Sau Khi Nương Ngươi Trọng Sinh - Chương 19
Chương 19: Cứu người.
U
tối quá mức, lại thấy rợn người.
Có
tật giật mình, Tiêu Sở luôn cảm giác được sau lưng từng trận lạnh cả người, đột
nhiên quay đầu nhìn lại, phía sau cũng không một người.
Đem
thừa tướng đặt ở trên giường nhỏ, nhẹ nhàng khép cửa lại, ngày đông lạnh lẽo
thê lương, cành cây khẽ đung đưa, trong đêm tối quang sắc ảm đạm, nơi xa ánh lửa
chiếu đỏ nửa bầu trời
Đi
đến trước phòng chính, Ngụy đế vừa vặn ra ngoài, chân bước qua ngưỡng cửa.
Tối
nay không hề tầm thường, Ngụy đế thay đổi toàn thân áo đen, vân ám nơi vạt
áo hiện rõ uy nghi.
Tầm
mắt của Nam Vinh Y Nhiên lướt qua Tiêu Sở, rơi vào đến nàng, hai con mắt sáng
rực đột nhiên nheo lại, "Tưởng Cửu đâu?"
Tiêu
Sở cúi đầu: "Ngủ rồi."
Nam
Vinh Y Nhiên cười gằn: "Thừa tướng đâu?"
Tiêu
Sở nói: “Ngủ rồi."
Nam
Vinh Y Nhiên nếu giờ mà vẫn không hiểu nữa thì đúng là hạng túi cơm giá áo, tức
đến quá chừng, nhanh chân rời khỏi, đột ngột thấy bên trong hắc y ánh bạc lóe
qua, cô dừng bước lại, bên gáy gác lại một cây chủy thủ.
Giận
quá mà cười.
"Chuyện
giết mẹ làm đến thực sự là thuận buồm xuôi gió."
Đèn
đuốc trong phòng rơi vào trên bậc thang, đã là một mảnh tối tăm. Tiêu Sở rủ đầu
xuống, chỉ thấy rõ bàn tay đang siết chặt của Ngụy đế, hổ thẹn trong lòng cơ hồ
nhấn chìm nàng, dao găm nặng như nghìn cân, cơ hồ liền muốn ép vỡ cánh tay
nàng, "Xin lỗi."
"Câm
miệng." Nam Vinh Y Nhiên hít sâu một hơi, thất vọng là tất nhiên, nhiều
hơn là muốn bóp chết nàng.
Không,
đánh chết nàng mới đúng.
Tức
nữa cũng cứu vãn không được cục diện, trong chốc lát thu lại nỗi lòng, nắm tay
nàng: "Chi bằng trực tiếp giết trẫm, ngươi chính là công thần của Tấn quốc."
Tiêu
Sở theo bản năng rụt về cánh tay, Ngụy đế lại trong bóng tối dùng sức lôi tay
nàng di chuyển lên trước.
Da
thịt mỏng manh, làm sao hơn được lưỡi dao.
Muốn
buông tay, rồi lại sợ hãi dã tràng xe cát, thời khắc bất đắc dĩ, nàng nắm lấy cổ
tay của Ngụy đế, thật chặt, không dám buông tay, trong miệng cầu xin: "Người
thả Diên Bình Vương, ta liền tùy người xử trí."
Nam
Vinh Y Nhiên từ từ quay người ngóng nhìn, tròng mắt rõ ràng lệ khí phun trào,
"Không tha, có bản lĩnh ngươi giết trẫm. Cần ngươi, có tác dụng gì? Ngươi
có thể điều động quân Tấn hay là nói ngươi có thể làm cho Tấn đế kiêng kỵ? Tiêu
Sở, ngươi ở chỗ của trẫm chẳng qua là đồ vật có cũng được mà không có cũng được,
đừng coi chính mình là người."
Tiêu
Sở cảm giác Ngụy đế tức rồi, rõ ràng đang đè nén tức giận, nàng cảm giác một trận
mệt mỏi, bất luận làm như thế nào, chung quy đều là sai.
Nàng
nắm dao găm, từ từ nhắm mắt lại, trong lòng một trận cuồn cuộn, thanh âm của
gian ngoài càng lớn hơn, nàng như là nhớ tới cái gì, mở choàng mắt, "Thả
Diên Bình Vương, ta có thể nói cho ngươi biết bố phòng quân Tấn."
Nam
Vinh Y Nhiên cười cười, "Ở khi bước vào bước vào thổ địa Ngụy quốc, Diên
Bình Vương thì thay đổi bố phòng, ngươi cho rằng hắn tin ngươi sao? Ở trong mắt
bọn họ, ngươi chẳng qua là một con cờ thôi, tỉnh táo lại đi."
Tiêu
Sở không tin: "Không, sẽ không."
Tiếng
giết từng trận, thanh âm của đao kiếm va chạm ở bên dưới tâm thần khủng hoảng, càng lộ vẻ gần rồi.
Gần
rồi, gần rồi, phảng phất chốc lát là có thể đến trước mắt.
Tiêu
Sở nắm thật chặt chủy thủ trong tay không tiếc di chuyển nửa tấc lên trước:
"Ta cần lệnh tiễn của người."
"Lệnh
tiễn ở trên bàn, tự mình đi lấy. Lấy rồi cũng đừng trở về nữa, Tiêu Sở, ngươi
còn dám bước lên thổ địa của Ngụy quốc, trẫm chắc chắn giết ngươi."
Nam
Vinh Y Nhiên lặng im hạ lệnh, hai hàng lông mày lãnh đạm, hai mắt sâu tĩnh.
Tiêu
Sở không dám buông tay, chần chờ một chút, Ngụy đế sâu không lường được, nàng
dám tin lại không dám tin, thời khắc do dự, người gian ngoài vọt vào.
Quanh
thân Tưởng Ngưng nhuốm máu, xông vào, nhìn thấy chủy thủ trong tay Tiêu Sở, cứ
như vậy dừng lại, "Tiểu điện hạ... Ngài... Ngài đang làm gì?"
Nam
Vinh Y Nhiên nói: "Đi đem lệnh tiễn cho nàng, dặn dò Triệu Minh, mở cửa
thành ra, chỉ cho thả một mình Tiêu Cư An rời khỏi."
"Vì
sao thả hắn?" Tưởng Ngưng khiếp sợ, lại nhìn tới chủy thủ trong tay Tiêu Sở,
lặng lẽ hiểu được, oán hận mấy phần, nàng lấy lệnh tiễn cho nàng, không nhịn
được trào phúng: "Tiểu điện hạ chiêu này chim sẻ đứng sau, ta nhìn với cặp
mắt khác xưa, đi đêm nhiều, sẽ gặp được quỷ."
Tiêu
Sở không có trả lời, tiếp nhận lệnh tiễn liền đi, đi đến bên cạnh, xoay người lại
nhìn một chút, Ngụy đế vẫn đứng chỗ cũ, uy nghiêm sừng sững, trầm ổn như trước.
Chỉ
một cái nhìn, thì lòng sinh hối hận.
Là
nàng phá huỷ cảm tình chính mình đã từng muốn.
Không
oán được bất cứ người nào, chỉ oán chính mình.
Tiêu
Sở đi rồi, Tưởng Ngưng hận không thể rút đao theo sau, lúc này thì giơ chân:
"Bạch nhãn lang, loại nuôi mãi không thuần được.”
Nam
Vinh Y Nhiên bình tĩnh lại, chỉnh lý vạt áo bị Tiêu Sở làm nhăn nheo, quay người
trở về phòng.
Tưởng
Ngưng đuổi tới: "Bệ hạ, thì bỏ qua như thế?"
Nam
Vinh Y Nhiên xua tay: "Ngươi đi hỏi thừa tướng một chút, nàng có chịu bỏ
đi hay không, Dù sao thì người bỏ tiền ra xây dựng ruộng muối cũng là nàng."
Dù
sao cô không có chịu thiệt, quân Tấn đuổi theo hơn hai vạn người, chỉ một mình Tiêu
Cư An sống.
Lời
được rồi. Còn về Tiêu Sở, có cũng được mà không có cũng được, coi là chuyện
khác.
Khi
Tiêu Sở chạy đến nơi cửa thành, thây chất đầy đồng từ lâu, cờ xí quân Tấn bị
đạp lên, không thấy gió mạnh ngày xưa.
Nàng
vuốt qua, đã thấy đám người Triệu Minh bảo vệ một đầu hẻm, quá nửa là vây quét
quân Tấn còn dư lại.
Giục
ngựa đi qua, nàng lấy ra lệnh tiễn Ngụy đế: "Triệu tướng quân, mở cửa
thành ra, thả Diên Bình Vương rời khỏi, những người còn lại tùy ngài xử
trí."
Triệu
Minh lập tức ngạc nhiên, nhìn mấy lần đồ vật trong tay của nàng, xác nhận của bệ
hạ, sợ nàng giả truyền thánh chỉ, không chịu cứ như vậy buông tha, muốn phản
kháng, Tưởng Ngưng đuổi tới.
"Thả
Tiêu Cư An, bệ hạ tự có quyết sách sau." Tưởng Ngưng nói.
Huyết
sách sau má nó, nàng cũng uất ức.
Triệu
Minh lúc này mới lĩnh chỉ, thả Tiêu Sở vào đầu hẻm.
Tiêu
Sở nói cám ơn, tiếp nhận đuốc, đi vào.
Tiêu
Cư An một đời thua trận lớn nhất thuộc về tối nay, hai chữ diêm trường giống
như là một vòng xoáy, để hắn mất đi chừng mực.
Tiêu
Sở không rõ phụ thân trầm ổn tại sao lại làm ra chuyện sai lầm lớn như vậy,
không đuổi giặc cùng đường, đuổi tới nơi này, chủ động đưa tới cửa cho người
ta xâu xé.
Thiếu
nữ trong bóng tối cầm đuốc trong tay, chậm rãi đi tới, ánh mắt của Tiêu Cư An
chăm chú dính vào trên người nàng, "Ngươi tới làm cái gì?"
Tiêu
Sở lãnh đạm, "Ta tới cứu ngài ra ngoài."
"Một
mình ngươi?" Tiêu Cư An che miệng ho khan hai tiếng, khí lực đều suýt nữa
theo không kịp.
Tiêu
Sở gật đầu: “Một mình ta, ngài một mình đi."
Tiêu
Cư An không chịu, "Ngươi cảm thấy ta sẽ vứt bỏ tướng sĩ của ta?"
"Sẽ
không." Khóe môi Tiêu Sở cong cong, cười đến gần, nhưng độ cong khóe môi rất
cạn, khiến người ta nhìn ra mấy phần bi thương. Tiêu Cư An không rõ tâm tình của
nàng, chờ nàng đến gần muốn đánh giá, nàng lại mở miệng: "Thế tử ở phía
trước."
Thế
tử? Tiêu Cư An vội nhìn lại phía trước, phía trước đen kịt một mảnh, cũng không
người, bỗng nhiên cảm giác cần cổ tê rần, trước mắt đen thành một mảng.
Tiêu
Sở đánh ngất Tiêu Cư An, phía sau rút kiếm vọt tới. Nàng ung dung nhìn lướt
qua: "Ta đưa hắn về Nam Lương, các ngươi tin thì được, không tin ta cũng
không có cách, ở đây chỉ có một đường chết."
Quân
Tấn hai mặt nhìn nhau, yên lặng thả ra đao kiếm trong tay, đưa mắt nhìn hai người
rời khỏi.
Tiêu
Sở đem Tiêu Cư An nâng lên chiến mã, cúi mắt nhìn Tưởng Ngưng: "Thỉnh cầu
nói cho bệ hạ biết, ta sẽ trở lại."
Tưởng
Ngưng rút kiếm suýt chút nữa đâm ra ngoài, mắng to: "Cút."
Tiêu
Sở cô đơn, cửa thành đã mở, nàng giục ngựa xông ra ngoài.
Sáng
sớm ngày hôm sau, Tưởng Cửu mới chậm rãi tỉnh lại, vừa mở mắt chính là dáng vẻ
a tỷ nổi giận đùng đùng, nàng nhất thời không hiểu, gãi gãi đầu: "A tỷ tại
sao ngươi trở về?"
Tưởng
Ngưng tức sôi ruột, kéo lấy cổ áo của nàng liền đem người kéo xuống: "Bệ hạ
chuẩn bị làm thịt ngươi, ta cũng không muốn ngươi rồi, tham ăn thành họa."
Tưởng
Cửu mê man, a tỷ tức giận rồi?
Tại
sao tức giận, nàng ăn cái gì? Sờ sờ cái bụng, cũng đã đói meo rồi, nàng ủy
khuất nói: "Ta đều đã lâu không có ăn cái gì."
Tưởng
Ngưng cười gằn: "Không cần ăn đồ ăn, ăn quân côn thì được, thì ăn rất ngon."
Hết chương 19.

Nhận xét
Đăng nhận xét