Vật Chơi - Chương 13
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương
13: Hai người phụ nữ ở cùng nhau, không phải rất đẹp mắt sao?
"Đang làm gì? Làm sao không chủ
động gọi điện thoại cho tôi?"
Lục Nguyên Hề cầm lấy văn kiện mới vừa
chỉnh lý xong đi đến phía cửa trường học, còn không có cất bước thì nhận được
điện thoại của Nhậm Lê Sơ.
Nhạy cảm như Lục Nguyên Hề, cô đã sớm
phát hiện mấy ngày nay Nhậm Lê Sơ có chút kỳ quái, số lần gọi điện thoại rất
nhiều lần, vốn là đã nói có đề tài chính mình sẽ ở phòng thuê, rồi lại
nhiều lần đổi ý muốn tài xế tới đón chính mình về biệt thự.
Loại cảm giác đó giống như là Nhậm Lê
Sơ không muốn cho mình bất kỳ thời gian nhàn rỗi và tự do gì, tất cả hành trình
của cô đều phải dưới khống chế của đối phương. Cái cảm giác này so với trước
đây tệ hơn nhiều, Lục Nguyên Hề cũng không hiểu Nhậm Lê Sơ đang nổi điên cái
gì.
"Mới vừa kết thúc nghiên cứu, đang
đi về phía phòng thuê, làm sao vậy?" Lục Nguyên Hề tận lực để âm thanh
bình thường, không đến nỗi để lộ ra quá nhiều thiếu kiên nhẫn.
"Không cần, tôi kêu tài xế đi qua
đón em rồi, hiện tại thì trở về." Nhậm Lê Sơ nói xong, không chờ Lục
Nguyên Hề trả lời thì cúp điện thoại, bá đạo khiến người ta đăm đăm.
Lục Nguyên Hề thu hồi điện thoại, nhíu
lại lông mày đi ra ngoài, đúng như dự đoán thấy được tài xế ở trước cửa chờ
chính mình. Cô nghĩ có cần trở về nói chuyện cùng Nhậm Lê Sơ, không chỉ là đàm
luận hành vi dị thường gần đây cùa nàng, còn có chuyện nàng không tuân thủ
hiệp ước.
Trở về trên xe, Lục Nguyên Hề biểu hiện
cực kì trầm mặc, cô đang suy tư sau khi trở về nên lấy thuật mở màn ra
sao, làm sao uyển chuyển biểu đạt, mới không để Nhậm Lê Sơ cái cục pháo nhỏ này
nổ tung.
Cô vào cửa, thay đổi giày, ở phòng
khách thấy được Nhậm Lê Sơ. Đối phương thần thái có chút mệt mỏi, trên bàn bày
một ly rượu rỗng, hiển nhiên là đã uống hơn nửa ly rượu. Lục Nguyên Hề mắt liếc
thời gian, buổi chiều 16 giờ, thời gian này uống rượu có chút kỳ quái, phối hợp
khác thường gần đây của Nhậm Lê Sơ, ngược lại cũng nói đến thông rồi.
"Làm sao uống nhiều rượu như
vậy?" Lục Nguyên Hề từ bỏ lời nói nghĩ kỹ trong óc, ngược lại đi tới bên
sofa, ôn nhu hỏi nàng. Thấy cô trở về, sắc mặt Nhậm Lê Sơ càng thêm không tốt,
nàng buồn buồn lại đổ một ly rượu, biết rõ chuyện của Mạch Thập Duyệt và Lục
Nguyên Hề không liên quan, nhưng nàng chính là không nhịn được muốn giận chó
đánh mèo. Mấy ngày nay để Lục Nguyên Hề trở về, cũng là xuất phát từ nguyên
nhân đồng dạng.
"Mắc mớ gì đến em, tôi muốn
uống." Nhậm Lê Sơ không có ý định cố gắng nói chuyện, Lục Nguyên Hề nhìn
ra được bây giờ không phải là thời cơ tốt nói chuyện, cô nhún nhún vai, suy
nghĩ đợi ngày mai rồi nói.
"Được rồi, vậy tôi lên lầu đi tắm
rửa trước, chị đừng uống rượu quá nhiều." Lục Nguyên Hề nói xong, cũng
không tiếp tục nhìn Nhậm Lê Sơ, đi thẳng lên lầu. Thấy cô cứ như vậy đi rồi,
sắc mặt Nhậm Lê Sơ lúc thì đỏ lúc thì đen, nàng tức giận nâng ly rượu nện ở
trên bàn, sức mạnh mất khống chế, ly chân cao lập tức vỡ vụn ra, thủy tinh sắc
bén đâm vào trong tay, máu tươi trào ra.
Thần kinh mẫn cảm của Nhậm Lê Sơ luôn
luôn sinh động, đối với cảm giác đau vô cùng nhạy cảm, đau nhói theo vết thương
nở rộ, đau đến nàng nhíu chặt lông mày, lập tức rút khăn giấy một bên che ngón
tay. Co rúc ở trên ghế salông, để trần chân đạp lung tung mấy cái.
Bởi vì đạp quá dùng sức, lại quên đi
bên mép bàn trà rất gần, một cái ngón chân trực tiếp đá vào góc bàn.
"Ngô...a..." Tiếng kêu chói
tai ở phòng khách vang vọng, ngay cả Lục Nguyên Hề ở trên lầu cũng nghe được rõ
rõ ràng ràng. Cô lấy tay đặt ở trên tay cầm, do dự có phải là nên xuống lầu
nhìn Nhậm Lê Sơ lại đang nổi điên cái gì không, nhưng nghĩ tới nghĩ lui,
sợ đối phương đem cái điên phát ở trên người mình, do dự một chút, vẫn là bỏ đi
ý nghĩ.
"Lục Nguyên Hề, đều tại em, một
cho ch*ó không nghe lời em đây." Nhậm Lê Sơ khịt khịt mũi, khó chịu và đau
nhức đan dệt, hai mắt cũng sớm đã bị nước mắt sinh lý làm cho hoàn toàn mông
lung. Nàng ở trên sô pha ai oán một hồi lâu, chờ máu ngón tay ngừng lại, ngón
chân cũng dám hơi nhúc nhích, mới chậm rãi bò lên.
"Lại đây quét dọn nơi này một
chút." Nhậm Lê Sơ lau đi nước mắt, thấp giọng nói, rất nhanh, hai nữ hầu
trẻ tuổi đi qua, quét nhẹ mảnh kiếng bể lưu lại và chai rượu trên bàn, một
người trong đó chú ý tới Nhậm Lê Sơ bị thương, thận trọng dò hỏi.
"Tiểu thư, tay của cô cần giúp cô
xử lý một chút không?"
"Không cần, loại vết thương nhỏ
này lại không chết được."
Nhậm Lê Sơ thấp giọng nói một bộ dáng
dấp không thèm để ý, tựa hồ người mấy phút trước vì một chút vết thương nhỏ này
thì đỏ cả mắt không phải nàng.
Không còn dự định uống rượu, Nhậm Lê Sơ
khập khễnh mà lên lầu, đám nữ hầu nhìn ra nàng tâm tình không tốt, cho dù
trong lòng nghi ngờ, nhưng cũng không dám nhiều lời. Ở lầu hai, Nhậm Lê Sơ liếc
nhìn cửa phòng đóng chặt, mặt lạnh, rầm một tiếng đem cửa phòng chính mình dùng
sức đóng lại.
"Này... Tôi nói Nhậm đại tiểu thư,
thời gian này cậu gọi điện thoại đến là chuyện gì hả?" Nhậm Lê Sơ nằm ở
trên giường, nghe Triệu Huyên Dụ bên kia tiếng nói khàn khàn, dùng ngón chân bị
thương của nàng nghĩ cũng biết người này khẳng định lại là dục vọng quá độ, ngủ
thẳng đến giờ còn không thấy ngại hỏi mình làm sao gọi điện thoại cho nàng.
"Triệu Huyên Dụ, cậu tỉnh táo một
chút, nhìn một chút mấy giờ cho tôi rồi hả? Mỗi ngày chơi như vậy, cậu cũng
không sợ chết trên giường?" Nhậm Lê Sơ gào cổ họng qua, trực tiếp để Triệu
Huyên Dụ thanh tỉnh rồi.
Bên người nằm tiểu nam sinh trung học
nhích qua muốn ôm chính mình, bị Triệu Huyên Dụ đá một cái bay ra ngoài, đối
phương thức thời, không nói cái gì nữa, lập tức mặc quần áo vào, rời khỏi
phòng.
"Được rồi được rồi, tôi đây không
phải ngay lập tức thì nhận điện thoại cậu sao? Nói đi Nhậm đại tiểu thư của
tôi, Lục Nguyên Hề lại là sao chọc giận ngươi rồi hả?"
Nhiều năm qua, Triệu Huyên Dụ đã quen
thuộc từ lâu, một khi Nhậm Lê Sơ xù lông, về căn bản hơn nửa đều là bởi vì Lục
Nguyên Hề. Dù sao bắt đầu từ cấp ba, điểm nổ của Nhậm Lê Sơ thì luôn là không
thoát khỏi liên quan với Lục Nguyên Hề.
Nhưng lần này nàng hỏi qua, Nhậm Lê Sơ
lại trầm mặc rất lâu, phủ quyết suy đoán của nàng.
"Lần này không phải Lục Nguyên Hề,
là Mạnh Thập Duyệt."
"Hả? Ai? Mạnh Thập Duyệt? Cậu là
nói, học tỷ trước đó cậu nói móc kia của Lục Nguyên Hề? Nàng làm sao
vậy?"
Triệu Huyên Dụ rời giường, đi phòng
tắm thả một bồn nước nóng, thoải thoái mái mái ngâm vào, nàng có linh cảm,
Nhậm Lê Sơ có thể sẽ cằn nhằn rất lâu...
"Không sai, chính là học tỷ kia
của nàng, còn là giáo sư trường học của nàng."
"Nhưng tôi nhớ tới cậu đã nói, học
tỷ kia tuổi không lớn lắm chứ? Giáo sư coi như 29 tuổi, rất lợi hại đó."
"Triệu Huyên Dụ, cậu muốn chết
sao?"
Nhậm Lê Sơ nghe Triệu Huyên Dụ đang
khen ngợi Mạnh Thập Duyệt, hai tay nắm bắt điện thoại bấu chặt, cơ hồ muốn đem
nó bóp nát.
"Được được được, tôi thu hồi câu
nói vừa rồi kia, cho nên, nàng làm sao vậy?"
"Nàng là đồng tính luyến ái, hơn
nữa có ý đối với Lục Nguyên Hề."
Nhắc đến chuyện Mạnh Thập Duyệt này,
lông mày Nhậm Lê Sơ lại nhăn nheo, cơ hồ tụ lại thành một gò núi nhỏ. Từ sau
khi biết chuyện này, Nhậm Lê Sơ lập tức nghĩ đến biện pháp giải quyết cục đá
ngán đường Mạnh Thập Duyệt, nghĩ trăm phương ngàn kế để nàng rời khỏi trường
học của Lục Nguyên Hề.
Không biết làm sao Mạnh Thập Duyệt kia
là có chút bản lĩnh, Nhậm Lê Sơ tìm phiền phức cho nàng mấy lần, thậm chí trực
tiếp để người đi tìm hiệu trưởng học viện khoa học kỹ thuật, muốn đem người đuổi
đi, lại đều bị Mạnh Thập Duyệt giải quyết. Trải qua mấy ngày, cứ là hết cách
với nàng.
Mạnh Thập Duyệt giao thiệp rộng, đây là
Nhậm Lê Sơ đã sớm biết, nhưng nàng không nghĩ tới người này khó đối phó đến
trình độ như thế này. Nếu thật sự muốn động Mạnh Thập Duyệt con người này, chỉ
bằng vào một mình Nhậm Lê Sơ khó có thể quyết định, nàng không muốn làm phiền
mẹ nhà mình, đương nhiên, mẹ của nàng biết chuyện này cũng sẽ không giúp nàng.
Bởi vì hết cách với Mạnh Thập Duyệt,
Nhậm Lê Sơ cũng là lần đầu tiên nếm trải tư vị ăn quả đắng. Mọi thời khắc căng
thẳng không nói, còn đặc biệt lo lắng Lục Nguyên Hề đơn độc ở chung với Mạnh
Thập Duyệt, hận không thể ở mọi thời khắc nhìn chằm chằm cô.
Trải qua mấy ngày, Nhậm Lê Sơ bị làm
cho suy nhược tinh thần, người đều ốm một chút rồi.
Vào lúc này có phát tiết miệng, đem
chuyện Mạnh Thập Duyệt từng giao du bạn gái, bao gồm Lục Nguyên Hề cùng mấy cái
bạn gái trước kia của nàng khí chất rất giống đều nói với Triệu Huyên Dụ.
"Cho nên, Mạnh Thập Duyệt này là
đồng tính hả? Nàng đang đuổi theo Lục Nguyên Hề ư? Nhưng mà cậu gấp cái gì
hả?" Mạnh mẽ cười như không cười, đồng thời cũng hiếu kì Nhậm Lê Sơ sẽ
trả lời như thế nào.
"Tôi đương nhiên phải gấp, Mạnh
Thập Duyệt yêu thích nữ nhân, chính là tên biến thái, tôi không cho phép Lục
Nguyên Hề ở chung loại biến thái này."
Nhậm Lê Sơ nói đến tự nhiên, hoàn toàn
không phát hiện trong giọng nói có cái gì không đúng, nghe thấy lời của nàng,
khóe miệng Triệu Huyên Dụ đều sắp ngoác đến mang tai rồi.
"Tôi nói, đồng tính luyến ái hình
như cũng không có tội không thể tha thứ như cậu nói như vậy đâu? Hai người phụ
nữ ở cùng nhau, không phải rất đẹp mắt sao?"
"Triệu Huyên Dụ, cậu nói nhăng gì
đấy? Lục Nguyên Hề là bằng hữu của ta, nếu như nàng bị Mạnh Thập Duyệt theo đuổi
được phải làm sao? Nói chung tôi không cho phép Lục Nguyên Hề cũng trở thành
loại biến thái yêu thích nữ nhân kia."
"Nói nữa, nếu như nàng ở cùng
Mạnh Thập Duyệt, chẳng phải là càng thêm sẽ không nghe lời của tôi."
Nhậm Lê Sơ phiền muộn không ngớt, ngay
cả Triệu Huyên Dụ đều có thể cảm nhận được căng thẳng và cấp bách của nàng.
Kỳ thực, có mấy lời, Triệu Huyên Dụ vẫn
không có hỏi nhưng sự nghi ngờ này trong lòng nàng quanh quẩn rất nhiều năm
rồi. Từ lúc ác liệt ở cấp ba, nàng vẫn thấy sự dây dưa giữa Nhậm Lê Sơ và Lục
Nguyên Hề, khởi đầu nàng còn tưởng rằng Nhậm Lê Sơ cũng chỉ là ác liệt đơn
thuần, chán ghét Lục Nguyên Hề muốn bắt nạt.
Nhưng sau đó nàng mới phát hiện, Nhậm
Lê Sơ con người này rất kì quái, nàng là thật sự không ghét Lục Nguyên Hề,
nhưng vẫn là muốn đem người coi thành ch*ó mà sai khiến như thế. Chỉ khi nào
người khác bắt nạt Lục Nguyên Hề, Nhậm Lê Sơ còn gấp hơn so với bản thân Lục
Nguyên Hề.
Hồi đó có một nam sinh táy máy tay chân
đối với Lục Nguyên Hề, Nhậm Lê Sơ liền trực tiếp tìm người cắt đứt tay chân của
người nam sinh kia, còn để hắn thôi học. Nói là ch*ó của chính mình, chỉ có
mình có thể bắt nạt.
Nhưng ở dưới cái nhìn của Triệu Huyên
Dụ, hành vi của Nhậm Lê Sơ thì khắp nơi tràn đầy quỷ dị và khó có thể ngụy biện
trước sau như một với bản thân mình. Đương nhiên, còn có một việc chỉ có Triệu
Huyên Dụ biết, đó chính là Nhậm Lê Sơ tuy giao du qua rất nhiều bạn trai, nhưng
cơ hồ mỗi một người cũng không lâu dài, hơn nữa hình như cả nắm tay cũng không
làm sao từng nắm.
Những năm này tốc độ đại tiểu thư đổi
bạn trai như thay y phục, nhưng trên thực tế, nàng tìm bạn trai thật không
phải là cùng một loại cảm giác với Triệu Huyên Dụ. Nhậm Lê Sơ tìm bạn trai vì
giải sầu, cùng với nói cho tất cả mọi người biết, nàng có bạn trai chỉ đến thế
mà thôi.
Kỳ thực Triệu Huyên Dụ cảm thấy... Nhậm
Lê Sơ hiện tại luôn miệng nói người khác là đồng tính luyến, nói Mạnh Thập
Duyệt thích nữ nhân là biến thái, nhưng bản thân nàng... Hình như cũng...không
làm sao thẳng?
Ngay ở vừa rồi, Triệu Huyên Dụ suýt
chút nữa thì nói tiếp được một câu: Chính ngươi không phải là đồng tính luyến
ái sao?
Cũng may nàng nhịn được rồi, bởi vì
nàng cảm giác chính mình một khi nói rồi, Nhậm đại tiểu thư tuyệt đối sẽ lập
tức tìm người tra được khách sạn bây giờ nàng ở trực tiếp giết tới.
"Cho nên, bây giờ cậu định làm như
thế nào? Cậu đã nói Mạnh Thập Duyệt kia không có cách nào thu thập, luôn cũng
không thể để nàng tiếp tục đuổi theo Lục Nguyên Hề nhà cậu?"
"Triệu Huyên Dụ, cậu nói chuyện
bình thường chút, cái gì gọi là Lục Nguyên Hề nhà tôi, nàng chính là con ch*ó
thôi. Mạnh Thập Duyệt tạm thời không động được. Tôi đương nhiên sẽ ra tay từ
chỗ Lục Nguyên Hề kia, không cho nàng gặp Mạnh Thập Duyệt là tốt rồi."
"Nha, vậy được nha, tôi ủng hộ
cậu. Nhanh chóng ra tay, bằng không đem người nhốt đi? Trong tiểu thuyết không
phải đều viết như thế sao?"
Triệu Huyên Dụ xem trò vui không chê
chuyện lớn mà nói, thậm chí còn cung cấp vài cái phương án, có mấy cái, Nhậm
Lê Sơ vậy mà cảm thấy có thể làm, tạm thời cũng không uất ức như vậy.
Ngày hôm sau, nàng không tìm tài xế đi
đón Lục Nguyên Hề, chính mình chạy xe, từ công ty đi tới đại học khoa học kỹ
thuật. Nhậm Lê Sơ không có kiên trì chờ người gì, trực tiếp đi vào trường học
dự định trực tiếp tìm người. Nàng đi vòng vài vòng không gặp Lục Nguyên Hề ở
phòng học kia của cô, hỏi người khác, mới biết được Lục Nguyên Hề ở tiệm cà
phê.
"Lại đi tiệm cà phê rách nát kia,
đều là cà phê thấp kém." Nhậm Lê Sơ mang theo túi, đạp giày cao gót đi về
phía tiệm cà phê. Nàng lạ mặt, phần lớn người cũng không từng gặp, nhưng bởi
vì tướng mạo và vóc người Nhậm Lê Sơ quá xuất chúng, tỉ lệ quay đầu ở trường
học cơ hồ là 100%.
Nàng mặt lạnh, doạ chạy mấy nam sinh
muốn đến gần, cuối cùng đi tới quán cà phê. Nàng tìm một vòng, đúng lúc thấy
được Lục Nguyên Hề đứng dậy, đang muốn đi qua, lại phát hiện một người còn đứng
bên cạnh cô. Mạnh Thập Duyệt.
Hết chương 13.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét