Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 117
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 117: Sinh nghi.
Phủ Trịnh Nhiễm trở nên
náo nhiệt, ba con sói trông thì dữ tợn nhưng chúng rất ngoan, không dễ dàng làm
hại người khác.
Chúng ngồi một chỗ ăn
thịt, đám tì nữ đứng vây quanh, vừa muốn xem vừa sợ, ai nấy đều phấn khích.
Trịnh Nhiễm sai người
dọn dẹp một khoảng sân, sắp xếp cho bầy sói và người chăm sóc chúng ở vào đó.
Một đêm bình yên.
Buổi chầu hôm nay kết
thúc rất nhanh, Trịnh Nhiễm ở lại, muốn bàn bạc về việc chăm sóc sói trắng sau
này.
Sắc mặt hoàng đế không
tốt lắm, trắng bệch quá mức. Thẩm An Ninh nhìn Trịnh Nhiễm, Trịnh Nhiễm cũng
nhìn nàng.
Lúc nãy trong buổi chầu,
Trịnh Nhiễm không dám nhìn thẳng hoàng đế, lúc này mọi người đã đi hết cô mới
dám nhìn qua.
Cái nhìn này khiến Trịnh
Nhiễm cảm thấy có gì đó không ổn, cô theo bản năng bước tới: "Ngươi thấy
không khỏe trong người sao?"
"Ngồi sống sờ sờ ở
đây, sao có thể không khỏe chứ." Thẩm An Ninh cười khổ, cảm thấy việc mình
còn sống nên là một chuyện đáng mừng.
Đêm qua nàng mơ thấy nhị
ca.
Nhị ca ngồi trên tảng đá
ở ngã ba đường, lặng lẽ nhìn nàng, nhếch môi cười, hai lúm đồng tiền hiện rõ
mồn một.
Nàng không gọi "nhị
ca", chỉ gọi huynh ấy là: "Thẩm nhị lang."
Nàng còn chẳng biết Thẩm
nhị lang tên thật là gì. Thẩm An Hòa, Thẩm An Ninh... cái tên của nhị lang, tam
lang, nàng hoàn toàn không biết.
Thẩm nhị lang vẫy tay
với nàng, nàng không bước tới, có chút bài trừ. Huynh ấy hạ tay xuống: "Bé
Ngoan, ta biết ngươi hận ta, ngươi hận từng người trong Thẩm gia."
Nàng không nói gì. Thẩm
nhị lang có chút buồn bã, lại nói: "Giúp ta chăm sóc tốt cho Nhạn
Nam."
Rồi huynh ấy biến mất.
Ngày nghĩ gì đêm mơ nấy,
những gì mơ thấy đều là nút thắt trong lòng.
Nàng thở hắt ra một hơi,
Trịnh Nhiễm đặt tay lên cổ tay nàng, đầu ngón tay chạm vào mạch đập. Nàng mỉm
cười nói: "Không sao đâu."
Trịnh Nhiễm thu tay lại,
sắc mặt hơi đổi: "Ngủ một giấc là khỏe thôi."
Thẩm An Ninh gật đầu
không phản đối, nhìn nghiêng khuôn mặt cô, trái tim nàng dần bình lặng lại.
Trịnh Nhiễm đưa nàng về
tẩm điện, đốt hương an thần, tự mình trông coi nàng ngủ một giấc.
Có hương an thần, Thẩm
An Ninh ngủ rất nhanh. Trong lúc đó, Trịnh Nhiễm phát hiện Tế Vũ không thấy
đâu, ngày thường nàng luôn đi theo Thẩm An Ninh.
Trịnh Nhiễm hỏi cung
nga.
Cung nga đáp: "Hôm
qua bệ hạ về là ngủ luôn, Tế Vũ tướng quân không đi theo nữa."
Tế Vũ đêm qua đã không
có mặt trong cung.
Trịnh Nhiễm đoán nàng đi
sắp xếp chỗ ở cho Nhạn Nam rồi.
Nghe vậy, sắc mặt Trịnh
Nhiễm trầm xuống, Nhạn Nam vừa về là hoàng đế lại phát bệnh.
Tâm bệnh vốn khó chữa,
Trịnh Nhiễm càng thêm chán ghét Nhạn Nam.
Trịnh Nhiễm sai người đi
mời Minh Lai.
Cô thấy bồn chồn, thậm
chí có chút bất an, dẫn đến việc bắt mạch không chuẩn. Thầy thuốc không thể tự
chữa cho mình, nên cô thấy Minh Lai là người phù hợp hơn.
Minh Lai đeo hòm thuốc,
thở hổn hển chạy tới, chưa kịp nói năng gì đã bắt mạch trước.
Không khí trong điện có
chút ngưng trọng, Minh Lai im lặng hồi lâu, sau khi thu tay lại mới hỏi Trịnh
Nhiễm: "Mạch tượng của nàng hơi bồn chồn, nàng đã làm gì?"
"Gặp lại cố
nhân." Trịnh Nhiễm nói.
Ánh mắt Minh Lai hơi
nheo lại: "Không nên gặp thì đừng gặp, gặp để làm gì? Có ăn được hay cứu
được mạng không? Chẳng làm được tích sự gì thì gặp làm chi."
Trịnh Nhiễm gật đầu:
"Sau này sẽ không gặp nữa."
Minh Lai nói: "Nàng
có tâm bệnh, sẽ có hai loại tính cách. Tâm bệnh không khỏi thì sẽ mãi sống dưới
hai loại tính cách đó."
Phiền chết đi được, vừa
mới khởi sắc một chút. Nàng muốn chửi thề.
Minh Lai lầm bầm mắng mỏ
một hồi cho bõ tức, sau đó mới nghiên cứu đơn thuốc.
Trịnh Nhiễm vẫn im lặng,
nghe lời Minh Lai mắng mà cảm thấy như chính mình đang mắng, đột nhiên thấy dễ
chịu hơn nhiều.
Uất khí trong lòng tan
biến, cơ thể sẽ thư thái, tinh thần sảng khoái.
Sau khi sửa lại đơn
thuốc, Minh Lai sai người đi sắc thuốc, còn mình ở lại khuyên học trò:
"Ngươi đi làm việc của ngươi đi, ta ở đây trông nàng. Ngươi là thầy thuốc,
ta cũng là thầy thuốc, không kém ngươi đâu. Ta biết ngươi nhiều việc, mau đi
đi."
Trịnh Nhiễm gật đầu:
"Đa tạ tiên sinh."
Trịnh Nhiễm lúc này mới
rời đi.
Buổi chiều, Tế Vũ và
Nhạn Nam tới, hoàng đế vẫn chưa tỉnh. Minh Lai nhìn thấy Nhạn Nam, Nhạn Nam
cũng nhìn thấy nàng, hai người nhìn nhau một lát, Minh Lai hỏi: "Ngươi là
thầy thuốc?"
Người làm nghề y quanh
năm mang mùi thảo mộc trên người, Minh Lai chỉ cần ngửi là ra.
Nhạn Nam gật đầu:
"Ta là thầy thuốc ở Bắc Cảnh, muốn đến kinh thành học y, học xong sẽ trở
về. Ngài là...?"
Tế Vũ giới thiệu:
"Đây là viện chính trong cung, thầy thuốc giỏi nhất kinh thành, cũng là sư
phụ của Trịnh tướng."
Y thuật của Trịnh Nhiễm
chính là học từ Minh Lai.
Nhạn Nam vô cùng kinh
ngạc: "Viện chính, ta có thể theo ngài học y không?"
"Ta bận lắm, không
nhận đệ tử." Minh Lai dứt khoát từ chối.
Nhạn Nam giải thích:
"Ta đã chăm sóc bệ hạ suốt năm năm, tình trạng cơ thể của ngài ấy ta là
người hiểu rõ nhất. Một số bệnh trạng ta cũng rất quen thuộc."
Minh Lai dao động. Bệnh
tình của tiểu hoàng đế thất thường, có một người am hiểu bên cạnh quả thực sẽ
dễ dàng hơn nhiều. Nàng gật đầu: "Vậy ngươi ở lại đi, đến lúc đó qua thái
y viện làm thủ tục, lấy thân phận dược đồng mà ở lại."
Nhạn Nam liên tục cảm
ơn, Tế Vũ đứng bên cạnh cũng thấy mừng thầm.
Thẩm An Ninh mãi đến
hoàng hôn mới tỉnh, vừa mở mắt ra đã thấy Nhạn Nam, nàng ngẩn người, nửa ngày
không nói câu nào.
Minh Lai bước tới bắt
mạch cho nàng: "Có chỗ nào không thoải mái không?"
"Khỏe hơn rồi tiên
sinh. Sao nàng lại ở đây?" Thẩm An Ninh bất ngờ, Nhạn Nam ở đây, Trịnh
Nhiễm sẽ không vui.
Minh Lai nói: "Nghe
nói trước đây nàng chăm sóc ngươi, ta liền giữ lại làm dược đồng, có gì không
ổn sao?"
Nhạn Nam đang đứng ngay
đó, kẻ ngốc mới nói không ổn. Thẩm An Ninh gật đầu không nói gì, nàng nằm
xuống, dặn dò: "Đi mời Trịnh tướng qua đây."
Nàng xoay người đi,
không muốn nhìn bọn họ.
Minh Lai liếc nàng một
cái, cảm thấy khó hiểu: Cái gì vậy?
Vừa nói không hợp ý đã
xoay người không thèm nhìn ai.
Đúng là phải để Trịnh
Nhiễm tới trị cho nàng một trận.
Trịnh Nhiễm đợi đến khi
trời tối hẳn mới tới, Minh Lai cũng phải đi, bảo Nhạn Nam cùng rời đi.
Nhạn Nam thắc mắc:
"Ngài không ở lại trông sao?"
"Có người trông
rồi, y thuật của nàng không kém chúng ta đâu." Minh Lai giải thích:
"Đừng xen vào, đi thôi."
Nhạn Nam gật đầu, chủ
động đeo hòm thuốc theo Minh Lai rời đi.
Người trong điện vơi đi
nhiều, Thẩm An Ninh ngồi dậy, nghiêng đầu nhìn Trịnh Nhiễm: "Ngươi cứ để
Nhạn Nam ở đây như vậy, không giận sao?"
"Không phải do
ngươi sắp xếp sao?" Trịnh Nhiễm hỏi ngược lại.
Thẩm An Ninh lắc đầu:
"Không phải ta." Ngươi sẽ giận, sao ta có thể làm ngươi không vui
được.
Trịnh Nhiễm cũng không
biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng Nhạn Nam đã đi theo Minh Lai, đa phần là do
Minh Lai giữ lại. Minh Lai vẫn chưa biết Nhạn Nam chính là "cố nhân"
kia.
"Còn khó chịu
không?" Trịnh Nhiễm né tránh chuyện của Nhạn Nam, chủ động hỏi han.
Thẩm An Ninh lắc đầu:
"Ngủ một giấc thấy thoải mái hơn nhiều rồi. Ngươi nói xem, nên sắp xếp
Nhạn Nam thế nào? Hôm nay nàng đã đến mộ tổ Thẩm gia. Nàng vẫn còn nhớ thương
nhị ca ta."
Trịnh Nhiễm hỏi:
"Không biết, chuyện của nàng khó sắp xếp lắm, nàng có yêu cầu gì
không?"
"Nàng muốn học y,
sau đó trở về Bắc Cảnh." Thẩm An Ninh trả lời.
Trịnh Nhiễm không có
hứng thú với những việc đó, chỉ hỏi: "Nàng không có gia đình sao? Người ở
đâu?"
"Không biết."
Thẩm An Ninh hỏi cái gì cũng không biết.
Trịnh Nhiễm thở dài, đưa
tay vỗ trán nàng: "Có phải nàng bảo nàng là nhị tẩu của ngươi nên ngươi
không thèm hỏi han gì nữa đúng không?"
Thẩm An Ninh gật đầu,
Trịnh Nhiễm lại hỏi: "Nhị ca ngươi từng nhắc tới Nhạn Nam với ngươi chưa?"
"Chưa, nhưng trong
mơ huynh ấy có nhờ ta chăm sóc tốt cho Nhạn Nam." Thẩm An Ninh nói.
Trịnh Nhiễm thắc mắc:
"Lúc gặp nhau ngoài đời không nhắc sao?"
Thẩm An Ninh lắc đầu.
Trịnh Nhiễm nói:
"Đại ca ngươi lúc cuối cùng có nhắc tới ta không?"
"Có nhắc, nói một
tràng điều tốt về ngươi, bảo ta chăm sóc ngươi. Lúc đó ta còn thấy huynh ấy có
bệnh, ngươi bao nhiêu tuổi ta bao nhiêu tuổi, ta chăm sóc ngươi kiểu gì."
Thẩm An Ninh kể.
Trịnh Nhiễm nắm bắt
trọng điểm: "Ngươi xem, ta là người thực sự tồn tại, nên đại ca ngươi mới
nhắc tới ta. Tại sao nhị ca ngươi không nhắc tới Nhạn Nam? Phải chăng giữa họ
không có tình cảm?"
Thẩm An Ninh ngạc nhiên:
"Nhưng Nhạn Nam đã nhắc tới nhị ca rất nhiều lần."
Trịnh Nhiễm không nói
thêm nữa.
Thẩm An Ninh tự ngẫm
nghĩ: "Ngươi thấy nàng và nhị ca không có tình cảm sao?"
Trịnh Nhiễm im lặng.
Thẩm An Ninh không hiểu:
"Vậy nàng mưu cầu điều gì? Tại sao lại ở lại Bắc Cảnh?"
Trịnh Nhiễm nói:
"Ngươi trước tiên phải làm rõ nàng từ đâu tới. Cơ thể ngươi mà dám để nàng
chữa trị suốt năm năm, Quân sư hồ đồ, ngươi cũng hồ đồ luôn. Thôi được rồi,
ngày mai ta sẽ đi hỏi quân sư xem nàng rốt cuộc từ đâu đến."
"Lúc đánh trận có
thầy thuốc chữa bệnh cho là tốt lắm rồi, còn kén cá chọn canh thì chỉ có nước
đau mà chết thôi. Lúc ta đến, Nhạn Nam đã ở trong quân doanh, đi theo các thầy
thuốc phụ việc, dần dần nàng học được và trở thành thầy thuốc giỏi nhất quân
doanh. Người ta còn chẳng hỏi han gì, ta lại chạy tới điều tra thân thế người
ta? Đám tướng quân được nàng cứu mà biết chắc sẽ phun nước miếng cho ta chết
chìm mất."
Thẩm An Ninh biện minh
cho mình, đó là chuyện của tập thể, hơn nữa trong quân doanh thường không hỏi
nguồn gốc anh hùng.
Trịnh Nhiễm nói:
"Ta đi hỏi quân sư đã. Uống thuốc đi."
Cô cũng không dám khẳng
định điều gì, dù sao chuyện khó kiểm soát ở Bắc Cảnh trước đây vẫn luôn ám ảnh
trong lòng cô như một loại giày vò.
Thẩm An Ninh mím chặt
môi, ngoan ngoãn uống thuốc, sau đó ăn một chút cháo thịt rồi nằm xuống.
Nàng thấy buồn ngủ, nằm
xuống một lát là ngủ thiếp đi ngay.
Thực ra trong thuốc có
cho thêm thành phần an thần hỗ trợ giấc ngủ, uống vào sẽ ngủ đúng giờ.
Ngày hôm sau miễn triều,
bên ngoài thông báo hoàng đế tái phát bệnh cũ, cần nghỉ ngơi hai ngày.
Trịnh Nhiễm không đến
công đường mà dậy sớm đến phủ tướng quân tìm quân sư. Cô vốn làm việc quyết
đoán, nghĩ là làm.
Quân sư vừa dậy, nghe
tin liền vội vàng ra gặp Trịnh Nhiễm.
Trịnh Nhiễm mặc một bộ
đồ giản dị, ngồi trong sảnh, thanh tao thoát tục. Quân sư chỉnh đốn lại y phục,
bước nhanh vào: "Trịnh tướng sao lại tới đây?"
"Nhạn Nam hôm kia
đã trở về, đêm hôm kia bệ hạ liền phát bệnh. Nàng là tâm bệnh, nên ta muốn hỏi
quân sư, Nhạn Nam đến từ đâu?" Trịnh Nhiễm đi thẳng vào vấn đề.
Quân sư ngẩn người, sau
đó nói: "Nàng là do nhị lang cứu về, còn đến từ đâu thì lão phu cũng không
hỏi."
Trịnh Nhiễm thấy thật
không thể tin nổi, nhỏ hồ đồ, già cũng hồ đồ nốt: "Không biết lai lịch mà
dám để nàng chăm sóc thống soái của cả một quân đội? Quân sư, là ngài hồ đồ hay
là ta đa nghi đây?"
Mặt lão quân sư đỏ bừng
như gan heo.
Hắn cố gắng giải thích:
"Nhưng bao nhiêu năm qua vẫn luôn bình an vô sự mà. Trịnh tướng, có phải
ngài đa nghi quá rồi không?"
Trịnh Nhiễm nghe xong
vẫn rất bình tĩnh, lại hỏi: "Chuyện giữa nàng và Thẩm nhị ca là thật
sao?"
"Chắc là thật chứ,
nhị lang và nàng quan hệ rất thân mật." Quân sư nói.
Trịnh Nhiễm không yên
tâm: "Thân mật thế nào? Đã đính hôn chưa?"
Lão quân sư hồi tưởng
lại: "Chuyện lâu quá rồi, đã bảy tám năm trôi qua, ai mà nhớ nổi chứ. Ta
chỉ nhớ trước khi nhị lang mất, Nhạn Nam cả ngày ở bên cạnh hắn. Sau khi nhị
lang mất, Nhạn Nam cứ giữ khư khư di vật của hắn, không nói lời nào. Chúng ta
đều thở dài, nếu nhị lang còn sống, hai đứa chắc đã thành thân từ lâu, khéo con
cái giờ này đã biết cầm đao tập võ rồi cũng nên."
Trịnh Nhiễm đúc kết
trọng điểm: "Ta hiểu rồi. Việc đính hôn chưa từng thực sự xảy ra, các
người cũng chỉ suy đoán tình cảm của hai người tốt dựa trên nỗi nhớ nhung của
Nhạn Nam dành cho Thẩm nhị lang thôi."
Quân sư thắc mắc:
"Trịnh tướng, rốt cuộc ngài muốn nói gì?"
Hết chương 117.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét