Sau Khi Nương Ngươi Trọng Sinh - Chương 14
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 14: Dỗ.
Lời của Tưởng Cửu giống như là một đạo
kinh lôi lóe qua, dọa đến Tưởng Ngưng đưa tay thăm dò hơi thở.
Cũng còn tốt, còn có hô hấp. Nàng
cũng không kịp nhớ cái khác, ôm Tiêu Sở bước nhanh xuống đài điểm tướng chạy như
bay, chạy vào trướng chính.
Tướng sĩ không biết phát sinh chuyện
gì, bóng người vội vã chạy qua, một đường nhìn lại, đi gặp bệ hạ, cũng là thu hồi
nỗi lòng, thao luyện thao luyện.
Sau khi tiến vào trướng chính, Nam
Vinh Y Nhiên vẫn là dáng dấp ban đầu kia, muốn quát lớn Tưởng Ngưng hoang mang
không ra thể thống gì, nhưng nhìn thấy người trong lòng nàng, nhất thời đứng lên.
Hoàn toàn biến sắc, mất đi trầm ổn
thường ngày.
Tưởng Ngưng nói quanh co không dám
nói lời nào, nhưng cũng cáu giận bệ hạ để ai truyền lời không được, lại đế một đứa
bé đi, đánh chết cũng là bệ hạ tự mình tạo nghiệp.
Nam Vinh Y Nhiên sau khi nhìn thấy
máu tươi khóe miệng Tiêu Sở, tâm tình nội liễm, cũng không từng răn dạy Tưởng
Ngưng, đem người đón lấy, dặn dò mời mời quân y.
Người trong lòng nhẹ rất nhiều so với
kiếp trước, ôm lên không lao lực chút nào.
Nam Vinh Y Nhiên đem người đặt ở
trên giường nhỏ, lòng bàn tay lau đi vết máu trên khóe môi nàng, phát hiện máu
đã sớm đọng lại, tựa như nước thì lạnh từ lâu rồi, để người đi đổi nước nóng. Mắt
nhìn chằm chằm Tiêu Sở, mờ mịt trong nháy mắt như vậy, oán hận của kiếp trước
phai nhạt được chút.
Nhìn Tiêu Sở hôn mê bất tỉnh, tất cả
tâm tình đáy mắt cô bỗng nhiên cởi ra, trong lúc vô tình, đưa tay sờ sờ đầu của
Tiêu Sở.
Cho dù đánh chết Tiêu Sở, nàng cũng
không biết trong kiếp trước mình làm chuyện giết mẹ.
Quân y ở dưới lôi kéo của Tưởng Ngưng,
đến rất nhanh, Nam Vinh nhường ra vị trí trước giường.
Quân y là một ông lão, tóc râu bạc
trắng, động tác chậm chạp, hoàng đế không cao hứng rồi, giục hắn nhanh chóng.
Quân y chậm rãi thong thả tìm mạch, lại ở trong tầm mắt lạnh lùng nghiêm nghị của
hoàng đế thu tay lại, từ từ mở miệng: "Bị đánh quân côn, rất dễ dưỡng, cô
nương thể chất không tệ, hơn nửa không phải chuyện lớn gì."
Hoàng đế không hài lòng: "Cái
gì gọi là hơn nửa, nàng xảy ra chuyện rồi, ngươi phụ trách?"
Quân y sờ sờ râu mép hoa râm của chính
mình, hơi có chút khó xử. "Cứ như vậy dưỡng nửa tháng, đương nhiên không có
chuyện gì."
Chuyện trong quân doanh khó nói, tuổi
tác nho nhỏ bị đánh nặng như vậy, khó đảm bảo là tra tấn, đánh thêm một trận nữa,
khẳng định sẽ có chuyện.
Tưởng Ngưng đáp lại, gọi người đi lấy
thuốc, xoay người lại chỉ thấy bệ hạ đứng một bên đờ ra, vẻ mặt si ngẩn, không
biết đang suy nghĩ gì.
"Ngươi ra ngoài đi, trông chừng
người sắc thuốc, mặt khác đem thuốc thoa trị thương ngoài da đưa tới." Nam
Vinh Y Nhiên ngữ khí trầm thấp, không còn tự tin của ngày xưa, lại như rơi vào
bên trong hồ nước chết, không lật nổi ra bọt nước.
"Thần đi ra ngoài trước."
Tưởng Ngưng không dám nói nhiều, tình hình này cũng không cho phép nàng ở thêm,
Tưởng Cửu còn chờ ở bên ngoài, càu nhàu muốn ăn mì hoành thánh, đầu bếp làm lại
không ăn.
Sau khi đi, trong lều chỉ còn dư lại
hai người, Tiêu Sở ngủ, Nam Vinh Y Nhiên yên lặng nhìn nàng không nói một lời.
Một lát sau, Tưởng Ngưng lại trở về,
lòng tốt nói: "Thần vừa rồi nhìn thấy Ma Phí Tán, muốn dùng không?"
Tiếng nói vừa dứt, hoàng đế tiện
tay vớ lấy một thứ, không thèm nhìn, trực tiếp nện về phía nơi nói chuyện, "Cút."
Tưởng Ngưng vấp phải trắc trở, nghe
lời lùi ra, phiền muộn đi ra ngoài, bệ hạ quả nhiên oán nàng rồi, trách nàng?
Cũng không nghĩ thử chuyện của mình
làm, gọi đánh là cô, để người truyền lời cũng là cô, để cho người khác thành người
khó xử
Sau khi phiền muộn quên đi, một tiểu
tướng nhích qua, đưa cho nàng một bao món
tráng miệng: "Tưởng thống lĩnh, vừa rồi nghe nói một chuyện tốt, Cao Bình
tìm được muối dẫn?"
Tưởng Ngưng mê hoặc lại, "Cái
gì?"
Tiểu tướng nói: "Ngài còn giấu,
thừa tướng bị bệ hạ mắng rồi, chạy đi Cao Bình tra xét."
"Nha, vậy thì có việc này rồi."
Tưởng Ngưng tiếp nhận món tráng miệng, mở ra xem, là bánh lát đào, vừa vặn che
lấy miệng ăn vặt.
Tiểu tướng kia thấy nàng không muốn
nói, càng thêm vững tin Cao Bình tìm được muối, lặng lẽ trở lại nơi ở.
*
Tiêu Sở vết thương chằng chịt,
trong giấc mộng đều đau đến cau mày, lúc này không còn ý thức, rên rỉ không thôi…
Đến ban đêm, đúng như quân y nói,
phát sốt cao.
Tưởng Ngưng đi tìm quân y đến, quân
y sau khi bắt mạch, đơn giản kê ra phương thuốc, trong miệng không quên nói: "Ma
hoàng sáu lạng, quế chi hai lạng, cam thảo hai lạng, hạnh nhân bốn mươi, gừng
ba lạng, đại táo 12, thạch cao to như quả trứng gà."
Viết xong kín đáo đưa cho Tưởng Ngưng,
vội vàng chạy trở về đi cứu tướng sĩ khác, Tưởng Ngưng nhận mệnh, đi nấu thuốc
Rốt cuộc là lỗi của ai, nửa đêm không
cho nàng ngủ.
Nàng rốt cuộc là thống lĩnh Vũ Lâm
Quân, hay là tỳ nữ của tiểu điện hạ, nhẫn nhục chịu khó, cũng không phải nàng
muốn đánh người, đúng là kỳ lạ rồi..
Quân doanh không thể so cung điện ấm
áp, trong lều chính bố trí lửa than, vẫn là cảm giác hàn khí lòng đất chui ra,
lạnh đến mức khiến người ta phát run
Nam Vinh Y Nhiên ngồi dựa vào ở một
bên, nhìn chằm chằm Tưởng Ngưng đi đút thuốc.
Người trong giấc mộng nơi nào dễ hầu
hạ như vậy, miệng không mở, thật vất vả đút vào lại từ bên trong trong miệng rỉ
ra.
Tưởng Ngưng một hơi không nhấc lên,
suýt chút nữa hôn mê bất tỉnh, quay đầu lại cầu cứu Nam Vinh Y Nhiên: "Bệ
hạ, thần sai rồi."
Nam Vinh Y Nhiên chống quai hàm:
"Ngươi sai nơi nào?"
"Thần nơi nào cũng sai, quân côn
còn dư lại chi bằng thần thay tiểu điện hạ ." Tưởng Ngưng vẻ mặt đưa đám,
một khắc cũng không muốn ở lều trong lều, quá, quá, quá khó chịu rồi.
Nam Vinh không để ý tới: "Là
trẫm để đánh, nàng nên chịu, không có quan hệ gì với ngươi."
Tưởng Ngưng vô cùng đau đớn:
"Không, lỗi của thần, là thần không nên che miệng của Tưởng Cửu, không cho
nàng nói chuyện, bỏ qua ý chỉ của bệ hạ."
Nam Vinh Y Nhiên hờ hững: "Thì
ra ngươi che miệng nàng, tay nào che?"
Tưởng Ngưng thần kinh não đau xót,
nhớ tới chuyện thế tử Diên Bình Vương bị chém cánh tay, sợ đến vội quỳ xuống đến
thỉnh tội: "Bệ hạ, lỗi của thần chồng chất, khó thoát khỏi tội, nhưng thần
có thể lập công chuộc tội, tay giữ lại đi..."
"Trẫm lại không nói chém tay của
ngươi, hoảng cái gì mà hoảng." Nam Vinh Y Nhiên ngồi thẳng người, mặt mày
núi xa mực nhạt cuối cùng động một chút, thì giống như chuyện nơi đây không có
quan hệ với cô, đều là Tưởng Ngưng làm ra.
Tưởng Ngưng khóc ròng ròng, hận không
thể lấy đầu chạm đất, như thế để thứ tội.
Đi tới trước giường, mặt mày Tiêu Sở
động một chút, Nam Vinh Y Nhiên nhấc mi mắt liếc mắt nhìn, phất tay một cái, ra
hiệu nàng nhanh cút.
Tưởng Ngưng cảm ân đái đức, cút cho
rảnh mắt.
"Tỉnh rồi thì tự mình uống thuốc,
trẫm không rảnh dỗ ngươi." Nam Vinh Y Nhiên ở bên giường ngồi xuống, ngồi
gần rồi mới nhìn thấy mồ hôi giữa trán nàng chảy ra, nghĩ đến là đau.
Cô hững hờ thêm một câu: "Có đau
hay không?"
Tiêu Sở trừng mắt nhìn, quay đầu đi,
không nói một lời, cũng không muốn để ý Ngụy đế, câu nói này hỏi đến ngớ ngẩn.
Ngụy đế ngớ ngẩn thấy nàng không nói
lời nào, không hề nghĩ ngợi, trực tiếp véo lấy lỗ tai của nàng: "Trẫm nói
chuyện, ngươi điếc sao?"
Tiêu Sở bị ép nửa người trên thẳng
lên, kéo đến vết thương phía sau, đau đến nước mắt trượt xuống, quật cường đưa
tay lau đi, vẫn cứ không lên tiếng.
"Khóc rồi ư." Nam Vinh Y
Nhiên phẫn nộ thu tay lại, tự mình phản tỉnh chút, cảm giác mình quá mức, liền
như hổ thẹn sờ sờ đầu nàng: "Đem thuốc uống đi."
Tiêu Sở bất động, tiếp tục vùi làm
con rùa.
Nam Vinh Y Nhiên tiếp tục hổ thẹn
phản tỉnh chính mình, dù sao bị đánh quân côn nặng như vậy, làm ồn ào cũng là
chuyện bình thường, tự mình bưng chén thuốc, phát hiện lạnh rồi, lại lệnh người
đi hâm nóng.
"Đừng làm rộn, trẫm để Tưởng Cửu
đi truyền lời, ai biết Tưởng Ngưng không nghe."
Tiêu Sở không phản ứng. Cô thở dài,
cũng không tính toán với đứa trẻ, im tiếng chốc lát, Tiêu Sở nằm ở trên giường
nhỏ, vẻ mặt tan rã, nghĩ đến là đau đến không xong.
Bốn bề vắng lặng, cô cũng không giữ
kẻ nữa, cúi người tới gần, dụ dỗ nói: "Tiêu Sở, trẫm kể với ngươi một câu
chuyện?"
Tiêu Sở đưa tay che lỗ tai, động tác
từ chối ý tốt của cô, trời mới biết Ngụy đế có kể chuyện ma không.
Vừa từ chối như thế, Nam Vinh Y Nhiên
vẫn không tức giận, trái lại nghiêm túc suy nghĩ chuyện trong kiếp trước, Tiêu
Sở rất dễ dụ, đôi câu vài lời thì thành, tại sao hiện tại, thì trở nên khó dỗ
như vậy.
"Tiêu Sở, nếu không ngươi kể
chuyện cho ta?"
"Không biết." Tiêu Sở cảm
giác nơi mông đau đến phát tê, một mực Ngụy đế tối nay đặc biệt ồn ào, lải nhải
liên tục, ngủ đều ngủ không được.
Tối nay phát sốt không phải nàng,
là Ngụy đế.
Ngụy đế nên uống thuốc.
Hết chương 14.
Tiêu Sở: Mẹ của ta hôm nay không bình
thường, cô vậy mà kể chuyện cho ta.
Nam Vinh Y Nhiên: Nếu đã như vậy,
sau này vẫn là hung dữvới ngươi vậy.
Tiêu Sở: Đừng....
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét