Vật Chơi - Chương 14

Chương 14: Tôi không cho em yêu thích nữ nhân.

Từ lúc Nhậm Lê Sơ tiến vào tiệm cà phê Mạnh Thập Duyệt chú ý tới nàng một bước trước Lục Nguyên Hề. Không chỉ là bởi vì nguyên nhân thị giác, cũng bởi vì Nhậm Lê Sơ vừa vào cửa liền mang theo khí tràng hấp tấp, thêm nữa bề ngoài xuất chúng, rất khó không để cho người chú ý.

Ở khi Nhậm Lê Sơ thấy được chính mình, tầm mắt Mạnh Thập Duyệt trên không trung cùng nàng tụ hợp ngắn ngủi. Sau đó, đóa hoa hồng có gai kia giống như là muốn ăn thịt người, gai trên người trong nháy mắt sinh trưởng, hận không thể đem tất cả xung quanh của nàng bao quát toàn bộ thân thể nàng đâm thủng, bị thương máu me đầm đìa. Thú vị.

Đây là Mạnh Thập Duyệt phản ứng đầu tiên, mấy ngày nay, nhờ phúc của Nhậm Lê Sơ, nàng là không ít bận việc, tính chất công việc của Mạnh Thập Duyệt quyết định co dãn thời gian của nàng rất lớn, cần thời điểm nghiên cứu phát minh, nàng có thể ở phòng thực nghiệm mấy ngày mấy đêm không ra khỏi cửa, mà một khi nhàn rỗi xuống, chính là đến trường học lên lớp, gặp Lục Nguyên Hề một hồi.

Gió êm sóng lặng gần đây, không khí cũng rất làm người ta thích thú, vốn dĩ nên là trải nghiệm cuối thu thật tốt, lại bị Nhậm Lê Sơ bỗng nhiên đảo loạn rồi.

Ấn tượng của Mạnh Thập Duyệt đối với nàng vốn chỉ là bạn bè của Lục Nguyên Hề, nhưng đối phương mấy ngày nay ngáng chân mình, đúng là để Mạnh Thập Duyệt đối với nàng có ấn tượng sâu sắc, còn tìm hiểu nguồn gốc, tra được một ít chuyện qua lại của Lục Nguyên Hề và Nhậm Lê Sơ.

Cũng thật là... Không thể nhìn mặt mà bắt hình dong mà.

Hiện nay, Nhậm Lê Sơ bỗng nhiên xuất hiện, thấy được  mình và Lục Nguyên Hề đứng chung một chỗ, sắc mặt kia rõ ràng có biến hóa, như là bỗng nhiên từ trên đám mây rơi xuống đất, bánh kem tinh xảo ăn một miếng phát hiện phía dưới có khối dâu tây thúi.

Vẻ mặt không thể bảo là không đặc sắc.

Đương nhiên, Mạnh Thập Duyệt cũng chú ý tới, vẻ mặt của Lục Nguyên Hề hơi có chút biến hóa. Rất nhanh, Nhậm Lê Sơ chạy tới trước mặt hai người, tựa như cười mà không phải cười nhìn Lục Nguyên Hề.

"Xem ra tâm tình không tệ, lại tới bên trong đây uống cà phê rồi? Tôi cố ý hỏi vài người mới tìm được em, làm sao, như vậy thì muốn đi?"

Tốc độ nói của Nhậm Lê Sơ không nhanh, so với nàng trong ngày thường nói chuyện càng chậm hơn, từng chữ cũng giống như là từ trong kẽ răng nặn ra, mang theo chút ý hung tợn.

Bên trong nàng mặc vào váy liền áo món màu đỏ tươi, làn váy bên trên đầu gối, trên chân đạp một đôi ủng da, bên ngoài khoác lên áo gió màu nâu nhạt. Vào lúc này, Nhậm Lê Sơ hai tay đan xen, vòng ở trước ngực, không ngừng mà nhịp trên cánh tay.

Đây là động tác nàng quen thuộc, Lục Nguyên Hề hiểu rõ và rõ ràng, động tác này, chính là điềm báo Nhậm Lê Sơ muốn nổi nóng.

"Lê Sơ, có chuyện gì chúng ta trở về rồi nói đi." Lục Nguyên Hề giơ tay liền muốn dẫn Nhậm Lê Sơ đi, nhưng cô mới vừa lấy tay thăm dò qua, đã bị Nhậm Lê Sơ đột nhiên vỗ bỏ. Âm thanh rất lớn, đến mức mấy người không nhiều trong quán cà phê nhìn sang.

"Trở lại nói? Tại sao phải trở lại rồi hãy nói? Người trong cuộc không phải thì ở chỗ này, có cái gì để nói? Lục Nguyên Hề, em được đó, tôi gọi em không nhận, tin nhắn không trả lời, kết quả chính là ở đây cùng người khác gặp mặt đúng không? Em sẽ không quên chuyện em đã đáp ứng tôi chứ?"

Nhậm Lê Sơ nâng lên âm thanh, tựa hồ một chút cũng không có chú ý ánh mắt của người khác, màu ngươi nàng hiện ra ý lạnh, bên trong con ngươi vàng như là ẩn giấu vô số con dao nhỏ sắc bén, hận không thể lập tức đâm ra, đâm Lục Nguyên Hề một thân vết thương.

"Tôi xác thực đáp ứng chị, nhưng tôi cũng đã nói, Mạnh học tỷ là người hướng dẫn của tôi, tôi tất nhiên sẽ gặp mặt nàng." Lục Nguyên Hề thả nhẹ âm thanh, cô cũng không muốn ở trước mặt Mạnh Thập Duyệt phát sinh tranh chấp với Nhậm Lê Sơ.

"Ha, thật sao? Giáo viên hướng dẫn liền muốn hẹn gặp mặt ở tiệm cà phê? Đơn độc ngồi ở chỗ này? Lục Nguyên Hề, em không cảm thấy nói câu nói như thế này buồn cười quá sao?"

"Lê Sơ, chị nhất định phải ở đây cố tình gây sự sao?" Lục Nguyên Hề nhíu mày, cô thực sự không muốn để cho Nhậm Lê Sơ nói tiếp, bởi vì cô biết người này điên lên khó tìm giới hạn.

Nhưng Lục Nguyên Hề lại quên đi, Nhậm Lê Sơ không cách nào nhịn được nhất, chính là “chống đối” và “phản nghịch” của Lục Nguyên Hề.

"Cố tình gây sự? Lục Nguyên Hề, em có muốn nhìn một chút là ai không tuân thủ hợp đồng trước hay không? Có muốn nghĩ một chút hay không, em khi đó là thế nào như con ch*ó cầu xin tôi tha thứ cho em, là tôi cho em mặt mũi rồi? Em mới dám cùng nữ nhân này ngồi ở tiệm cà phê nói chuyện yêu đương phải không?"

Nhậm Lê Sơ đột nhiên tiến lên, nói xong liền muốn kéo qua tay của Lục Nguyên Hề, đem nàng và Mạnh Thập Duyệt tách ra.

Nàng không chịu được, không chịu được Lục Nguyên Hề đứng vị trí đối lập cùng mình, không chịu được Lục Nguyên Hề và một đồng tính luyến ái biến thái yêu thích nữ nhân vai sóng vai mà đứng.

Buồn nôn chết rồi, Lục Nguyên Hề đáng chết, dựa vào cái gì lén lút sau lưng mình gặp mặt Mạnh Thập Duyệt? Các nàng làm cái gì? Lục Nguyên Hề biết nữ nhân này thích cô sao? Biết hai bạn gái trước của nàng khí chất rất giống với cô không? Biết tâm tư xấu xa của nữ nhân này không?

Càng nghĩ càng khó chịu, bất mãn và tức giận cơ hồ muốn từ trong khe xương khoan ra.

Lục Nguyên Hề dựa vào cái gì nói mình cố tình gây sự? Nàng là đang cứu cô, là đang giúp cô. Nếu như hôm nay nàng không đến, không ngăn cản Mạnh Thập Duyệt, cô sẽ bị Mạnh Thập Duyệt nữ nhân này ăn sạch lau sạch luôn.

Trong lòng Nhậm Lê Sơ vừa tức vừa giận, còn bị câu cố tình gây sự kia của Lục Nguyên Hề nói đến khó chịu.

Chẳng qua là con ch*ó của chính mình mà thôi, Lục Nguyên Hề dựa vào cái gì nói mình như vậy, cô có tư cách gì rời khỏi chính mình? Chính mình một câu nói, cô thì phải quỳ cầu xin nàng.

Lời Nhậm Lê Sơ nói trực tiếp lại sắc bén, đến mức nhân viên phục vụ nghe được đều sẽ đi ngang qua liếc mắt nhìn các nàng, lộ ra dáng dấp sợ hãi vừa nghi hoặc. Lục Nguyên Hề đỡ trán, cô không hy vọng chính là sự tình thành như vậy, nhưng bây giờ...

"Học tỷ, chị về trước đi, xin lỗi, tôi có chút chuyện muốn cùng bằng hữu của tôi giải quyết." Lục Nguyên Hề dự định đuổi đi Mạnh Thập Duyệt trước, dù sao chuyện này không quan hệ với bản thân nàng.

Mạnh Thập Duyệt ở đây, Nhậm Lê Sơ chỉ có thể càng điên.

"Được rồi, vậy thì có chuyện gì, em nhớ tới tìm tôi, tôi có thể giúp em." Mạnh Thập Duyệt nghiêm túc nói, vừa tựa như cười chế nhạo liếc nhìn Nhậm Lê Sơ, đối phương không nhìn nàng, cũng không không tiếp tục khiêu khích nữa, thật sự thì đi rồi.

Nhậm Lê Sơ mạnh mẽ trừng mắt Lục Nguyên Hề, thấy được bộ dáng con nhím này của nàng, Lục Nguyên Hề thở dài một tiếng, đi tới dắt lấy tay của Nhậm Lê Sơ.

"Lê Sơ, có chuyện gì đi về trước rồi nói đi."

Nhậm Lê Sơ vung khỏi tay cô, trực tiếp đi ra ngoài, không thèm để ý cô. Nhìn phương hướng Nhậm Lê Sơ rời khỏi, Lục Nguyên Hề vội vàng đuổi tới, hai người đồng thời trở về phòng đi thuê cách nơi này rất gần.

Hai ngày trước Lục Nguyên Hề chính mình trở về, lúc này mới phát hiện Nhậm Lê Sơ nói đơn giản cải tạo một hồi, kỳ thực không có chút nào đơn giản. Gian phòng như là bị triệt để trang trí qua, hoàn toàn thay đổi một bộ dáng vẻ.

Lục Nguyên Hề dùng vân tay mở cửa, sau khi vào nhà không có giống lần trước rót nước như vậy, để tránh khỏi chuyện phát sinh giội nước kia nữa. Cô ngồi ở trên ghế salông, Nhậm Lê Sơ đứng ở đó bất động, lại đứng dậy kéo nàng ngồi xuống..

"Em muốn nói cái gì sao?" Lục Nguyên Hề nhìn Nhậm Lê Sơ, đem quyền chủ động giao cho đối phương. Kỳ thực cô cũng không hiểu, Nhậm Lê Sơ tại sao phản ứng lớn như vậy, rõ ràng chính mình trước đó đã nói, nàng và Mạnh Thập Duyệt không có cách nào triệt để không gặp mặt.

"Tôi muốn nói cái gì? Lục Nguyên Hề, em không cảm thấy hẳn là trước tiên giải thích rõ ràng với tôi trước sao?"

"Tôi nói rồi, tôi không có cách nào triệt để không gặp mặt Mạnh Thập Duyệt."

"Nha, em nếu nói không có cách nào không gặp mặt, chính là ở tiệm cà phê cùng nàng gặp riêng?"

"Cái gì gặp riêng? Chỉ là gặp mặt thông thường."

Lục Nguyên Hề cảm thấy Nhậm Lê Sơ dùng từ càng ngày càng kì quái, mới vừa rồi còn dùng loại nói chuyện yêu đương kỳ quái miêu tả.

"Lục Nguyên Hề, em không ngu như vậy chứ? Nàng là đồng tính luyến em một chút cũng không thấy sao? Nàng yêu thích nữ nhân, còn có ý đối với em.”

Nhậm Lê Sơ trợn mắt lên, không tin Lục Nguyên Hề không thấy được ý nghĩ của tên biến thái Mạnh Thập Duyệt kia. Nhưng nàng nói xong, Lục Nguyên Hề vẫn cứ dáng vẻ không hề bị lay động.

"Nhưng mà...Cái này có quan hệ gì với tôi?"

Lục Nguyên Hề không hiểu điểm nổ của Nhậm Lê Sơ, cô ít nhiều cũng nghe qua lời đồn của trường học, Mạnh Thập Duyệt từng có bạn gái, mà chỉ có bạn gái. Nhưng dạng kia lại thế nào? Mạnh Thập Duyệt yêu thích chính mình thì lại làm sao?

Lục Nguyên Hề không cho là mình thích nữ nhân, hoặc là nói, cô không cho là chính mình sẽ thích "Người."

Phản ứng bình thản của Lục Nguyên Hề để tâm trạng  Nhậm Lê Sơ căng thẳng, nàng cảm giác mình nghĩ lầm cái gì rồi, cho tới nay, nàng đều cảm thấy là Mạnh Thập Duyệt quấn quít lấy Lục Nguyên Hề. Thế nhưng, nếu như Lục Nguyên Hề cũng không để ý thì sao? Hoặc là nói, đối với Mạnh Thập Duyệt cũng có ý tứ thì sao?

Nếu như Lục Nguyên Hề ở cùng Mạnh Thập Duyệt, vậy mình phải làm sao?

Lục Nguyên Hề chỉ có thể trở nên càng khó khống chế, chính mình càng thêm không có cách nào để Lục Nguyên Hề giống như kiểu trước đây gọi đến thì đến.

"Nàng yêu thích em, là tên biến thái, đến cùng em có hiểu hay không?"

"Vậy thì như thế nào?"

"Vậy em còn không cách xa nàng chút? Hai bạn gái trước của nàng đều rất giống khí chất với em, Lục Nguyên Hề, em cũng không cảm thấy được buồn nôn sao?"

Nhậm Lê Sơ không thể tin nhìn Lục Nguyên Hề, tim đập như là đánh trống điên cuồng mà đánh. Nàng đột nhiên cảm giác thấy, đột nhiên cảm giác thấy Mạnh Thập Duyệt, Lục Nguyên Hề đều trở nên kì quái rồi.

Lẽ nào, Lục Nguyên Hề cũng trở thành đồng tính luyến ái rồi? Thành loại biến thái yêu thích nữ nhân kia? Không được... Lục Nguyên Hề không thể biến thành như vậy, chính mình nhất định phải chữa khỏi cho cô.

"Lê Sơ, tôi không hiểu chị vì sao lại nghĩ như vậy, nhưng tôi và Mạnh Thập Duyệt xác thực không có cách nào làm được không hề liên quan."

"Cho nên, em nhất định phải cùng nàng thân mật như vậy, đúng không?" Nhậm Lê Sơ bỗng nhiên đứng dậy, nhìn từ trên cao xuống mà nhìn mình. Bên dưới khuất sáng, hai mắt nàng đỏ lên, con mắt màu vàng óng lập loè ánh nước.

Điều này làm cho Lục Nguyên Hề có chút mờ mịt, cô không nghĩ tới Nhậm Lê Sơ sẽ bởi vì chuyện này tức thành như vậy. Nói nữa, nàng luôn miệng nói Mạnh Thập Duyệt là biến thái, kỳ thực bản thân nàng... So với ai khác đều càng kỳ quái đó.

Lục Nguyên Hề trầm mặc thành một loại trả lời, Nhậm Lê Sơ nhìn cô, bỗng nhiên cười lên.

"Lục Nguyên Hề, em được... Em được lắm!" Nhậm Lê Sơ nói xong, quay người rời khỏi, đem cửa nặng nề đóng lại. Nàng về đến nhà, lục ra bình rượu, như là cố ý mua say rót vào trong bụng.

Nhậm Lê Sơ càng nghĩ càng khổ sở, đặc biệt là Lục Nguyên Hề dáng vẻ không sao cả kia, để nàng buồn bực lại khó chịu. Nàng một lúc nghĩ đến hình ảnh thân mật  của Lục Nguyên Hề và Mạnh Thập Duyệt, một lúc lại nghĩ đến trong tiệm cà phê, Mạnh Thập Duyệt nói với  Lục Nguyên Hề lời nàng sẽ giúp đỡ.

Nôn nóng, bất an, phiền muộn, chua xót, rất nhiều tâm tình không giải thích được chen lẫn ở cùng nhau, để Nhậm Lê Sơ hỗn loạn.

Đều là Lục Nguyên Hề, đều là Lục Nguyên Hề làm hại.

Cô làm cái gì không được, nhất định phải làm biến thái, nhất định phải yêu thích Mạnh Thập Duyệt người phụ nữ kia.

Không được... Chính mình phải... Chữa khỏi cho cô.

Nhậm Lê Sơ ngơ ngơ ngác ngác suy nghĩ, rốt cuộc tìm được biện pháp giải quyết đối lập thích hợp. Lập tức bảo tài xế đem mình đưa về chỗ của Lục Nguyên Hề kia, không để ý đối phương ngăn cản, lảo đảo chạy về trong nhà Lục Nguyên Hề, đột nhiên đẩy cửa ra.

Lục Nguyên Hề còn ăn mặc quần áo trên người trước đó, nhìn Nhậm Lê Sơ đầy người mùi rượu, đi mà quay lại, còn chưa kịp mở miệng, thì bị đối phương đột nhiên đặt ở trên ghế salông.

"Nhậm Lê Sơ, chị nổi điên cái gì?"

Lục Nguyên Hề bị nàng dọa không nhẹ, đặc biệt là hành vi bây giờ của Nhậm Lê Sơ, để cô khó có thể lý giải được. Cô trơ mắt nhìn Nhậm Lê Sơ ở trước mặt mình cởi váy trên người, lôi kéo tay của chính mình, đặt tại trên ngực đẫy đà của nàng.

"Lục Nguyên Hề, em làm cái gì không tốt, nhất định phải... Nhất định phải yêu thích nữ nhân, tên biến thái chết tiệt, tôi... Tôi không cho em yêu thích nữ nhân. Em sờ tôi, tôi cho em sờ. Sờ soạng tôi, thì không cho phép em thích nữ nhân."

Hết chương 14.


 

👁 0
❤️ 0

Nhận xét

BÀI PHỔ BIẾN

Về Nhà - Chương 6

Phất Tinh - Chương 48