Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 124
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 124: Tuyệt mật.
Lương Đình Ngọc đã mất,
người trong phòng đều không ai dám khóc. Trịnh Nhiễm kéo Thẩm An Ninh sang một
bên, ra hiệu cho Minh Lai đi lo hậu sự.
Minh Lai xắn tay áo, gọi
tiểu dược đồng lại gần, không để các tì nữ trong phủ họ Lương nhúng tay vào.
Thẩm An Ninh vẫn còn
đang bàng hoàng, Trịnh Nhiễm an ủi nàng: "Vẫn còn rất nhiều việc phải làm,
trấn an triều thần thế nào, trấn an phe cánh của Lương tướng ra sao, đều là
những việc khẩn cấp."
Nghe vậy, ánh mắt Thẩm
An Ninh bỗng trở nên sắc lẹm: "Trẫm sẽ không bỏ qua đâu."
Trịnh Nhiễm gật đầu:
"Ngươi về cung trước đi, đừng đánh động, để ta lo hậu sự."
"Chuyện tang lễ của
nàng..."
"Có ta rồi."
Trịnh Nhiễm ngắt lời, "Có ta ở đây, ngươi cứ yên tâm."
Nói xong, cô đẩy Thẩm An
Ninh ra ngoài, giục nàng về cung.
Trời đã tối mịt, Thẩm An
Ninh lầm lũi rời đi. Trịnh Nhiễm thở phào một hơi, lần đầu tiên nhìn lên xà
ngang trên nóc nhà với ánh mắt sâu thẳm.
Ngày hôm sau buổi chầu
vẫn tiếp tục, nhưng vị trí của Lương Đình Ngọc trống không. Không ít người hỏi
thăm sức khỏe của thái phó thế nào rồi.
Không ai biết câu trả
lời.
Thẩm An Ninh nhìn vào vị
trí trống trải đó mà thẫn thờ. Nghe tiếng triều thần xì xào bàn tán, nàng mới
giật mình tỉnh khỏi dòng hồi ức.
Đã trở thành hoàng đế
thì không thể để mặc người ta xâu xé.
Nàng nhìn xuống những
người phía dưới, hồi lâu không nói lời nào.
Sau khi tan triều, nàng
hạ lệnh triệu Ỷ Vân vào cung.
Ỷ Vân được cung nhân dẫn
vào, suốt dọc đường không dám ngẩng đầu. Đến khi thấy hoàng đế mới dám thở
phào, buột miệng nói: "Người gọi ta tới làm gì?"
"Trẫm có mấy cái
gai trong mắt, ngươi xem có làm gì được không?" Thẩm An Ninh vẫy tay gọi Ỷ
Vân lại, đưa cho nàng một bản danh sách, "Tra đi, trẫm không muốn nhìn
thấy bọn họ nữa."
Ỷ Vân ngơ ngác, nàng
tham gia vào chuyện triều đình từ bao giờ thế?
Trên danh sách chỉ có ba
cái tên, đều là trọng thần.
Nàng không hiểu:
"Sao lại động vào họ lúc này?"
"Nuôi bọn họ làm
gì? Tịch thu gia sản, triều đình lại có tiền." Thẩm An Ninh cười lạnh, ánh
mắt lộ vẻ tàn nhẫn, "Ngươi nói xem có đúng không?"
Các thế gia đại tộc bám
rễ ở kinh thành nhiều năm, gọi là trâm anh thế phiệt cũng không quá lời, gia
tài bạc vạn.
Ỷ Vân kinh ngạc:
"Ngài định giết người vì tiền sao?"
Tiểu hoàng đế vì tiền mà
phát điên rồi.
Thẩm An Ninh bình thản
nhìn nàng: "Thì đã sao? Bọn họ sạch sẽ sao? Một triều thiên tử một triều
thần, trẫm không thích bọn họ, bọn họ lại đối đầu với trẫm, giữ lại làm gì? Đợi
họ lớn mạnh rồi gây rắc rối cho trẫm sao?"
"Ngài nói cũng
đúng. Ngài cũng biết đấy, phàm là thế gia đại tộc, bên trong chẳng có ai sạch
sẽ cả. Không cần tra, chỗ ta cũng có đầy chuyện dơ bẩn của họ, nhưng không đến
mức phải tịch thu gia sản, diệt tộc đâu." Ỷ Vân giải thích.
Đâu thể tùy tiện tịch
thu gia sản. Sai lầm nhỏ thì đầy ra, nhưng đại tội để diệt môn thì không có.
Thẩm An Ninh nói:
"Vậy thì đi tra. Nhiều người như vậy mà không có lấy một ai sao? Thời gian
qua bọn họ có thật sự an phận không?"
Ỷ Vân nói câu nào, nàng
bẻ lại câu đó, khiến Ỷ Vân nhận ra người này đang tâm trạng không vui.
"Được, ta về sẽ tra
thử. Sao bệ hạ lại nhớ ra dùng đến Thịnh Vân Lâu vậy?"
Thịnh Vân Lâu thời kỳ
đầu thành lập là vì thiếu tiền, từ trước đến nay đều lấy việc kiếm tiền làm
chính, hiếm khi cung cấp thông tin cho triều đình.
Lần này, tiểu hoàng đế
rõ ràng là muốn lợi dụng Thịnh Vân Lâu để xâm nhập vào nội bộ các thế gia.
"Đã có ích thì tại
sao không dùng." Giọng Thẩm An Ninh lạnh băng.
Ỷ Vân nghe xong khẽ nhíu
mày: "Nghe ngài hết, ngài là chủ mà."
Nàng chỉ là quản sự làm
theo lệnh, nghe lời chủ thì mới có cơm ăn.
Ỷ Vân nhận lệnh xong vội
vàng rời đi.
Thẩm An Ninh ngồi thẩn
thờ trong điện một mình, lát sau mới xem tấu chương.
Nàng làm việc trong điện
suốt nửa ngày, cũng không có triều thần nào tới, nàng yên tâm lo việc của mình.
Đến hoàng hôn, TrungThư
Lệnh tới. Kỳ thi đã kết thúc, việc chấm bài cũng xong, hắn dâng lên cho hoàng
đế xem qua.
"Trịnh tướng đã xem
qua chưa?" Thẩm An Ninh lật xem danh sách. Nàng không hiểu mấy thứ này,
nếu Lương Đình Ngọc còn ở đây, đâu cần nàng phải xem.
Nghĩ đến Lương Đình
Ngọc, nàng chợt nhìn Trung Thư Lệnh.
Trung Thư Lệnh cúi đầu,
diện kiến hoàng đế không dám ngẩng lên, thành thật trả lời: "Trịnh tướng
bảo đưa bệ hạ xem qua."
"Trẫm biết rồi, đêm
nay trẫm sẽ xem, ngày mai sẽ trả lời ngươi." Thẩm An Ninh gật đầu ra vẻ.
Trung Thư Lệnh lui ra.
Thẩm An Ninh phái người
đi tìm Trịnh Nhiễm.
Trịnh Nhiễm vào cung khi
trời đã tối. Thấy bài thi trên bàn ngự, cô hiểu ra vấn đề, liền nói: "Ta
dạy ngươi."
Cả hai đều rất bình
tĩnh, Thẩm An Ninh cũng ngồi bên cạnh rất quy củ.
Hai người bận rộn đến
giờ hợi, Trịnh Nhiễm kéo nàng về tẩm điện nghỉ ngơi.
Nằm trên giường, Thẩm An
Ninh mới hỏi về hậu sự của Lương Đình Ngọc. Trịnh Nhiễm nhắm mắt nói: "Đều
đã thu xếp xong rồi, không cần lo lắng."
Thẩm An Ninh nhìn lên
trần nhà, im lặng.
Trịnh Nhiễm xoay người,
vươn tay ôm lấy nàng: "Ngủ đi, ngày mai còn nhiều việc phải làm lắm."
Thẩm An Ninh nhắm mắt,
rúc vào lòng cô tìm một vị trí thoải mái rồi mới lặng lẽ chìm vào giấc ngủ.
Danh sách trúng tuyển đã
có, Thẩm An Ninh đích thân tiếp kiến những tài năng này, tự nhiên cũng đưa ra
vài câu hỏi khảo sát. Qua lại vài lần, cũng có mấy người không tệ, ứng đối trôi
chảy.
Nàng lại đưa ra một đề
bài, dùng chính câu nói của Lương Đình Ngọc: "Chia đều ruộng công, coi
trọng nông tang."
Trong điện im phăng
phắc.
Thẩm An Ninh nhấp một
ngụm rượu: "Không ai dám trả lời sao?"
Một lát sau mới có người
mở lời.
Dần dần, người nói cũng
nhiều hơn.
Trịnh Nhiễm đến muộn một
chút, nghe thấy tiếng động trong điện, cô thầm bước vào ngồi xuống bên cạnh
hoàng đế.
Không hiểu sao "kei
điên nhỏ" lần này tỉnh lại lại yên tĩnh hơn nhiều, cũng không cáu gắt nữa,
thật là hiếm thấy.
Trịnh Nhiễm im lặng lắng
nghe, ghi nhớ vài người.
Sau khi tan tiệc, hoàng
đế giữ Trịnh Nhiễm lại hỏi ý kiến.
Trịnh Nhiễm nêu tên vài
người, Thẩm An Ninh gật đầu: "Ngươi xem nên sắp xếp thế nào?"
"Tất nhiên là bắt
đầu từ chức quan nhỏ nhất. Bệ hạ có thích ai không?" Trịnh Nhiễm hỏi.
Thẩm An Ninh lắc đầu,
không có ai đặc biệt thích cả. Nói suông trên giấy thì ai chẳng làm được, nàng
chỉ muốn nhìn thấy thực tế thôi.
Trịnh Nhiễm im lặng một
lúc, đứng dậy chuẩn bị đi. Sực nhớ ra một chuyện, cô nói: "Ta định đi gặp
quân sư, ngươi có đi không?"
"Gặp hắn làm
gì?" Thẩm An Ninh không hiểu.
Trịnh Nhiễm nói:
"Để trò chuyện thôi."
Thẩm An Ninh tò mò:
"Ngươi đang mưu tính chuyện gì phải không?"
"Kẻ điên nhỏ"
lúc yên tĩnh lại thì chẳng khác gì "kẻ ngốc nhỏ" nhưng thông minh hơn
nhiều, có điều ánh mắt lạnh lùng, không có sự ấm áp như kẻ ngốc nhỏ.
"Ngươi có đi
không?" Trịnh Nhiễm không trả lời, "Tối nay ở lại nhà ta?"
Thẩm An Ninh sao có thể
từ chối, còn nói: "Vẫn còn nhiều tấu chương chưa xem."
"Mang theo đi, về
nhà cùng xem, ta tiện thể dạy ngươi luôn." Trịnh Nhiễm nhận lấy ngay.
Thẩm An Ninh sai người
chuẩn bị xe ngựa: "Chúng ta đi xe ngựa tới đó."
Nàng tò mò không biết
Trịnh Nhiễm đang tính toán điều gì. Lão quân sư không tham gia triều chính,
cũng chẳng hỏi han thế sự, ở chỗ hắn thì mưu tính được gì?
Thẩm An Ninh nghĩ suốt
dọc đường. Đến phủ tướng quân, nhìn thấy Nhạn Nam, nàng liền hiểu ra.
Ý đồ không nằm ở chỗ
rượu (ý chỉ mục tiêu thực sự khác với vẻ bề ngoài).
Nhạn Nam thấy hai người
cũng tò mò, tiến lên hành lễ: "Bệ hạ, Trịnh tướng, hai vị tìm quân sư
sao?"
"Hắn đâu rồi?"
Trịnh Nhiễm gật đầu hỏi Nhạn Nam.
Nhạn Nam khẽ cười:
"Ở vườn hoa phía sau, ta dẫn hai vị qua đó."
"Cảm ơn."
Trịnh Nhiễm dịu dàng cảm ơn.
Thẩm An Ninh nhíu mày,
người này đổi tính từ bao giờ thế? Nhắc đến Nhạn Nam thì đầy nghi ngờ, vậy mà
gặp Trịnh Nhiễm lại có thể nói chuyện ôn hòa như vậy.
Quả nhiên, người chốn
quan trường mỉm cười nói chuyện với bạn, chưa chắc đã là thích bạn.
Thẩm An Ninh trở thành khách
đi cùng, lẳng lặng theo sau Trịnh Nhiễm.
Nhạn Nam dẫn hai người
vào vườn. Vườn hoa rực rỡ ngày xưa giờ bị đào thành vườn rau. Lão quân sư đang
vung cuốc, hì hục đào đất.
Thẩm An Ninh tiến lên,
một chân đá văng đống đất vừa đào ra về chỗ cũ. Lão quân sư "ái chà"
một tiếng, định mắng người, nhưng ngẩng đầu lên thấy nàng liền ngậm miệng lại.
Trịnh Nhiễm nhìn Nhạn
Nam: "Nhạn Nam cô nương, chúng ta có chuyện muốn nói với quân sư."
"Được." Nhạn
Nam cười đáp ứng.
Sau đó, Nhạn Nam xoay
người rời đi. Trịnh Nhiễm liếc nhìn bóng lưng nàng ta, đợi nàng ta biến mất sau
góc tường mới cố ý lên tiếng: "Quân sư, Lương thái phó tiên du rồi."
"Ai cơ?" Lão
quân sư cầm cuốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, "Vị thái phó đó sao?"
Trịnh Nhiễm gật đầu.
Lão quân sư kinh ngạc:
"Sao lại chết được?"
"Hai ngày sau khi
bị thương do thuốc nổ ở cống viện thì tiên du." Trịnh Nhiễm giải thích.
"Chết rồi à."
Lão quân sư đột nhiên lên giọng, rồi lại cau mày, "Sao lại như thế được.
Ta nhớ nàng hình như vẫn chưa thành thân..."
Thẩm An Ninh không vui:
"Nàng thành thân hay chưa liên quan gì đến ngươi. Ngươi không nhớ công
trạng của người ta, chỉ nhớ người ta chưa thành thân. Ngươi mất con trai rồi,
nếu ngươi còn con trai cháu trai, có phải định làm mai luôn không?"
"Hừ, cái miệng
ngươi sao mà độc thế." Lão quân sư lườm nàng, "Nàng chết rồi, hai
người tìm ta làm gì? Mà lạ thật, sao ta không nghe thấy tin tang lễ gì
cả?"
"Ngươi nói nhỏ
thôi, không được tiết lộ ra ngoài. Ta tới đây là muốn hỏi ngươi về chuyện ở
phương bắc." Trịnh Nhiễm nhíu mày, ra hiệu cho quân sư đừng làm rùm beng.
Quân sư đã hiểu. Trịnh
Nhiễm nói tiếp: "Là do dư nghiệt tộc Khương làm."
Nhắc đến tộc Khương, mí
mắt lão quân sư giật giật: "Đám dư nghiệt tộc Khương sao cứ dai dẳng mãi
thế, giết Lương thái phó làm gì?"
"Người chết đâu chỉ
có mình nàng." Thẩm An Ninh lạnh lùng lên tiếng, "Nếu ngươi có tin
tức gì về dư nghiệt tộc Khương, cứ việc nói cho trẫm."
Nàng cúi đầu nói chuyện, nhưng dư
quang liếc về phía góc tường. Nơi đó có bức tường chắn, nếu có người nghe lén
thì đó là chỗ tốt nhất.
Nhưng tại sao phải nghe
lén?
Thẩm An Ninh bất lực
nhìn lên bầu trời, trong lòng chợt dâng lên sát ý.
Nàng vốn không phải kẻ
mềm lòng, có thể tự tay hạ sát Khoa Nhĩ Tác cho thấy nàng không phải hạng người nhân từ
nương tay vì tình cũ.
Ai có lỗi với nàng, nàng
tự nhiên sẽ không bỏ qua.
Thẩm An Ninh đang mải
suy nghĩ thì Trịnh Nhiễm bên cạnh lại lải nhải khác thường: "Nàng đã tiên
du rồi, để lại bao nhiêu vấn đề, ta bận đến mức chẳng rảnh mà để tâm. Dư nghiệt
tộc Khương là chuyện hệ trọng nhất, quân sư nếu biết gì thì nhớ báo cho
ta."
"Trịnh tướng yên
tâm, ta biết gì sẽ nói nấy." Quân sư thở dài, "Lần trước ta gặp nàng
là trên đường Thùy Long, mặc quan bào, cười nói vui vẻ, vậy mà mới vài ngày đã
không còn nữa, thật là tạo hóa trêu người. Trịnh tướng à, ngươi cũng nên luyện
võ thêm đi, lúc nguy hiểm nhớ mà chạy cho nhanh."
Thẩm An Ninh chớp mắt:
"Ngậm cái miệng quạ đen của ngươi lại."
Lão quân sư liếc nàng
một cái rồi im lặng. Thật là hung dữ, thật là điên khùng.
"Ta đi đây, quân sư
cứ tiếp tục đi." Trịnh Nhiễm cười nói một câu.
Thẩm An Ninh xoay người,
góc tường cũng có động tĩnh, dường như có người vừa rời đi.
Trịnh Nhiễm không nhận
ra, cô là văn nhân, không so được với Thẩm An Ninh. Thẩm An Ninh võ nghệ cao
cường, tự nhiên có thể nghe thấy những âm thanh nhỏ nhất.
Ra khỏi vườn hoa, hai
người nắm tay nhau. Trịnh Nhiễm định quay đầu lại, Thẩm An Ninh lắc lắc tay cô:
"Đừng quay đầu."
Trịnh Nhiễm không quay
đầu nữa.
Hai người rời phủ tướng
quân như bình thường. Giây phút bước lên xe ngựa, sắc mặt Thẩm An Ninh trầm
xuống: "Lúc chúng ta nói chuyện, Nhạn Nam đã nghe lén."
Hết chương 124.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét