Phất Tinh - Chương 26
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 26: Gặp lại.
Trùng Hoa Tự, sau núi.
Tiết trời đầu hạ xanh biếc, tiếng chim hót khiến núi càng thêm u tĩnh.
Ta lớn lên trong Phất
Minh Cung – cung điện nổi tiếng bậc nhất thiên hạ. Từ thuở bé ta đã chán ngấy
với những lan can chạm khắc tinh xảo, ngọc lát nền, mái ngói đỏ rực, tường ngói
xanh biếc. Giờ đây, nhìn cảnh sắc nơi này, ta càng thấy núi sông tươi đẹp, mang
một vẻ tiên cảnh nhân gian. Nhớ về cái lồng son vàng rực kia, ta lại càng yêu
thích non nước thế này hơn.
Ta và Vô Sương đi trước
đi sau. Từ xa, đã thấy khói hương từ Trùng Hoa Tự trên đỉnh núi bay lên. Vào
cửa chùa từ sau núi, tránh đám khách hành hương đông đúc ở tiền điện, ta đến
khu vực thuyết pháp của Hoài Không trụ trì.
Lúc này, buổi thuyết
pháp còn chưa bắt đầu. Hoài Không trụ trì mời ta ngồi nghỉ ở phía sau. “Lâu rồi
không gặp, ta thấy nét u sầu giữa đôi mày của điện hạ đã vơi đi nhiều.”
Ta nâng chén trà, mỉm
cười gật đầu chào. “Nhờ được ngài khai sáng, nỗi buồn vẫn còn, nhưng không bận
tâm thì tự nhiên sẽ không có.”
“Ha ha ha ha ha!” Hoài
Không trụ trì là người phóng khoáng, chân tình. Ngài vỗ tay khen ta rất có linh
tính. “Nếu điện hạ theo ta học phật pháp, nhất định sẽ có lĩnh ngộ lớn, làm nên
việc lớn.”
“Chỉ tiếc, kiếp này của
người còn duyên chưa dứt, không thể bước vào cửa không của bần tăng.”
Ngài tiếc nuối tặc lưỡi,
ta nghe xong lại mỉm cười duyên dáng. “Vậy nếu có kiếp sau, hoặc lỡ một ngày
không còn đường đi, ta lại xin vào môn hạ của ngài tu luyện chuyên tâm được
không? Đến lúc đó, ngài tuyệt đối không được chê cười kẻ mất hồn nửa đường xuất
gia này nhé…”
Vô Sương đứng sau ta,
nghe thấy lời này nàng cảm thấy không may mắn, tiến lên nửa bước gọi ta lại.
“Điện hạ, người nói linh tinh gì vậy.”
Hoài Không trụ trì vuốt
râu cười nhìn Vô Sương. “Ôi chao, vạn sự đều là mệnh, nói hay không nói cũng
chẳng thay đổi được.”
Sau đó, ngài nghiêm nét
mặt nói với ta một câu. “Bần tăng vốn không nên lắm lời, nhưng điện hạ thiện
lương, mà nơi người đang ở lại tối kỵ sự thiện lương.” “Điện hạ, chỉ cần tâm
không đánh mất, thì đã đủ rồi.”
Những lời này thực sự
chạm đến lòng ta. Ta há chẳng biết đạo lý này, chỉ là… Haiz, ta thở dài trong
lòng, nói ta đã hiểu để an ủi Hoài Không trụ trì. Ngài nhìn ra sự kháng cự của
ta, liền không nói gì thêm.
Chỉ là lúc quay người
cáo từ. Khi ta vừa đặt một chân ra khỏi cửa lớn, giọng nói của Hoài Không trụ
trì từ phía sau nhẹ tựa lông hồng, nhưng lại nặng như ngàn cân đè lên lòng ta.
Ngài nói: “Quyền thế thiên hạ, không một chút nào là thuần khiết.”
— Giữa tháng, bảng vàng
khoa cử được công bố. Trong danh sách thí sinh lọt vào thi đình vừa được dâng
lên mẫu hoàng, ta thấy một cái tên quen thuộc.
Thôi Tĩnh Nguyên, đích
nữ của Thôi tướng quân. Nhưng ta nhớ nàng từ nhỏ đã luyện võ, từng hiên ngang
nói với ta sau này sẽ theo cha cầm quân ra chiến trường, quét sạch quân địch cơ
mà? Sao giờ lại đi tham gia khoa cử.
Ký ức của ta về nàng,
chủ yếu là trong buổi yến tiệc Trung Thu năm đó. Cái dáng vẻ chật vật năm ấy
khiến ta đến giờ vẫn khó lòng hồi tưởng lại, điều duy nhất đáng nhớ chính là
nàng, và những chuyện lạ lẫm, thú vị ngoài cung mà nàng kể cho ta nghe.
Sau đó, ta và nàng có
trao đổi vài bức thư qua Thôi tướng quân. Rồi Thôi tướng quân ám chỉ ta rằng
những bức thư này kỳ thực đều phải qua tay mẫu hoàng mới được phép gửi đi. Ta
vì tránh rắc rối trong cung liên lụy đến nàng, cuối cùng đã đơn phương chấm dứt
liên lạc này.
Chớp mắt một cái, đã tám
chín năm trôi qua. Gặp lại, không ngờ cả hai đều đã trưởng thành.
Nửa tháng sau. Ba người
đứng đầu thi đình theo quy định sẽ được diện kiến thánh nhan.
Trước đó, mẫu hoàng đọc
xong các bài văn của thi đình, đặc biệt chọn ra ba bài và bảo ta đọc kỹ. Trong
đó có một bài, mẫu hoàng đọc đi đọc lại, suy ngẫm, liên tục khen ngợi, ý yêu
tài không ngớt lời. Sau này ta mới biết, bài đó lại chính là của Thôi Tĩnh Nguyên.
Khi công bố bảng vàng,
người đứng đầu tiến sĩ giáp bảng (Trạng nguyên) không ai khác chính là nàng.
Một nữ nhân. Thuở nhỏ học võ, chí ở bốn phương, lớn lên bỏ võ, đỗ trạng nguyên.
Thật xứng với câu: “Mười năm đèn sách không ai hỏi, một buổi thành danh thiên
hạ hay.”
— Mẫu Hoàng mở yến tiệc,
để chúc mừng các tiến sĩ khóa này. Trong số đó, nổi bật nhất là ba người đứng
đầu thi đình, mà trong vòng hai ngày ngắn ngủi này, danh hiệu nữ trạng nguyên
đầu tiên của Bắc Tấn đã theo tên Thôi Tĩnh Nguyên truyền khắp các hang cùng ngõ
hẻm đông tây nam bắc.
Trước khi yến tiệc bắt
đầu. Ta mặc trang phục đơn giản, sớm từ cửa phụ bước vào đại điện, chỉ để muốn
gặp nàng một lần, nói riêng vài lời.
Ta trong đám đông, liếc
mắt một cái đã thấy nàng. Khoảnh khắc sau đó, nàng đang trò chuyện, cũng vừa
khéo nghiêng người, nhìn thấy ta đứng bên cửa phụ. Chúng ta cứ thế nhìn nhau
giữa đám người, chỉ chưa đầy ba nhịp thở, nhưng thời gian như ngưng đọng khi
ánh mắt giao nhau.
Sau đó, ta thấy nàng
chào tạm biệt những người bên cạnh. Rồi bước về phía ta. Ta cũng biết ý, quay
người đi ra khỏi cửa phụ, đứng đợi nàng ở hành lang nơi góc khuất.
Nàng đến, bước lại gần
rồi hơi khom gối hành lễ với ta. “Xin bái kiến điện hạ.”
Ta đỡ tay hành lễ của
nàng: “Tĩnh Nguyên, đã lâu không gặp, lẽ ra ta phải chúc mừng ngươi mới phải.
Chúc mừng ngươi đỗ trạng nguyên, nữ trạng nguyên đầu tiên của Bắc Tấn chúng ta
đã ra đời.” Ta cười đùa với nàng, đã lâu không gặp mà lại không hề xa cách. “Ta
còn đang thắc mắc sao lâu rồi không thấy tin tức gì của ngươi, hóa ra là Thôi
tướng quân giấu kỹ đến thế cơ à.”
Nàng khẽ lắc đầu, ý bảo
ta vừa đi vừa nói. “Điện hạ nhắc đến phụ thân ta làm gì, hồi đó ta từ bỏ học
võ, suýt nữa làm lão nhân gia ấy tức đến ngất xỉu.”
Ta cười: “Chẳng trách
Thôi tướng quân lại tức giận, ta đã sớm nghe nói con gái Thôi gia võ công siêu
quần, kế thừa kiếm pháp của Thôi tướng quân, trường thương cũng không hề thua
kém Thôi phu nhân, đột ngột từ bỏ như vậy, e là Thôi tướng quân cũng không cam
tâm.”
Bên cạnh hòn non bộ, ánh
nắng xiên xuống, đổ bóng hai chúng ta trên nền gạch sỏi. Bóng cây bên cạnh
nghiêng nghiêng, lay động xao xuyến. Chúng ta nhìn nhau sóng vai bước đi, mang
một vẻ an nhiên tự tại của những năm tháng yên bình.
Nàng nghiêng đầu nhìn
ta, nụ cười này chứa đựng nhiều điều không thể nói, cuối cùng chỉ còn lại một
câu. “Nay thiên hạ thái bình, văn, cũng có thể an bang.”
Lá sen trong hồ sen xanh
tốt, ta đề nghị đi dạo trên cầu. Khoảnh khắc ta quay lưng. Ta mơ hồ nghe thấy
nàng khẽ lầm bầm, lời vừa ra khỏi miệng đã bị gió nhẹ lướt qua, chỉ còn nửa câu
lướt qua tai ta. Nhẹ nhàng bay bổng, nhưng lại vang vọng không ngừng. “...ở bên
cạnh, phò tá điện hạ thôi…”
Hết chương 26.
Tác giả tự sự: Thôi Tĩnh
Nguyên vừa xuất hiện, lòng ta đã thấy yên tĩnh rồi, chương này thật quá đỗi an
nhiên tự tại, quả là hiếm có. Ta vừa nghĩ đến những trải nghiệm sắp tới của cặp
đôi này trong đề cương của ta, vừa tự nhủ lát thì thốt lên ngọt chết mất thôi,
lát lại muốn khóc sao lại thế này.
Yun: Ủa êk, bách hợp hả,
thôi tui gắn thêm thẻ gl vào thôi kaka, mà chắc k mô tả gl nhiều đâu, chủ yếu mẹ con chát chát thôi, huhu.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét