Phá Duyên - Chương 56
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 56: Chí ít ở cùng một chỗ...
Xuyên
thấu qua cửa cabin, nhìn hướng mây mù như khói thuốc của không trung, trong
lòng Ngu Mạc Tình hiện lên một tia cảm khái khó nén, nửa năm trước ở trên phi
cơ về nước, tựa hồ cũng là cảnh sắc đồng dạng, chỉ là một khắc đó tâm tình lại
hoàn toàn khác lúc này. Trong con ngươi lành lạnh lóe qua tia nhu hòa, nhưng
cũng mang theo một chút mê man không muốn người biết, lần này cô theo trái tim
của chính mình lựa chọn con đường muốn đi, thì không biết kết quả lại sẽ là dáng
dấp nào
"Ngươi
yên tâm, lời ta nói ra sẽ giữ vũng lời hứa. Trừ phi ta chết, nếu không Ngu Phi
Túc cả đời này chắc chắn ăn no mặc ấm" Lạc Lặc từ sau khi lên máy bay liền
nhìn Ngu Mạc Tình luôn từ từ thất thần, còn tưởng rằng đối phương còn đang lo lắng
anh trai "Vô dụng” kia của nàng, sau khi tâm tư hơi xoay chuyển mím môi bất
mãn an ủi, "Đến lúc đó, ta sẽ để người đem tài liệu sinh hoạt của hắn mỗi
nửa năm chỉnh lý cho ngươi"
Đảo
mắt nhìn người ở bên người một mặt có chút khó chịu, trong lòng Ngu Mạc Tình xẹt
qua bất đắc dĩ, tiếp đó một tay xoa khuôn mặt chưa mang mặt nạ của Lạc Lặc,
than nhẹ: "Ta không có đang nghĩ chuyện của hắn, chỉ là đang nghĩ, lần này
sau khi trở về cùng ngươi nên làm sao mà thôi"
Phải
làm sao? Cái gì phải làm sao? Còn có thể làm sao? Lạc Lặc nhất thời không thể
nào hiểu được lý do Ngu Mạc Tình nghĩ như vậy, nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay
đang vuốt trên mặt mình: "Ngươi là mẫu thân ta, sau khi trở lại Italy,
trên danh phận chính là chủ mẫu đương gia duy nhất của gia tộc Cách Lỗ Lặc ta
đáp ứng ngươi, ngươi có thể làm bất cứ chuyện gì ngươi muốn làm... Nhưng mà
chuyện quan trọng báo trước với ta mới được" Lời nói ngừng chốc lát, Lạc Lặc
liếc nhìn Ngu Mạc Tình sau đó nói bổ sung
"Được!
Sau khi trở lại Cách Lỗ Lặc, ta chỉ làm mẫu thân của tiểu Lạc" Giữa hai
lông mày nhiễm phải ý cười, Ngu Mạc Tình cũng không quản sức mạnh trên tay đột
nhiên gia tăng, trong nháy mắt đưa ánh mắt tiếp tục ném đến trên sắc trời ngoài
cửa sổ
Nhìn lên bộ dạng Ngu Mạc Tình trong nháy mắt bình yên tự đắc, Lạc Lặc đột nhiên cảm thấy bực mình, nhưng sau đó như là nghĩ đến cái gì đó, khóe môi vung lên độ cong không biết...
Ngu
Mạc Tình bưng lấy bánh pudding mới vừa làm xong đi đến bên cạnh bàn ăn, chỉ chốc
lát sau liền thấy ba đứa nhỏ từ ngoài cửa lớn đi vào, mà ánh mắt cũng đương
nhiên rơi vào toàn thân trên dưới ba đứa trẻ không một nơi sạch sẽ ba kia,
sau đó nhẹ giọng cười yếu ớt: "Huấn luyện của hôm nay đều kết thúc rồi chứ!
Đi rửa tay, đến ăn chút tráng miệng! Vừa làm xong"
"Cảm
tạ chủ mẫu" Lạc Lặc trăm miệng một lời khiến Ngu Mạc Tình hơi hiện ra sững
sờ, chỉ là sau một khắc tràn ra miệng cười, nhưng mà khi nhìn thấy Lạc Lặc bước
đến, khuôn mặt chớp mắt lành lạnh xuống
"Mẫu
thân thực sự là thật hăng hái, thậm chí có tinh thần làm bánh pudding" Nhìn
năm phần tráng miệng đặt trên bàn, Lạc Lặc liền cầm lấy một cái trong đó, chậm
rãi nhâm nhi thưởng thức, "Mùi vị quả nhiên tốt hơn rất nhiều, xem ra tay
nghề của mẫu thân lại tiến bộ không nhỏ" Chẳng biết vì sao, tán dương
trong lời nói càng ẩn chứa một chút ý tứ riêng
"Tráng
miệng của chủ mẫu quả nhiên là càng làm ngon" Y Đa Cách Lỗ Lặc giương lên
miệng cười ngây thơ vừa ăn vừa nhìn phía Ngu Mạc Tình, chỉ là khi nhìn thấy con
ngươi đột nhiên âm trầm của Lạc Lặc liền ngậm miệng không nói, chỉ là tăng nhanh
tốc độ thìa qua lại trong tay
Mà
đồng dạng Y Đặc Cách Lỗ Lặc cùng Y Éc
Cách Lỗ Lặc nhanh chóng ăn tráng miệng thì lại tán thành gật gật đầu, chỉ là
lại không nói ra lời, sau khi ba người bọn họ từ cô nhi viện được Lạc Lặc mang
về, liền luôn thận trọng từ lời nói đến việc làm, đặc biệt chủ mẫu đột nhiên biến
mất khoảng thời gian kia, cho dù đối mặt là huấn luyện nặng như núi, bọn họ
cũng không dám nhiều hơn nửa chữ, nhưng tương tự, sau khi chủ mẫu xuất hiện lần
nữa, cuộc sống của bọn họ lại rõ ràng so với khoảng thời gian âm trầm trước đó
chuyển biến tốt không ít, thậm chí có thể nói phải tốt đẹp lên, chí ít trên đỉnh
đầu sẽ không có thêm áp lực vờn quanh nữa, huống chi, cả tráng miệng cũng có.
Nhưng mà, có một điểm khiến bọn họ không hiểu là, huấn luyện của bọn họ hình
như lại tăng lên không ít
"Bắt
đầu từ ngày mai, các ngươi phải định kỳ đi hoang đảo tiếp thu huấn luyện dã ngoại
sinh tồn, mỗi lần thời hạn một tháng. Sau một tiếng thì xuất phát" Lạnh
lùng phát ra mệnh lệnh, Lạc Lặc đối với vẻ mặt kinh ngạc của ba đứa trẻ căn bản
làm như không thấy, tiện tay cầm lấy một phần bánh pudding khác chưa động tới,
"Ăn xong rồi còn không mau đi chuẩn bị, chẳng lẽ còn muốn ta tìm người
giúp các ngươi chuẩn bị hành lý?"
Lời
nói vừa ra, ba người liền như gặp quỷ nhanh chóng ăn xong bánh pudding trong
chén, sau đó thật nhanh thoát đi, trong nháy mắt, toàn bộ phòng ăn chỉ còn dư lại
hai người Lạc Lặc cùng Ngu Mạc Tình
"Tuy
mẫu thân làm bánh pudding ăn thật ngon" Đem một miếng điểm tâm cuối cùng
đưa vào trong miệng, Lạc Lặc đến bên người Ngu Mạc Tình, cúi xuống bên tai nói
nhỏ, "Nhưng mà, ta cho rằng có một loại bánh pudding có thể so với mẫu
thân làm càng ăn ngon"
Thân
thể không tự chủ được lui về phía sau cách một bước, Ngu Mạc Tình nhìn cũng
không nhìn Lạc Lặc một chút, liền ra tay thu lại chén tráng miệng ăn trống
không trên bàn: "Tiểu Lạc không phải còn có rất nhiều chuyện muốn làm, ta
thì không làm phiền ngươi"
Buồn
cười nhìn Ngu Mạc Tình giờ khắc này vẻ mặt hờ hững, nhưng ở trong lối nói
chuyện của đối phương lại vẫn là phát giác một chút hoảng loạn, nhưng mà nàng
cũng không có ý định vạch trần, chỉ là tâm tình không tồi đi đến phía thư phòng
"Ngươi tâm tình rất tốt" Kha Trảm Tâm ngẩng đầu nhìn người đang đi vào thư phòng, trong thần sắc lộ ra tia bất mãn, "Những văn kiện kia tự ngươi chậm rãi xử lý đi." Bỏ xuống bút trong tay, đứng dậy sượt qua người Lạc Lặc, "Ngươi đã ở nơi này đều Trần ai lạc định* rồi, vậy ta cùng Thu cũng có thể rời khỏi rồi, ngươi yên tâm, qua một thời gian ngắn chúng ta tự nhiên sẽ lại trở về khám lại cho ngươi"
(*)
Trần ai lạc định: Chỉ sự tình sau khi trải qua rất nhiều khúc khuỷu biến hóa cuối
cùng cũng xác định kết quả
"Kha,
cám ơn ngươi!" Trên mặt lộ ra tia miệng cười chân thành, Lạc Lặc chân
thành cảm tạ bạn bè bồi bạn một đường với nàng, "Ngươi cũng nhất định phải
hạnh phúc!"
"Sẽ!"
Tiếng đáp lại tuy nhẹ nhưng cũng kiên định lạ thường, "Trong ngày chúng ta
không có ở đây, ngươi cẩn thận chăm sóc chính mình, đương nhiên còn có mẫu thân
của ngươi" Kha Trảm Tâm nói xong câu cuối cùng, trong mắt lại hiện lên tia
trêu chọc ý vị sâu xa, ngay sau đó cả người liền biến mất ở bên trong tầm nhìn
của Lạc Lặc
Đi
đến bên bàn sách, trên bàn là báo chí của ngày đó, mà phía trên thình lình in
"Danh môn vọng tộc Italy: Cách Lỗ Lặc lại vén lên tai họa sóng gió gia tộc",
mà tiêu đề nhỏ thì lại in An Đặc Cách Lỗ Lặc, An Tư Cách Lỗ Lặc trong vòng một
tháng khác biệt nổ chết trong nhà mình, sau đó chính là một phần tin tức phong
phú tràn ngập tính suy đoán
Quả
nhiên như Kha Trảm Tâm nói như vậy, đều Trần ai lạc định rồi! Còn về vị tổ phụ
đại nhân kia của nàng, nếu lại có thêm bất trắc nữa, sợ toàn bộ gia tộc Cách Lỗ
Lặc lại muốn rơi vào một tai họa khác. Cho nên, ở trước khi nàng "Rời khỏi",
cứ như vậy đi!
Ở
gian phòng đen kịt như mực, đưa tay không thấy được năm ngón, một tia tiếng thở
dốc đủ thấp lặng yên tràn ra, mà cẩn thận nghe, không khó biện giải ra hơi thở
dồn dập cố ý bị đè nén lại dồn dập, ở hết
đợt này đến đợt khác càng nạm đầy cảm giác nóng rực
Ngu
Mạc Tình ngước đầu, mặc cho sợi tóc bên vai trái rối tung chồng chất, mà cổ phải
trần trụi thì bị người nào đó phía sau đang gắt gao ôm lấy mình tùy ý khinh bạc,
mà váy ngủ trước khi lên giường cũng sớm bởi vì người nào đó mạnh mẽ lôi kéo
mà trở thành một đống vải rách bị vứt bỏ ở một bên giường, mà toàn thân trên
dưới trong quần lót cận thân duy nhất cũng bị một bàn tay sói không chút lưu
tình xâm chiếm
Thở
gấp tê dại cho dù là bị cố ý đè nén vẫn là đứt quãng truyền vào trong tai người
đang cố gắng "cày cấy", khi tay trái leo lên mềm mại mê luyến không
ngớt, hai người đồng thời phát ra thở dài: "Mẫu thân, yêu thích tiểu Lạc
làm như vậy sao?"
Lời
nói mê hoặc lại cấm kỵ khiến Ngu Mạc Tình muốn đi ngăn cản phản ứng theo bản
năng sinh ra trên thân thể, nhưng bởi vì câu "Mẫu thân" kia của Lạc Lặc
mà sinh ra phản ứng sinh lý mãnh liệt hơn, hai tay muốn gỡ bỏ bàn tay ở bên
trong trong quần không ngừng giở trò kia, nhưng vẫn là chậm một bước, chỉ cảm
thấy một luồng nước ấm từ bụng thẳng tắp tuôn xuống dưới
"Đến
rồi?" Lời hỏi khàn khàn ở bên tai Ngu Mạc Tình vang lên, mà đầu ngón tay
nhẹ nhàng vỗ về cánh hoa ướt át đang run rẩy không ngớt kia, "Mẫu thân thực
sự là càng ngày càng nhạy cảm. Nhưng mà, ta yêu thích!"
"Đừng... Nói...." Khi cảm giác cái tay dưới thân kia lại bắt đầu không an phận lên, Ngu Mạc Tình thật sự rất muốn xa xa chạy khỏi nơi này, nhưng mà người phía sau căn bản sẽ không cho cô cơ hội này, mà chỉ cần sau khi vừa nghĩ tới mỗi một đêm của chỗ này, đều bị Lạc Lặc không chừng mực như vậy bắt nạt, trong lòng thì thăng lên tia phẫn hận
"Ta
càng muốn nói. Ban ngày đều nghe lời ngươi rồi, cũng không ôm ngươi lại không
thể hôn ngươi, ban đêm ta muốn bồi thường lại" Môi lưỡi lưu luyến cuốn
lên vành tai gần trong gang tấc của Ngu Mạc Tình, tay trái phủ lên một đóa mai hồng
đột nhiên dùng sức nâng đỡ, mà tay phải vốn đang nhẹ nhàng vỗ về càng như là bất
mãn bị không gian thu hẹp ràng buộc, xé rách ra cái quần lót nhỏ không tính
khiêu gợi, "Cho dù mẫu thân ăn mặc quê mùa như thế nào nữa, cũng không có
cách nào tiêu trừ dục vọng ta muốn chiếm hữu ngươi, chi bằng đổi về lúc đầu,
hôm nay ta là mới vừa để người đưa tới một ít sản phẩm mới của quý, ngày mai
thì thử xem, có được hay không?"
Đối
mặt hai tay trên người đang làm loạn cùng ngôn ngữ lừa bịp để Ngu Mạc Tình vốn
là mặt đỏ thắm càng thêm đỏ tươi lên, vốn định lấy những y vật kia để tiêu giảm
nhớ nhung của Lạc Lặc đối với mình, nhưng ai biết, lại là không hề có một chút
tác dụng, trái lại để đứa bé kia càng làm trầm trọng lên thêm
Cúi
đầu chậm rãi liếm chỗ nước mềm mại còn chưa khô, bờ môi thì là có ý thức từ rìa
ngoài cánh hoa đẫy đà từ từ hướng vào phía trong dời đi, mà dán vào nơi mềm mại
dẫn dắt đến tiếng nước và Ngu Mạc Tình phát ra tiếng nghẹn ngào để người vùi đầu
thưởng thức mỹ thực càng hưng phấn: "Quả nhiên, bánh pudding nơi này của mẫu
thân là so với buổi chiều làm càng ăn ngon hơn" Đầu lưỡi không ngừng ma
sát đỉnh núi cứng rắn bất ngờ xuất hiện, có lúc thậm chí ác ý nhẹ nhàng gặm cắn,
sau đó càng là lớn nhỏ không bỏ sót đảo qua mỗi một tầng thịt mềm
"Tiểu...
Lạc..., đủ rồi..." Tuy đã không chỉ một lần bị đối xử như thế, nhưng mỗi một
lần vẫn là để Ngu Mạc Tình xấu hổ khóc ra tiếng, cô không hiểu, tại sao Lạc Lặc
mỗi lần đều đối với cái loại địa phương đó sẽ có tình cảm như vậy, hơn nữa ngay
cả địa phương trước sau hai cái xếp hàng vật ô uế cũng không buông tha,
"Xin ngươi... Không muốn....Đừng...Ở... Loại địa...phương kia..." Lắc
đầu chỉ muốn thoát khỏi người dưới thân không ngừng đòi lấy, nhưng một mực
không như mong muốn, Lạc Lặc trái lại càng chặt chẽ càn quét mỗi một nơi, khi cảm
giác đầu lưỡi của đối phương ở trước hang chậm rãi đảo quanh, một luồng khoái ý
phút chốc xông lên đầu, sau đó trong cơ thể bị một vật thể ướt mềm lại dẻo dai
ra sức xâm chiếm
Một
tiếng thét vang dội nhất thời tràn ngập toàn bộ gian phòng yên tĩnh, mà thân thể
vốn là chưa lắng lại lại bị cố ý đối xử như vậy, càng là run rẩy không ngớt,
trong nháy mắt liền đạt đến đỉnh sung sướng, Ngu Mạc Tình cũng không cách đi
ngăn cản người còn đang dưới thân "làm loạn" nữa
Uống
cạn nước mùi ngọt ngào, Lạc Lặc cuối cùng hài lòng ôm người toàn thân vô lực,
sau đó ở cái trán đối phương hạ xuống nụ hôn nhẹ: "Sau này, không cho phép
mẫu thân vì người khác làm đồ ăn nữa" Nàng muốn để chính mình rộng lượng
chút, nhưng mà một lần lại một lần, nàng phát hiện mình rộng lượng đến càng
lâu, liền càng không cách nào khắc chế lòng ganh tỵ của chính mình, nàng căn bản
không muốn để bất cứ người nào ngoại trừ mình ra thưởng thức bất kỳ đồ ăn nào
Ngu Mạc Tình đích thân làm
"Ân
hừ..." Mỏi mệt không muốn đáp lại bất cứ vấn đề gì, Ngu Mạc Tình thoáng di
chuyển thân thể, ở trong lồng ngực Lạc Lặc tìm vị trí thoải mái, dán vào vết phỏng
phân bố đều của trước ngực đối phương nhanh chóng ngủ đi
Con
ngươi màu xám ở bên trong một mảng đen kịt thấm ra tia màu sắc mềm mại, sau đó
khi cảm giác hơi thở trước ngực dần dần bình ổn, vung lên khóe môi, an tâm ôm lấy
Ngu Mạc Tình cùng nhau ngủ đi
Âm nhạc êm dịu tựa hồ sau khi ngủ say rất lâu từ từ vang vọng cả phòng, cũng như ý đánh thức Lạc Lặc cùng Ngu Mạc Tình đang ngủ say
Mệt
mỏi chớp hai mắt, khi nơi trong tầm mắt vẫn hiện ra tối tăm, Ngu Mạc Tình hơi
tránh ra cái ôm cầm cố lấy chính mình, di chuyển thân thể mở ra đèn giường, sau
đó dựa ở đầu giường bình ổn cảm giác buồn ngủ bởi vì tỉnh táo mà mang đến, đợi
sau khi hoàn toàn tỉnh táo mới kinh ngạc phát hiện bả vai đột nhiên nhiều thêm
trọng lượng và hai tay một lần nữa ôm lấy bên hông: "Không cho phép hồ
nháo" Nghiêng đầu liếc nhìn người "có ý định bất lương", đẩy ra
cái đầu nghiêng ở bả vai chính mình, lành lạnh mở miệng, "Không phải nói
muốn đi giám sát huấn luyện dã ngoại của ba đứa trẻ kia, còn không chuyển động
thân thể?"
Vẫn
chưa bởi vì khước từ của đối phương mà rút lui nửa phần, Lạc Lặc trái lại một lần
nữa tới gần, hôn hít lấy bả vai bóng loáng ở bên ngoài của Ngu Mạc Tình:
"Đương nhiên phải chuyển động thân thể, nhưng mà ngươi cùng với ta"
Nàng không nỡ đem nữ nhân này một mình lưu lại Italy, huống chi, không có Ngu
Mạc Tình làm bạn, nàng làm cái gì cũng không thoải mái. Nghĩ đến chỗ này, một
tia bất đắc dĩ nổi lên trong lòng, thật sự không biết nữ nhân này đến tột cùng
đối với nàng hạ lời nguyền gì? Vậy mà để nàng mỗi giờ mỗi khắc đều bận lòng như
vậy
"Được!"
Vén chăn lên, cũng không lưu ý thân thể của chính mình cứ như vậy không hề che
đậy bày ra trước mắt Lạc Lặc, trực tiếp đi đến phòng vệ sinh, một lát sau vẫn
là trần truồng thân thể đi ra, sau đó tự nhiên mở ra tủ quần áo, đảo qua nội y
gợi cảm và y vật theo sở thích của chính mình chẳng biết lúc nào lại tăng thêm,
thuận lợi lấy ra một ít liền mặc vào, khi quay đầu nhìn thấy người còn đang nằm
trong chăn véo lên lông mày, "Còn không mau dậy?"
Lạc
Lặc bởi vì một chuỗi hành động nhìn như tầm thường kì thực không tầm thường
này của Ngu Mạc Tình chớp mắt làm cho sững sờ không ngớt, tiếp đó quên đi nên
phản ứng làm sao, mà khi nhìn vào hai con mắt có chút tức giận của đối phương
liền hoàn hồn, nhảy xuống giường liền mở ra tủ quần áo, loạn xạ lấy ra một bộ y
phục thì muốn mặc lên người, lại bị bàn tay tinh tế trước mắt ngăn cản
"Đừng
luôn mặc màu đen, đổi cái này thử xem" Cầm trong tay áo sơ mi caro xanh sẫm
đưa đến trước mắt Lạc Lặc, lấy về áo sơ mi màu đen còn chưa kịp mặc lên người của
đối phương, chỉ là trong tầm mắt khi hướng về người một động cũng không động,
lông mày mới vừa buông lỏng lần nữa vặn chặt, "Nhanh thay lên, coi chừng
bị lạnh"
"Nga!"
Giờ khắc này Lạc Lặc như đứa trẻ nghe lời ngoan ngoãn mặc vào áo sơ mi và quần
dài Ngu Mạc Tình lần nữa đưa tới, chỉ là sau khi mặc chỉnh tề càng ngày càng
bắt đầu nghi hoặc, hai mắt chớp cũng không chớp nhìn chằm chằm người đang bận
trước bận sau
"Làm
sao lại ngây ngốc? Nhanh đi rửa mặt" Đứa nhỏ này làm sao sáng sớm thức dậy
thì hồn vía lên mây?
"Nga!"
Chỉ là vừa định bước chân đi liền đột nhiên thu lại rồi, sau đó trong thần sắc
tràn đầy do dự nhìn phía Ngu Mạc Tình, suy nghĩ hồi lâu mới nặn ra một câu,
"Ngươi đến cùng làm sao vậy?" Có phải là tức qua đầu rồi? Dù sao nữ
nhân này ở thường ngày cũng sẽ không giống hôm nay ở trước mặt nàng không kiêng
dè thay quần áo chút nào như vậy... Mặc những đồ lót gợi cảm đủ để khiến nàng
điên cuồng kia... Vì nàng chọn y vật phải mặc...
Kinh
ngạc nhìn người giờ khắc này chưa mang lên mặt nạ nhưng đỏ cả mặt, Ngu Mạc
Tình từ ban đầu không hiểu dần dần sáng tỏ lên, sau đó quay người đóng cửa tủ
quần áo, khóe miệng ngậm lấy tia cười nhạt, cũng không quay đầu lại đi ra khỏi
phòng, chỉ là trước khi rời đi vẫn là không nhịn được thôi thúc: "Nhanh đi
đánh răng rửa mặt, đợi lát nữa đi phòng khách ăn điểm tâm"
"Nhưng
mà..."
Không
tiếp tục để ý người nào đó nói thầm ở phía sau, tâm tình Ngu Mạc Tình hiếm thấy
trong sáng như giờ phút này, nếu đã từng lần một phản kháng vẫn là trốn không
khỏi hoan ái đêm đêm như mộng của Lạc Lặc mang đến, trốn không khỏi lưới tình cấm
kỵ bởi vì huyết thống mà đan vào nhau, vậy thì... Không trốn thôi!
Dựa
vào bên cửa, Ngu Mạc Tình rủ xuống hai mắt, trong con ngươi càng thấm ra ướt
át, đêm qua cô lại nằm mơ, mơ thấy tiểu Lạc và cô cứ như vậy cùng nhau rời khỏi
nhân thế, rõ ràng nên là chuyện bi thương, nhưng một mực sinh ra tia thoải mái cùng
hạnh phúc, đây chính là kết cục của họ chứ!
Cũng
tốt! Chí ít ở cùng một chỗ...
Bắt
đầu từ thời khắc đứa trẻ này quyết định tìm cô, duyên phận giữa họ thì chủ định
là tàn tạ không thể tả, nhưng tình cảm huyết thống phá vụn này cũng bị đứa nhỏ
này trắng trợn không kiêng dè cùng cô phóng túng đánh vỡ
Có
lẽ, duyên phận giữa Lạc Lặc và cô vốn là một hồi "Phá duyên*"...
(*)
Phá duyên: Phá và phá vụn, duyên là duyên phận
Hết
chương 56
Tác giả có lời muốn nói: Toàn văn đến đây xem như là kết thúc! Cảm tạ các bằng hữu luôn đuổi theo văn, có lẽ rất nhiều người sẽ cảm thấy kết văn như vậy sẽ có chút vội vàng, có lẽ lại sẽ có những chuyện không có giao phó rõ ràng, nhưng đây là câu chuyện thuộc về Lạc Lặc cùng Ngu Mạc Tình, liên quan với hai người bọn họ, ta nên giao phó rõ ràng, chưa hề đem kết cục viết đến thời khắc họ cùng nhau rời khỏi, nhưng kết quả cuối cùng mọi người đều là rõ ràng, chí ít ở trong sinh mệnh có hạn sau đó, các nàng sẽ là hạnh phúc. Còn về người khác, chính là một hoặc nhiều câu chuyện khác, để cho mọi người tưởng tượng đi!
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét