Phá Duyên - Chương 5
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 5: Nhìn nữa, đêm nay cũng đừng ngủ nơi này.
"Di
di..." Nhẹ giọng kêu to Ngu Mạc Tình vẫn là sắc mặt ngậm sương, Lạc Lặc
thận trọng kéo áo tắm màu trắng của đối phương, ngửa đầu mở to mắt to vô tội,
tự cho là thông minh an ủi, "Di di đừng tức giận! Nếu không tiểu Lạc
cũng sẽ khổ sở"
Liếc
nhìn tiểu quỷ nói tới không hề gì, Ngu Mạc Tình quay người đi vào phòng
mình, nếu không phải ở phòng tắm nghe thấy họ cãi vã càng ngày càng không chừng
mực, cô cũng sẽ không ra ngoài, chỉ là không nghĩ tới, sẽ nhìn thấy dáng dấp
Ngu Phi Túc động thủ...
"Di
di..." Rập khuôn từng bước theo sát ở phía sau Ngu Mạc Tình, Lạc Lặc liên
tục không ngừng kêu to, hình như có xu thế đối phương không trả lời sẽ không bỏ
qua
"Câm
miệng!" Tiểu quỷ này lẽ nào thì không thể yên tĩnh một chút? Đem áo tắm cởi
ra trực tiếp ném về Lạc Lặc đang lải nhải, vừa vặn bao trùm ở thân thể nho nhỏ
kia
"Ngô..."
Kéo ra áo tắm màu trắng che khuất thân thể lại tỏa ra mùi sửa tắm, ánh mắt
của Lạc Lặc vừa vặn rơi vào trên áo ngủ ren nửa trong suốt màu đen vừa lấy
ra trong tủ, nuốt lấy nướt bọt trong cổ không biết lúc nào tụ tập, trơ mắt
nhìn váy ngủ màu đen gần như gợi cảm kia bám vào trên người Ngu Mạc Tình...
Yên
tĩnh đột nhiên tới khiến Ngu Mạc Tình hơi nhíu mày, thân thể quay lại trong
nháy mắt liền nhìn thấy ánh mắt như sắc lang của tiểu quỷ: "Ngươi đang ở
đây nhìn cái gì?" Cái gì không học tốt, học lễ nghi không dạy của nam
nhân, tiểu quỷ này chẳng lẽ không biết một cô gái là không thể liếc mắt điểu
cáng như vậy nhìn chằm chằm người khác sao?
"Đương
nhiên đang nhìn di di! Thân thể của di di rất đẹp, tiểu Lạc thích..." Trả
lời không hề kiêng dè khiến hai gò má của Ngu Mạc Tình luôn luôn lạnh lẽo
lãnh đạm ửng đỏ, chỉ là trong chớp mắt liền lấy xuống cảm giác ngượng ngùng
xa lạ đột nhiên lên kia, đáy mắt dâng lên hàn ý, nhưng có thể coi là như vậy,
Lạc Lặc vẫn là không hề tự giác trần trụi nhìn chằm chằm Ngu Mạc Tình, giống
như đang nhìn đồ ăn, con mắt chuyển cũng không chuyển một cái
"Nhìn
nữa, đêm nay cũng đừng ngủ nơi này!" Nếu như có thể, Ngu Mạc Tình thật muốn
đem con mắt của tiểu quỷ móc ra, làm sao thì liền không biết thu liễm, nếu
như sau này gặp phải người khác, chẳng lẽ tiểu quỷ này cũng phải như vậy nhìn
chằm chằm người ta?
Vậy
làm sao có thể? Thu hồi ánh mắt làm càn, Lạc Lặc giả vờ đáng thương bò lên giường,
ở trong ánh mắt lạnh như băng của Ngu Mạc Tình vì chính mình kéo xong chăn,
sau đó khuếch đại ngáp một cái: "Di di, tiểu Lạc mệt rồi, muốn
ngủ..." Nàng sợ không lên giường giả vờ nghỉ ngơi nữa, thì thật sẽ
bị mẫu thân đuổi ra khỏi phòng
Tiếng
hừ lạnh, nhìn dáng dấp tiểu quỷ giả vờ ngoan ngoãn, Ngu Mạc Tình liếc nhìn
thời gian, bất tri bất giác đều đã 22:00, vén lên một góc chăn bên khác Lạc Lặc
tiến vào ổ chăn đã ấm áp lên, cô phát hiện điểm tốt duy nhất ngủ cùng tiểu quỷ,
chính là thân thể nho nhỏ không ngừng có thể toả ra nhiệt lượng, cả thân thể của
cô cũng có thể ấm áp lên, sẽ không mỗi lần ở ban đêm bị hàn ý lạnh tỉnh...
Ở
một khắc Ngu Mạc Tình lên giường đó, Lạc Lặc liền như sâu lông ngọ nguậy thân
thể nhỏ bé, mãi đến tận chui vào trong lòng của đối phương hiện ra lãnh ý
mới nhấc lên khuôn mặt tươi cười như mưu kế thực hiện được, bờ môi mềm mại
hôn nhẹ dưới cằm đường viền tinh xảo gần trong gang tấc của Ngu Mạc Tình:
"Tiểu Lạc yêu thích di di, nhưng vì cái gì di di chính là không chịu làm mẹ
của tiểu Lạc chứ?" Nàng muốn để Ngu Mạc Tình cam tâm tình nguyện làm mẫu
thân nàng, mà không phải bởi vì liên hệ máu mủ
Không
có đi trả lời vấn đề của tiểu quỷ, Ngu Mạc Tình chỉ là hai tay ôm lấy thân
thể nhỏ bé trong lồng ngực dần dần ngủ say...
Grừ!
lại là như vậy! Tại sao nàng luôn cảm thấy Ngu Mạc Tình cố ý tránh né?
Nhưng mà đối mặt vị thơm lành lạnh của chóp mũi, Lạc Lặc nuốt xuống một bụng
bất mãn, vốn là tâm tư trong sáng cũng từ từ đi xa...
―
― ―
Bữa
sáng ngày thứ hai có thể nói là đang bên trong nặng nề vượt qua, Lạc Lặc ngắm
nhìn cửa phòng đóng chặt, không nghĩ tới tối hôm qua bị mẫu thân vừa nói,
Ngu Phi Túc cho tới bây giờ cũng không xuất hiện, lẽ nào hắn thật muốn luôn ở
trong phòng mãi đến tận nhận sai mới có thể đi ra? Ngô... Phương thức giáo dục
người của mẫu thân thật là lợi hại...
Không
có bỏ qua ánh mắt thoáng qua lung tung kia của tiểu quỷ, Ngu Mạc Tình tự
nhiên ăn xong bữa sáng dọn dẹp chén đũa, tựa hồ đang biến tướng thúc giục động
tác của đối phương có thể nhanh lên một chút
"Này...
Di di chậm một chút, đừng bỏ lại tiểu Lạc, tiểu Lạc rất nhanh sẽ ăn
xong...." Ô ô ô... Ngu Mạc Tình lẽ nào thì không thể bận tâm nàng thêm
chút, tại sao luôn là để nàng chỉ có phần chạy theo phía sau cô?
Cho
đến tiếng đóng cửa vang lên, Ngu Phi Túc mới từ phòng của mình đi ra, hai
mắt đỏ bừng thêm vào mặt mũi tái nhợt tựa hồ đang chứng minh một đêm chưa ngủ,
cắn chặt chân răng, túi sách nhỏ trên lưng đêm qua chuẩn bị xong, không chờ bảo
mẫu đến trước liền một mình ra cửa: Mẹ nếu đã yêu thích cô gái kia,
không thích hắn, vậy hắn liền rời đi, cũng không tiếp trở về nữa!
―
― ― ―
Khi
Ngu Mạc Tình đang bề bộn với công việc nhận được bảo mẫu trong nhà gọi điện
thoại tới, vốn là con ngươi lành lạnh càng dần lạnh lẽo, chỉ là đợi người
của điện thoại một bên khác yên lặng lại mới chậm rãi phun ra vài chữ:
"Hôm nay cũng không cần quản hắn..."
Cúp
điện thoại, liếc nhìn tiểu quỷ ở trên sofa đang tự đắc đọc sách, trong thần
sắc Ngu Mạc Tình có vẻ có chút biến hoá thất thường, nghĩ đến những câu nói kia
của đối phương trong điện thoại, khóe miệng xuất ra cười lạnh: Hài tử mới
bây lớn, liền học được rời nhà trốn đi? Cũng tốt...
"Làm
sao vậy, di di?" Tại sao liên tục nhìn chằm chằm vào nàng? Nàng đã rất
ngoan, không có quấy rầy đối phương, nhưng tại sao nàng sẽ cảm thấy ánh mắt
của mẫu thân nhìn mình kỳ quái như vậy? Có loại cảm giác nói không ra lời!
Tuy nàng vẫn còn con nít, nhưng trời sinh và lớn lên bồi dưỡng cảm giác nhạy
cảm vẫn có thể khiến nàng phát giác một số chuyện, "Di di là đang lo lắng
tiểu ca ca sao?"
Ngu
Mạc Tình trong mắt lóe lên kinh ngạc tức thì để Lạc Lặc biết được chính mình
đã đoán đúng, treo lên miệng cười đáng yêu, giả vờ chu đáo nói: "Mặc dù
tiểu ca ca đánh người là không đúng, nhưng hắn đối với tiểu Lạc không có ác
ý nha..." Mới lạ! Nếu như không phải nàng tránh đến nhanh, trên mặt
cùng trên người đã sớm vết thương đầy rẫy rồi !
"Cho
nên, di di không nên trách tiểu ca ca, được không?" Nếu như không phải muốn
ở trước mắt mẫu thân làm hài tử ngoan ngoãn, nàng mới sẽ không nói như thế, Lạc
Lặc càng nghĩ càng là rối rắm, lại vẫn là mạnh mẽ giả bộ miệng cười
Nha?
! Ngu Mạc Tình đứng dậy chậm rãi đi đến phía tiểu quỷ, dùng tiếng nói lành lạnh
trước sau như một mở miệng: "Nếu đã như vậy, vậy thì tha thứ hắn
đi...."
"Ya!
Nga..." Làm sao dễ dàng như vậy thì tha thứ rồi? Lạc Lặc chớp mắt trừng
lớn hai mắt, sau đó con mắt hơi sẫm. Quả nhiên, ở cùng một chỗ chính là không
giống nhau... Cảm tình đều là so với nàng kẻ kẻ xâm nhập mà nói càng thâm hậu
hơn... Thật là khiến người ta đố kị...
Nhưng
dù là ai cũng không nghĩ đến Ngu Phi Túc rời nhà trốn đi càng chưa ở trong khoảng
thời gian ngắn kết thúc, trái lại thật sự liền như vậy mất đi hình bóng...
―
― ― ―
"Di
di, hôm nay vẫn là không tìm được tiểu ca ca sao?" Khi tiếng chìa khóa
vang lên, Lạc Lặc vội vàng mở cửa, hỏi Ngu Mạc Tình đã có chút vẻ mỏi mệt, đã
ròng rã một tuần lễ, cho dù báo cảnh sát cũng không có được bất kỳ tung tích
nào của Ngu Phi Túc, lẽ nào thật sự đã xảy ra chuyện gì?
Nhưng
mà cho dù ở tình huống như vậy, ngoại trừ bởi vì giấc ngủ không đủ mà hiện ra
tia ủ rũ kia, Ngu Mạc Tình cả người vẫn có vẻ lành lạnh lãnh đạm, tựa hồ không
hề để tâm con trai của chính mình đến tột cùng đi tới nơi nào, xảy ra chuyện gì
Lắc
đầu xem như là đáp lại vấn đề của tiểu quỷ, Ngu Mạc Tình cầm xuống áo khoác,
cuốn lên ống tay áo đi đến nhà bếp, sau khi nhìn thấy tủ lạnh không hề có thứ
gì, hơi xoa bóp bên trán: "Tiểu Lạc, đi ra ngoài ăn bữa tối đi!"
"Nga..."
Tiếng trầm thấp đáp lấy, Lạc Lặc đưa ra áo khoác Ngu Mạc Tình mới vừa cởi ra,
sau đó nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của đối phương chậm rãi đi ra cửa phòng,
"Trong lòng di di có phải rất lo lắng tiểu ca ca không?" Nếu như
không phải, như thế nào sẽ mỗi ngày đều chạy đến cục cảnh sát?
Không
hề có một tiếng động trả lời khiến Lạc Lặc xẹp khóe miệng, đảo mắt lần nữa
dò hỏi: "Nếu như có một ngày tiểu Lạc cũng không thấy, di di có thể giống
như vậy đi tìm tiểu Lạc hay không?"
Đối
mặt với vấn đề bất chợt nảy sinh của tiểu quỷ, Ngu Mạc Tình hơi sững sờ,
tiện đà bỏ qua loại này vấn đề không có chút ý nghĩa nào không bất kỳ hồi đáp
gì, bởi vì cô căn bản không có nghĩ tới đứa trẻ dính người bên cạnh này sẽ
có một ngày rời đi kia...
"Di
di, tại sao không trả lời tiểu Lạc?" Lạc Lặc mãnh liệt muốn biết đáp án
của Ngu Mạc Tình, hơn nữa, chuyện này đối với nàng mà nói rất quan trọng...
"Ngươi
sẽ đột nhiên không thấy?" Hỏi ngược lại tiểu quỷ không ngừng truy đuổi
kết quả, tay nhỏ Ngu Mạc Tình nắm trong lòng bàn tay chậm rãi đi về phía trước
"Di
di hi vọng tiểu Lạc rời khỏi sao?" Hừ! Coi nàng ngốc à! Nàng mới không
cần trực tiếp trả lời đâu!
Tiểu
quỷ này... Trên tay hơi dùng sức, Ngu Mạc Tình vẫn là lựa chọn chỉ giữ trầm mặc,
chỉ là bước tiến dưới chân chưa từng dừng lại chốc lát, khi đến được địa điểm
ăn cơm ngồi xuống cũng không để ý con ngươi tràn ngập nghi vấn của Lạc Lặc,
trực tiếp chọn món
Ngô!
Lạc Lặc lại một lần nữa phát hiện nàng không một chút nào yêu thích Ngu Mạc
Tình loại thái độ này, chu miệng nhỏ, đầu ngón tay chỉ khăn ăn gần trong gang
tấc, con mắt trái phải lắc lư, chính là không dời đi trên người đối phương,
nàng không hiểu, lẽ nào mẫu thân cho dù lời nói trái lương tâm "Không hy
vọng" cũng khó như vậy?
Liếc
nhìn tiểu quỷ không lên tiếng, Ngu Mạc Tình phát hiện tên tiểu tử này vẫn đúng
là dễ dàng tức giận, còn nhỏ tuổi tính khí lại lớn như vậy, sau này còn lớn
đến đâu? Huống chi, khăng khăng gặp gỡ cô người quạnh quẽ như thế... Nếu như
hình thức ở chung của hai người thật sự so đo có thể nói là không liên quan
nhau, Ngu Mạc Tình thì không hiểu tiểu quỷ này vì sao đều là yêu thích dính
lấy cô...
"Tiểu
thư, món ăn của các ngươi đã lên đủ..." Thanh âm của nhân viên phục vụ
kéo về ánh mắt chuyển loạn của Lạc Lặc, chỉ là vừa nhìn, hờn dỗi trong lòng
liền toàn bộ tiêu tan, nhìn trên bàn đều là món ăn chính mình yêu thích, trên
mặt nhất thời cười nở hoa
Kỳ
thực cẩn thận ngẫm lại, đáp án cũng không phải quan trọng như vậy... Lạc Lặc vừa
nghĩ vừa chịu khó vì Ngu Mạc Tình cùng mình bố trí xong món ăn, ngoan ngoãn mở
miệng: "Di di dùng bữa!"
Thật
là một tiểu quỷ tự mình nói với mình! Trong lòng tuy có oán giận, nhưng Ngu Mạc
Tình lại theo ý của Lạc Lặc, cầm lấy đũa gỗ từ từ ăn lên...
Hết chương 5
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét