Phá Duyên - Chương 8
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 8: Cô không có tư cách làm mẫu thân của tiểu quỷ.
Trong mắt của Ngu Mạc Tình vẫn là lạnh lẽo như trước, chỉ là khi Lạc Lặc vết máu đầy người, khi từ trước mắt chính mình đi qua cũng không quay đầu lại, hơi nhắm mắt lại, cô biết hành vi của mình đối với đứa nhỏ này tạo thành cái gì, cũng biết đáy lòng đứa bé này sẽ có sự thù hận thế nào, thế nhưng, nàng là đứa con chính mình để cho gia tộc Cách Lỗ Lặc, là người thừa kế của gia tộc cô hận nhất đời này, điểm này không có ai có thể thay đổi, không có...
"Đi
thôi!" Theo bước chân của Lạc Lặc, Ngu Mạc Tình nắm lấy tay của Ngu Phi
Túc đi ra ngoài, sau khi ngồi trên xe của mình mới đưa ánh mắt tìm đến phía tiểu
quỷ không có bất kỳ người nào để ý tới lúc này, toàn thân loang lổ vết máu lại
chỉ có thể một thân một mình gian nan lên xe, viền mắt cứ như vậy trong lúc lơ
đãng ửng hồng, nổ máy xe, vô lăng xoay một cái liền chạy khỏi bến tàu...
Trong
xe An Đăng? Cách Lỗ Lặc lạnh lùng nhìn Lạc Lặc từng bước khó khăn bò lên trên
xe, mà gương mặt mất đi màu máu càng là thấm ra mồ hôi hột óng ánh to lớn, lời
nói cuối cùng quấn ở đầu lưỡi chỉ hội tụ thành một câu: "Sau khi trở về
đánh phạt 100"
Thân
thể hư nhược hơi chấn động một cái, Lạc Lặc cúi đầu, hững hờ đáp lại, ở trên
thân thể bên trong đọ sức tăng thêm đau xót cùng cánh tay chảy máu kéo dài đã
tiêu hao tất cả tinh thần của nàng, Lạc Lặc đã không có tinh lực dư thừa đi để
ý tới chuyện sắp phát sinh khi trở lại nữa
Ngu
Mạc Tình lái xe ở trước đèn đỏ của giao lộ dừng lại, sau đó lại ở trong tiếng
kêu sợ hãi của Ngu Phi Túc quay đầu nhìn tới
"Mẹ!
Là tiểu Lạc..." Lôi kéo quần áo của mẫu thân, Ngu Phi Túc lớn tiếng kêu to
người trong xe, lại không chiếm được chút nào phản ứng
Xuyên
thấu qua cửa sổ màu nâu của xe nhìn chằm chằm tiểu quỷ trong xe màu đen trước
sau cúi thấp đầu xuống, trong mắt Ngu Mạc Tình hiện lên tia không biết làm thế
nào, cuối cùng toàn bộ chuyển thành vẻ phức tạp khiến người không cách nào nhìn
thấu, một mình tiểu quỷ một thân chật vật, dáng dấp suy yếu và không khí trầm lặng,
nàng thì có thể không có bất cứ người nào băng bó vết thương cho nàng, nghĩ đến
câu nói sau cùng An Đăng? Cách Lỗ Lặc trước đó nói tới, trong lòng hiện ra một
tia bất an, nhưng tiểu quỷ này là người thừa kế của gia tộc Cách Lỗ Lặc, cắn xuống
bờ môi, thầm nghĩ: Cho dù thật phải chịu trừng phạt, chí ít sẽ không tạo thành
nguy hiểm đến tính mạng...
Thời
khắc đèn xanh sáng lên kia, xe màu đen mang theo tiểu quỷ hối hả chạy đi, nhưng
khiến Ngu Mạc Tình không nghĩ tới chính là, ngay ở chớp mắt rời khỏi đó, tiểu
quỷ ngẩng lên con ngươi óng ánh đen kịt lại không giống như trước kia nữa, cũng
chỉ là cái nhìn này, để lòng của cô dần dần chìm vào vực sâu ngay cả mình cũng
không cách nào báo trước...
―
― ― ―
"Lão
gia! Tiểu thư!" Lão quản gia của gia tộc Cách Lỗ Lặc cung kính mà ở trước
cửa biệt thự chờ đợi chủ nhân căn nhà hôm nay mới vừa trở về, "Lão gia!
Lão thái gia từng phái người tới tìm ngài, hi vọng ngài sau khi trở lại lập tức
đi gặp hắn"
"Ừm!
Lỗ Đức, dẫn đại tiểu thư đi phòng tối chịu phạt, đánh phạt 100, sau đó bất luận
người nào đều không được mời bác sĩ, mãi đến tận nàng tự mình hồi phục..."
Làm ra quyết đoán lãnh khốc, An Đăng? Cách Lỗ Lặc ở sau khi phân phó xong tất cả
mặt không biểu tình một lần nữa ngồi trên xe chạy xa
"Tiểu
thư, mời..." Một cái tay đưa ra chỉ dẫn, Lỗ Đức chỉ là đơn giản vừa nhìn
liền biết trên người Lạc Lặc nhất định là vết thương đầy rẫy, nhưng lại không
thể cãi lời mệnh lệnh chủ nhân, cuối cùng chỉ có thể âm thầm cầu khẩn người thừa
kế tương lai của gia tộc Cách Lỗ Lặc có thể thuận lợi vượt qua cửa ải này,
nhưng mà, tránh thoát tai nạn này lại có thể thế nào? Chỉ cần thân ở gia tộc
này một ngày, chính là mãi mãi không được an bình
Thời
gian của hai ngày vẫn chưa để thân thể của Lạc Lặc có chuyển biến tốt, vết
thương do dao chém trên cánh tay còn chưa vảy kết, máu ứ đọng trên người cũng
đã chuyển thành màu đen khiến người buồn nôn, nhưng mà đau hơn lại là lòng!
Quỳ
ở bên trong phòng tối lạnh lẽo âm u, nghe thanh âm chế nhạo phía sau, ở sau khi
Lỗ Đức nói câu ' đắc tội' Chính là đau đớn đâm nhói da thịt, cắn chặt chân
răng, hai tay nắm chặt quả đấm, nhẫn nhịn lấy trừng phạt gia tộc định ra
1.
. . 2. . . 3. . . 4. . . 5. . . 6. . . 7. . . 8. . . 9. . . . . . . . . 56. . .
57. . . . . . . . . . . . 73. . . 74. . . . . . . . .
Đau
đớn dần dần chuyển thành tê dại, trong tiềm thức, Lạc Lặc biết thân thể từ lâu
không chịu nổi loại phạt roi này, nhưng lại vẫn là quật cường chống đỡ lấy, mà
mỗi khi trên thân thể chịu một roi, trong đầu sẽ thoáng hiện hình ảnh ở chung với
Ngu Mạc Tình, vốn là cảnh tượng ấm áp lòng người cũng đang giờ khắc này có vẻ
buồn cười như vậy, tại sao phải làm ra lựa chọn tàn nhẫn như vậy? Lẽ nào ở
trong mắt cô, trên thế giới này thật sự chỉ có Ngu Phi Túc? Vậy Lạc Lặc nàng là
cái gì? Lẽ nào chỉ là một đồ vật có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào?
95.
. . 96. . . 97. . . 98. . . 99. . . 100!
"Tiểu
thư!" Tiếp lấy thân thể nho nhỏ đổ tới phía trước, Lỗ Đức thận trọng nâng
lên Lạc Lặc đã vô lực chống đỡ, trước mắt là cái lưng đã toàn bộ máu thịt be
bét nhìn không rõ, mà quần áo từ trong lúc phạt roi phá vụn tách rời, khi vải vụn
bị huyết dịch nhuộm thành màu tươi đã lần nữa sau roi quất đã từ từ có xu hướng
mục nát, nương sát vào lưng nho nhỏ da tróc thịt bong
"Lỗ...
Đức... Đưa ta trở về phòng!" Nếu không phải màu môi trắng bệch gần ở bên
tai, lão quản gia của gia tộc Cách Lỗ Lặc cơ hồ thì nghe không thấy Lạc Lặc
đang nói cái gì, trong lòng khẽ run, lại vẫn là nâng lấy đối phương tiến vào
gian phòng thuộc về riêng Lạc Lặc
"Quần...Áo...Giữ
lấy" Lạc Lặc dùng một tia mệnh lệnh cuối cùng còn sót lại, chỉ là ở khi
đau đớn xé rách nội tâm kéo về lý trí sắp rơi vào trạng thái ngủ say, bờ môi bị
cắn tơ máu nồng đậm
"Tiểu
thư! Xin nhịn xuống! Nếu như Lỗ Đức không đem những mảnh áo vụn này làm sạch
ngài thì không tốt lên được" Đau nhiều không bằng đau ít, tuy cơn đau này
không phải người thường có khả năng chịu đựng
Toàn
thân siết chặt, nhưng mà cảm giác siết chặt này lại vì thần kinh não mang đến cảm
giác đau càng rõ ràng, vết thương do dao chém trên cánh tay băng bó cẩn thận
lần nữa chảy ra màu máu, nhưng Lạc Lặc cũng không bận tâm, nàng chỉ cảm thấy
thân thể này giống như không phải là của mình, mỗi một tấc da thịt đều đang
thiêu đốt, nhẫn nhịn lấy dày vò tê tâm liệt phế...
Khi Lỗ Đức làm sạch xong tất cả, nhìn tấm lưng của đại tiểu thư giờ khắc này căn bản không nhìn ra màu da, con mắt đỏ đi, lại mạnh mẽ ngừng lấy kích động muốn tìm bác sĩ: "Lỗ Đức chuẩn bị một ít thuốc trị thương, mặc dù không có thuốc tốt của bác sĩ Kling, nhưng dù sao cũng hơn không có, chí ít có thể để cho đại tiểu thư tốt nhanh một chút"
Ở
sau khi có được Lạc Lặc đồng ý liền rắc xuống thuốc bột, chỉ là thân thể trên
giường này rung động hiện lên uy lực của thuốc trị thương mang đến: "Mặc
dù sẽ đau, thế nhưng rất hữu dụng, xin tiểu thư nhịn một chút" Ngoại trừ
những an ủi vô dụng này, hắn thật sự không biết nên nói cái gì
Sau
khi Lỗ Đức rời đi, Lạc Lặc cố nén đau đớn toàn thân như bị lốc xương hơi di
chuyển thân thể lấy đến cặp văn kiện trên tủ đầu giường, cắn răng mở ra, sau
khi nhìn thấy Ngu Mạc Tình vẻ mặt lạnh lùng khảm trên bức hình, lòng liền như vết
thương trên lưng giờ khắc này đan xen nhau, có loại lúng túng khó có thể nói
rõ, cũng thấm ra màu máu trơn dính, mà khi một hàng chữ cuối cùng ánh vào giữa
mắt, khóe môi mím chặt cong lên một chút độ cong, sớm thì biết rồi, không phải
sao? Bên trong hai đứa bé, ban đầu bị vứt bỏ chính là nàng, cùng giống như ở
bên trong kho...
Dùng
sức lực không có mấy còn dư lại đem văn kiện ném về phía vách tường, không để ý
hành vi như vậy liệu sẽ có lần nữa dẫn đến kháng nghị của thân thể không, ở
sau một tiếng "bộp" Vang vọng ra, trong con ngươi óng ánh lấp lánh
không ngừng sự thù hận cùng tuyệt vọng luân phiên, cuối cùng chuyển thành lạnh
lẽo
Lẳng
lặng nằm ở trên giường, Lạc Lặc đã ở vào thoi thóp cảm thụ lấy vết thương trên
sống lưng chảy ra tia máu trơn dính, nhưng trên mặt lúm đồng tiền lại khảm một
tia quỷ dị. Nắm chặt lấy ráp trải giường chống đỡ đau nhói không ngừng xông lên
thần kinh, Lạc Lặc khép lại hai mắt từ lâu uể oải không thể tả...
―
― ― ― ― ―
"Lão
gia...." Lỗ Đức gõ cửa vì An Đăng? Cách Lỗ Lặc vừa về đến nhà không lâu
đưa lên cà phê, "Tất cả đều đã theo kế hoạch của lão hành sự, thế nhưng tiểu
thư xem ra rất khổ sở" Cho dù che giấu như thế nào đi nữa, Lạc Lặc? Cách Lỗ
Lặc vẫn là đứa trẻ 7 tuổi, vẫn là rất dễ dàng bị một ánh mắt nhìn thấu
"Thật
sao? Không cần đi để ý tới" Làm người thừa kế của gia tộc Cách Lỗ Lặc,
không có tư cách khổ sở
"Lão
gia, thật sự không cần mời bác sĩ trị liệu cho tiểu thư sao?" Nếu như hiện
tại dùng thương tích đầy mình để hình dung Lạc Lặc, cũng một chút không quá
phận
"Nếu
như ngay cả chút vết thương nhỏ này đều không chịu được, còn không bằng như thế
chết đi" Hắn muốn thừa cơ hội này để Lạc Lặc học được quy luật sinh tồn của
gia tộc Cách Lỗ Lặc, cho dù nàng bây giờ là người thừa kế danh chính ngôn thuận,
cũng rập khuôn biết chịu được đột kích khắp nơi, mà hắn tận lực không ngăn cản
Lạc Lặc đến gần Ngu Mạc Tình, chính là muốn cho nàng biết, trên đời này đừng dễ
dàng đi tin tưởng bất cứ người nào! Cho dù là người thân nhất, cũng không thể....
"Lỗ
Đức! Bắt đầu từ bây giờ, tiểu Lạc nếu như không có kêu ngươi, thì đừng để ý tới
nó"
―
― ― ― ―
Tiểu
quỷ kia đã rời khỏi bao nhiêu ngày rồi? Ngu Mạc Tình xuất thần mà nhìn bàn chải
đánh răng nho nhỏ bên trong đồ tắm rửa của chính mình, ánh mắt hiện ra trạng
thái trống rỗng....
Đêm
khuya, vốn là từ trên người tiểu quỷ có được ấm áp bây giờ bởi vì đối phương rời
đi mà hoàn toàn biến mất, điều này cũng làm cho cô một lần nữa trở về tình trạng
một thân một mình mà ngủ, lúc này mới phát hiện, thì ra không có đứa nhỏ dính
người kia, chính mình bên trong chăn là sợ lạnh như vậy...
"Mẹ..."
Ngu Phi Túc yếu ớt kêu lấy Ngu Mạc Tình đứng ngây ra ở trước gương phòng tắm
không biết đang nhìn cái gì, gần đây mẫu thân luôn như vậy, đều là không tiếng
động mà đứng ở đó, có thể nói dáng vẻ lạnh lùng so với quá khứ đáng sợ hơn,
"Con đói rồi...."
"Đợi
bảo mẫu tới giúp ngươi giải quyết. Bây giờ, ra ngoài..." Lấy lại tinh thần,
Ngu Mạc Tình lạnh giọng mở miệng, "Còn nữa, bữa tối hôm nay tự ngươi một
mình dùng là được, đừng chờ ta"
Lại
là như vậy... Mấy ngày nay, ngày ngày như thế!
"Mẹ,
ngươi có phải nhớ tiểu Lạc rồi? Vậy đem nàng tìm trở về, có được hay
không?" Chí ít như vậy mẫu thân còn có thể lưu lại ở trong nhà
Tìm?
Ngu Mạc Tình lúc này mới ý thức được, đối với con gái ruột bị chính mình đẩy ra
kia, ngoại trừ nhũ danh ‘Tiểu Lạc’ này ra, những chuyện khác cơ hồ là tất cả trống
không, ngón tay vuốn lên bên trán hơi run: "Phi Túc! Sau này đừng ở trước
mặt ta nhắc hai chữ 'tiểu Lạc' này" Cô không có tư cách làm mẫu thân của
tiểu quỷ, cũng không muốn đi cứu vãn cái gì, nếu đã như vậy, chi bằng trở lại
cuộc sống ban đầu chưa từng gặp tiểu quỷ....
Hết chương 8
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét