Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Phất Tinh - Chương 3

Chương 3: Tặng quà.

Dùng xong bữa sáng, di di đã đến, lúc này ta mới nhận ra một tháng đã hết.

Không ngờ thời gian trôi qua khá nhanh, ngoại trừ quản giáo ma ma đáng ghét cứ lảng vảng trước mắt ta, còn lại mọi thứ đều ổn, đặc biệt là không cần phải đến nam thư phòng từ sáng sớm, và không phải luyện võ dưới nắng gắt cả buổi chiều.

Một tháng không bước ra khỏi cửa điện, đi dạo trong cung ta cảm thấy vừa lạ lẫm vừa hào hứng, như một chú chim nhỏ được sổ lồng bay đi.

Ta kéo di di đi suốt đường, hỏi hết chuyện này đến chuyện khác, kể cho di di nghe chuyện ta ngồi xổm ở góc tường xem kiến tha mồi nửa tháng, và chuyện đàn én làm tổ dưới mái hiên.

Di di nắm tay ta đi về phía trước, các cung nhân trên đường thấy chúng ta đều cung kính dừng lại hành lễ vấn an. Một tháng không ra ngoài, sao ta lại cảm thấy thái độ của các cung nhân càng thêm cẩn trọng, gặp ta và di di, họ thậm chí còn không dám ngước mắt nhìn nhiều.

Chuyện này rất kỳ lạ, nhưng ta nghĩ, chắc là vì a nương đang mang thai đệ đệ, nên mọi người trong cung phải cẩn thận hơn bình thường.

Bị giam trong điện quả thực quá khó chịu, ta thấy mọi thứ đều mới lạ.

Đi qua Ngự Hoa Viên, ta còn hái một cành hoa, muốn tặng cho a nương. Lâu rồi không ra ngoài, hóa ra hoa mẫu đơn đã nở rộ hết rồi.

Đến Phất Minh Điện, ta đợi ngoài cửa một lúc, a nương liền cho gọi ta vào.

Vì quản giáo ma ma cứ đi theo phía sau, ta không dám chạy thẳng vào lòng a nương, ta ngoan ngoãn đứng ở phía dưới, hành lễ vấn an.

A nương ngồi ở vị trí trên, thấy ta như vậy liền mỉm cười nhẹ nhàng, cô nói A Ngu đã biết giữ quy củ hơn rất nhiều, và muốn tặng A Ngu một món quà nhỏ.

Lúc này, ta mới thấy di di từ cửa hông bước vào, ôm theo thứ gì đó trong lòng.

Đợi đến gần, ta mới nhìn rõ, trong lòng di di là một chú chó con!

Nó bé xíu xiu, to bằng con thỏ nhỏ của ta, mắt còn chưa mở, trông vẫn là một sinh vật nhỏ cần bú sữa.

Ta nhẹ nhàng đón lấy từ tay di di, ôm nó vào lòng, ta không dám dùng sức, sợ làm nó đau, nó ngủ rất ngoan trong lòng ta, ngoan như con thỏ nhỏ của ta vậy.

Ta vui mừng khôn xiết, cười đến cong cả lông mày, ta nói cảm ơn a nương, A Ngu thích lắm! Thích vô cùng!

Ta cúi đầu ngắm nghía chú chó nhỏ, không để ý đến a nương, chỉ nghe thấy đột nhiên có tiếng "đông", vang lên rất bất ngờ trong điện yên tĩnh.

Lúc này ta mới quay đầu lại nhìn, phát hiện quản giáo ma ma phía sau không biết vì sao đột nhiên quỳ rạp xuống đất, nhìn kỹ còn hơi run rẩy.

Trong điện bỗng chốc im lặng hẳn, a nương cũng không nói gì, quản giáo na ma phủ phục trên đất, ta cũng không hiểu rõ tình hình, chỉ có thể đứng sững sờ tại chỗ, không biết phải làm sao.

Ta cẩn thận nhìn di di, di di liếc nhìn a nương phía trên một cái, rồi nhẹ giọng nhắc nhở ta, "Điện hạ nên gọi bệ hạ là mẫu hoàng, chớ làm hỏng quy củ."

Ta ngước mắt nhìn a nương, thấy trong mắt cô không còn ý cười, ta có chút không hiểu.

Ta hé môi, ta nói: "Nhưng mà, a nương..."

A nương nghe ta nói được một nửa liền cau mày, khẽ thốt ra một câu "Không quy củ".

Sau đó cô phất tay, hai thái giám kéo quản giáo ma ma ra ngoài, chốc lát sau, ngoài điện truyền đến tiếng "thình thịch" liên tục, ta nghe ra đó là tiếng đánh trượng.

Ta đột nhiên ngẩng đầu, lo lắng vô cùng, ta hướng về phía a nương nói: "Cầu mẫu hoàng tha cho quản giáo ma ma, là A Ngu vừa nãy quên mất, quản giáo ma ma đã dạy rồi, là ta vừa quên..."

"Điện hạ."

Di di đột nhiên ngắt lời ta, di di hạ giọng, cảnh cáo gọi ta một tiếng, ánh mắt đầy vẻ không đồng tình, nhìn ta khẽ lắc đầu.

Cổ họng ta lên xuống, cuối cùng vẫn kìm lại những lời muốn cầu xin.

Ta không dám ngẩng đầu nhìn nữa, cắn môi, ôm chặt chú chó nhỏ hơn, cúi đầu khuỵu gối nói với a nương đang ngồi phía trên, cảm ơn mẫu hoàng, A Ngu... nhi thần rất thích.

Sau đó ta chỉ ngây người đứng một bên, lắng nghe tiếng "thịch thịch" bên ngoài điện, trong lòng sợ hãi tột độ, cũng rất áy náy.

Thứ duy nhất có thể an ủi ta, chỉ là chú chó nhỏ đang ngủ say sưa, không biết gì trong vòng tay ta.

Rất nhanh, quản giáo ma ma được kéo vào.

Vừa vào đến nơi, nàng ta liền quỳ rạp xuống đất, hướng về phía a nương ở trên xin tội.

Nàng ta nói, nô tỳ đã phụ lòng tin của bệ hạ, không thể dạy dỗ tốt cho điện hạ, tất cả là lỗi của nô tỳ, xin bệ hạ tha tội.

Ta muốn nói không phải như vậy, không phải như vậy, là do chính ta quên mất, là ta... là ta không ngờ a nương không cho ta gọi bà là a nương nữa, là lỗi của ta.

Nhưng di di cứ nhìn chằm chằm vào ta, ta không dám nói ra những lời này.

A nương "ừm" một tiếng, nói vừa rồi đã phạt rồi, không cần phải xin tội nữa, điện hạ cũng đã cầu xin cho ngươi, đứng lên đi.

Quản giáo ma ma run rẩy đứng dậy, rồi lại cúi mình về phía ta, nói tạ ơn điện hạ đã cầu xin.

Ta chỉ có thể đỏ mặt nhận lấy, ta cảm thấy mình cũng không cầu xin được gì...

Chưa kịp suy nghĩ kỹ, a nương lại mở lời, hỏi thăm quản giáo ma ma.

"Trong một tháng qua, khi dạy dỗ điện hạ, nếu điện hạ không nghe không làm, ngươi đã xử lý như thế nào."

Nghe đến đây, ta cúi đầu mím môi, vốn dĩ đang định cáo trạng với a nương, nói quản giáo ma ma dám đánh ta, nhưng vì chuyện vừa rồi, ta cũng không dám nói với a nương nữa.

Bây giờ a nương hỏi như vậy, nghe giọng điệu có vẻ không thiện chí, ta đột nhiên cảm thấy hơi hoảng hốt trong lòng.

Quản giáo ma nghe xong, lại nhanh chóng quỳ xuống.

"Bệ hạ thứ tội! Lão nô đã từng dùng thước để răn dạy điện hạ, điện hạ học quy củ rất nghe lời, là lão nô đã quá vội vàng muốn thành công..."

A nương trực tiếp giơ tay ngắt lời, cô bưng một chén trà lên, từ tốn thưởng thức, "Không cần thể hiện lòng trung thành bảo vệ chủ trước mặt Trẫm. Thước là vật được ngự ban, cho phép ngươi có trách nhiệm quản giáo điện hạ."

Cái gì? Cái gì?

Cây thước đó là ngự ban!

Ta muốn khóc mà không ra nước mắt, ta, ta đã... đã vì quá tức giận, tối đến lén lút mang ra ngoài, ném thẳng xuống nhà xí mà không quay đầu lại!

Đây là tội tru di cửu tộc đi... ta mếu máo, nhìn chằm chằm vào a nương.

A nương thấy ta như vậy, ánh mắt lóe lên một tia sáng nhỏ, sau đó nhanh chóng khôi phục lại vẻ uy nghiêm không giận mà tự nhiên. Ta nghĩ a nương, chắc là không biết ta đã làm hỏng cây thước đó đâu nhỉ...

A nương nhìn ta vài lần, cuối cùng, cô nhắm mắt lại phất tay, quản giáo ma ma liền ra ngoài điện chờ.

Còn ta vẫn ở trong điện, di di cũng ở bên cạnh.

A nương lúc này đi xuống.

Bụng cô trông lớn hơn rất nhiều, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến việc đi lại. ta nhìn, liền nghĩ đến trước đây ta cũng từng ở trong bụng a nương như thế này, hóa ra thật kỳ diệu, ta và a nương đã từng gần gũi đến thế.

Ta ngẩng đầu, a nương trông ngày càng không giống nàng tiên dịu dàng ngày xưa nữa, cô trông rất nghiêm nghị, ta thậm chí không dám tiến lên ôm lấy cô.

Sau đó di di không biết lấy ra từ đâu một cây thước mỏng đưa cho a nương.

Vừa nhìn thấy, ta suýt chút nữa là muốn chạy trốn.

Tại sao a nương lại cầm cây thước, trong phòng chỉ có ba người, không lẽ là đánh di di sao...

Ta lại một lần nữa muốn khóc mà không ra nước mắt.

Ta nghe a nương nói: "Đưa tay ra, hôm nay chỉ là phạt nhẹ để răn đe, sau này nếu còn vô quy củ, sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu."

Di di là người đầu tiên bế chú chó nhỏ khỏi tay ta, hai cánh tay ta lập tức không biết phải đặt vào đâu, chỉ có thể uất ức tột cùng, nhìn a nương.

Thấy ta mãi không nhúc nhích, mặt a nương trầm xuống.

Cuối cùng ta vẫn ngoan ngoãn đưa tay ra, khoảnh khắc cây thước giáng xuống, ta nhanh chóng cúi đầu, không muốn a nương nhìn thấy những giọt nước mắt ta rơi xuống.

Ta không đau chút nào, không đau chút nào, chỉ là trong lòng có chút khó chịu, a nương cũng biết đánh người sao, a nương đánh xong có thể ôm ta một cái được không, tay A Ngu giơ lên mỏi quá...

A nương không đánh nhiều cái, nhưng lòng bàn tay ta vẫn đỏ ửng một mảng, còn bắt đầu sưng lên.

Ta lo lắng không biết bài vở ngày mai phải làm sao, nếu không lão sư lại bắt ta chép sách nữa.

Sau khi tạ ơn mẫu hoàng trách phạt, ta vẫn không chịu ngẩng đầu lên, ta cảm thấy quá mất mặt, nhất định sẽ bị chê cười, ta cố chấp cúi đầu, ta nói A Ngu muốn ôm chó nhỏ về, A Ngu còn bài vở chưa ôn tập.

A nương mãi không trả lời, ta có thể cảm nhận được ánh mắt cô đang nhìn ta.

Cuối cùng cô khẽ thở dài một tiếng, quay người đi về phía cửa hông, di di lúc này mới đặt chú chó nhỏ trở lại vào lòng ta, dẫn ta ra ngoài, giao cho quản giáo ma ma.

Lòng bàn tay ta nóng rát, tê dại, ôm chú chó nhỏ mà cũng không cảm thấy khó chịu. Ta đi theo quản giáo ma ma về điện của mình, quản giáo ma ma khập khiễng đi phía sau.

Trên đường đi, tâm trạng ta không còn vui vẻ như lúc đến, nhưng cũng không phải là không vui, ta đã ôm một chú chó nhỏ trở về, nó sẽ lại bầu bạn với ta.

Thực ra ta không hiểu tại sao a nương lên làm nữ hoàng, ta lại không thể gọi cô là a nương nữa, tại sao chúng ta không thể thân thiết như trước.

Ta nghĩ, có lẽ là vì a nương bây giờ đã khác rồi, có trách nhiệm lớn hơn, A Ngu là con gái của cô, cũng cần phải giữ quy củ hơn mới phải.

Hết chương 3.

Edit: Tui tiết lộ tí xíu, sau này bé ch*ó bị hại ch*ết luôn nha mn, mn phải chuẩn bị tinh thần trước đi.





Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45