Phá Duyên - Chương 26
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 26: Đau chết ngươi cũng đáng!
Ngu
Mạc Tình vốn rơi vào giấc mơ thâm trầm không biết bởi vì nguyên nhân gì mà vẫn
không cách nào bình yên vào giấc ngủ, mỗi khi tâm tư u ám, cặp con ngươi sâu tựa
như biển kia của Lạc Lặc sẽ lơ đãng nhảy vào đầu óc, ánh mắt như vậy không tên
để trong lòng cô hoảng sợ cảm thấy một tia đau lòng mờ nhạt, nhạt đến cô đủ để
chính mình lờ đi
Vì
sao lại lộ ra ánh mắt như vậy? Còn có buổi chiều ở trong phòng trà, đến tột
cùng xảy ra chuyện gì? Lạc Lặc Bây giờ, lại đang làm cái gì? Một vấn đề nối tiếp
một vấn đề không bị khống chế nhảy lên trên đỉnh tim, khiến Ngu Mạc Tình trằn
trọc trở mình càng không có cách nào vào giấc. Mà chua xót nơi cổ họng càng là
thôi thúc đến trái tim vốn là không yên càng thêm buồn bực lên
Đứng
dậy thay chính mình phủ thêm áo khoác, cho dù đau đớn trên người đang liên tục
không ngừng kích thích thần kinh, Ngu Mạc Tình vẫn là dự định đích thân mang nước
để giải cảm giác khô nóng trên lưỡi và trái tim. Mở cửa ra, đối mặt hành lang một
mảnh đen kịt, nhẹ nhíu đầu chân mày đi đến phòng bếp dưới lầu
―
― ― ―
"Tiểu
thư, Ngu tiểu thư đi ra khỏi phòng xuống lầu rồi" Tên đàn ông ở trước
camera đúng lúc báo cáo với Lạc Lặc đang chú ý phòng thẩm vấn, mà đối với tình
huống đột nhiên phát sinh này, những thực lực của thuộc hạ bọn họ thực sự vô dụng
Thu
hồi ánh mắt tản ra âm lãnh, Lạc Lặc đảo mắt nhìn về phía cô gái đang từ từ xuống
lầu cùng kẻ xông vào không rõ khuôn mặt từ một phía khác của biệt thự, lời nói
muốn ra miệng ở trên đầu lưỡi xoay chuyển, cuối cùng lại lạnh lẽo cứng rắn hạ
xuống mệnh lệnh: "Trong bóng tối phái người đem nàng mang qua" Nữ
nhân này, không cố gắng ở trong phòng nghỉ ngơi, thời điểm như thế này chạy đến
xem náo nhiệt gì? Thật là ngu ngốc!
"Vâng!"
Tuy trong lòng tồn tại nghi hoặc, nhưng tên đàn ông báo cáo vẫn là dựa theo dặn
dò liên hệ nhân viên phòng giữ ẩn giấu nơi tối ở tầng dưới cùng, không bao lâu,
trên máy camera theo dõi liền cho thấy Ngu Mạc Tình bị một hình ảnh tên đàn ông
áo đen nhanh chóng bắt đi, mà Lạc Lặc đang chú ý toàn bộ quá trình, lại bởi vì
cái này, lơ đãng vặn lên lông mày
Chỉ
chốc lát sau, cửa phòng bị lặng yên không một tiếng động mở ra, sau đó Ngu Mạc
Tình còn đang trong kinh hoảng liền bị đẩy vào trong phòng, mà ở cùng một thời
gian cửa phòng lần nữa bị lặng yên không một tiếng động khép lại
Khi
ý thức được mình ở nhà bếp bị vô duyên vô cớ bắt đi, cũng nhanh chóng bị đẩy
vào một gian phòng xa lạ, Ngu Mạc Tình dưới chân nhất thời lảo đảo một cái,
ngay ở sắp khi té ngã trong nháy mắt bị ôm vào cái ôm quen thuộc:
"Ngô..." Hành động dọc theo đường đi kéo lấy vết thương trên người cuồn
cuộn không ngừng toả ra ý đau, mà ở thời khắc này mới dám vì ý đau nhẹ nhàng ra
tiếng
"Đau
chết ngươi cũng đáng!" Lời không hề thương tiếc dễ như chơi phun ra miệng,
chỉ là ngược lại với hành động lại là đặc biệt săn sóc, Lạc Lặc cẩn thận mà ôm
lấy Ngu Mạc Tình ngồi xuống, cũng qua loa kiểm tra lại băng gạc băng bó vết
thương, ở khi xác định không có chảy ra màu máu mới hơi yên lòng xuống,
"Muộn như vậy, tại sao còn chưa ngủ?" Đến 1 giờ sáng, thời gian này
cũng không phải là nên tùy ý đi lại
Không
tự giác nắm chặt hai ống tay áo của Lạc Lặc vịn cánh tay chính mình, Ngu Mạc
Tình ở dưới tình huống chỉ có Lạc Lặc thấy được hơi mím môi, cũng biểu lộ ra
khá là ủy khuất mà thấp giọng nói: "Ngủ
không được! Muốn uống nước!" Vừa nói vừa rủ mắt xuống, tựa hồ ở trước mặt
Lạc Lặc làm ra loại hành vi xấp xỉ với làm nũng này, cô thực sự là càng ngày
càng muốn sao được vậy rồi, hơn nữa cô biết, loại kết quả hành vi này sẽ mang đến
đãi ngộ cô muốn
"Vậy ngươi nên thông báo cho ta biết, mà không phải một mình chạy ra ngoài như vậy" Lời nói nhìn như răn dạy lại ở khi Lạc Lặc tự mình châm nước đưa đến trước mắt Ngu Mạc Tình thay đổi ý vị, cũng khiến tên đàn ông luôn ở một bên lén lút quan sát nhất thời ngốc mắt: Đại tiểu thư chính thống gia tộc Cách Lỗ Lặc, người thừa kế đương nhiệm, gia chủ tương lai, lúc nào tự mình hầu hạ người? Ngay cả gia chủ tiền nhiệm gia tộc Cách Lỗ Lặc cùng với bằng hữu tốt nhất cũng không hưởng thụ qua đãi ngộ, lại sẽ được xảy ra trên người cô gái xa lạ ở trước mắt này?
Tên
đàn ông ngồi ở trước máy camera theo dõi không có dấu vết dụi hai mắt của chính
mình, mà khiếp sợ trong mắt vào thời khắc này dễ dàng biểu lộ, chỉ là khi tầm mắt
của chủ tử nhà mình quét tới đúng lúc vụt tắt tất cả tâm thần, nơm nớp lo sợ mà
đem tầm mắt quay lại trên màn ảnh của máy camera theo dõi, nhưng trong lòng vẫn
là không tự chủ được bắt đầu hoài nghi lên, Lạc Lặc? Cách Lỗ Lặc của thời khắc
này cùng hắn ở chung một phòng có phải thật sự là đại tiểu thư gia tộc Cách Lỗ
Lặc kiêu ngạo cũng máu lạnh vô tình kia không?
Trong
nháy mắt khi cảm giác được cái nhìn nóng rực, Lạc Lặc liền đã cảnh giác quay đầu
qua, mà ở khi nhìn lên tầm mắt theo bản năng tránh né của thuộc hạ, đuôi lông
mày không khỏi hơi cong lên, sau một khắc, ánh mắt vẫn là quay lại trên người của
người trước mắt, mềm nhẹ dò hỏi: "Còn cần không?" Lay động cái ly rỗng
trong tay, khóe môi của Lạc Lặc vung lên độ cong nhạt
Lắc
đầu, bờ môi ướt át cho thấy Ngu Mạc Tình đã hài lòng ly nước kia của Lạc Lặc
đưa tới cho cô, nhìn theo người giờ khắc này ánh mắt chăm chú nhìn mình,
khuôn mặt luôn luôn lạnh lùng lạnh nhạt hiện ra nét vui cười như gió xuân ấm áp
"Thật
sự không cần?" Sau khi xác định Ngu Mạc Tình lần nữa lắc đầu, Lạc Lặc
nhìn gương mặt vẫn hiện ra tái nhợt của đối phương, "Vết thương thì
sao?" Chỉ là câu hỏi đơn giản lại khiến Ngu Mạc Tình dễ dàng biết được người
trước mắt này đến tột cùng muốn hỏi cái gì, lần nữa lắc đầu, tuy vết thương vẫn
là lộ ra đau đớn khiến người ta khó có thể nói ra, nhưng cô cũng không muốn để
Lạc Lặc lo lắng
"Tiểu
thư! Kẻ xâm nhập đang đến gần chỗ này, dự tính sau năm phút sẽ đến phòng thẩm vấn"
Người trước máy camera trung thực hồi báo tất cả, khiến ánh mắt của Lạc Lặc một
lần nữa chuyển thành ác liệt
Đối
mặt với ánh mắt Lạc Lặc quét qua nhu hòa trước mắt, tâm trạng Ngu Mạc Tình
không chịu được run rẩy, nhưng cũng chưa nói nữa câu, chỉ là mắt thấy quanh
thân Lạc Lặc tỏa ra sát khí hơi ẩn hơi hiện kia, tiếp đó tận mắt nhìn thấy ngón
tay có thể kêu là mãnh khảnh kia bắt đầu đứt đứt quãng quãng gõ lên máy bên
tai, vô ý thức hơi mím bờ môi, Ngu Mạc Tình rõ ràng nhớ được Lạc Lặc trước đó ở
trong phòng trà cũng đã làm hành động giống vậy, vốn tưởng rằng chỉ là một động
tác nhỏ theo thói quen, không nghĩ tới lại là loại ám hiệu truyền tin độc hữu của
đối phương, nhìn tới ánh mắt của Lạc Lặc, khi nhìn thấy một người toàn thân bị
trói ở trên ghế gỗ không nhúc nhích được, tâm trạng nhất thời sáng tỏ
Lẳng
lặng mà nhìn dáng dấp Lạc Lặc trầm giọng truyền đạt mệnh lệnh liên tục và đôi
lát xoay nhìn máy camera, trong mắt tiết ra vẻ chăm chú ngay cả mình cũng không
biết, mãi đến tận khi đối phương cười như không cười quay người mới cuống quít
thu lại ánh mắt tập trung của chính mình, mà trên gương mặt tái nhợt càng giống
như bịt tai trộm chuông nhiễm phải một chút màu ráng chiều
Đối
với dáng dấp hơi chút quái dị này của Ngu Mạc Tình, Lạc Lặc cũng chưa nghi ngờ,
trái lại trong lòng thăng lên tia lo lắng, sau đó một lần nữa đi đến trước người
đối phương ngồi xổm xuống: "Ngươi, thật sự không có chuyện gì?" Nếu
quả thật không có chuyện gì, trên gương mặt kia làm sao sẽ vô duyên vô cớ dâng
lên đỏ ửng, loại biểu hiện này rõ ràng cho thấy thân thể không khỏe, không phải
sao?
"Ta
thật sự không có chuyện gì! Tiểu Lạc không cần lo lắng, ngươi có thể đi làm
chuyện bản thân muốn làm" Đối với Lạc Lặc bây giờ mà nói, làm sao đi ứng
phó kẻ xâm nhập kia mới là quan trọng nhất đó! Mà cô, không muốn bởi vì nguyên
nhân của chính mình đi trở ngại hành động Lạc Lặc đã lên kế hoạch từ lâu
Tuy
không thể hoàn toàn hiểu hành động giờ khắc này của Ngu Mạc Tình, nhưng Lạc
Lặc vẫn là ở sau khi làm suy nghĩ không để ý mở miệng: "Chuyện ta muốn
làm, ở đây là có thể hoàn thành" Cách một tầng kính cường lực có thể nhìn,
liếc xem căn phòng trước một khác còn có bảo vệ canh giữ, lúc này lại duy nhất
lưu lại con tin bị trói, con ngươi của Lạc Lặc trong nháy mắt lạnh băng thấu
xương rồi lại khảm thêm ánh sáng khiến người ta sởn cả tóc gáy
"Tiểu
Lạc luôn là tự tin như vậy?" Dựa vào ghế tựa không tính mềm mại, Ngu Mạc
Tình đột nhiên đối với dáng dấp tự tin tràn đầy như vậy của Lạc Lặc đau lòng
lên, có phải là đứa bé này mỗi lần gặp phải chuyện và lúc nguy hiểm, đều sẽ giống
như bây giờ hiện ra chiến lược và duy trì sự bình tĩnh tự tin? Coi như là trước
đó trên người trọng thương cũng giống vậy?
"Chỉ
là thói quen, mà thôi" Ý cười trong mắt chậm rãi rút đi, Lạc Lặc cũng
không quay đầu lại nhàn nhạt nói nhỏ. Trong những năm này, nàng đã quen thuộc
khống chế. Chỉ có khống chế mới có thể để nàng có cảm giác an toàn! Nhưng mà, nữ
nhân bên người được nàng kêu mẹ ruột này hình như luôn là bất ngờ trong sinh mệnh
của nàng
Lời
nói không đáng kể để con ngươi lẳng lặng đợi đáp án của Ngu Mạc Tình buồn bã, bờ
môi động một chút cuối cùng lại chỉ có thể giữ trầm mặc, mà áy náy nồng đậm của
đáy lòng lại như dây leo cuốn lấy cô cơ hồ không thở nổi như thế
Tên đàn ông ở trước máy camera tuy luôn nhìn chăm chú màn hình, nhưng dưới cái nhìn tỉ mỉ vẫn có thể phát giác khóe miệng hắn lơ đãng co rúc, chỉ là sau một khắc liền làm mặt lạnh: "Tiểu thư, kẻ xâm nhập đã đến" Trong chớp mắt lời vừa rơi, cửa phòng một bên khác của kính cường lực nhanh chóng mở ra, mà một bóng người cũng thuận thế chui vào
Lạnh
lùng nhìn thấu qua kính người ở một bên khác đang giương mắt đánh giá chung
quanh cũng tiếp đó giơ súng hướng về phía máy camera trong phòng, mà cơ hồ ở mấy
thời khắc này, màn hình máy camera trong phòng Lạc Lặc bố trí cũng chớp mắt chớp
nháy chuyển sang đen mờ, nhưng nàng vẫn là không hề bị lay động nhìn kẻ xâm nhập
đang cực lực cởi dây trói cho người, đột nhiên nở nụ cười, chỉ là trong nụ cười
lại thấm ra từng tia quỷ dị
Mắt
thấy đối phương nhẹ nhàng giải cứu con tin từ gian phòng thoát đi, Lạc Lặc đưa
ánh mắt chuyển hướng màn hình giám thị, khi kẻ xâm nhập nhanh chóng né qua vài
tên thủ vệ chuẩn bị lẻn ra từ cửa khác, một đội thủ vệ vừa vặn vào lúc này xuất
hiện ở khúc quanh nơi tối vội vã đi đến phía kẻ xâm nhập, mà đối phương cũng
đúng lúc ẩn vào nơi tối cũng cõng lấy người mới vừa giải cứu cướp đường mà đi một
hướng khác
"Tiểu
thư, tất cả đã chuẩn bị sắp xếp ổn thỏa" Tên đàn ông trước màn hình giám
sát xoay người một cái liền thấy chủ tử nhà mình đã đứng ở phía sau, mà con đường
thoát thân cố ý sơ sài phòng bị kia cũng toàn bộ hiện ra trên màn hình
Lặng
yên không nói nhìn bóng người cực lực trốn tránh đuổi bắt kia, Lạc Lặc lại một
lần nữa nhẹ nhàng gõ lên máy móc trên tai, kết quả đã ở sau một khắc hiện ra:
Xuyên thấu qua màn hình không khó phát hiện một số chỗ cao nào đó của biệt thự ẩn
núp súng bắn tỉa đã toàn bộ nhấc lên, cũng bất cứ lúc nào đang chờ đợi mệnh lệnh
"Tiểu
Lạc muốn giết bọn họ?" Ngu Mạc Tình vẫn chưa lên tiếng sau khi quét mắt
nhìn hình ảnh màn hình có thể nói là trận địa sẵn sàng đón quân địch đi đến bên
người Lạc Lặc, chỉ là trong mắt lại không có hiện ra cảm xúc ý nghĩa không rõ
khác, trái lại có vẻ bình tĩnh khác thường
"Ngươi
cho rằng, ta sẽ làm thế nào?" Con ngươi xoay chuyển cũng chưa xoay chuyển
duy trì nhìn chăm chú màn hình phía trước, mà thanh âm của Lạc Lặc nhẹ đến
như lông chim chậm rãi tung bay ở trong lòng Ngu Mạc Tình
Trong
nháy mắt trong lòng giống như đè lên tảng đá nặng cơ hồ không thở nổi, Ngu Mạc
Tình lẳng lặng mà rủ mắt xuống, sau đó khuôn mặt giương lên nụ cười nhàn nhạt
không nói rõ được cũng không tả rõ được: "Giết và không giết, đối với
ngươi mà nói, cũng không đáng kể!"
Lạc
Lặc, chỉ là đem tất cả những thứ này, coi là trò đùa
Hết chương 26
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét