Sau Khi Nương Ngươi Trọng Sinh - Chương 4
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 4: Ôm cầm.
Trong điện đều là cung nhân hầu hạ,
nhìn thấy Tiêu Sở đến, cũng không có tâm tình khác, cúi người lùi ra.
Trong điện chỉ có hai người.
Tiêu Sở di chuyển bước chân, nhìn
thấy nước canh nóng hổi trên bàn ăn, nuốt một ngụm nước bọt.
Nam Vinh Y Nhiên không để ý tới
nàng, mặt mày dưới đèn đuốc dị thường nhu hòa, trái lại chỉ vào cổ cầm một
bên: "Biết không?"
Tiêu Sở trợn mắt ngoác mồm, đêm
khuya để nàng lại đây chính là đánh đàn trợ hứng cho cô?
Ngụy đế nhìn như phong quang tễ nguyệt,
nếu muốn lấy đao xé ra lòng của cô, chỉ sợ là một mảnh lầy lội dơ bẩn, tất
nhiên là không thể bày ra.
Người ở dưới mái hiên không thể
không cúi đầu, nàng nghiến nghiến răng hàm, đi tới cổ cầm ngồi xuống.
Sau đó không lâu, một tia âm run rẩy
từ đầu ngón tay của nàng đổ xuống.
Cũng không có trôi chảy chút nào,
người hiểu cầm tinh tế nghe sẽ cảm thấy âm điệu chênh lệch rất nhiều, thậm chí
giống y như bản thân nàng, mang theo vướng víu cứng ngắc.
Rơi vào trong tai Nam Vinh Y Nhiên,
chính là khó nghe.
Cô thả xuống ly rượu, từ từ đi tới,
ngồi xuống ở một bên Tiêu Sở, xuyên qua eo nhỏ. Nắm lấy hai tay nàng đánh đàn.
Tiêu Sở cả người cứng ngắc xuống.
Lần đầu cùng Ngụy đế kề gần như thế,
sau lưng chính là cái ôm của cô, cơ hồ động cũng không dám động, giữa hai cánh
mũi dâng trào một mùi hương thanh khiết không rõ nguồn gốc.
Nàng chưa bao giờ cùng người từng
thân cận như thế, mà Ngụy đế rất tự nhiên nắm tay nàng, đầu ngón tay vừa đàn vừa
gảy, một nhóm thì ra rồi.
Trong điện vang vọng ở trên không,
càng giống như từng trận nổi trống đánh vào trong lòng Tiêu Sở.
Nàng hình như cảm nhận được một mặt
ôn nhu nhất của Ngụy đế, nàng chung quy không nhịn được, đầu ngón tay sức mạnh
của Ngụy đế đi gảy.
Thân
ảnh của hai người ở dưới đèn đuốc trùng điệp, đèn
đuốc sáng tắt rải rác ở dưới chân, trên dây đàn, sợi tóc Ngụy đế chưa từng kéo
lên rải ở trên cánh tay của Tiêu Sở, bị gió đêm thổi qua, tràn qua mi mắt của
nàng, gây nên một trận ngứa ngáy.
Tiêu Sở lui về phía sau, mà mặt mày
như vẽ của Ngụy đế nhúc nhích một chút, không chút biến sắc: "Học đàn cần tĩnh
tâm, ngươi vừa rồi âm điệu mặc dù đúng, nhưng mất mấy phần linh khí, lại như
múa kiếm, chỉ múa ra động tác, không có linh hồn."
"Biết rồi." Tiêu Sở một
trận hoang mang, không hiểu Ngụy đế rốt cuộc là ý gì.
Ba tháng trước còn nói cô đánh chết
nàng, bây giờ lại tới thân cận cùng nàng, cơ hồ không làm rõ được rồi.
Nàng mê hoặc, Nam Vinh Y Nhiên cười
khẽ, đáy mắt thâm thúy xẹt qua một đạo ánh sáng u ám, buông ra một cái tay của
nàng, trái lại véo lấy lỗ tai của nàng: "Mất tập trung, tĩnh tới nơi
nào?"
Tiêu Sở trong kiếp trước là tĩnh nhất,
mỗi khi nhìn thấy cô, đều rất yên tĩnh chờ ở một chỗ, không biết nhìn đông ngó tây,
càng sẽ không nói chuyện cùng người, giống như là thế nhân đều say rượu, một
mình nàng tỉnh.
Bây giờ, nàng hơi động chút tâm
tư, Tiêu Sở "tĩnh" đã không thấy tăm hơi rồi.
Quả nhiên, đứa trẻ vẫn là cần từ từ
dạy, dù sao nàng và Tiêu Cư An cùng nhau sinh sống nhiều năm như vậy, tự nhiên
sẽ thiên vị hắn.
Điểm ấy, không oán được bất cứ người
nào.
"Ngươi..." Tiêu Sở đột
nhiên không kịp chuẩn bị thì thành thịt trên tấm thớt của người khác, bản năng
liền muốn đi đánh trả.
Chỉ là tốc độ của nàng kém xa Ngụy
đế, ra tay thì đè lại.
Ngụy đế nắm cổ tay nàng, ý cười ôn
hòa, khí lực trên tay cũng rất kinh người, dường như muốn miễn cưỡng bóp gãy cổ
tay của nàng.
Ngụy đế khi thì là ma quỷ, khi thì
lại là hoàng đế ôn nhu.
Nàng không nhận rõ cái dáng vẻ nào
mới là bản sắc.
Nhưng mà, tối nay nàng ý thức được
một chuyện.
Nàng đánh không lại Ngụy đế.
Nàng có thể ở dưới tay phụ thân đi
khắp nhiều chiêu, nhưng mà nàng vừa ra tay thì thất bại, chẳng lẽ năm đó phụ
thân thật sự bại bởi Ngụy đế?
Nhưng mà Tấn quốc lại nói phụ thân
lòng sinh nhân từ, nể tình cảm phụ thân mới thả người đi, sau khi trở về còn chịu
phải trừng phạt của hoàng đế, chẳng lẽ đều là giả?
Nam Vinh Y Nhiên ánh mắt lạnh nhạt
lướt qua trên khuôn mặt của nàng, liếc mắt nhìn quang sắc gian ngoài.
Đêm tối nặng nề, luôn là có chút
người không có mắt, mong nhìn lén thì nhìn.
Cô thuận miệng kêu một tiếng:
"Người đâu."
Cung nhân cấp tốc đi vào: "Bệ
hạ có dặn dò?"
"Không có việc lớn gì, lấy một
cây thước đến, mặt khác đem thứ không sạch sẽ bên ngoài đều xua đuổi đi."
Cung nhân hành lễ, lùi ra.
"Người không sạch sẽ?"
Tiêu Sở nghi hoặc lên tiếng, không rõ lại bất an, ánh mắt mong chờ rơi vào trên
người Ngụy đế.
Ngụy đế chăm chú siết cổ tay nàng,
hai con mắt rất chăm chú, trong miệng tùy ý đáp: "Vì sao phải nói cho
ngươi biết."
Tầm mắt chăm chú dính vào lòng bàn
tay mang theo vết chay nhỏ của Tiêu Sở, trong đầu vẫn đang suy nghĩ, cây thước
đánh vào nơi nào mới có thể đau nhất.
Thời điểm lại giương mắt, tựa như
nghĩ đến chỗ tốt nhất, đáy mắt lãnh đạm nhiễm phải mấy phần ý cười.
Tiêu Sở lo lắng tình cảnh của chính
mình, kéo lấy tay của nàng không buông, lại gọi người tìm cây thước, tất nhiên
không thoát được một trận đánh.
Thế nhưng nghĩ tới thì không để ý,
so với hình trượng đánh tay hình như không coi vào đâu, lại nghĩ tới người
không sạch sẽ vừa rồi.
Phụ thân từng nói trong cung Ngụy vương
có thám tử Tấn quốc, lúc cần thiết có thể đi tìm bọn họ, đem tin tức lan truyền
ra ngoài, tiếc rằng nàng cả bên cạnh Ngụy đế đều không có đụng tới, khỏi nói
tin tức, coi như là gặp mặt, một cái tát có thể đếm được.
Ngụy đế so với trong tưởng tượng
còn khó đối phó hơn.
Cung nhân đem cây thước đưa vào,
cây thước gỗ đàn mới tinh, đen thui bóng loáng.
Tiêu Sở cảm giác lòng bàn tay một
trận đau, rủ xuống mặt mày, cũng không có mở miệng xin tha.
Nam Vinh Y Nhiên cũng không có đi
nhìn nàng, chỉ lấy cây thước ở trong lòng bàn tay nàng khoa tay múa chân một trận,
dò hỏi nàng: "Ngươi biết đánh nơi nào đau nhất không?"
Tiêu Sở: "..." Nàng cho
dù biết cũng sẽ không nói.
Nàng vẫn cứ trầm mặc, Nam Vinh Y
Nhiên không ngạc nhiên phản ứng của nàng, thừa dịp nàng phân tâm, giơ tay một
thước mạnh mẽ quất xuống.
Tiêu Sở đau đến cơ hồ liền muốn đứng
lên, mắt thấy lòng bàn tay của chính mình hiện lên một đạo dấu vết màu đỏ, cấp
tốc sưng lên, nàng hít một hơi thật sâu, mở mắt nhìn lại bị đánh một cái.
Ngụy đế ra tay tàn nhẫn, không ra
mười cái thì xương tay đau đến xót ruột.
Xảo quyệt chính là Ngụy đế đánh đều
là cùng một chỗ, đau đớn chồng chất, càng để nàng suýt nữa không chịu nổi, lòng
bàn tay vốn cũng không lớn, bị luân phiên đánh vào, sưng đến có chút khuếch đại.
Nàng còn chi bằng vừa rồi nói cho
Ngụy đế biết, đánh nơi nào.
Khoảng cách hối hận, lại bị đánh mấy
cái. Ngụy đế nắm bắt đầu ngón tay của nàng, càng một chút đều trốn không được,
đau đến nàng cơ hồ không nói ra được lời: "Có thể, đổi, đổi chỗ chút
không."
Chỉ cho là đau đớn quấy phá, càng bị
ma quỷ ám ảnh nói ra lời cầu xin. Nàng tự cho là chính mình thấp kém cầu xin rồi,
Ngụy đế nên nhẹ dạ mới phải.
Nhưng nàng chờ một chút, chỉ nghe
được trả lời khinh bỉ của Ngụy đế: "Trẫm không đấy."
Ngữ khí như vậy, như là một đứa trẻ
đang hơn thua.
Tiêu Sở đầu choáng váng rồi, phụ
thân trước đó từng nói Ngụy đế tâm kế giảo hoạt, thủ đoạn hung tàn, tại sao
cùng nàng nhìn thấy không giống nhau lắm.
Đặc biệt là ngữ khí vừa rồi, thực
khó cùng một hình tượng đế vương của quốc gia so sánh.
Nàng đau đến không chịu nổi, Ngụy đế
dừng tay, cây thước vừa gõ gõ gõ vết thương, đau đến co giật, nín hơi ngưng thần,
chờ cô xử lý.
Nam Vinh Y Nhiên tự cảm giác chính
mình không phải đau lòng mới buông tay, cảm thấy cánh tay mệt mỏi mới bỏ qua
cho nàng, chăm chú nhìn vết thương, vẫn cảm thấy nhẹ chút rồi.
Giơ tay muốn đánh nữa, nhấc mắt đã
thấy được biểu hiện nàng co ro, buồn cười nói: “Không có lá gan còn học người
ta tới làm mật thám, ngu xuẩn không có thuốc nào cứu được."
Tiêu Sở đau đến mím môi, sắc mặt trắng
hơn chút so với ban ngày, lại cảm thấy dễ nhìn chút, Nam Vinh Y Nhiên tiện tay
đem cây thước đặt ở trên bàn cổ cầm.
Nàng quay người lại, Tiêu Sở vạn
phần muốn rời khỏi nơi này, hai chân hoảng sợ thì muốn đứng dậy nhưng ngồi hồi
lâu như nhũn ra, chớp mắt đứng lên thì bất ổn, theo quán tính nhào tới phía trước,
đụng trúng bàn cầm.
Bàn cầm quá lớn, thời điểm ngã xuống,
Tiêu Sở đã bị đụng phải lùi về sau, vấp ngã băng ghế.
Cơ hồ ở thời điểm nàng ngã xuống đất,
phượng hoàng trên ống tay áo của Ngụy đế xẹt qua trước mắt.
Nhưng mà nàng vẫn là ngã xuống đất
rồi, đặt mông ở trên gạch lạnh lẽo cứng rắn, đau đến phát tê.
Lại nhìn Ngụy đế, trong tay vững
vàng mà ôm đàn cổ, cúi mắt nghiêm túc nhìn nàng.
Tiêu Sở: "..." Hình như
không đúng chỗ nào?
Nam Vinh Y Nhiên: "..."
Hình như đều là đúng.
Hết chương 4.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét