Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Lão sư của tôi là bách hợp khống – Chương 1

Chương 1: Lão sư của chúng tôi là tên biến thái.

Tôi cảm giác lão sư của tôi có thể là tên biến thái.

Thời điểm học kỳ mới khai giảng, lão sư ngữ văn nghỉ thai sản, cho nên lớp chúng tôi đổi một lão sư ngữ văn mới.

Lão sư kia có chút lạ.

Đã từng có người nghe thấy trong phòng làm việc của nàng truyền đến tiếng gào to của nàng.

Nói cái gì các loại "Bách hợp tốt nhất cái gì."

Bạn học cùng lớp chúng tôi thảo luận rất lâu, cảm thấy có thể là lão sư muốn tặng hoa cho người khác, cho nên đang nghiên cứu rốt cuộc là hoa bách hợp tốt hay là hoa cẩm chướng tốt hơn.

Chuyện này ở trên lớp chúng tôi, tạm thời thành một câu đố chưa giải.

“Các bạn học xin chào, tôi tên Tần Mẫn, mọi người gọi tôi Tần lão sư thì được rồi."

Tần lão sư chính là tự giới thiệu mình như thế.

Vào lúc ấy nàng đeo mắt kiếng gọng vàng, tóc thật dài tết thành một đuôi ngựa, biểu tình trên mặt nghiêm túc đến gần như khôi hài.

Lớp chúng tôi vào lúc đó là lớp đếm ngược thứ hai của cả cao trung, ngược lại cũng không tính là nghe lời, cho nên vào lúc này toàn bộ phòng học vẫn là ầm ầm.

"Ầm ĩ cái gì thế? Thân thể Tần lão sư không hề tốt đẹp gì, các ngươi sau này chớ chọc giận nàng."

Lão sư số học ở bên cạnh khiển trách chúng tôi một câu, sau đó phòng học lúc này mới an tĩnh một ít.

Chúng tôi vào lúc ấy cũng không quá hiểu "Thân thể không tốt" cụ thể chỉ là cái gì. Thẳng đến về sau, chúng tôi mới hiểu được, Tần lão sư quanh năm bị đau dạ dày, lại có hạ đường huyết, vừa theo theo chúng tôi vận động lâu, sẽ khó chịu đến sắp muốn té xỉu.

Nhưng mà bản thân nàng thật giống không chút nào để ý cái này, trái lại hai mắt phát sáng nhìn chằm chằm nữ sinh lớp chúng tôi.

Nữ sinh của lớp đều đang nnói, Tần lão sư hơn phân nữa là tên biến thái.

Tôi cũng cảm thấy như vậy.

Bởi vì Tần lão sư trở thành lão sư ngữ văn của chúng tôi ngày thứ hai, nàng thì chảy máu mũi.

Thế nhưng chảy máu mũi là bởi vì, ở thời điểm nghỉ giữa giờ, Phùng Hiểu Lộ xinh đẹp nhất của lớp chúng tôi và Trương Nam Nam vóc người cao gầy nhất ôm nhau.

Giữa nữ sinh mà, những chuyện này không có gì ghê gớm.

Thế nhưng không biết tại sao, Tần lão sư ngồi ở trên bục giảng, dùng tay chống mắt kiếng gọng vàng của nàng, khóe miệng hiện ra nụ cười quái dị lên.

Sau một khắc đó, thì có bạn học kêu lên: "Tần lão sư, người chảy máu mũi."

"Hả?" Tần lão sư sửng sốt một chút, dùng tay sờ sờ mũi của nàng, sau đó thì dùng khăn giấy bên người lau một chút.

"Không có chuyện gì, lão sư không sao. Chỉ là có chút kích động nhỏ mà thôi" Nàng vung vung tay, ánh mắt còn nhìn chằm chằm Phùng Hiểu Lộ và Trương Nam Nam.

Ánh mắt như thế, tôi chỉ có từng thấy qua ở trên người của chương trình pháp chế "Kẻ xấu."

Sau khi Tần lão sư đi rồi, chúng tôi thảo luận một hồi, đều cảm thấy Tần lão sư có vấn đề, có thể là tên biến thái.

Còn có thể là mới từ trong tù thả ra, sau đó lẻn vào trường học của chúng tôi, thừa cơ hội động thủ với chúng tôi.

Nói cho ba mẹ biết?

Trương Tiếu Tiếu yêu thích tiểu thuyết trinh thám lắc đầu một cái: "Không được, chúng ta không có chứng cứ, nếu như cô ấy không thừa nhận, ngược lại nói chúng ta hãm hãi, vậy thì thảm rồi."

Bị Trương Tiếu Tiếu vừa nói như thế, chúng tôi cũng cảm thấy hình như có một chút đạo lý như vậy, lập tức quyết định, trước tiên yên lặng xem biến đổi.

Nếu như Tần lão sư đúng là tên biến thái, vậy chúng tôi nhất định phải báo cảnh sát.

Chuyện này liệt vào sự kiện tuyệt mật của ban 6 cao trung, không cho phép truyền ra ngoài.

Một tháng sau, Tần lão sư hình như xác thực không có động thủ với chúng tôi.

Chỉ có điều, ở sau khi tháng thi, chúng tôi thay đổi chỗ ngồi.

Tôi ngồi đến hàng thứ tư, ngồi cùng Trương Tiếu Tiếu.

Phía trước tôi ngồi chính là Phùng Hiểu Lộ, Trương Nam Nam thì lại ngồi ở bên phải sau tôi.

Khi Tần lão sư đi vào lên lớp, ánh mắt nhìn chằm chằm hai người bọn họ, không biết là đang suy nghĩ gì.

Thời điểm lên lớp tới một nửa, Tần lão sư để chúng tôi tự học, sau đó đột nhiên đi tới bên cạnh Trương Nam Nam, nói: "Em cùng Đinh Nhạc Nhạc đổi vị trí một chút."

Đinh Nhạc Nhạc là bạn học cùng bàn của Phùng Hiểu Lộ.

Lời của lão sư, đương nhiên không thể không nghe.

Cho nên, ở trong ánh mắt nghi hoặc của chúng tôi, Trương Nam Nam thì thành bạn học cùng bàn của Phùng Hiểu Lộ.

"Đây nhất định có vấn đề." Trương Tiếu Tiếu nghiêm túc nói.

Tôi gật gật đầu, thế nhưng lại làm sao cũng nghĩ không thông bước cờ này của Tần lão sư, rốt cuộc là có tâm cơ gì.

Nàng rốt cuộc có phải tên biến thái hay không, đáp án của vấn đề này chúng tôi đến cuối cùng cũng không có có được đáp án.

Hết chương 1.




Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45