Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 119
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 119: Phân trần.
Nhìn người không thể chỉ
nhìn mặt.
Thẩm An Ninh ngơ ngác,
đoán mò: "Ý ngươi là ngươi trông xinh đẹp thế này, nhưng thực chất bên
trong lại đen tối, thâm hiểm đúng không?"
Lương Đình Ngọc:
"..."
Nàng ngước lên, lấy ngón
trỏ gõ nhẹ vào trán tiểu hoàng đế: "Ta dù gì cũng là tiên sinh của người,
người có biết tôn sư trọng đạo không?"
Thẩm An Ninh xuýt xoa,
ôm lấy trán: "Thế chẳng lẽ ngươi không có ý đó sao?"
Lương Đình Ngọc ngồi
ngay ngắn, tự nhủ sớm muộn gì cũng bị nàng làm cho tức chết. Học trò mình chọn,
nghiệp mình tạo, mình phải tự gánh thôi.
"Bệ hạ biết lục
hoàng tử đã ra đi thế nào rồi chứ?" Nàng đi thẳng vào vấn đề, "Ta
cũng rất cảm kích vì bệ hạ đã giúp ta thu dọn tàn cuộc."
Thẩm An Ninh chớp chớp
mắt, thu lại nụ cười ngây ngô, thẳng thắn nói: "Thái phó vì sao làm vậy,
vì ai, trong lòng trẫm rõ cả. Ban đầu trẫm cứ ngỡ thái phó vì trả ơn nên mới
dâng thiên hạ cho trẫm, nhưng đến lúc này trẫm mới hiểu, điều thái phó nghĩ
không chỉ là vì trẫm, mà còn vì trăm họ thiên hạ, đúng không?"
Các phiên vương bành
trướng quyền lực, tệ chính khắp nơi. Giang sơn như một cái thùng gỗ thủng lỗ
chỗ, chỗ nào cũng hỏng, vá chỗ nào trước chỗ nào sau là chuyện cực kỳ nan giải.
Lương Đình Ngọc khẽ
cười, ánh mắt thâm trầm mang theo cảm xúc phức tạp: "Bệ hạ lại nói thần
đại nghĩa đến vậy sao."
"Đó là sự thật.
Thái phó có ba vạn kỵ binh, Minh Vương tin tưởng ngươi, ngươi hoàn toàn có thể
tự lập." Thẩm An Ninh thản nhiên, "Nếu ngươi tự lập, ta nhất định sẽ
ủng hộ. Điều ta muốn chỉ là thiên hạ thái bình, đợi nơi này yên ổn, ta sẽ trở
về Bắc Cảnh."
Nàng tự thấy mình không
phải là người có tố chất làm vua, chẳng qua là bị đẩy lên vị trí này chứ nàng
không đủ năng lực giữ vững giang sơn.
Lương Đình Ngọc lắc đầu:
"Nếu ta tự lập thì sẽ là nghịch thần, nhưng ngài thì khác. Ngài là binh mã
đại tướng quân, dưới trướng có vạn tướng, Bắc Cảnh đều phục ngài. Ngài xưng đế
đăng cơ là chuyện không thể đảo ngược."
Nhưng bệnh của ngài lại
là mối lo canh cánh trong lòng.
Lương Đình Ngọc không
nói ra miệng, tiếp tục: "Lục hoàng tử là do ta giết."
Nàng thản nhiên thừa
nhận, không chút giấu diếm. Thẩm An Ninh mỉm cười: "Thì đã sao? Giết một
người để bảo vệ thiên hạ. Trước đây ta không hiểu tại sao phải để nữ nhi đi hòa
thân, nhưng từ một góc độ khác, hy sinh một người để đổi lấy nhiều năm hòa bình
cũng có cái lý của nó."
"Tất nhiên đó là
biểu hiện của quốc gia bất lực. Từ khi ta làm hoàng đế, sẽ không bao giờ có
chuyện hòa thân. Lương thái phó, hôm nay ngươi tự phơi bày chuyện của mình để
nói với ta 'nhìn người không thể nhìn mặt', có phải là muốn nói về chuyện của
Nhạn Nam không?"
Lương Đình Ngọc không hề
biến sắc, bình thản khen ngợi: "Bệ hạ thông tuệ."
"Ta là không hiểu
chuyện chứ không phải kẻ khờ." Thẩm An Ninh đảo mắt, "Nhạn Nam tới
kinh thành, nếu không có bằng chứng thì cũng chẳng thể đuổi người ta đi
được."
Lương Đình Ngọc lại bảo:
"Nàng ở bên cạnh ngài bảy năm mà ngài đến lai lịch người ta cũng không
biết, còn mặt mũi nào mà bảo mình không khờ."
Thẩm An Ninh vô cùng
ngượng ngùng.
Lương Đình Ngọc tiếp
tục: "Bệ hạ đã nghi ngờ thì đừng để nàng lại gần nữa. Tính mạng của ngài
không phải của riêng ngài, mà là của hàng triệu bá tánh. Ba chữ Thẩm An Ninh đã
vang danh thiên hạ, khiến kẻ thù khiếp vía, tên tuổi của ngài còn hữu dụng hơn
cả quân đội."
"Nếu ngài xảy ra
chuyện, thiên hạ loạn, Bắc Cảnh loạn."
Thẩm An Ninh đã nghe lọt
tai. Lương Đình Ngọc chăm chú quan sát sắc mặt nàng: "Bệ hạ, hãy bảo trọng
thân thể. Quốc chủ mà thần phò trợ nhất định phải sống lâu trăm tuổi, nếu
không, Lương Đình Ngọc này sẽ mang danh phản bội chủ cũ, để lại tiếng xấu muôn
đời. Ngài phải để ta thực hiện được những hoài bão: chia đều ruộng công, khuyến
khích nông tang."
Thẩm An Ninh im lặng.
Sau khi Lương Đình Ngọc
đi, Thẩm An Ninh ngồi thẫn thờ hồi lâu. Đến lúc hoàng hôn, nàng phái người đi
triệu Nhạn Nam. Nàng không có sự kiên nhẫn của Trịnh Nhiễm, cũng không có sự
thông minh của Lương Đình Ngọc, đã nghi ngờ thì cứ hỏi cho ra lẽ.
Trời tối hẳn Nhạn Nam
mới lững thững tới. Hoàng đế ngồi trong điện nhìn nàng bước vào. Gương mặt
hoàng đế dường như trắng trẻo hơn, làn da rám nắng trước kia đã hồi phục, chỉ
có đường nét xương hàm vẫn sắc sảo như bị gió cát mài giũa.
Nhạn Nam vào điện, dập
đầu hành lễ. hoàng đế ban ngồi, sai người dâng trà. Sau một lúc im lặng, nàng
trực tiếp lên tiếng: "Hôm qua ta mơ thấy nhị lang."
Đôi lông mày Nhạn Nam
giãn ra, vẻ mặt vui mừng: "Các người có nói chuyện với nhau không?"
"Không nói gì, ta
và huynh ấy chỉ lặng lẽ ngồi bên nhau. Nhạn Nam, kể cho ta nghe chuyện của ngươi
và nhị lang đi." Thẩm An Ninh đã học được cách giấu đi tâm tư thực sự,
dùng một bộ mặt khác để đối diện với người khác.
Trong điện chỉ có hai
người, hoàng đế ngồi bên ánh đèn, gương mặt ôn hòa. Nhạn Nam quan sát nàng,
nhận thấy Thẩm An Ninh trước mắt là phần lương thiện. Nhạn Nam thường chỉ thấy
phần điên cuồng của Thẩm An Ninh, đây là lần đầu thấy nàng nói chuyện bình tĩnh
như vậy.
Nàng cười nhẹ, vẻ nhu
mì: "Nếu huynh ấy còn sống, năm nay chắc đã hai mươi ba tuổi. Ta năm nay
hai mươi hai. Năm đó gặp nhau, huynh ấy mười bốn, ta mười ba."
Thẩm An Ninh nhẩm tính,
đó là chuyện của chín năm trước, tức là hai năm trước khi nàng từ Bắc Khương
trở về.
"Cha mẹ ta mất sớm,
cậu nuôi nấng ta, nhưng sau này ta phát hiện số tiền cha mẹ để lại đều bị dùng
sạch. Nhà ta thực ra rất giàu có, nhiều đời làm kinh doanh. Bệ hạ, ngài có biết
chuyện chiếm đoạt tài sản của người không có con nối dõi không? Họ nhận nuôi ta
là giả, thực chất là để thôn tính gia sản của cha mẹ ta. Sau đó họ tìm một gia
đình để gả bán ta đi, ta chạy trốn thì gặp được Thẩm nhị lang."
"Sau đó ta đi theo
huynh ấy vì chẳng còn nơi nào để đi. Ông trời cho ta gặp huynh ấy có lẽ là một
mối duyên nợ. Ta thích huynh ấy, mỗi khi nhìn ta huynh ấy đều cười, những lúc
hai người ở riêng với nhau rất hạnh phúc. Huynh ấy bảo đợi cứu được muội muội
về sẽ cưới ta."
Thẩm An Ninh nhìn nàng,
thần sắc nghiêm trọng: "Cậu của ngươi còn sống không?"
"Chết rồi,"
Nhạn Nam nói, "Năm trước khi ngài trở về, ta có quay lại đó. Người tộc
Khương đến đốt phá giết chóc, ai nấy đều chết sạch, đó là quả báo."
Thẩm An Ninh im lặng.
Điều này đồng nghĩa với việc không có bằng chứng nào chứng minh lời vừa rồi là
thật hay giả.
"Hãy quên Thẩm nhị
lang đi, ngươi còn trẻ mà."
"Không quên được
đâu. Con người sống trên đời luôn phải nghĩ về quá khứ, huynh ấy tốt như vậy,
ai có thể sánh bằng? Bệ hạ, ngài có quên được Trịnh tướng không?" Nhạn Nam
ngẩng đầu, ánh mắt thê lương nhìn Thẩm An Ninh đến thẫn thờ, "Thực ra ngài
rất giống nhị ca ngài, chẳng giống Thẩm tam lang chút nào."
"Ừm, ngươi mệt rồi,
về nghỉ đi." Thẩm An Ninh mệt mỏi nói.
"Bệ hạ cũng nghỉ
sớm." Nhạn Nam giữ đúng lễ tiết, từ biệt hoàng đế.
Thẩm An Ninh tựa vào gối
mềm, chìm vào suy tư. Năm đó cả vùng Phụng Thánh Châu đều rơi vào tay tộc
Khương, đó là một bộ lạc hung hãn, tàn bạo. Có những ngôi làng bị thảm sát
không còn một bóng người. Vùng biên thùy Bắc Cảnh không giống như kinh thành,
nơi mỗi người đều có hộ tịch rõ ràng. Bắc Cảnh bao la, hoang vu, người ta có
thể sinh tồn ở những góc khuất hẻo lánh nhất mà không ai hay biết. Công đường Phụng
Thánh Châu bị cướp bóc bao nhiêu lần, giấy tờ hộ tịch thường xuyên bị thất lạc.
Thẩm An Ninh bực bội, úp
mặt xuống gối. Thà đi đánh trận còn hơn, mấy trò đấu trí đấu dũng này ai mà
chơi lại nổi.
Sáng hôm sau tan chầu,
Thẩm An Ninh giữ Trịnh Nhiễm lại, nói về chuyện của Nhạn Nam. Trịnh Nhiễm từng
đến Bắc Cảnh, hiểu rõ tình hình địa phương: người tộc Khương đi qua là người
chết vật mất. Cô hít một hơi sâu: "Bệ hạ đừng nghĩ nữa, cứ không cho nàng
vào cung là được, chúng ta sẽ sắp xếp ổn thỏa."
Sầu muộn cả đêm khiến
nàng mất tinh thần. Trịnh Nhiễm xót xa: "Bệ hạ về tẩm điện nghỉ ngơi
đi."
"Hôm qua thái phó
nói với ta, nàng muốn làm rất nhiều việc để bù đắp cho danh tiếng trước
đây." Thẩm An Ninh ngước mắt, "Nàng nói muốn..."
Thôi xong, mấy lời đó
nói thế nào nhỉ, nàng quên mất rồi.
Thẩm An Ninh nói:
"Cái gì mà nông tang ấy."
"Chia đều ruộng
công, khuyến khích nông tang." Trịnh Nhiễm thở dài, "Bảo người chăm
học vào, có mấy lời cũng không nhớ nổi. Đừng nghĩ nhiều quá, người chỉ cần sống
lâu trăm tuổi là được. Minh quân không nhất thiết việc gì cũng phải tự tay làm,
chỉ cần thân cận hiền thần, xa lánh tiểu nhân, lắng nghe can gián, phân biệt
thị phi là đủ."
"Nhớ rồi."
Thẩm An Ninh cũng thở dài theo.
Trịnh Nhiễm nhíu mày:
"Đừng thở dài nữa, nhìn ngươi kìa, trông như một bà lão nhỏ ấy."
Cứ sầu muộn mãi chỉ làm
nghĩ ngợi thêm thôi. Cô nhắc nhở: "Chuyện của Nhạn Nam, ngươi cứ quan sát
thôi, nghe theo ta là được, đừng gặp nàng nữa."
"Biết rồi."
Thẩm An Ninh uể oải, vẫn thở dài.
Trịnh Nhiễm bước tới,
xoa xoa má nàng: "Ngươi mủi lòng rồi sao?"
"Ta chỉ tò mò nếu
Nhạn Nam có mục đích thì nàng muốn làm gì?" Thẩm An Ninh trăm phương ngàn
kế cũng không hiểu Nhạn Nam mưu cầu điều gì.
Điểm này Trịnh Nhiễm
cũng chưa nghĩ thông, nên không thể thuyết phục được quân sư, may mà Thẩm An
Ninh tin cô, không hề nghi ngờ cô. Nghĩ đến đây, cô lại mỉm cười: "Ngươi
tin tưởng ta như vậy, ta rất vui."
Thẩm An Ninh cười theo:
"Không tin ngươi thì tin ai? Ngươi đâu phải là Khoa Nhĩ Tác."
Nhắc đến Khoa Nhĩ Tác,
Trịnh Nhiễm không cười nổi nữa: "Nàng tiếp cận ngươi vốn dĩ đã có mục
đích, ta cảm thấy Nhạn Nam cũng vậy, tiếp cận Thẩm gia các người là có mục đích
riêng."
Khoa Nhĩ Tác tiếp cận
Thẩm An Ninh là vì nhắm vào võ công của nàng, luôn muốn giữ nàng lại. Vậy Nhạn
Nam mưu cầu gì?
Thẩm An Ninh vươn tay
kéo Trịnh Nhiễm ngồi xuống cạnh mình. Nếu là người khác chắc chắn sẽ hoảng hốt,
nhưng Trịnh Nhiễm không để tâm, cứ thế ngồi sát cạnh nàng. Hai người vai kề
vai, đầu gối chạm nhau nhìn xuống dưới điện. Thẩm An Ninh bỗng nhiên cười, chỉ
vào hai vị trí bên cạnh nói: "Đợi khi ngươi trở thành hoàng hậu, chỗ kia
hoặc chỗ kia, đặt một chiếc ghế cho ngươi, thấy thế nào?"
Lại là ý nghĩ viển vông.
Trịnh Nhiễm không buồn để ý, chỉ buông một câu: "Đám triều thần bên dưới
sẽ cãi nhau đến long trời lở đất cho xem."
"Đợi đến lúc đó,
đám 'lợn già' đều không còn nữa, 'lợn con' biết nghe lời, dĩ nhiên ta nói sao
bọn chúng phải nghe vậy." Thẩm An Ninh xua tay với cô, "Ta muốn làm
một minh quân hiền đức."
Một câu nói khiến Trịnh
Nhiễm bật cười: "Vậy sao? Minh quân hiền đức thì hãy nghe lời thầy thuốc,
sống lâu trăm tuổi mà trông nom bá tánh của ngươi."
"Ta dĩ nhiên sẽ cố
gắng. Đúng rồi, ta thấy thái phó cô đơn quá." Thẩm An Ninh nói với vẻ mặt
đạo mạo, "Hay là làm mối cho nàng đi?"
Trịnh Nhiễm đứng bật
dậy, chỉnh lại y phục, quay đầu bỏ đi không thèm nhìn lại.
Lần trước nàng đi bán
tin tức khắp nơi đã khiến cô bị Lương Đình Ngọc lườm cho cháy mặt rồi, giờ mà
còn làm mối cho Lương Đình Ngọc nữa thì thái phó chắc cầm đao xông thẳng vào
phủ cô mất. Hai phủ quá gần nhau, khoảng cách đó không đủ để Lương Đình Ngọc hạ
hỏa đâu.
Thẩm An Ninh không nhận
ra, còn cố gọi với theo Trịnh Nhiễm đang rời đi: "Ta nói thật mà, nàng nỗ
lực như vậy, ta chẳng lẽ không nên ban thưởng cho nàng sao?"
Nghe vậy, Trịnh Nhiễm
chạy càng nhanh hơn, không thèm ngoảnh đầu lại. Cô vội vã rời khỏi đại điện,
chỉ sợ hoàng đế đuổi theo lải nhải tiếp, cô tăng tốc rời cung.
Lúc lên xe ngựa, cô mới
thở hắt ra một hơi. Thẩm An Ninh đúng là rảnh rỗi quá mức, hoặc là do Lương
Đình Ngọc nói với nàng quá nhiều điều, đến mức nàng còn để tâm đến cả chuyện
riêng tư của người ta. Lương Đình Ngọc ngồi ở vị trí cao bao nhiêu năm nay, thứ
gì nàng muốn mà không có được, cần gì hoàng đế phải ban tặng mỹ nhân?
Nếu hoàng đế mà sắp xếp
thật, Lương Đình Ngọc chắc chắn sẽ giết người!
Hết chương 119.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét