Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 81
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 81: Điên giết.
Những người ra ngoài lấy
lương khô đã trở về, đưa vào hai chiếc bánh và nước, số còn lại đều đem chia
cho mọi người.
Đã nhiều ngày họ không
được ăn lương khô, lại không dám vào thành tìm đồ ăn, ở đây bữa no bữa đói, hôm
nay mới được ăn chút gì đó ngon miệng.
Bánh làm từ bột mì, có
thêm cả mật ong, cắn một miếng thấy vị ngọt lan tỏa. Thẩm An Ninh sau khi khóc
một trận, trút bỏ được cảm xúc, cả người tinh thần hơn hẳn.
Bí mật đó, nàng đã chôn
giấu trong lòng suốt năm năm, không dám nói cũng không dám quên, lúc nào cũng
canh cánh nghĩ về nó.
Thời gian trôi qua, bí
mật ấy đè nén nơi lồng ngực khiến nàng bất an khôn nguôi, bệnh tình dần trầm
trọng hơn, hình thành nên hai loại tính cách.
Trịnh Nhiễm nhìn chiếc
bánh trắng trẻo trên tay, thầm nghĩ, bệnh của nàng không hẳn là quá nặng, ít
nhất hai nhân cách chia tách không quá rạch ròi.
"Kẻ điên nhỏ"
thông minh, xảo quyệt, nhưng không tùy tiện giết người; tuy khát máu điên
cuồng, miệng lưỡi không khoan nhượng, nhưng nàng giống như một đứa trẻ hư, lúc
nổi giận chỉ là đang phát tiết tính khí mà thôi.
"Kẻ ngốc" thì
lại giống như một đứa trẻ sáu tuổi, cần người dẫn đường, ngày thường không biết
tự quyết định, chịu uất ức cũng không nói năng gì, giống như một đứa trẻ không
ai cần, chịu hết mọi ánh nhìn ghẻ lạnh, cô độc cầu sinh.
Trịnh Nhiễm quay đầu
nhìn nàng, thấy nàng đã ăn xong liền đưa chiếc bánh của mình qua.
"Ta không ăn, ngươi
tự giữ lấy đi." Thẩm An Ninh từ chối, "Ở đây không có đồ ăn, ăn bữa
này lo bữa sau, khi nào ngươi đói thì ăn."
Nhưng Trịnh Nhiễm lại
nói: "Ngươi ăn đi, ngày mai ta vào thành, sẽ làm đồ ăn ngon gửi tới cho
ngươi."
"Đừng quay về
nữa." Thẩm An Ninh hoảng hốt trong giây lát, "Nghe ta đi, nơi đó quá
nguy hiểm. Trên thuốc của ngươi có độc, bọn chúng phát hiện ra sẽ tìm ngươi
tính sổ, nhịn đói vài bữa không chết được đâu."
Trịnh Nhiễm đưa bánh tới
trước mặt nàng: "Ăn đi, rồi ta sẽ không đi nữa."
Thẩm An Ninh nhìn cô một
lúc lâu, ánh mắt sâu thẳm. Cô bật cười: "Chỉ là một chiếc bánh thôi mà,
sao ngươi lại nhìn ta bằng ánh mắt đó."
Thẩm An Ninh lắc đầu,
nói: "Đây không phải là một chiếc bánh, đây là một mạng người."
Sắc mặt Trịnh Nhiễm cũng
thay đổi theo. Thẩm An Ninh nhận lấy bánh, dùng một mảnh vải sạch bọc lại, nói:
"Đợi khi nào ngươi đói, ta sẽ đưa cho ngươi."
Những người từng trải
qua cơn đói đều hiểu rằng, một chiếc bánh có thể cứu được một mạng người.
Ban đêm, hai người dựa
vào nhau. Phương bắc rất lạnh, về đêm lại càng lạnh hơn. Trong sơn động có đống
lửa, tựa vào nhau sưởi ấm sẽ thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Trịnh Nhiễm kể cho nàng
nghe chuyện đến Nguyệt Thành, ba con sói nằm cạnh đống lửa, híp mắt ngủ say.
Thẩm An Ninh không khỏi
kinh thán: "Gan của ngươi thật sự quá lớn."
Một mình dám xông pha trong
địa phận đế quốc, thậm chí còn dám mở tiệm thuốc để hạ độc người ta. Phải thừa
nhận rằng, lòng can đảm của Trịnh Nhiễm không phải người thường nào cũng so bì
được.
Trịnh Nhiễm mỉm cười,
nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng như nước: "Đi theo ngươi, gan tự nhiên
phải lớn rồi."
Thẩm An Ninh cười bẽn
lẽn. Trịnh Nhiễm nói: "Ngủ đi."
Ngày mai còn có việc
phải làm.
Có lửa, sơn động sẽ
không quá lạnh lẽo. Nửa đêm Trịnh Nhiễm thức dậy thêm củi, người bên cạnh đang
ngủ rất say, gò má gầy gò. Cô biết Thẩm An Ninh đang tiêu hao sinh mệnh, cũng
biết nàng không thể có được tuổi thọ như người bình thường.
Trịnh Nhiễm cúi người,
khẽ chạm môi lên khóe miệng nàng. Thẩm An Ninh mở mắt nhìn cô, sau đó đưa tay
ôm lấy: "Ngủ thôi."
Thẩm An Ninh đang ngái
ngủ, vừa nhắm mắt đã chìm vào giấc nồng.
Sáng sớm không có gì ăn.
Thẩm An Ninh hâm nóng chiếc bánh, đưa cho Trịnh Nhiễm rồi nói: "Ngươi đừng
chạy lung tung, ta ra ngoài xem xét tình hình."
Nói xong nàng liền chạy
biến đi. Trịnh Nhiễm nhìn chiếc bánh trong tay, không nhịn được mà mỉm cười:
không ăn thì thôi, việc gì phải vội vàng bỏ chạy như thế.
Thẩm An Ninh đi tìm
thuộc hạ để chuẩn bị công thành. Nàng ở đây để nghe ngóng tin tức, các đội phía
sau đang ẩn nấp ở nơi khác. Tin tức được truyền xuống, ấn định giờ tý ngày kia
sẽ tấn công.
Bố trí trùng trùng điệp
điệp, nói đến khô cả họng, khi Thẩm An Ninh quay lại sơn động, Trịnh Nhiễm đang
vá quần áo. Nàng nhìn qua một cái rồi ngồi xuống bên cạnh.
Trịnh Nhiễm liếc nhìn
nàng: "Đói rồi sao?"
Thẩm An Ninh lắc đầu.
Trịnh Nhiễm cười nói: "Vậy thì cứ nhịn đói đi." Vì cô đã ăn hết phần
của mình rồi.
Thẩm An Ninh cười có
chút ngại ngùng. Trịnh Nhiễm biết nàng xấu hổ nên không trêu nữa, chỉ nói:
"Lên núi xem có dược liệu gì không. Ta hái một ít rồi sẽ quay về."
"Chẳng phải đã bảo
là không đi sao?"
"Tối nay ta về, mai
lại đến. Ta mang dược liệu về, bọn chúng sẽ lấy đi nhưng sẽ không làm hại ta,
ta vẫn còn giá trị lợi dụng với chúng. Sau khi đến vào ngày mai, ta sẽ không đi
nữa."
Thẩm An Ninh định khuyên
ngăn, nhưng Trịnh Nhiễm đã đứng dậy: "Nếu ta chẳng làm gì cả, việc gì phải
đi theo đây? Lúc này không phải lúc để vướng bận chuyện tình cảm, Thẩm An
Ninh."
Thẩm An Ninh ủ rũ cúi
đầu. Trịnh Nhiễm xoa đầu nàng: "Đi thôi."
Cô đã nói đi, Thẩm An
Ninh đành uể oải đi theo: "Ta cũng qua đó, ngày mai quay lại."
"Ngươi..."
Trịnh Nhiễm thở dài, "Ngươi theo ta làm gì, ngươi vào thành bằng cách
nào?"
"Ta trốn dưới gầm
xe." Thẩm An Ninh trả lời đầy lý lẽ.
Trịnh Nhiễm đành để mặc
nàng. Một mình nàng ở lại đây sẽ phải nhịn đói cả ngày, thà vào thành còn hơn.
Cỏ dại trên núi đã bị ăn
hết, nhưng độc thảo thì vẫn còn, dù không phải loại nào cũng kịch độc. Mang về
phơi khô vẫn có thể dùng làm thuốc.
Trịnh Nhiễm hái một ít
để vào trong xe ngựa, đàn sói vẫn lẳng lặng theo sau.
Lúc vào thành, binh lính
kéo đến, nói tiếng Bắc Khương rồi thô bạo cướp lấy dược liệu. Trịnh Nhiễm giả
vờ tức giận tranh lý với chúng, sau đó bị đuổi đi.
Về đến tiệm, thám tử bên
trong đã rời đi.
Trịnh Nhiễm không quan
tâm, vội vàng đi nấu cơm. Thẩm An Ninh đi theo nàng, ngó nghiêng khắp nơi. Thấy
Trịnh Nhiễm ngồi trước bệ bếp nhóm lửa, nàng tò mò hỏi: "Ngươi học cái này
từ bao giờ thế?"
"Cũng mới học
thôi." Trịnh Nhiễm thành thật, "Sống một mình thì phải biết nấu ăn,
nếu không sẽ chết đói. Chiếc bánh hôm qua cũng là ta làm, có cho thêm chút
mật."
Mật đó là cô dùng dược
liệu đổi với thương nhân, không có nhiều, chỉ được một chút xíu.
Thẩm An Ninh thích ăn
ngọt, lỡ như gặp lại, cô muốn dành cho nàng. Cô làm bánh thịt, thêm ít điểm tâm
và nấu cả mì.
Hai người ngồi xuống
dùng bữa no nê. Ánh mắt Thẩm An Ninh sáng rỡ lên. Ăn xong trời đã tối mịt, nàng
đi dạo quanh để xem cách bố trí phòng thủ trong thành.
Nếu dùng vũ lực tấn
công, việc chiếm thành dễ như lấy đồ trong túi, nhưng nàng không muốn. Đó là
những binh sĩ nàng nuôi dưỡng, nàng không nỡ để họ hy sinh vô ích.
Dạo quanh một vòng,
trong lòng nàng đã có chủ ý. Khi quay về, Trịnh Nhiễm đã đi nghỉ, nàng leo lên
giường, tựa sát vào Trịnh Nhiễm.
Trịnh Nhiễm mơ màng tỉnh
giấc, xoay người ôm lấy nàng rồi ngủ tiếp.
Thẩm An Ninh không ngủ
được, nàng mải suy tính việc công thành, mãi đến tận lúc tảng sáng mới chợp
mắt.
Trịnh Nhiễm dậy trước.
Thẩm An Ninh nắm lấy vạt áo cô, cô nhẹ nhàng gỡ ra. Thẩm An Ninh liếc nhìn cô
một cái rồi nhắm mắt lại. Trịnh Nhiễm thấy lạ, nói: "Ngươi hôm nay thật
yên phận."
Ngày trước bám cô không
rời, một đêm cũng không nỡ bỏ qua, lần này gặp lại, chẳng lẽ nàng không rung
động chút nào sao?
Trịnh Nhiễm thắc mắc,
còn Thẩm An Ninh thì đang ngủ khì khì, rõ ràng là rất mệt. Cô có chút không cam
lòng, ghé sát lại hôn lên lông mày và mắt của Thẩm An Ninh.
Thẩm An Ninh đang ngủ
ngon, hơi thở nóng hổi hun nóng làn da, nàng không mở mắt nhưng đưa tay ôm lấy
Trịnh Nhiễm. Nhưng như chợt nhớ ra điều gì, nàng kịp thời buông tay, người cũng
đã tỉnh hẳn.
"Sao thế?"
Trịnh Nhiễm ngạc nhiên vì nàng lại buông tay ra.
Thẩm An Ninh ngồi dậy,
nhìn cô nghiêm túc, sau đó lại cúi đầu, có vẻ hơi lúng túng. Trịnh Nhiễm cúi
người, chạm trán mình vào trán nàng, thắc mắc: "Có chuyện gì vậy?" Cô
cảm thấy Thẩm An Ninh đang có tâm sự.
Thẩm An Ninh bị cô ép
đến không còn cách nào khác, đành phải nói một câu: "Chưa tắm, bẩn
lắm."
Trịnh Nhiễm cứ ngỡ có
chuyện gì đại sự, đợi nửa ngày lại nghe được câu này, không nhịn được mà bật
cười. Cô đứng thẳng dậy, liếc nhìn nàng một cái đầy tình tứ rồi quay người đi
ra ngoài.
Cô đi rồi, Thẩm An Ninh
nhìn theo mà lòng ngứa ngáy khó nhịn, hừ một tiếng rồi không cam lòng nằm xuống
tiếp.
Ban ngày không tiện đi
lại, nàng cứ nằm lì trong nhà. Trịnh Nhiễm đi thu dọn một hồi, hai người ăn no
rồi mới chuẩn bị lên đường.
Đúng lúc họ chuẩn bị
xong xuôi thì đột nhiên có người đến công thành. Hai người nhìn nhau, Thẩm An
Ninh đưa Trịnh Nhiễm vào nhà, còn mình ra ngoài xem xét.
Trịnh Nhiễm rốt cuộc vẫn
lo sợ, đưa tay kéo nàng lại. Thẩm An Ninh quay đầu nhìn cô nói: "Ta chỉ đi
xem thôi, không liên quan đến chúng ta, ta sẽ không nhúng tay vào. Ta nghi là
các nước nhỏ khác đến cướp đồ, mùa đông khó khăn mà. Ngươi đem gạo thóc giấu kỹ
đi."
Nói đến đây, nàng dừng
lại không đi nữa, không thể để Trịnh Nhiễm một mình đối mặt với đám phỉ khấu.
Nàng nói: "Chúng ta cùng đi giấu, ta canh cửa, ngươi ở bên trong, nghe rõ
chưa?"
Trịnh Nhiễm thở phào,
nắm tay nàng cùng đi dọn đồ, sau đó Trịnh Nhiễm trốn vào bên trong.
Nước nhỏ đến cướp không
phải để chiếm thành mà là để tìm đồ ăn. Ba mươi sáu nước phương bắc, Bắc Khương
đứng đầu và là nước lớn nhất, vốn không ai dám quấy nhiễu. Nhưng lần này hàng
ngàn xác chết quân Bắc Khương phơi ra ngoài Nguyệt Thành cho thấy Bắc Khương đã
bại, các nước nhỏ khác bắt đầu rục rịch.
Thẩm An Ninh ôm kiếm
ngồi trên bậc thềm. Đợi đến khi trời tối, một nhóm người lẻn vào. Thẩm An Ninh
đứng dậy, đối phương nhìn thấy một cô nương xinh đẹp thì mắt sáng rực lên.
Thẩm An Ninh đột nhiên
nở nụ cười, hiểu rõ bản tính của bọn chúng, nàng vẫy vẫy tay rồi tuốt kiếm xông
lên.
Một kiếm một mạng, rất
nhanh đã giải quyết xong.
Cuộc chém giết nổ ra,
những kẻ khác cũng kéo đến. Thẩm An Ninh không hề sợ hãi, thậm chí còn có vẻ
hưng phấn. Trong bóng đêm, nàng di chuyển nhanh nhẹn như ban ngày, chẳng mấy
chốc đám phỉ khấu đã ngã gục hết.
Nàng cúi đầu, tỉ mỉ lau
kiếm. Dáng hình cô độc nhưng khí thế sắc lẹm không gì cản nổi. Vừa lau sạch
kiếm thì thêm nhiều phỉ khấu khác lại kéo đến.
Bọn chúng rất đoàn kết,
cướp được đồ của dân lành là muốn chạy, nhưng gặp phải kẻ cứng cựa thì sẽ ùa
lên tấn công.
Nhưng chúng đã đụng phải
tấm sắt rồi. Thẩm An Ninh không phải kẻ dễ bắt nạt, đến bao nhiêu giết bấy
nhiêu, đều là một đao chí mạng. Nàng không thấy mệt, mà trái lại còn rất hưng
phấn. Dòng máu trong người đang chảy tràn trề sự phấn khích, khiến động tác của
nàng càng nhanh hơn.
Thanh kiếm của nàng như
rồng bay lượn giữa đám đông. Chẳng mấy chốc, trong cơn mưa máu, xác chết đã
chất đầy sân nhỏ. Thẩm An Ninh lại cúi đầu lau kiếm, tĩnh lặng chờ đợi đợt
người tiếp theo.
Nước nhỏ đi cướp bóc
không phái quá nhiều người, thường chia lẻ ra. Ở cổng thành chắc chắn đã có tổn
thất, đến được khu dân cư trung tâm này thì chẳng còn lại bao nhiêu.
Dưới màn đêm, thiếu nữ
như một vị Diêm La, giết hết người này đến người khác. Nàng không biết mệt mỏi,
không biết đau đớn, đôi mắt càng lúc càng đỏ ngầu.
Khoảnh khắc này, Trịnh
Nhiễm nhìn người ngoài cửa với thân hình ma mị như biến thành một người khác.
Cô cuối cùng đã hiểu vì sao quân sư lại sợ hãi đến thế. Thẩm An Ninh khi điên
lên, khi bắt đầu giết chóc, thực sự không ai có thể ngăn cản.
Nàng là một người bệnh,
là một kẻ đặc biệt giữa trời đất này. Nàng sẽ không ngã xuống, không lùi bước,
thậm chí càng đánh càng hăng.
Trịnh Nhiễm khựng lại,
lòng đột nhiên thắt lại. Cô khẽ nhắm mắt, ôm lấy ngực. Nơi này càng lúc càng
đau. Cô nghĩ, phải làm sao bây giờ?
Thẩm An Ninh càng lợi
hại, lòng Trịnh Nhiễm càng đau.
Tiếng động bên ngoài
dừng lại. Thẩm An Ninh lại đang lau lưỡi kiếm – người bạn duy nhất không bao
giờ phản bội nàng.
Hết chương 81.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét