất định sẽ hung ác để Lạc Lặc biết được
lợi hại của chính mình, mặc dù là đầy bụng nổi giận, nhưng động tác trên tay
không có dừng lại chút nào, đem ra cái kẹp dò vào trong da thịt bên ngực đã mở
ra
"A..."
Đau đớn kịch liệt đủ để câu đi hồn người xông vào xương, mà đau đớn thấu xương
này không cách nào nhịn được khiến Ngu Mạc Tình hết cách khắc chế đau kêu thành
tiếng, thân thể cũng không nhịn được né tránh lên
"Đè
lấy nàng!" Thấp giọng gào thét, Trữ Phong Hinh hiện tại có kích động giết
người, trước đó cũng từng nói không cho phép nhúc nhích, không nghĩ tới vẫn là
xảy ra bất ngờ, "Cử động nữa, đầu đạn sẽ lún vào, đến khi bên trong cơ
quan lại có mệnh hệ gì, chính là thần tiên cũng cứu không được nàng"
"Vậy
ngươi nhanh lên một chút đi!" Khẽ ngẩng đầu, Lạc Lặc ra sức dùng nửa người
đè lấy người đang không ngừng vặn vẹo, cũng sử dụng tay trái đè lại cái mông của
người trong ngực đang trái phải run run, tay phải nâng lên đầu đối phương, đôi
môi nhích đến bên tai Ngu Mạc Tình, khàn giọng thì thầm, "Nhịn thêm một
chút, lập tức thì xong, đừng động, có được hay không?" Nhẹ giọng dụ dỗ,
nhưng khi tầm mắt dời đi, rơi vào cái kẹp trong tay Trữ Phong Hinh đang cầm lún
vào trong da thịt, da đầu trong nháy mắt tê dại, toàn thân càng là có loại cảm
giác mềm yếu, trốn tránh như nhắm mắt lại, nhưng không nghĩ đau đớn trên vai đột
nhiên tới khiến Lạc Lặc bỗng chốc nâng cao tinh thần, mà thân thể trong lòng ngực
không hề vặn vẹo nữa lại khiến Lạc Lặc an tâm xuống
"Lạch
cạch!" Tiếng va chạm lanh lảnh của đầu đạn và khay thép làm như đang tuyên
bố dằn vặt khiến người ta khó có thể chịu đựng kia cuối cùng sắp về đích, Trữ
Phong Hinh than khẽ, may là nửa đường thân thể lộn xộn kia bị áp chế, nếu không
hậu quả quả thật là không thể tưởng tượng nổi, đầu đạn kia vừa rồi là chân thực
lún vào mấy phần, suýt chút nữa chạm đến nội tạng: "Đầu đạn đã lấy ra,
băng bó một chút nữa là được rồi, nhưng mà phải nhớ, trong vòng một tháng không
được chạm nước, nếu không dẫn đến bị viêm gây ra nguy hiểm không cần ta nói,
ngươi cũng chắc hiểu chứ?"
Không
để ý hai người vẫn là ám muội ôm nhau, Trữ Phong Hinh vừa xử lý nhiệm vụ băng
bó cuối cùng vừa căn dặn một ít những công việc cần chú ý, chờ sau khi tất cả xử
lý xong liền cũng không quay đầu lại rời khỏi, chỉ là trong lòng cũng không khỏi
oán giận nói: Nàng đường đường là bác sĩ gia đình của phủ công tước Andrew, lại
bị một đứa trẻ la hét loạn xạ, quả thực là mất mặt, sau này đánh chết nàng đều
sẽ không vì bất cứ người nào của gia tộc Cách Lỗ Lặc trị liệu nửa phần nữa, hừ...
Khi
cảm giác đau đớn của bên hông, cần cổ cùng bả vai đang từ từ yếu bớt, Lạc Lặc
biết Ngu Mạc Tình đã vượt qua thời khắc gian nan nhất, nhưng vẫn là không yên
tâm nắm lấy nữ nhân trong ngực, nhìn vào trong mắt đối phương nhẹ giọng dò hỏi:
"Có tốt một chút hay không?"
Trước
đó bởi vì không nhịn được đau đớn mà tiếng gấp gáp không ngừng xuất ra dần dần
hòa hoãn lại, Ngu Mạc Tình buông ra quả đấm nắm chặt, vô lực phủ bên eo Lạc Lặc,
cũng buông ra đầu răng cắn chặt bả vai Lạc Lặc, hai mắt mông lung nhìn lên con
ngươi màu xám gần trong gang tấc, mềm mại đáp lại: "Ừm..."
Mà
lời đáp mềm mại dường như rên rỉ này lại khiến Lạc Lặc không khỏi bỏ xuống tảng
quá lớn trong lòng, cũng nhích người, cẩn thận sắp xếp cẩn thận Ngu Mạc Tình
toàn thân vô lực từ lâu, kéo qua thảm len một bên nhẹ nhàng đặt lên thân thể đối
phương: "Ta đi lấy khăn lông, giúp ngươi lau chùi thân thể, như vậy sẽ ngủ
đến thoải mái chút"
Vừa
rồi trải qua tất cả đủ để khiến nữ nhân trước mắt này không cách nào nữa di
chuyển chút nào, mà đối với Ngu Mạc Tình vô cùng thích sạch sẽ mà nói, thì mồ
hôi đầy người như vậy mà ngủ, chắc hẳn sẽ ngủ đến vô cùng không yên ổn, hơn nữa
cũng không có lợi cho thương thế khép lại
Huống
chi, tạo thành hậu quả như thế cũng là vì cứu nàng, cho nên nàng có trách nhiệm
để Ngu Mạc Tình có được chăm sóc tốt nhất, chỉ là Lạc Lặc cũng không có phát
hiện, nàng vào giờ phút này, đang cực lực tìm kiếm một ít lý do đường hoàng có
thể để cho chính mình vì hành vi chăm sóc Ngu Mạc Tình có giải thích hợp lý nhất
"Đừng
đi!" Chỉ là ý tốt của người nào đó, Ngu Mạc Tình cũng không cảm kích, trái
lại nắm chặt lấy người muốn đi, suy yếu mở miệng, "Lưu lại... Đau..."
Vết thương và da thịt hiện lên đau nhói để cô không muốn một thân một mình ở lại,
quan trọng hơn là, cô khát vọng Lạc Lặc bên người
"Ta
chỉ là rời khỏi một lúc, lập tức liền trở về, lau người một chút, đợi lát nữa sẽ
ngủ đến càng thoải mái" Lời nói nhỏ nhẹ dụ dỗ nữ nhân không chịu buông
tay, trái tim tựa hồ từ mười năm trước lạnh lẽo cứng rắn của Lạc Lặc thời khắc
này trở nên càng mềm mại, "Đến lúc đó lại ngủ chung với nhau, có được hay
không?"
"Thật
không?" Ánh mắt đáng thương giống như con thỏ của Ngu Mạc Tình khiến Lạc
Lặc trong phút chốc không dời mắt nổi, nàng vẫn chưa từng thấy qua dáng dấp yếu
thế mê người của nữ nhân trước mắt, mà tim đập cũng trong giây lát kịch liệt
nhảy điên cuồng lên, không tự chủ loay hoay sợi tóc tán loạn bên tai, lúng túng
rồi lại khẳng định trả lời, "Thật sự!"
Đầu
ngón tay hơi mở, lại đầy mặt không nở ngước nhìn đối phương, Ngu Mạc Tình cũng
không biết chính mình làm sao vậy, chính là muốn để Lạc Lặc một bước không rời
khỏi bên cạnh mình, hình như như vậy, mới có thể loại trừ đi khủng hoảng và giảm
bớt đau đớn trên thân thể phải chịu không biết rõ của đáy lòng
Quay
lưng qua, vừa đi đến phòng tắm vừa không hiểu xoa lên trước ngực, lòng bàn tay
chạm đến nhịp tim mãnh liệt khiến trong lòng Lạc Lặc nổi lên một chút nghi hoặc,
nàng không hiểu, chính mình đêm nay rốt cuộc làm sao vậy? Trước tiên mặc kệ thỏa
hiệp để Ngu Mạc Tình đi theo bên cạnh mình; còn có nụ hôn không kìm lòng được ở
trong xe kia làm cho nàng không cách nào có được giải thích hợp lý; Những chuyện
này bắt đầu từ thời khắc nàng quyết định trở thành gia chủ chân chính Cách Lỗ Lặc
thì chưa từng xuất hiện qua, nhưng hôm nay lại...
Tâm
tư trong đầu mặc dù đang không ngừng xoay tròn, nhưng động tác trên tay lại
không có dừng lại chút nào, Lạc Lặc sau khi vắt khăn khô đã làm ướt qua đi khỏi
phòng tắm, vì đối phương cởi đi cái quần trước đó chưa từng cởi xuống, cẩn thận
lau chùi thân thể của Ngu Mạc Tình, khi đang đến gần nơi vết thương, càng là
có vẻ thận trọng, chỉ là khi nghe được tiếng ngâm nhỏ kia ôn nhu mở miệng:
"Lập tức thì xong! Nhịn một lúc nữa"
Đầu
ngón tay run rẩy, hơi cuộn thân thể, vào giờ phút này, khi thân thể không một mảnh
vải của mình toàn bộ bày ra trước mắt Lạc Lặc, khuôn mặt của Ngu Mạc Tình không
ngừng dâng lên màu máu kinh người, rồi lại vô lực đi thay đổi cái gì, chỉ có thể
như đà điểu không dám nhìn người lúc này đang "quang minh chính đại"
thao túng chính mình
Sau
khi xác định chính mình không nghi ngờ gì lau chùi qua mỗi một tấc da thịt của
đối phương Lạc Lặc mới ngồi thẳng lên, chẳng qua là khi ánh mắt chạm đến vành
tai như lửa thiêu kia, ánh mắt lóe lên tia nghi hoặc, sau đó khẩn trương nhíu
lên lông mày, cẩn thận xoay qua khuôn mặt của Ngu Mạc Tình đã vùi vào giữ gối,
chỉ là sau khi nhìn thấy màu sắc tương phản, trong lòng liền không bị khống chế
xao động lên, nàng không hiểu, tại sao nữ nhân này rõ ràng bị thương rất nặng,
vẫn cứ là thu hút người như vậy? Thu hút đến nàng muốn lần nữa...
Thu
hút người? Lần nữa? Sau khi ý thức được những ý nghĩ không tên trong đầu
của chính mình kia, Lạc Lặc không thể tin nhìn chăm chú Ngu Mạc Tình có chút
không biết nguyên do trước mắt, ngơ ngác mà sững sờ ở tại chỗ, nàng vì sao lại
có ý nghĩ như thế? Quả thực có chút vượt quá tưởng tượng của chính mình, nhưng
mà trước khi lên xe làm ra chuyện như vậy lại là chuyện đương nhiên như thế...
Chuyện
đương nhiên? Nàng hôn sâu mẹ ruột mình như vậy sẽ là chuyện đương nhiên sao?
Đáy lòng trực tiếp phủ nhận. Nhưng Lạc Lặc không thể không thừa nhận nàng cũng
không chán ghét nụ hôn kia, thậm chí là thích, tuy nói ở nụ hôn trước đó tìm một
cái cớ hợp lý, nhưng sau đó lại là một loại cảm giác khiến người ta không cách
nào chống cự vẻ đẹp khác. Có loại cảm giác muốn đem đối phương vò vào thân thể
mình! Nhưng khi cảm thụ và ý nghĩ thế này xuất hiện tại trên người Ngu Mạc
Tình, có thể không?
Hết
chương 22.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét