Sau Khi Nương Ngươi Trọng Sinh - Chương 12
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 12: Thua cược.
Lòng người khó dò, cũng có thể dễ
dàng suy đoán, tỷ như Ngụy đế, dễ dàng đoán ra ý nghĩ của phụ thân, Tiêu Sở
không hề có một tiếng động nở nụ cười.
Tựa như trào phúng tựa như thương hại,
càng tựa như bất đắc dĩ.
Khoảng không trên đất, gió bắc kêu
rên, gió tuyết phả vào mặt, Tiêu Cư An một gương mặt vốn là nham hiểm mắt trần
có thể thấy âm trầm lại, thương trong tay ở thời khắc đó hiện lên ý cười quét
qua.
Lưỡi thương sắc bén gào thét ở
trong gió, Tiêu Sở không nhúc nhích, ý tứ rất nhiều nhận lấy cái chết.
Bỗng nhiên, thương thẳng tắp run
lên, cả người Tiêu Cư An ngửa ra sau, móng ngựa lùi về sau, mũi tên sát qua
cánh tay của hắn.
Tiêu Sở hoàn hồn trong tiếng kinh
ngạc thốt lên, nhìn về phía trước, phía sau móng ngựa xuyên ba mũi tên trên đất.
Có người đánh lén!
Tiêu Cư An bịt cánh tay, ngũ quan dữ
tợn, khe hở năm ngón tay chảy xuôi máu tươi. Tiêu Sở không lo được thất vọng vừa
rồi, vội xuống ngựa đi coi thương thế của phụ thân.
Lật xuống lưng ngựa, không ngờ Tiêu
Cư An quay đầu liền đi, vội vàng quay lại thành.
Tiêu Sở mất mác, nhìn đến phương hướng
phía Ngụy quân, một thiếu nữ màu hạnh, giương cung bắn tên, một cung mắc ba mũi
tên.
Ba mũi tên vừa rồi đồng thời bắn
ra, lại vẫn bắn trúng Diên Bình Vương.
Nàng không lo được thóa mạ của các
vị thúc phụ tướng quân trên lâu thành, đạp trên yên mã, chí ít đến bên cạnh thiếu
nữ, lạnh lùng chất vấn: "Vì sao bắn cung, làm việc bỉ ổi."
Thiếu nữ màu hạnh không quá 13, 14
tuổi, mặt tròn mắt to đen thui, miệng chu lên, trừng mắt Tiêu Sở: "Liên
quan gì đến ngươi."
Sau khi mắng xong tự phản tỉnh đỏ cả
mắt, giục ngựa chạy về đại doanh.
Tiêu Sở tức giận chưa tiêu, thiếu nữ
cưỡi ngựa bắn cung công phu tốt, cơ hồ nghiền thành tướng quân thành niên, chỉ
có biểu hiện vừa rồi không đúng, càng nói ra lời trẻ con 'liên quan gì đến ngươi'
như vậy.
Hai quân trước trận, động một cái
liền bùng nổ, chỗ nguy hiểm như vậy, sao có thiếu trẻ con?
Tiêu Cư An sau khi trở về thành lâu,
đóng cửa không ra, Ngụy quân chỉ đành thu binh về doanh.
Tiêu Sở nhớ kỹ thiếu nữ vừa rồi,
nhanh chóng chạy về trướng chính, xa xôi chỉ thấy được thiếu nữ bắn tên ở cùng
với Tưởng Ngưng, Tưởng Ngưng làm như đang dỗ nàng.
Đến gần nhìn, sắc mặt Tưởng Ngưng
ôn nhu, không ngừng vỗ phần lưng thiếu nữ, tiếng an ủi chồng lên, mũi tên vừa bay
bổng tồn thương người rất là lợi hại, hiện tại lại thành bộ dáng dấp khóc hu hu
này, lừa gạt không biết ngại là đây.
Tưởng Ngưng nhìn thấy Tiêu Sở một mặt
mờ mịt đến gần, đem thiếu nữ kéo lại phía sau mình, cười chào hỏi: "Tiểu điện
hạ."
"Nàng là người phương
nào?" Tiêu Sở nghi hoặc, nhìn động tác hai người thân mật, chỉ sợ không phải
quan hệ đơn giản.
"Em gái ta." Tưởng Ngưng
nói.
Tiêu Sở dừng bước lại, hiếu kỳ cô
em gái này của Tưởng Ngưng, Tưởng Ngưng công phu không yếu, cô em gái này càng
là kinh người.
Nàng tò mò đánh giá, thiếu nữ lại
ngẩng đầu dữ dằn trừng mắt nàng: "Ngươi thật hung dữ, ta phải nói cho bệ
hạ biết."
Một câu nói khơi lên lòng hiếu kì của
Tiêu Sở, thấy nàng dáng dấp đần độn, quá nửa là kẻ ngu si. Nàng chẳng muốn
tính toán, không suy nghĩ thêm nữa, xốc lên mành lều mà vào, mơ hồ nghe được lời
của Tưởng Ngưng: "Ngươi hung dữ với nàng rồi... Sáng nay mì hoành thánh của
ngươi chính là nàng làm, hung dữ với nàng không có mà ăn."
Thì ra nàng ở đây chính là làm mì
hoành thánh...
Xốc lên mành lều, Ngụy đế vẫn đứng
trước địa đồ, phảng phất nghĩ đến kế sách lùi địch.
Tiêu Sở nhớ tới cái ước định kia, cảm
giác cả người phát tê, không, nên cả người phát đau, trong nháy mắt đem vẻ mất
mác này che dấu đi.
Nghe tiếng bước chân, tầm mắt Nam
Vinh Y Nhiên từ trên địa đồ di dời
ra, khóe môi cong một chút, cũng không lưu ý nàng không có dụ được Tiêu Cư An
vào trận, ý cười ôn hòa, "Tiêu Sở, ngươi có nhớ được chuyện gì hay
không?"
Con mắt Tiêu Sở đảo một vòng, nhìn
đỉnh lều bạt, nàng cái gì cũng không nhớ được rồi.
Nhìn dáng vẻ 'giả chết' của nàng,
Nam Vinh Y Nhiên cảm thấy thú vị không tên, gõ gõ công văn: “Thì ra ngươi cũng
có sợ."
"Lẽ nào ngươi không sợ
sao?" Tiêu Sở oán lại một câu.
Nam Vinh Y Nhiên: "Sợ là đương
nhiên sợ, thế nhưng trẫm sẽ không tìm đường chết, có tự mình biết mình."
Tiêu Sở: "Ta nơi nào tìm đường
chết?"
Nam Vinh Y Nhiên: "Đến Ngụy
đánh cắp tình báo, không phải tìm đường chết sao?"
Tiêu Sở kìm nén một hơi: "Ngụy
đế luôn miệng nói ta rắp tâm bất lương, lẽ nào ngươi đối với ta chính là chân
tâm thực lòng?"
Đồ vật nhỏ... Nam Vinh Y Nhiên
hơi biến sắc mặt, thẹn quá thành giận cũng không quá đáng, ngón tay thon dài ở
trong công văn tìm kiếm một trận, không thu hoạch được gì, cuối cùng rơi vào
trên roi ngựa một bên, tiện tay lấy qua: "Lại đây."
Nói thay đổi liền thay đổi ngay, lật
mặt còn nhanh hơn hơn búp bê, có thể sánh với tốc độ lật sách, Tiêu Sở ức đến
sắc mặt đỏ chót, quay người muốn đi.
"Đi đi, đi đài điểm tướng, trả
nợ 100 quân côn cho trẫm, tiếng Ngụy đế này thì ghi nhớ trước."
Một câu nói nhẹ nhàng, nhẹ như mây
gió, lại dọa đến Tiêu Sở dưới chân lảo đảo một cái, suýt chút nữa té xuống,
quay đầu lại căm tức Nam Vinh Y Nhiên: "Không công bằng, ngươi dùng kế."
Là cô thiết kế hãm hại chính mình
chém tay của thế tử, lúc này mới chọc giận phụ thân.
Theo lý, đây không tính.
Trong tay Nam Vinh Y Nhiên nắm roi
ngựa, chậm rãi đến gần, gương mặt tinh xảo tràn đầy ý cười.
Tiêu Sở thấy thế, trong lòng mắng một
câu: Dối trá.
Dối trá đến cực điểm.
Nam Vinh Y Nhiên mỉm cười tinh tế hỏi:
"Trẫm ép hắn lấy thương giết ngươi?"
"Không có." Tiêu Sở vừa
nghe liền cảm thấy bực mình, đi nhiều đường như vậy, đúng là Ngụy đế tâm cơ sâu
nhất, tức giận đến thật muốn động thủ.
Đồ vật nhỏ nắm chặt nắm đấm, gò
má dùng sức, có thể thấy được là tức giận đến không nhẹ.
Nam Vinh Y Nhiên chợt cảm thấy vui
sướng rất nhiều, vui sướng trước nay chưa có, roi ngựa chỉ trỏ đầu nàng, tâm
tình rất sung sướng, "Trẫm hơi dùng kế liền để ngươi xem rõ ràng bản tính
của Tiêu Cư An, ngươi không nên cảm tạ trẫm sao? Chuyện cả đời ngươi đều không
thấy rõ, ở nơi này của trẫm nhìn ra rõ rõ ràng ràng, ngươi nên cảm kích trẫm mới
đúng..."
Tiêu Sở đột nhiên có một loại bị
người mạnh mẽ làm mất mặt, cảm giác từ trên xuống dưới bị nhục nhã một lần,
tâm cơ Ngụy đế xác thực đủ sâu.
Lý luận mãi cũng không phân định được
tốt xấu, hà tất tự tìm nhục nhã, nàng quay người ra trướng, đi đến phía đài điểm
tướng.
Đài điểm tướng rộng có tới trăm thước,
cách mặt đất cao 12 trượng.
Từ trên có thể thấy được doanh trại
liên thành một mảnh, ngôi sao nằm dày đặc, hu vào tầm mắt muôn mặt nhân sinh.
Tưởng Cửu ở ngoài trướng nhìn thấy
Tiêu Sở đi vào lại đi ra, theo bản năng thì ngăn cản nàng, ba ba nhìn nàng: “Cái
kia, xin lỗi, ta sau này không hung dữ với ngươi."
Tiêu Sở phẫy ra cánh tay của nàng,
nhanh chân rời khỏi. Tưởng Cửu ngơ ngác mà nhìn một chút, viền mắt đỏ đi, còn
chưa kịp khóc, hoàng đế từ trong lều đi ra, nhìn nàng một cái: "Ai hung dữ
với ngươi?"
Nước mắt đảo quanh trong hốc mắt của
Tưởng Cửu rớt xuống, hít mũi, chỉ vào Tiêu Sở nơi xa: "Nàng, ta xin lỗi,
nàng không để ý tới ta."
"Nàng a.." Nam Vinh Y
Nhiên đứng chắp tay, này bóng dáng kia, mặt mày vừa nhíu, roi trong tay càng
không còn tác dụng, cảm khái nói: "Nàng là Bồ Tát bùn qua sông, tự thân
khó bảo toàn, ngươi không cần để ý tới nàng."
Tưởng Cửu không hiểu ý tứ của hoàng
đế, ngay thẳng nói: "Ta không để ý tới nàng, chính là muốn ăn mì hoành
thánh mà thôi."
Nam Vinh Y Nhiên đón gió thở dài:
"Hình như là không tệ, trẫm cũng chỉ muốn ăn mì hoành thánh."
Ánh mắt Tưởng Cửu sáng lên: "Vậy
tìm nàng trở về?"
"Vậy ngươi đi tìm, tìm về được
liền đi tìm, không tìm về được sẽ không được ăn, đừng nói là trẫm để ngươi
tìm." Nam Vinh Y Nhiên mắt lộ ra tiếc hận, nặn nặn khuôn mặt vô cùng tròn
của Tưởng Cửu, nhỏ giọng thêm một câu: "Nàng lập tức liền phải bị đánh rồi,
ngươi nhìn thêm chút, không nghe lời chính là dáng vẻ kia."
Tưởng Cửu không rõ ràng, bệ hạ hôm
nay thật là ôn nhu nàng vui sướng gật gật đầu, đuổi tới phía Tiêu Sở rời khỏi.
Nam Vinh Y Nhiên nhàn nhã quay lại
doanh trướng, đi đến trước địa đồ, thành Nam Lương mất rồi, Tiêu Cư An bị
thương, trước mắt thời khắc tốt nhất, bỏ qua thì không dễ dàng như vậy.
Tiêu Cư An đạt được Nam Lương, tất
sẽ không đơn giản rời khỏi, lòng người tham lam. Mỏ muối trong thành Nam Lương
ăn có hơn trăm năm, kiếp trước, trước khi cô đi, nghe nói nước chát (dung dịch
màu đen còn lại khi nấu muối) trong giếng cơ hồ đã không có.
Ngẫm lại cũng phải, ruộng muối của
Nam Lương đến huynh trưởng cô nơi đó là hoàng đế đời thứ tư, những giếng kia lại
qua mấy năm sẽ giếng bỏ, giành đến vô dụng.
Nhưng Nam Lương là mặt mũi của Ngụy
quốc, làm mất đi là không thể, cô xem địa đồ, hướng tây Nam Lương chính là Cao Bình...
Một lát sau, cô gọi thừa tướng Sở Xước,
phân phó nói: "Thay trẫm đi làm chuyện."
* * * *
Dưới đài điểm tướng cũng không bao
nhiêu binh lính, cơ hồ không người lưu ý nơi này, bước từng bước đi lên phía
trên, vẫn cảm thấy nhục nhã.
Mấy lần trước dù sao cũng là ở bên
trong phòng, lần này ngược lại hay, Ngụy đế chọn địa phương xui xẻo như vậy.
Đài điểm tướng là địa phương nào,
nơi điểm binh tam quân, dùng để bị đánh quân côn, quả thực là dùng dao mổ trâu
mổ gà.
Hết chương 12.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét