Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Sau Khi Nương Ngươi Trọng Sinh - Chương 1

Chương 1: Phản bội.

Bên trên núi tuyết, không có một ngọn cỏ.

Không hoa, không lá, không sức sống.

Trên sườn núi không ngớt có thêm một vệt màu đỏ diễm lệ, nhìn kĩ lại, đó là người đi đường.

Người đi trên núi tuyết, u hồn trong địa ngục.

Trời quang trong ngày đông cũng ít khi thấy, ánh sáng long lanh rơi vào trên núi tuyết lạnh lẽo, khúc xạ ra ánh sáng nhu mỹ, bóng đỏ diễm lệ bỗng nhiên ngừng lại.

Vào mắt là một mảng màu trắng, hoàn mỹ như viên ngọc tốt, không nhìn ra một tia tỳ vết, đẹp đến ầm ầm sóng dậy, đẹp đến kinh tâm.

Nam Vinh Y Nhiên dừng bước lại, kịch liệt thở hổn hển, thiếu nữ mặc bạch y phía sau bộ dạng phục tùng, không có đưa tay.

"Tiêu Sở, ngươi quay đầu lại đi."

Tiêu Sở không nói.

Nam Vinh Y Nhiên đứng tại chỗ, cô đơn trơ trọi, cảm thấy mệt rồi, tìm một chỗ ngồi xuống, Trên lớp tay áo đỏ rực thêu những đường vân ẩn tinh xảo, miện đại hôn quý trọng mà hoa lệ.

Tiêu Sở quỳ xuống theo cô, lại giống như người câm không nói lời nào, cô không để ý, đóng mắt suy nghĩ lên cảnh tượng trong thành.

Nhà tan, nước mất, tất cả do người trước mắt ban tặng.

"Tiêu Sở, ngươi vì sao phải đi theo ta đến đây?"

"Ta nợ ngươi."

"Nợ ta thì đi chết cùng ta? Quả nhiên còn trẻ, không biết quan trọng của tính mạng, ngươi không nợ ta, nợ chính là tính mạng của mấy vạn bách tính Ngụy quốc."

Tiêu Sở ngước mắt, nữ tử bên trong tuyết trắng mênh mang bình tĩnh mà thong dong, không giống như là một quân chủ vong quốc, chỉ là một phu nhân tầm thường.

"Ngươi không hận ta?"

"Hận ngươi tư thông với địch? Nhưng đó là phụ thân của ngươi, ta chẳng qua sinh ngươi mà thôi, sinh mà không dưỡng, khó xứng hai chữ mẫu thân." Nam Vinh Y Nhiên tựa ở trên vách núi, mỏi mệt nhìn trước mắt đứa trẻ mày liễu bộ dạng phục tùng, trong lòng đau đớn như dời sông lấp biển, đau đến không thể thở nổi.

Tiêu Sở vẫn cứ không nhúc nhích, lạnh lùng nhìn cô đau đến mồ hôi lạnh chảy ra.

Đau qua chốc lát, Nam Vinh Y Nhiên cong môi môi khẽ cười: "Ngươi không nợ ta, cũng không phải bởi vì ngươi là con gái của ta, mà là thân ở hai nước, lập trường không giống, đồng dạng ta không nợ Tiêu Cư An, hiểu không?"

Tiêu Sở màu ngươi lấp loé, theo bản năng gật đầu: "Bởi vì các ngươi lập trường không giống."

Nam Vinh Y Nhiên nhớ lại những năm tháng hòa thân kia không nhịn được buồn nôn một trận, nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Tiêu Sở, thấp giọng nói cho nàng biết: "Ta biết là ngươi bán đứng ta, đem kế hoạch hành quân nói cho Tiêu Cư An biết, ngươi có biết vì sao ta không có ngăn cản ngươi không?"

"Ta chỉ là lấy đạo của người trả lại cho người." Âm thanh Tiêu Sở rất nhẹ, mang theo chột dạ.

Gió trên núi tuyết rất lớn, cơ hồ vừa ra khỏi miệng liền đem lời của nàng nuốt chửng, nhưng Nam Vinh Y Nhiên vẫn nghe thấy được, khóe miệng bao hàm ra ý cười châm chọc, ngẩng đầu cười to.

"Tiêu Sở, ngươi cũng biết năm đó Tiêu Cư An dẫn binh vây thành, ép ta hòa thân, có từng cân nhắc qua cảm nhận của ta, là hắn khinh người quá đáng trước, không oán ta được."

Cô cười mang theo điên cuồng, si mê, còn là tuyệt vọng thật sâu, có khoảnh khắc như thế để Tiêu Sở cảm nhận được tư vị đau lòng, nàng hồ đồ mà nhìn cô: "Nhưng mà bách tính Tấn quốc vô tội.”

 

"Vậy ngươi dẫn binh lính Tấn quốc giết mấy vạn bách tính Ngụy quốc, chính là lẽ trời?"

Tiêu Sở cúi đầu, không dám đón nhận tầm mắt của cô.

"Ngươi đi đi." Nam Vinh Y Nhiên đưa tay đẩy nàng ra, chính mình giẫy giụa đứng dậy, nhìn về phía băng thiên tuyết địa, rưng rưng muốn khóc, cuối cùng là nhịn được rồi, đón cuồng phong bước đi bước chân.

Tiêu Sở bất động: "Ta ở cùng ngươi, đây là ta nợ ngươi."

"Thu hồi lời buồn nôn của ngươi đi, để ta trước khi chết được thanh tịnh." Nam Vinh Y Nhiên không cảm kích, nơi cổ họng tuôn ra một luồng máu tanh, trong nháy mắt bị cô ép xuống, khóe miệng chảy ra tia máu, độc tính lan tràn đến quá nhanh.

"Bệ hạ nên biết, mọi việc chung quy khó cả đôi bên, là ngươi sai trước." Tiêu Sở viền mắt chua xót, tay lạnh đến tê dại vươn ra, thử đi lau sạch tia màu đỏ kia

Nam Vinh lui lại nửa bước: “Ta chê ngươi dơ."

"Được." Tiêu Sở dừng lại, lùi về sau nửa bước, trịnh trọng dập đầu, ngẩng đầu nhìn cô: "Ta trở về, người bảo trọng."

Nghe vậy, Nam Vinh Y Nhiên cuối cùng thở ra một hơi, quay lưng bước đi.

Đi qua vài bước, trên tuyết có thêm tia đỏ bừng, dưới ánh sáng thanh đạm như nước chói mắt mà diễm lệ, cực kỳ giống hồng mai đứng ngạo nghễ bên trong tuyết.

Đường núi tuyết đặc biệt dài đằng đẳng, nghe nói có thể gặp được tuyết liên, đó là điềm lành khó gặp, có thể chữa bách bệnh.

Cùng đường mạt lộ.

Sắc trời ảm đạm đi rồi, cô đứng lại, người phía sau cũng ngừng lại theo. Cô không quay đầu lại, tuyết trắng trước mắt dần dần biến ảo thành sương mù, ý thức dần dần tiêu tan, bừng tỉnh thấy được Tiêu Sở mới tới năm ấy.

Bảy nước cùng tồn tại, năm tháng thời loạn lạc, cô hao tổn tâm cơ đoạt lại Tiêu Sở, chẳng qua là dẫn tới một con sói con.

Ở thời khắc đi không nổi, cô lựa chọn ngồi xuống, nằm xuống, ngắm nhìn bầu trời.

Tiêu Sở đứng ở một bên, lẳng lặng ngắm nhìn cô, nữ đế đã từng tinh thần hăng hái cũng có thời điểm binh bại vô trợ, không nhịn được hỏi: "Người hối hận không?"

"Ừm, hối hận sinh ra ngươi, nếu có thể thay đổi, ở thời điểm sinh ra ngươi thì bóp chết ngươi." Nam Vinh Y Nhiên cười nhạt, một ngụm máu tươi không dấu hiệu phun ra ngoài, bắn ở bên trên bạch y.

Tiêu Sở cúi người, đem cô ôm lên, tiếp tục tiến lên: "Ta dẫn người đi tìm bạch liên."

Nam Vinh Y Nhiên không có khí lực, từ từ khép mắt.

Bên tai chỉ toàn tiếng gió rít hạc kêu, bước thứ nhất bước vào địa ngục, cô làm được rồi.

Hết chương 1.

Edit: Vừa mua được một bộ mẹ con chát chát mới, thấy cũng tạm được nên đăng cho mn hú hét chơi kaka, link gốc k có đâu vì khi xưa tg đăng trên web kia, muốn coi phải đăng kí mua gói tháng, mà móe ơi bà tác giả câu thấy sợ luôn, giờ web đó nó vừa bị sập nên mất ráo rồi, giờ mò kiếm lại k thấy nữa, nên tui củng k chắc có full đầy đủ các chương hay không nha, thôi có chương nào coi chương đó đi mn, nghi*ện quá rồi. Ủng hộ mị cho có động lực nào hẹ hẹ.



 

 

Nhận xét

  1. Hẹ hẹ cuối cùng cx có thim mẹ con chát chát để đọc 🤭

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45