Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 86
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 86: Trộm.
Gần kinh thành núi non trùng
điệp, thế núi liên miên, cũng nhiều chùa chiền. Cả nhóm người ẩn mình giữa rừng
núi. Núi rừng kinh thành khác với phương bắc, chớm thu lá cây xanh mướt, dã thú
cũng nhiều, săn bắn bồi bổ nên nhất thời không thiếu lương thực.
Tuy nhiên có người âm thầm ném
lương thực vào trong núi, cứ từng xe từng xe một, ném xong là đi ngay. Vì có khách
hành hương qua lại nên nhất thời không ai phát hiện ra.
Trịnh Nhiễm và Thẩm An Ninh đi
dạo trong núi, hướng về phía ngôi chùa.
Đứng trước đại điện, hương trầm
thoang thoảng, Thẩm An Ninh khinh khỉnh nhìn tượng Bồ Tát trong điện. Vừa mới
nhìn một cái, Trịnh Nhiễm đã che mắt nàng lại, thấp giọng nói: "Không được
vô lễ với Bồ Tát."
Thẩm An Ninh nắm tay cô, cúi đầu
hôn lên mu bàn tay cô. Trịnh Nhiễm bị hành động này làm cho giật mình vội thu
tay lại, mặt đỏ tai hồng: "Không được vô lễ."
"Không được vô lễ với Bồ
Tát, nhưng không nói là không được vô lễ với ngươi." Thẩm An Ninh nhướng
mày, thần sắc mang vẻ rạng rỡ của thiếu niên.
Trịnh Nhiễm không thèm để ý đến
nàng, định vào trong bái một cái, không ngờ Thẩm An Ninh không cho cô đi:
"Bái cái gì chứ, bái ta này. Ngươi muốn gì ta cũng đi làm cho ngươi, còn
linh hơn cả Bồ Tát."
Thẩm An Ninh kéo Trịnh Nhiễm đi
mất.
Hai người đi dạo trong chùa một
lát, khách hành hương không nhiều, chỉ lưa thưa vài người.
Trở về giữa núi, nước suối mát
lạnh, Trịnh Nhiễm muốn đi tắm, nhìn sang Thẩm An Ninh: "Ngươi canh cho
ta."
"Canh cái gì, để ta xách
nước về cho ngươi tắm, ở đây lạnh lắm." Thẩm An Ninh cúi người, đưa tay
thử nước, hơi lạnh. Nàng đứng dậy không cho Trịnh Nhiễm xuống nước: "Nghe
ta đi, ta xách nước cho ngươi, đun nước cho ngươi."
"Không có bồn tắm."
Trịnh Nhiễm thở dài, nếu có thì cũng chẳng đến mức phải ra đây tắm.
Thẩm An Ninh suy nghĩ một chút
rồi bảo: "Để ta nghĩ cách."
Nàng nhìn về phía ngọn núi, đi
tới nắm tay Trịnh Nhiễm đi về.
Trịnh Nhiễm yêu sạch sẽ, đi theo
Thẩm An Ninh đã nhiều ngày không được tắm rửa rồi. Cô ngoái đầu nhìn dòng suối
sạch sẽ, than thở một tiếng rồi rời đi cùng Thẩm An Ninh.
Thẩm An Ninh đưa người về doanh
trại, sau đó gọi Sơ Văn, hai người cùng leo tường vào chùa.
Sơ Văn khom người đi theo sau
nàng, không hiểu hành động này của nàng: "Tướng quân, chúng ta tới đây làm
gì?"
"Trộm đồ." Thẩm An Ninh
nấp ở góc tường, nhìn về phía phòng khách.
Trong chùa có phòng khách cho
khách hành hương ở tạm, bên trong chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, chăn đệm, giường đều
rất sạch sẽ.
Thẩm An Ninh ngồi xổm xuống, nhìn
người hầu dọn dẹp phòng khách rời đi, ra hiệu cho Sơ Văn lên trước: "Ngươi
canh chừng, ta vào trong xem sao."
Sơ Văn thắc mắc: "Ngài định
trộm gì?"
Thẩm An Ninh đáp: "Bồn
tắm."
Sơ Văn: "..."
Trộm chăn thì còn hiểu được, trộm
đồ ăn cũng được, dù sao trong núi không có nhiều đồ ăn, chứ ai đời lại đi trộm
bồn tắm cơ chứ.
Nàng lấy tay ướm thử: "Tướng
quân, cái thứ to đùng thế kia, khó trộm lắm."
Thẩm An Ninh không thèm để ý đến
nàng, tự mình nhảy vào phòng, lần mò một hồi thấy cái bồn tắm, vác lên vai chạy
biến.
Sức lực của Thẩm An Ninh kinh
người, vung kiếm chém đầu tướng địch còn chẳng nhằm nhò gì, vác bồn tắm thì có
khó gì đâu. Nàng lén lút chạy đi, chạy ra khỏi sân khách là được. Dù sao khách
hành hương đông như vậy, nàng vác bồn tắm tuy hơi gây chú ý nhưng cũng chẳng ai
biết là làm gì.
Bồn tắm không đáng giá, người
trong chùa thấy cũng chẳng sao, Thẩm An Ninh thuận lợi ra khỏi chùa.
Suốt dọc đường xuống núi, nàng
một mạch vác đến trước dòng suối, quẳng xuống đó, cọ rửa từ trong ra ngoài một
lượt, đảm bảo rất sạch sẽ rồi mới lệnh cho Sơ Văn vác về.
Khóe miệng Sơ Văn giật giật. Nàng
đi theo tướng quân làm mấy chuyện lén lút cũng không ít, nhưng trộm bồn tắm thì
đúng là lần đầu tiên.
Hai người lén lút trở về, Sơ Văn
cảm thấy mình chẳng còn mặt mũi nào nhìn ai, vèo một cái chạy vào lều trại, vứt
bồn tắm xuống rồi chạy mất hút.
Trịnh Nhiễm đang thu dọn quần áo.
Thẩm An Ninh lơ là, nên mấy việc như dọn dẹp quần áo đều do cô làm. Cô đang xếp
đống đồ đã phơi khô thì một cái bồn tắm từ trên trời rơi xuống, cô còn chưa kịp
thấy bóng dáng đối phương đâu.
Thẩm An Ninh theo sau đi tới, đi
quanh bồn tắm một vòng, hớn hở bảo cô: "Ta mang về rồi đây, cọ rửa mấy lần
rồi, chắc chắn sạch sẽ."
Trịnh Nhiễm cúi đầu nhìn cái bồn
tắm mới tinh, lòng không biết là tư vị gì, mặt hơi đỏ lên, tò mò hỏi: "Ở
đâu ra thế?"
Thẩm An Ninh cười ngây ngô:
"Trộm ở phòng khách trong chùa đấy."
Trịnh Nhiễm: "..."
Đại tướng quân đường đường chính
chính mà đi vào chùa người ta trộm đồ, lại còn là món đồ to xác thế này, không
sợ mất mặt sao.
Thẩm An Ninh sờ sờ bồn tắm rồi
nhìn Trịnh Nhiễm: "Ta dặn người đun nước rồi, ngươi chuẩn bị đi, chắc chắn
để ngươi được tắm nước nóng, ta canh cho ngươi."
Trịnh Nhiễm dở khóc dở cười:
"Chỉ là tiện miệng nói thôi mà, không tắm cũng không sao."
"Vẫn phải tắm chứ."
Thẩm An Ninh nói một câu, vẻ mặt nghiêm túc, sau đó nhìn Trịnh Nhiễm cười khờ
khạo: "Vậy ngươi chuẩn bị đi."
Nói xong nàng liền đi ngay, đi
trông nồi nước nóng. Trịnh Nhiễm thích sạch sẽ, nàng phải trông nước thật kỹ,
vạn nhất làm bẩn thì sao.
Thẩm An Ninh canh chừng nồi nước,
rồi tự mình xách từng thùng một vào phòng, đổ vào bồn tắm, không quên dặn dò:
"Nước nguội thì gọi ta, ta thêm cho."
Nàng xoay người đi ra ngoài.
Trịnh Nhiễm thở phào, thử nước
nóng thấy không bỏng, cô nhanh chóng cởi y phục bước vào bồn tắm rửa.
Nhiều ngày không tắm nên đương
nhiên là tắm hơi lâu một chút. Thẩm An Ninh đợi ở ngoài một lát, không nghe
thấy động tĩnh gì, ghé đầu vào nhìn một cái: "Có cần thêm nước nóng
không?"
Bên trong hơi nước mờ ảo, Trịnh
Nhiễm đang ngồi trong nước, nghe tiếng thì nhìn ra ngoài. Đối diện chỉ ló vào
một cái đầu, mặt rạng rỡ nụ cười, trông vô cùng đáng yêu.
"Ngươi muốn tắm không?"
Trịnh Nhiễm hỏi.
Thẩm An Ninh rất biết điều:
"Ngươi tắm trước đi, ngươi tắm xong ta tắm sau, nước còn nhiều lắm."
"Không cần thêm đâu, ta xong
rồi đây." Trịnh Nhiễm đáp một tiếng.
Thẩm An Ninh liền đi ra, tránh để
hơi lạnh bên ngoài lùa vào trong.
Thẩm An Ninh lại xách thêm hai thùng
nước. Trịnh Nhiễm bên trong bảo đã xong, nàng xách nước vào, đổ thêm hai thùng,
nhìn về phía Trịnh Nhiễm.
Trịnh Nhiễm đang quay lưng về
phía nàng, mái tóc dài xõa tung, đen nhánh óng ả, bóng lưng uyển chuyển.
"Ta tắm đây." Thẩm An
Ninh nhắc một tiếng.
"Tõm" một cái, Thẩm An
Ninh nhảy vào trong nước, thở hắt ra một hơi sảng khoái. Trịnh Nhiễm bên trong
nhắc nàng: "Phải gội đầu đấy."
"Biết rồi mà." Thẩm An
Ninh gác cằm lên thành bồn tắm, dán mắt vào bóng hình xinh đẹp kia.
Một bộ đơn y thanh lệ thoát tục,
Thẩm An Ninh nhìn đến ngẩn ngơ.
Trịnh Nhiễm lau tóc ướt, tính
toán thời gian, nàng lau khô rồi Thẩm An Ninh cũng gội đầu xong, cô có thể sang
giúp một tay.
Cô đã đánh giá thấp tốc độ của
Thẩm An Ninh. Đợi cô lau khô thì Thẩm An Ninh cũng đã gội đầu xong, mặc trung y
đứng bên cạnh bồn tắm.
"Ngươi qua đây, lát nữa hãy
dọn." Trịnh Nhiễm vẫy nàng qua.
Thẩm An Ninh gọi Sơ Văn một
tiếng, bảo nàng vào dọn dẹp. Nàng mới không thèm dọn, tắm xong rồi bồn tắm bẩn
thì cứ mặc kệ nó.
Sơ Văn vén màn lều đi vào, Thẩm
An Ninh bảo nàng: "Ngươi mang bồn tắm trả lại đi."
Sơ Văn: "..."
"Trả lại làm gì chứ?"
Sơ Văn kháng cự, nàng không muốn vác cái thứ này trèo đèo lội suối đâu, vạn
nhất bị phát hiện thì đời này nàng còn biết giấu mặt vào đâu.
Thẩm An Ninh giải thích: "Dĩ
nhiên là phải trả lại rồi, mượn dùng chút thôi mà. Vậy sáng mai ngươi mang trả,
nếu ngươi muốn tắm thì tắm xong rồi mang trả."
Sơ Văn cảm thấy cuộc đời thật bế
tắc.
Trịnh Nhiễm gọi Thẩm An Ninh qua
ngồi xuống, cô lau mái tóc ướt cho nàng.
Sơ Văn dọn dẹp xong liền đi ra
ngoài.
Trịnh Nhiễm nhìn người trước mặt
đang ngoan ngoãn ngồi đó, mái tóc dài nằm trong tay cô. Thật khó tưởng tượng
mùa hè năm ngoái nàng vẫn còn là một vị tiểu tướng quân tính tình nóng nảy.
Thẩm An Ninh hiếm khi nổi nóng
nữa, nàng đã học được cách nhẫn nhịn, biết thu mình.
Trịnh Nhiễm hạ mắt, trong lòng
thấy an ủi, không kìm được sờ sờ má nàng.
Đang lau tóc tử tế, đột nhiên lại
đổi sang vuốt má. Thẩm An Ninh theo bản năng nhìn cô, ánh mắt run rẩy. Trịnh
Nhiễm cười, Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi cười gì thế?"
"Cười vì ngươi ngoan thế
này." Trịnh Nhiễm giải thích, "Ngươi xem ngươi kìa, ngồi yên lặng
trước mặt ta thế này, giống như một đứa trẻ ngoan ngoãn vậy."
Thẩm An Ninh không vui: "Ta
mười chín tuổi rồi, không phải trẻ con. Ngươi chỉ lớn hơn ta hai tuổi thôi, sao
cứ dùng giọng điệu bậc bề trên nói chuyện với trẻ con thế."
"Nhưng ta nhìn ngươi cứ thấy
ngươi vẫn là hình dáng năm sáu tuổi ấy, nghịch ngợm đáng yêu mà lại lương
thiện." Trịnh Nhiễm bỗng chốc thẫn thờ. Lúc nàng yên lặng không giống vị tướng
chinh chiến sa trường, luôn khiến cô nhớ tới tiểu An Ninh đáng yêu năm xưa.
Tiểu An Ninh không xấu, nàng biết
cứu người, liều mạng cứu người, sao có thể xấu được chứ? Nàng chín chắn sớm,
biết rõ thiện ác, biết ai tốt với mình thì mình tốt lại với người đó, lòng
người đổi lấy lòng người, đó là đạo lý muôn đời không đổi.
Trịnh Nhiễm những năm qua cũng
từng nghĩ đến Thẩm An Ninh, muốn báo ân, muốn đối xử tốt với nàng, nhưng cả
ngày bận rộn việc nọ việc kia, chỉ có đêm xuống mới có thời gian nghĩ ngợi đôi chút.
Nay người đã ở ngay trước mắt, cô
lại thấy như đang mơ.
Một giấc mơ hoang đường.
Thẩm An Ninh không khỏi buồn
cười: "Ai cũng bảo ta xấu xa, sao ngươi lại bảo ta lương thiện?"
"Trẻ con nghịch ngợm cũng có
thể gọi là 'xấu', nhưng cái 'xấu' này không có ác ý, mà mang ý nghĩa thông
minh." Trịnh Nhiễm giải thích với nàng, "Câu nói 'Sao ngươi lại xấu
thế' lúc ở trên giường có mang ác ý không?"
Thẩm An Ninh nghe thấy ba chữ
"ở trên giường", ánh mắt biến đổi, đưa tay ôm lấy Trịnh Nhiễm, để cô
ngồi lên người mình.
Hai người dán sát vào nhau, khăng
khít không rời. Thẩm An Ninh nắm tay cô, cúi đầu hôn lên: "Ngươi nói gì
cũng đúng."
"Ngươi đang dỗ dành ta đấy
sao?" Trịnh Nhiễm nhận ra "ý tốt" của nàng, nói năng ngọt xớt
thế này chắc chắn là chẳng có chuyện gì tốt lành.
Thẩm An Ninh đưa tay ra trước mặt
Trịnh Nhiễm: "Ngươi ngửi thử xem, trên người ta sạch sẽ rồi, còn có mùi
thơm nữa đấy."
Không giống trước đây bẩn thỉu,
giờ thực sự rất sạch sẽ, sẽ không mạo phạm thần nữ.
Trịnh Nhiễm thực sự ngửi thử, gật
đầu tán đồng: "Quả thực rất thơm."
"Thật không?"
"Thật."
"Bé Ngoan, ta đói rồi."
Thẩm An Ninh nhíu mày, lời nói
không đúng rồi, sao lại lèo lái sang chuyện ăn uống thế này. Nàng hơi không
vui, nhưng vẫn bình tĩnh nói: "Để ta đi tìm đồ ăn cho ngươi."
"Vậy ngươi đi đi, ta đợi
ngươi về." Trịnh Nhiễm vỗ vỗ mu bàn tay nàng, "Ta muốn ăn thịt."
Suốt dọc đường phi nước đại, ngày
nào cũng ăn lương khô, đã lâu không thấy chút hơi thịt nào rồi.
Thẩm An Ninh không cam lòng:
"Ta vừa mới tắm rửa sạch sẽ xong, đi tìm thịt về là người lại bẩn
mất."
Nàng mặc cả với Trịnh Nhiễm:
"Hay là chúng ta chơi xong rồi hãy ăn."
"Không được, ta đói rồi,
không có sức." Trịnh Nhiễm không đồng ý, giả vờ giận dỗi nhìn nàng:
"Ngươi không cho ta ăn no đã muốn bắt nạt ta."
Thẩm An Ninh chột dạ, mím môi,
ghé sát vào hôn lên khóe môi Trịnh Nhiễm: "Vậy ngươi ăn ta đi, ta cho
ngươi cắn một cái."
Nói xong, nàng đưa cánh tay mình
ra trước miệng cô: "Ngươi cắn một cái đi, coi như là ăn thịt vậy."
Trịnh Nhiễm gạt tay nàng ra:
"Không có thịt ăn thì bánh đâu, mì đâu?"
"Thật là phiền phức
mà." Thẩm An Ninh lầm bầm một câu, xoay người đi lục lọi trong hành lý. Họ
có mua lương khô trên đường, đủ ăn trong một khoảng thời gian.
Có điều để lâu rồi, bánh khô và
cứng, cắn cũng không nổi.
Thẩm An Ninh tìm thấy bánh, cắn
thử một miếng thấy đau cả răng, nàng cũng chẳng còn mặt mũi nào đưa cho Trịnh
Nhiễm ăn, bảo: "Ta vẫn là đi tìm thịt cho ngươi thì hơn."
Trịnh Nhiễm cười đến mức ngả
nghiêng trên giường.
Hết chương 86.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét