Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 62
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 62: Chấp vá.
Thẩm An Ninh không phải kiểu người
thích quản thúc, cũng không can thiệp vào quyết định của Trịnh Nhiễm. Ở trong
phủ, lời cô nói ra là tuyệt đối.
Trịnh Nhiễm không giận, nhưng lại
bày rõ thái độ: Chuyện trong nhà cô làm chủ, ngươi nói không tính!
Thẩm An Ninh ngẩn người, ánh mắt
lướt qua người Trịnh Nhiễm, sau đó nghiêm túc nói: "Ta chuyển đi, ngày mai
liền tới dẫn sính lễ, chúng ta lại thành thân một lần nữa, tổ chức tiệc rượu
một lần nữa, lại thu thêm một lần lễ mừng."
Trịnh Nhiễm: "..." Ai dạy
ngươi làm vậy?
Kẻ dạy nàng làm vậy thật là tán tận
lương tâm.
Trịnh Nhiễm sắc mặt không đổi, thậm
chí còn nhếch môi cười, nhàn nhạt liếc nàng một cái nói: "Ngươi không sợ
người bên ngoài cầm đao chém chết ngươi sao?"
Thẩm An Ninh không sợ hãi: "Thế
sao? Ai dám tới?"
Nàng không có quy củ, không có kế
hoạch, khiến Trịnh Nhiễm cũng bó tay. Trịnh Nhiễm không thèm để ý nàng nữa,
xoay người ngồi xuống. Nàng dày mặt sán lại gần, dán chặt lấy Trịnh Nhiễm:
"Ta không phải là không cần ngươi, lão tộc trưởng nói như vậy sẽ có hại
cho danh tiếng của ngươi."
Nàng có chút vui vẻ, khó khăn lắm
mới đưa ra quyết định giao trạch cho Trịnh Nhiễm, sau này nơi đây chính là Thị
Lang phủ. Tương lai bất kể xảy ra chuyện gì, cô đều có nơi đi chốn về, không
đến mức bị người khác bắt nạt. Một tòa nhà nhìn có vẻ trống trải, nhưng lúc
hoạn nạn có thể kéo ngươi một tay, không đến mức trở thành kẻ không nhà không
cửa.
Thẩm An Ninh vươn đôi tay, cẩn thận
ôm lấy cô nói: "Đầu thu ta phải đi rồi, không thể để lại cho ngươi nhiều
phiền phức như vậy được."
Thẩm An Ninh nói rất êm tai, đâu
biết rằng Trịnh Nhiễm sớm đã không còn quan tâm đến cái gọi là danh tiếng nữa.
Đến ngày hôm nay, quan vị của cô thế này đã là đỉnh điểm rồi. Cái gọi là danh
tiếng đó có quan trọng hơn việc tham ô phạm pháp không? Có lẽ tương lai có kẻ
nói Trịnh Nhiễm thân mình không chính, thì đã sao? Cô hỏi tâm không thẹn, hà
tất phải câu nệ tiểu tiết.
Trịnh Nhiễm lại nói: "Danh
tiếng này quan trọng lắm sao?"
"Không quan trọng sao?"
Thẩm An Ninh bị hỏi ngược lại, "Triều ta sùng nho, danh tiếng là gốc rễ
lập thân."
"Ngươi nói cũng không sai,
nhưng triều ta đem đích công chúa đưa đi làm con tin, danh tiếng như vậy, gột
rửa thế nào đây?" Trịnh Nhiễm hỏi vặn lại, "Gốc rễ đất nước đã mục
nát, hà tất phải để ý tiểu tiết. Thẩm An Ninh, ngươi để ý sai chỗ rồi."
Thẩm An Ninh há miệng, thấy cô nói
đúng, lại thấy cô thật cô độc. Rốt cuộc phải là tình cảnh thế nào mới khiến một
người không cần đến danh tiếng của mình nữa. Sự kiên trì của Thẩm An Ninh, khi
đối diện với Trịnh Nhiễm, hoàn toàn tan rã.
Cả hai đều không nói gì.
Trịnh Nhiễm đứng dậy nói:
"Ngươi muốn về đó ở cũng được, nhưng ngươi đã nghĩ tới chưa, một khi tách
ra, ngươi liệu có chịu nổi áp lực để cưới lại lần nữa? Nếu ở giữa xảy ra biến
cố, ngươi có hối hận không?"
Đầu óc Thẩm An Ninh quay chậm lại,
nghe lời Trịnh Nhiễm xong mới nhận ra giữa chừng có thể xảy ra chuyện, nàng
nghi hoặc: "Tộc trưởng sẽ lừa ta sao?"
"Ngươi đảm bảo người ta không
lừa ngươi?"
"Hắn... hắn không dám lừa
ta." Thẩm An Ninh buồn bực nói, "Nếu hắn lừa ta, cả tộc Thẩm thị đều
đừng hòng yên ổn."
Trịnh Nhiễm biết nàng phân vân không
quyết, chỉ cần người ta nói một câu "Làm vậy là vì tốt cho Trịnh
Nhiễm", tâm tư nàng liền lung lay. Điểm yếu của nàng hiển nhiên như thế
đấy. Trịnh Nhiễm đưa tay xoa trán nàng: "Ngươi sắp đi rồi, hà tất phải
nghĩ nhiều thế. Ta là vợ ai, ngươi rõ, ta rõ là được, miệng lưỡi thế gian sao
mà chặn nổi."
Thế gian vạn người, vạn ý nghĩ, đâu
phải là bạc mà đòi làm hài lòng tất cả.
"Ngươi có thời gian thì lo
chuẩn bị đi, mua ít vải vóc mang về cho thuộc hạ."
Sự dịu dàng của Trịnh Nhiễm như một
cơn gió say lòng người, khiến Thẩm An Ninh buộc phải từ bỏ ý định của mình.
Trịnh Nhiễm thu lại tờ thư bỏ vợ.
Thẩm An Ninh đi theo sau cô vào thư
phòng, Trịnh Nhiễm đưa nàng một tờ giấy: "Ta đã đặt cho ngươi ít vải vóc,
ngươi sai người mang về đi."
"Còn có ít son phấn, ở kinh
thành tốt hơn chỗ các ngươi, đều là những thứ nhỏ nhặt, đem thưởng cho họ, mang
về tặng vợ con hẳn là sẽ rất vui."
Thẩm An Ninh không ngờ đến nhiều như
vậy, Trịnh Nhiễm đều đã nghĩ thay nàng. Nàng thẫn thờ ngồi xuống, đầu óc trống
rỗng, không biết phải bắt đầu từ đâu, càng không biết nói thế nào.
Sắc mặt nàng khiến Trịnh Nhiễm dừng
lại. Trịnh Nhiễm nhìn dáng vẻ thất thần của nàng, không khỏi xót xa lại thấy
buồn cười: "Thẩm tướng quân trời không sợ đất không sợ sao lại tâm thần
không yên thế này?"
Chẳng biết sao, Thẩm An Ninh lại có
chút đa sầu đa cảm, trái ngược hẳn với vẻ ngoài quyết đoán thường ngày. Trịnh
Nhiễm thấy ánh mắt nàng cứ đảo qua đảo lại như đứa trẻ nhìn lén, không nhịn
được đưa tay véo má nàng, đã có chút thịt rồi. Ở nhà dưỡng bao lâu nay, cuối
cùng cũng nuôi ra được chút thịt, sờ vào không còn thấy xương xẩu nữa.
"Phiền chết đi được." Thẩm
An Ninh thở dài, "Ngươi xem, sao mà lắm chuyện thế không biết. Ngày nào
cũng người này nói một câu, người kia nói một câu, phiền không cơ chứ."
"Là tự tâm ngươi không vững,
trách được ai, tai mềm quá mà." Trịnh Nhiễm nói xong, vẫn đưa tay ôm nàng
một cái, "Cũng không trách ngươi được, không có ai dạy ngươi nhân tình thế
thái, không ai dạy ngươi cách xử lý tục sự."
Những chuyện này lẽ ra phải là phụ
mẫu nhắc nhở, hoặc là tự mình mò mẫm ra, mà Thẩm An Ninh không có ai dạy, lại
tách biệt với thế giới bình thường, làm sao mà học được. Chuyện hồng trần, quy
củ hồng trần, nàng đều không hiểu.
Trịnh Nhiễm thấy xót xa, không biết
trước đây nàng đã vượt qua thế nào. Thẩm An Ninh như một chiếc thuyền nhỏ mò
mẫm giữa đại dương bao la, trải qua mưa gió bão bùng, rách nát tả tơi đứng
trước mặt nàng. Trịnh Nhiễm nghĩ, mình phải khâu vá thế nào đây? Khâu vá lại
con búp bê rách nát trước mặt này, để nó đối diện với thế gian bằng tư thế xinh
đẹp nhất.
Thẩm An Ninh bồn chồn, Trịnh Nhiễm
vỗ vỗ lưng nàng: "Đừng nghĩ nữa, chuẩn bị tốt chuyện của mình đi, còn ta,
ta đi làm việc của ta, được không?"
"Ừm." Thẩm An Ninh thấp
giọng đáp. Trịnh Nhiễm lại dặn: "Đừng quậy phá nữa."
Thẩm An Ninh vẫn ừ một tiếng, giọng
mũi nằng nặng, có vẻ không vui. Trịnh Nhiễm dỗ dành nàng, nắm tay nàng đi dạo.
Bên cạnh đình mát, gió mát lồng lộng, Trịnh Nhiễm cầm một ngọn đèn, nhìn mặt
nước phẳng lặng, bên cạnh là một Thẩm An Ninh đang ngẩn ngơ.
"Ngươi định bao giờ đi?"
Trịnh Nhiễm hỏi.
"Ngày mai ta vào cung bàn bạc
với bệ hạ." Thẩm An Ninh nói, nàng vẫn rất kính trọng bệ hạ, nhưng bệ hạ
quá nhân từ, không giết hoàng hậu sẽ khiến Hiến Vương bất mãn.
Thực ra nàng cảm thấy bệ hạ quá
trọng thể diện, cho rằng vì thần hạ mà giết hoàng hậu là tổn hại uy nghiêm
thiên tử, đâu biết làm vậy sẽ rước họa vào thân.
Nàng muốn rời đi trước khi Hiến
Vương gây chuyện, lười dính vào mấy chuyện vặt vãnh này.
Trịnh Nhiễm lặng lẽ nghe, bóng lưng
phản chiếu ánh trăng, thấp giọng hỏi: "Sau này ngươi sẽ nhớ ta chứ?"
"Tất nhiên là nhớ rồi. kinh
thành hoa lệ như vậy, ngươi còn nhớ ta không?" Thẩm An Ninh hỏi lại theo
lễ tiết.
Trịnh Nhiễm cười, Thẩm An Ninh thì
thầm: "Những bức thư ngươi viết cho huynh trưởng hiện giờ đều ở chỗ ta.
Hai người cứ như người lạ vậy, viết thư mà gò bó thế."
Trịnh Nhiễm có nhiều ý tưởng kỳ lạ
nhưng người xung quanh không ai tán thành, nên khi Thẩm An Hòa viết thư tới, cô
chọn chia sẻ những điều đó với hắn.
Vì thế, chuyện cô và hắn nói nhiều
nhất chính là những ý tưởng này, ngay cả việc vào Đại Lý Tự cô cũng nói với
hắn, hắn còn tặng cô một thanh đao làm quà. Hai nơi cách xa nghìn dặm, thư từ
qua lại rất chậm, nhưng cô vẫn nhớ rõ Thẩm đại tướng quân đã ủng hộ cô năm xưa.
Trịnh Nhiễm nói: "Sau này, ta
cũng sẽ viết thư cho ngươi."
Thẩm An Ninh cười, nắm tay cô đung
đưa. Vừa rồi còn bộ dạng u sầu, giờ đã vô cùng rạng rỡ.
Ngày hôm sau, Thẩm An Ninh vào cung
kiến giá, mang theo một tấm bản đồ quân sự. Nàng xin chỉ thị cho lui các nội
thị cung nga, trải bản đồ ra, giẫm chân lên đô thành Bắc Khương nói: "Bệ
hạ, tâm nguyện của thần là san bằng nơi này."
Ánh mắt hoàng đế rơi xuống dưới chân
nàng, đôi mắt sáng rực lên. Tâm nguyện của nàng cũng chính là tâm nguyện của
hắn
Thẩm An Ninh chắp tay sau lưng, hăng hái nói:
"Thần ở Bắc Khương bảy năm, biết được chút nội sự. Ca Nạp Vương phi của
Bắc Khương có một vị công chúa rất được quốc chủ sủng ái, những năm qua dần nắm
quyền, dã tâm bừng bừng. Thần nghe nói sức khỏe quốc chủ không tốt, các phương
đều rục rịch, thần muốn trở về, nhân lúc tân đế chưa vững vị trí mà đánh cho
chúng một trận không kịp trở tay."
Giọng nói của nàng vang dội, khiến
hoàng đế máu nóng sục sôi. Nỗi nhục nhã mười hai năm trước bị Thẩm An Ninh khơi
lại, hắn làm sao mà không muốn rửa sạch tiền sỉ chứ.
Hoàng đế bước xuống khỏi ngai vàng,
nhìn tấm bản đồ trước mắt, ánh mắt hung dữ. Thẩm An Ninh nói: "Bất kể ai
kế vị, vị công chúa kia cũng sẽ không chịu yên, chắc chắn sẽ gây chuyện, nắm
bắt cơ hội này, triều ta có thể chiếm được thời cơ."
Hoàng đế im lặng, nhưng ánh mắt dán
chặt vào đô thành Bắc Khương. Là hoàng đế mà không giữ nổi cửa ải quốc gia cũng
là nỗi nhục của hắn, sau này sử sách ghi lại hậu thế sẽ coi thường hắn.
Nhưng nếu đánh cho Bắc Khương tan
tác, thế gian sẽ quên đi chuyện cũ. Lòng hoàng đế rộn ràng, ánh mắt chuyển sang
đôi mày anh khí của thiếu nữ, nàng vẫn kiêu ngạo phóng túng như vậy, nhưng lần
này nhìn thật thuận mắt. Sự phóng túng và nhiệt huyết của thiếu nữ chính là thứ
chiến trường cần.
Hoàng đế đứng trước bản đồ, nói chi
tiết ý định của mình cho Thẩm An Ninh nghe: "Trẫm sớm đã có ý này, Bắc
Khương ngông cuồng thật đáng hận, đề nghị của khanh, trẫm chuẩn tấu."
"Bệ hạ, ý của thần là âm thầm
hành động, đánh cho chúng không kịp trở tay."
Tiếng nói của thiếu nữ truyền ra
ngoài điện, Lương Đình Ngọc đứng ngoài cửa nghe thấy mà bật cười. Một Thẩm An
Ninh như vậy mới giống với lần đầu gặp mặt nhiều năm trước, nhìn thì ngoan
ngoãn nhưng trong xương tủy vẫn mang theo sát phạt, dám một mình chạy khỏi nhà
đi tìm phụ thân.
Lương Đình Ngọc quay đầu nhìn mặt
trời hôm nay, chói chang, nóng bỏng, khiến người ta không mở mắt nổi nhưng lại
không thể rời xa nó. Thẩm An Ninh chính là vầng mặt trời hiện giờ, nhìn thì
chói mắt nhưng sâu trong xương tủy vẫn là người giữ thành, canh giữ cửa ải quốc
gia cho triều ta.
Lương Đình Ngọc lặng lẽ đợi ở cửa,
không chỉ nàng mà còn có vài vị đại thần lục tục kéo đến, nghe nói Thẩm An Ninh
ở bên trong không khỏi ngạc nhiên.
"Thẩm tướng quân sao lại tới
đây?"
"Biên cảnh không yên sao?"
Mọi người bàn tán xôn xao, Lương
Đình Ngọc đột nhiên lên tiếng: "Nói xấu sau lưng nàng, không sợ nàng ra
ngoài đánh các ngươi sao?"
Ngoài điện im bặt, các đại thần vừa
rồi còn nói hăng say giờ im như thóc, mặt đỏ bừng. Lương Đình Ngọc mỉm cười dịu
dàng.
Thẩm An Ninh như đạp đúng thời điểm
mà bước ra, đi tới trước mặt mọi người, ánh mắt đảo qua một lượt rồi dừng lại
trên người Lương tướng: "Lương tướng đi lại được rồi sao?"
Mở mắt nói dối, Lương Đình Ngọc đang
ngồi xe lăn, nàng lại hỏi người ta có đi được không, rõ ràng là tìm mắng. Lương
Đình Ngọc lạnh lùng nhìn nàng: "Mắt tướng quân không dùng được à?"
"Dùng tốt mà, chỉ là cái xe lăn
này của ngài..." Thẩm An Ninh nhíu mày, "Sao vẫn chưa đi được đường
nhỉ."
Nàng cúi đầu nhìn cái xe lăn, đôi
môi đỏ mọng khẽ mím lại có chút không đành lòng. Lương Đình Ngọc để mặc nàng
nhìn, cũng không nhắc nàng rằng Trịnh Nhiễm cũng ở đó. Trịnh Nhiễm vừa tới đã
thấy kẻ không biết lo kia đang nhìn chằm chằm Lương tướng giữa thanh thiên bạch
nhật.
Hết chương 62.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét