Sau Khi Nương Ngươi Trọng Sinh - Chương 6
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 6: Bẫy.
Người mơ mơ màng màng nằm xuống đã
bị cung nhân đánh thức, khắp cả người đều cảm thấy đau, nhìn đèn đuốc không ngừng
chập chờn trước mắt, "Hơn nửa đêm vuốt cầm cái gì, bệ hạ các ngươi không
ngủ sao?"
Cung nhân truyền lời trừng lại một
chút: "Bệ hạ truyền, ngươi đi không được sao?"
Tiêu Sở nhận mệnh, tìm đến áo bào
trắng thay lên, hơn nửa đêm một bước sâu, một bước cạn theo sát cung nhân đi gặp
hoàng đế.
Vào điện thì thấy được hoàng đế đang
ngồi tĩnh tọa như nhà sư phía sau bàn án, vành môi mím lại rất thẳng, một thân
phượng bào màu đỏ, trên viền ống tay áo đám mây màu tối, làm như mẫu đan thược
dược, nửa điểm không thấy miệng cười tựa cười mà không phải cười trong ngày thường,
lại khôi phục quyết đoán mãnh liệt chỉ hoàng đế
mới có.
Rất nhiều cảm giác người đến không thiện.
Tiêu Sở nhắm mắt đến gần, vái lễ vấn
an: "Bệ hạ."
Nhìn nàng bộ dạng dáng vẻ phục tùng,
hỏa khí Nam Vinh Y Nhiên tạm tiêu tán mấy phần, trên dưới đánh giá nàng một
trận: "Ngủ ngon giấc không?"
Tiêu Sở: "Còn được."
Nam Vinh Y Nhiên ánh mắt quạnh quẽ:
"Trẫm ngủ được không tốt."
Tiêu Sở: "..." Ngủ ngon
thì sẽ không vô cớ đến kiếm chuyện rồi.
Nàng không đáp, ngón tay thon dài của
Nam Vinh Y Nhiên gõ gõ một góc công văn, âm thanh hòa hoãn hai phần: "Đánh
đàn hay là chơi cờ, chọn một loại."
Nghe thấy được hai chữ đánh đàn, mí
mắt Tiêu Sở run rẩy, hoảng hốt vội nói: "Chơi cờ."
Nam Vinh Y Nhiên cười cười, đêm sâu
khó lường, dặn dò cung nhân đi lấy, sau đó mới nói: "Trẫm biết ngươi sẽ chọn
chơi cờ."
Trong lòng Tiêu Sở hơi hồi hộp một
chút, nhớ tới hôm nay buổi chiều gây nên, hai tay không tự giác ở phía sau lưng,
ngón tay xiết chặt.
Suy nghĩ một chút lòng bàn tay từng
bị Ngụy đế đánh, tự dưng sau khi nghe được mấy chữ ‘Biết ngươi sẽ biết', cảm giác
đau đớn một trận không tên, chỉ lo cô nhìn ra đầu mối, hận không thể tựa đầu luồn
vào trong khe hở gạch.
Cung nhân đem bàn cờ sau khi dọn
xong, ở hai bên để một chiếc trà nóng, sau đó tất cả đều lùi ra.
Nam Vinh Y Nhiên đi tới ngồi xuống,
ở một bên ngồi xuống, con mắt nhìn lướt qua Tiêu Sở: "Muốn trẫm mời ngươi
ngồi?"
Tiêu Sở đến cùng chẳng qua là đứa
trẻ 15 tuổi, không biết ý đồ của cô, di chuyển bước nhỏ đi qua, kì kì kèo kèo
ngồi xuống.
Đạo chơi cờ, ở chỗ tính.
Làm sao tính, xem tạo hóa mỗi người,
ai đắn đo suy nghĩ hơn, động đầu óc đến càng thêm nhanh hơn.
Nam Vinh Y Nhiên cũng không khách
khí, cầm lên cờ đen đi trước, Tiêu Sở chậm rì rì dường như lão nhân tập tễnh
theo sau.
Đường quân cờ của hai người không
giống, cách đi không giống, xem ai có thể đem đối phương lượn quanh trong trận
doanh của chính mình, thì xem tâm trí.
Nam Vinh nói trước: "Cờ ở chỗ
tạo thế, 'thế' của ai càng to lớn hơn, phần thắng thì lớn. Tựa như hành quân bố
trận, trên bàn cờ liền có thể diễn binh, con cờ của ngươi coi như là lính của
ngươi, để cho bọn họ tạo thế cho ngươi, dẫn quân vào cuộc. Có một điểm nữa, chính
là tâm trí."
Nói xong, ngẩng đầu liếc mắt nhìn
người đối diện, khóe môi khó mà nhận ra độ cong nhạt nhẽo cong ra, "Đầu óc
quá ngốc, tâm trí không hoàn toàn, cho ngươi thiên thời địa lợi nhân hòa, ngươi
cũng sẽ thua rối tinh rối mù."
Chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, Tiêu Sở
không để ý tới.
Nhưng mà không thể phủ quyết lời Ngụy
đế vừa rồi, nàng cảm giác mình không nói lời nào chính là đuối lý, liền trả lời:
"Từ xưa nước có thể nâng thuyền cũng có thể lật thuyền, một con cờ được mất
không có biến hoá quá lớn, Nếu không sửa đổi, tích lâu thành thế, lan tràn thành
họa, e rằng khó bề khai thông, làm hư hỏng nền móng."
Nam Vinh ngạc nhiên, đưa tay thì bốc
lên cằm của nàng, mặt mày nhiễm mấy phần lệ khí: "Ngươi đang ở đây giảng
kinh cho trẫm?"
Tiêu Sở bị ép ngẩng đầu: "Thì,
chuyện, luận, chuyện."
"Nền móng hỏng rồi, liền bỏ đi,
để lại vô dụng, làm người làm việc hồ đồ như vậy, cũng không cần sống."
Nam Vinh Y Nhiên tàn nhẫn mà nuông tay, không nhìn nàng nữa, ánh mắt cấp tốc rơi
vào trên ván cờ.
Tiêu Sở chán chường, ngoan ngoãn hạ
cờ.
Trong điện không hề có một tiếng động,
im tiếng hồi lâu, cho đến hừng đông, Ngụy đế mới thả nàng đi ra ngoài.
Căn bản thì không có thời gian đi
ngủ, sau khi trở về vội vã thay đổi một bộ quần áo, chạy đi gặp Tưởng Ngưng.
Cánh tay Tưởng Ngưng có thương tích,
lấy băng gạc treo lên, nhưng một thân uy nghi không giảm, cư xử nói chuyện cũng
không ảnh hưởng.
Sau khi nhìn thấy Tiêu Sở, bỗng nhiên
nghĩ đến hôm qua ngăn cản thích khách của nàng, thế công phu kia càng là chưa từng
thấy, thực sự quỷ kế.
Nàng thử dò xét nói: "Tiểu điện
hạ công phu thế nào?"
Nghe nàng kêu tiểu điện hạ, Tiêu Sở
kinh hoảng: "Tưởng thống lĩnh gọi sai rồi."
"Chính là một xưng hô thôi, nếu
ngài đã tới, chi bằng thay ta thử người phía dưới xem?" Tưởng Ngưng nói.
Tiêu Sở lúng túng, nhìn chằm chằm Vũ
Lâm Quân bên dưới đài cao một hồi, cũng không đáp ứng nàng: "Không được,
bệ hạ đối với ta nghi kỵ thâm hậu, nếu ta ra tay, khẳng định trách tội."
Tưởng Ngưng nói tự mình gánh chịu,
khuyên vài câu, bỗng nhiên Tiêu Sở vẫn là không chịu, hình như đối với hoàng đế
sợ hãi càng sâu.
Nàng chỉ đành chính mình từ bỏ.
Người lùng bắt không được, bản thân
nàng ở trước mặt hoàng đế đều không có mặt mũi, đặc biệt là cánh tay của chính
mình, treo ở trước ngực chính là trào phúng rất lớn, làm sao đều nuốt không trôi
cơn tức này.
Tiêu Sở đúng là rất ngoan ngoãn, ngày
ngày theo nàng, chỉ nhìn không hỏi, để nàng bớt lo không ít.
Bên trong một ngày hoàng đế đến tìm,
nàng mang theo Tiêu Sở đi phục mệnh.
Ở ngoài điện gặp phải Tư Giám của
Khâm Thiên Giám Triệu Nhan kì kì quái quái, hai người mỗi người thi lễ một cái,
Triệu Nhan lấy đồ vật gì không biết ở trước mặt Tiêu Sở lung lay một cái, kinh
ngạc nói; "Tiểu cô nương ngày gần đây chắc có họa sát thân, cần phải tị nạn
đúng lúc."
Tiêu Sở sắc mặt tái nhợt, Tưởng Ngưng
đem nàng đẩy ra: "Thần côn lại lừa gạt tiền, đây chính là vị tổ tông, muốn
lừa gạt tiền tìm bệ hạ."
Triệu Nhan ánh mắt bất định, vây
quanh Tiêu Sở đi rồi một vòng: "Cô nương tuổi mới 15, sinh ở Tấn, lớn ở Tấn,
mới tới Ngụy, khí hậu không quen, nên dùng thêm chút thuốc mới phải."
"Ăn thuốc gì, không bệnh cũng
ăn hỏng rồi." Tưởng Ngưng thiếu kiên nhẫn, một cái tay đẩy nàng ra, lôi kéo
Tiêu Sở đi vào: "Đừng để ý tới nàng, đầu óc có lỗ."
Hai người đi mấy bước, Triệu Nhan ở
phía sau hô lớn: "Chờ ngươi họa sát thân qua đi, nhớ tới tìm ta, không thu
tiền ngươi."
Tiêu Sở miệng giật giật, đều qua rồi
còn tìm nàng có ích lợi gì.
Ngụy đế ngồi trên sau án, nhìn thấy
hai người đi vào,đem một phần tấu báo đưa cho Tưởng Ngưng: "Đây là tuyến báo
Ngự Lâm Quân có được, thế tử Diên Bình Vương Tiêu Định Hoài đến rồi, ngay ở bên
trong vương đô, ngươi cần phải tìm ra người."
Nghe vậy, mi dài Tiêu Sở run lên,
theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía Nam Vinh Y Nhiên.
Nam Vinh Y Nhiên vẫn nhìn chăm chú
tấu báo trên bàn, không thấy rõ vẻ mặt, trái lại Tưởng Ngưng vì đó phấn chấn, nắm
chặt tấu báo vui vẻ nói: "Thần nhất định đem tai họa này tìm ra."
"Ừm, nhanh đi." Nam Vinh
Y Nhiên nhẹ nhàng trả lời một tiếng, xua tay ra hiệu hai người đi ra ngoài.
Tưởng Ngưng đi lại rất nhanh, mà Tiêu
Sở tâm tư trầm trọng, chậm rãi ra cung điện.
Đợi đến sau khi nàng vượt qua ngưỡng
cửa, Nam Vinh Y Nhiên mới ngẩng đầu, không hề có một tiếng động nở nụ cười.
Tinh thần Tưởng Ngưng tốt hơn nửa,
một cánh tay làm việc cũng là thuận buồm xuôi gió, sau khi đem người bí mật an
bài xong xuôi, đột nhiên vỗ đầu một cái, nghĩ tới một chuyện, mở miệng hướng về
phía Tiêu Sở: "Ngươi hình như đi không thích hợp lắm, không bằng ngươi đi
về nghỉ, coi như mệt rồi."
Nàng làm người thoải mái, không chút
nào che lấp hỉ khí của chính mình, ngược lại đem nghi ngờ trong lòng Tiêu Sở đánh
tan, thế tử thật sự bại lộ hành tung rồi?
Nàng đứng tại chỗ bất động, vẫn là
Tưởng Ngưng đẩy nàng một cái, "Nhanh đi về nghỉ ngơi, chúng ta đi trước."
Nói xong, mang người hưng phấn rời
khỏi.
Tiêu Sở nhìn chăm chú Vũ Lâm Quân
một đám lớn mênh mông, lòng dần dần mà chìm xuống dưới, Ngụy đế không làm chuyện
không có chuẩn bị, hơn nửa vẫn là có được tin tức.
Sau khi trở về cung nhân sớm đã đem
cơm tối chuẩn bị kỹ càng, nàng tịch mịch ngồi xuống, bên ngoài điện, ráng chiều
vương trên mái ngói, ánh quang rực rỡ ngập tràn.
Mang theo một luồng trang nghiêm lạnh
lẽo, ép tới người không thở nổi.
Nếu thật là đặt bẫy, nàng vừa ra
thì bại lộ hành tung của thế tử.
Nếu không phải bẫy, như vậy thế tử
tất nhiên trốn không thoát Ngụy vương đô.
Tình thế khó xử, nàng không biết cục
diện này mở ra như thế nào.
Sau khi một mình dùng qua bữa tối,
sắc trời vẫn không có đen thùi, nàng rửa mặt lên giường, nhìn chằm chằm xà
ngang đen kịt hồi lâu.
Ánh mắt nhìn xà ngang dần dần sâu hơn.
Dù sao đều là đánh cược một lần, không
bằng xem thử nàng và Ngụy đế ai có thể đánh cược thắng.
Đợi đến trong ngoài điện chỉ có một
mình nàng, thay lên áo giáp của Vũ Lâm Quân, lặng lẽ nhảy cửa sổ mà ra.
Nắm lấy lệnh bài Tưởng Ngưng cho, một
đường thông suốt không trở ngại, mãi đến tận nơi dân cư Tiêu Định Hoài ở tạm,
trái phải cũng không có người của Tưởng Ngưng, có nhưng thấy là cờ hiệu.
Nàng vui vẻ thở phào nhẹ nhõm, Ngụy
đế cũng không có giảo hoạt như phụ thân nói như vậy.
Hết chương 6
Nam Vinh Y Nhiên: Ngươi nghĩ sai rồi,
ta chính là giảo hoạt.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét