Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 88

Chương 88: Xưng đế (1).

Quan số của quân đội chỉ có người cầm quân mới biết, đào đâu ra mười vạn đại quân, chẳng qua là dọa dẫm Minh Vương thôi.

Minh Vương không tìm thấy ngọc tỷ nên nổi trận lôi đình, tìm Thẩm phu nhân tới, ra lệnh cho cô đi khuyên hàng Thẩm An Ninh. Chỉ cần Thẩm An Ninh chịu hàng, cả Thẩm gia sẽ được hưởng vinh hoa phú quý.

Thẩm phu nhân gầy đi nhiều, mẹ chồng cô vừa mới qua đời, đến xác cũng không tìm thấy, sáng sớm ra cửa là không thấy về nữa.

Nghe lời Minh Vương, cô chẳng có phản ứng gì, nhưng Minh Vương lại nổi giận: "Thẩm phu nhân không bằng lòng sao?"

Thẩm phu nhân nói: "Ta là đích mẫu của Thẩm An Ninh chứ không phải mẫu thân ruột thịt, nàng sẽ không nghe ta đâu. Bệ hạ chắc không biết, Thẩm An Ninh từ nhỏ đã có xương phản nghịch, vốn chẳng được ta yêu thích. Ta ghét nàng thấu xương, nàng cũng không hiếu thảo, chính tay ta đã đưa nàng lên xe đi làm con tin ở Bắc Khương, nàng hận không thể giết ta."

Đích mẫu và thứ nữ trong hậu viện đa số là bằng mặt không bằng lòng, Thẩm An Ninh lại rời nhà từ nhỏ, tình nghĩa chẳng được bao nhiêu.

Minh Vương tức đến nhảy dựng, cái này không được cái kia không xong, phải làm sao đây?

Minh Vương nhìn Thẩm phu nhân, Thẩm phu nhân tiều tụy lợi hại, sắc mặt trắng bệch, nhìn người cũng lơ lửng, người như vậy không giống sống lâu.

"Cút!" Minh Vương thốt ra một chữ

Thẩm phu nhân thở phào, hoảng hốt rời cung.

Cô lo lắng bất an, Lương Đình Ngọc chậm rãi đi tới, hai người đúng lúc đụng nhau, Thẩm phu nhân sợ hãi, vội vàng hành lễ.

Lương Đình Ngọc híp mắt: “Thẩm phu nhân làm sao vào cung rồi.”

Thẩm phu nhân khẩn trương, nói: “Bệ hạ triệu ta.”

“Triệu phu nhân à.” Lương Đình Ngọc nói một cậu, sau đó nhìn cô, nói: "Thẩm phu nhân có phúc thật đấy, có một đứa con gái như Thẩm An Ninh, nếu nàng tự lập làm vua, ngươi chính là thái hậu rồi."

Thẩm gia đến nay con cháu thưa thớt, lão phu nhân chết thảm, thực sự không tính là "có phúc".

Thẩm phu nhân nhìn nàng một cái, cúi đầu thì đi.

Lương Đình Ngọc vểnh khóe môi, nhìn bóng người của Thẩm phu nhân, những người phụ nữ hậu viện chỉ biết xoay quanh đàn ông, khi đàn ông chết hết thì sẽ thành ra bộ dạng này.

Nàng không hiểu, đàn ông chết rồi một mình chẳng phải vui sướng hơn sao?

Mặc dù trong triều tuy có nữ quan, nhưng nữ tử không thể tự lập phủ riêng, chậc chậc, nghĩ đến đây, Lương Đình Ngọc lại thấy bất mãn, định bụng sau này phải sửa cái quy tắc bắt nạt người này mới được.

Nữ tử cũng là người, làm sao không thể tự lập phủ.

Phi.

Lương Đình Ngọc cảm thấy chính mình nghĩ nhiều rồi, nghiêng đầu nhìn đại điện tráng lệ, ngọc ấn đã đi đâu đây?

Lương Đình Ngọc cũng lười nghĩ xem nó đi đâu rồi, tân đế còn gấp hơn nàng, nàng chính là lười lãnh bổng lộc, tân đế mới là người không chế thiên hạ.

Nàng không đi gặp hoàng đế, tân đế không vui, còn phải nàng đến dỗ, phiền chết rồi.

Hoàng đế đăng cơ không thượng triều, chỉ mải tìm ngọc tỷ, tạo giả một cái là được, dầu gì chỉ là ngọc tỷ, hắn không nói, ai lại biết chứ.

Lương Đình Ngọc nhìn hoàng đế không nói nên lời, hắn ta định dùng đồ giả lừa thiên hạ, người thiên hạ sau khi biết, một người một ngụm nước bọt cũng dìm chết hắn.

Không cách từ chối được, Lương Đình Ngọc đành sai người đi khắc ngọc tỷ.

Nàng bận chết rồi, đem tấu sớ dâng lên cho hoàng đế. Tân hoàng đế giả vờ lật xem, nàng thở phào, quay đầu phái người đưa thư cho Thẩm An Ninh.

Hoàng đế muốn khắc ngọc tỷ giả, ngọc tỷ thật thật sự đi đâu rồi?

Ngọc tỷ thật đang nằm trước mặt Thẩm An Ninh. Nàng ngẩn người chốc lát, không dám tin nhìn thứ trước mặt, ai đã gửi nó tới?

Nàng chưa từng thấy ngọc tỷ, nhưng nhìn dấu triện, sau đó thử ấn xuống, rồi lấy thánh chỉ cũ ra so sánh, quả nhiên y hệt, ngay cả vết mẻ ở góc cũng giống hệt.

Thẩm An Ninh lo lắng, có ngọc tỷ rồi thì làm được gì?

Nàng u sầu, các tướng quân theo nàng mà đến vui mừng khôn xiết: "Tân đế bất từ, giết anh giết em đoạt ngôi, tướng quân chi bằng thay thế đi."

“Phải đó, tướng quân, ngài xem, chúng ta đều đã đến đây rồi, theo Thẩm gia nhiều năm, cũng để đám người chúng ta vào kinh xem thử.”

“Tướng quân, thiên thời địa lợi nhân hòa đều đứng về phía ngài, ngài còn do dự cái gì, ngài là nữ tử, làm một nữ đế, không gì không ổn. Huống hồ ngài đã lập nên công lao hiển hách, tân hoàng đế đối xử ngài như vậy. Nếu ngài còn theo, vậy tương lai của bọn ta phải làm sao?

“Tướng quân, ngài ngẩng đầu, nhìn chúng ta đi, chúng ta đều có gia đình có vợ con, theo ngài vượt ngàn dặm đánh đông dẹp bắc mà tới đây. Ngài không thể để chúng ta chết ở đất khách được.”

Nghe từng câu của bọn họ, Thẩm An Ninh không thể không thừa nhận, lúc này quay đầu, nàng chỉ còn con đường bị thanh toán mà thôi

Nàng giơ tay ra hiệu im lặng: "Đừng nói ra ngoài, đừng phô trương. Thông báo cho kinh thành rằng ngọc tỷ đang ở trong tay ta, Tiên đế trước khi lâm chung đã phái người ban tặng cho ta để giết Minh Vương, chấn chỉnh triều cương."

Các vị tướng quân mặt lộ vui vẻ, nhích đến cùng nhau nghĩ cách.

Nghĩ nửa ngày, dấu của ngọc tỷ tặng cho tân hoàng đế.

Tức điên rồi.

Chẳng trách tìm không được, bị Thẩm An Ninh tên loạn thần tặc tử này trộm đi rồi, tiên đế trước khi chết ban cho?

Phi, nghịch thần mặt dày.

Tân hoàng đế tức giận, đến bước đường này, chiêu hàng là không thể dùng rồi, hắn phái người đi mắng.

Đem Thẩm An Ninh là đứa con gái của vợ lẽ không ra gì từ đầu đến cuối mắng một trận, lời khó nghe gì cũng mắng, so ra thứ nữ không lên được mặt bàn lại trở thành lời dễ nghe nhất.

Thẩm An Ninh không quan tâm, nhưng cấp dưới của nàng thì tức nổ đom đóm mắt, xắn tay áo muốn xông lên đánh nhau

Thẩm An Ninh trái với bình thường bình tĩnh lại, mắng phải là nàng sao?

Nàng nghe tiếng rao bán bên ngoài, kêu gọi thuộc hạ qua, "Ba vạn kỵ binh ta đưa cho triều đình đang ở đâu?"

Ở trong hoàng thành.

Tiên đế băng hà, tân đế chiếm làm của riêng, nhưng binh nàng nuôi dĩ nhiên phải nghe lời nàng.

Phải người đi tiếp ứng, giết tân hoàng đế trước, rồi mở cổng thành, nàng muốn người của triều đình, cung cung kính kính đón nàng vào thành.

Không đánh nữa, cũng không chơi nữa.

Thuộc hạ vỗ bàn kêu hay, rõ ràng quên sạch dự định ban đầu, lập tức phái người đi tiếp ứng.

Thẩm An Ninh chơi ngọc tỷ trong tay, cùng lúc, trong cung cũng nhận được tin tức, nửa đêm hành động, thẳng tiến đại điện.

Tân đế chỉ tin quân từ đất phong của mình, chỉ vì đề phòng có kẻ nửa đêm ám sát, hắn không hề tin tưởng binh lính trong cung, quả nhiên thì xảy ra rồi.

Hai quân lao vào xâu xé, tín hiệu vừa phát ra, người ở ngoài thành lập tức tấn công, quyết một trận tử chiến không đường lui.

Cả kinh thành chìm trong khói lửa, tiếng hò reo đánh giết vang lên ở khắp các cửa thành.

Lương Đình Ngọc giật mình tỉnh giấc giữa đêm, vội vàng khoác áo vào cung. Vừa đến cổng cung, đập vào mắt bà là cảnh tượng thây chất đầy đường.

Quả nhiên, nàng là nuôi không thuần phục đám người kia. Chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi, binh lính này vẫn chỉ nghe lệnh của Thẩm An Ninh.

Lương Đình Ngọc dẫn theo phủ vệ, cưỡi ngựa xông vào cung. Đến trước quảng trường đại điện, xác người đã chất cao như núi.

Sự thay đổi quyền lực vốn dĩ luôn tàn khốc như vậy.

Nàng bước qua những xác người mà tiến về phía trước, chẳng một ai thèm đoái hoài đến nàng. Trong mắt kỵ binh Thẩm gia, nàng chỉ là kẻ nắm quyền tạm thời; một khi Thẩm An Ninh trở lại, nàng lập tức bị gạt sang một bên.

Nàng thở dài một tiếng, ngẩng đầu nhìn phía đông, sắc trời sắp sáng rồi.

Nàng nhớ đến lời trước khi tiên đế băng hà.

Tiên đế từng nói: "Minh Vương không phải hạng tốt lành gì, nhưng dẫu sao hắn cũng là con cháu hoàng thất, khanh hãy thay trẫm trông chừng hắn."

Lương Đình Ngọc thầm nghĩ, nàng không trông chừng nổi, một chút cũng không. Nhưng quả thực nàng đã có lỗi với tiên đế rồi.

Từ khi vào triều, nàng đã hầu hạ tiên đế, theo chân tiên đế, được ngài coi như tâm phúc. Vậy mà nàng đã làm được gì?

Người đời đều nói Lương Đình Ngọc nàng trung quân, trung thành với tiên đế, nhưng thực tế thì không.

Giữa "trung quân" và "bách tính", nàng chọn vế sau. Minh Vương đúng là hạng chẳng ra gì, nhưng vì hắn mang dòng máu hoàng tộc, nên dù biết hắn bất tài, hoàng đế vẫn cố chấp đẩy hắn lên ngôi vị. Một vị quân vương như thế, bảo nàng phải phò tá làm sao?

Lương Đình Ngọc bước tới một bước, đạp lên bậc thềm, nhìn khối đá chạm rồng ở chính giữa. Nàng nhắm mắt lại, cánh mũi thoang thoảng mùi máu tanh khiến người ta buồn nôn.

Phía sau đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa. Nàng ngoái đầu nhìn lại: Hô, cửa thành phá rồi. Thẩm An Ninh đang đạp lên xương trắng, phi ngựa lao tới.

Thiếu nữ năm ấy đã trưởng thành, vóc dáng vẫn thanh mảnh nhưng ngồi trên lưng ngựa trông thật hiên ngang, khí phách.

Nàng có dung mạo rất đẹp, không giống Thẩm phu nhân cũng chẳng giống Thẩm đại nhân. Nếu nhan sắc này được lớn lên ở kinh thành, hẳn sẽ rất hạnh phúc. Người đời đa phần yêu cái đẹp, thấy mỹ nhân thường sẽ bao dung hơn.

Thẩm An Ninh phi nước đại rồi xuống ngựa, chạy đến trước mặt Lương Đình Ngọc: "Lương tướng."

Gương mặt rạng rỡ thần thái ấy khác hẳn so với lần đầu gặp mặt. Lương Đình Ngọc như bậc tiền bối đưa tay xoa nhẹ gò má nàng. Lòng bàn tay dính lấy mùi máu tanh trên mặt Thẩm An Ninh, nhưng cảm giác lại chân thực đến thế.

Lương Đình Ngọc mỉm cười, dứt khoát thu tay lại, lùi sang một bên, không nói một lời.

Thẩm An Ninh hiểu ý nàng, đoán chừng ngọc tỷ cũng là do nàng gửi tới. Lúc này không phải lúc để nói lời cảm ơn, nàng phất tay, xông thẳng vào đại điện.

Minh Vương vừa đánh vừa lui vào trong điện. Thẩm An Ninh dẫn đầu đoàn quân, xông thẳng vào.

"Thẩm An Ninh, nghịch tặc!" Minh Vương ánh mắt hiểm độc, rút đao định xông tới nhưng lại sợ hãi lùi bước.

Thẩm An Ninh không đến mức chán ghét hoàng tộc, chỉ nói: "Ngươi viết chiếu thoái vị, ta sẽ không giết ngươi, ban cho ngươi làm Tiêu Dao Vương."

"Thoái vị?" Ánh mắt hiểm độc của Minh Vương khựng lại, "Thoái vị cho ai?"

"Đương nhiên là ta rồi." Thẩm An Ninh mỉm cười.

Minh Vương đại nộ, nhảy dựng lên: "Ngươi là nữ tử! Ngươi là nữ tử, sao có thể làm hoàng đế?"

"Nữ tử thì đã sao? Cả kinh thành này, cho đến tận phương bắc đều là của ta. Dưới vó ngựa của ta không phân nam nữ, chỉ luận thực lực." Thẩm An Ninh mặt không cảm xúc, "Nam hay nữ đều như nhau cả. Nam nhân có thể làm đế, tại sao ta lại không? Ta thu phục Bắc Cảnh, giết quốc chủ Bắc Khương, những việc ta làm còn nhiều hơn nam nhân các ngươi."

Minh Vương trấn tĩnh lại, chợt cao hứng nói: "Thẩm An Ninh, còn mẫu thân ngươi thì sao?"

Thẩm An Ninh mím môi: "Ngươi giết nàng, ta còn phải cảm ơn ngươi. Thẩm An Ninh ta đơn độc một mình, là đứa con bị họ Thẩm ruồng bỏ, cần mẫu thân để làm gì?"

Minh Vương vẫn chưa cam lòng: "Ta nghe nói, Thẩm phu nhân là thân mẫu của ngươi."

"Thì đã sao?" Thẩm An Ninh ngạo nghễ, gương mặt trắng trẻo hiện lên vẻ tàn nhẫn, "Ngươi bàn chuyện tình cảm mẫu tử với ta là sai lầm lớn rồi. Nàng chết, ta càng vui. Ta không thể tự tay giết nàng, ngươi giết rồi, ta còn phải đa tạ ngươi nữa kìa."

Niềm hân hoan trong lòng Minh Vương lại chìm xuống: "Ngươi... ngươi vậy mà trong mắt không cha không mẹ."

Thị vệ che chắn sau lưng Minh Vương, hai bên đang lúc giằng co thì có người đẩy Thẩm phu nhân và Thẩm An Nhàn vào.

Người thân luôn là điểm yếu.

Minh Vương từ đêm qua đã phái người bắt người Thẩm gia vào cung. Hắn không tin Thẩm An Ninh thực sự không màng đến mạng sống của họ.

Thẩm An Nhàn nhìn thấy Thẩm An Ninh, sợ hãi ôm lấy mẫu thân khóc rống lên. Thẩm An Ninh lạnh lùng nhìn họ, ngược lại nàng còn cười, thúc giục Minh Vương: "Giết họ đi."

Minh Vương suýt thì nhảy dựng lên vì tức, sao nàng ta lại cứng đầu khó bảo đến thế? Hắn tự trấn tĩnh lại, nói: "Ta không tin ngươi thật sự không quan tâm."

"Giết nghịch tặc!" Thẩm An Ninh phất tay, ngó lơ hai mẹ con Thẩm gia.

Thẩm An Nhàn sợ đến mức nhảy cẫng lên. Minh Vương nổi trận lôi đình, giật lấy đao của thị vệ lao về phía hai mẹ con.

Thẩm phu nhân đột ngột đẩy con gái trong lòng về phía Thẩm An Ninh, còn bản thân thì lao thẳng vào mũi đao của Minh Vương. Thẩm An Ninh phản ứng cực nhanh, lách người lao tới, một tay nắm chặt lấy tay Thẩm An Nhàn, che chắn nàng ở sau lưng.

Hết chương 88.




Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45