Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Lão sư của tôi là bách hợp khống – Chương 2

Chương 2: Lão sư của tôi trọng nữ khinh nam.

Vẫn là khóa ngữ văn.

Tần lão sư lại đang trên bục giảng nói về câu chuyện của Tư Mã Tương Như và Văn Quân.

Câu chuyện này chúng tôi đã nghe qua không ít lần rồi, nhưng Tần lão sư vẫn là than thở khóc lóc từ Tư Mã Tương Như nói đến Tô Đông Pha, lại từ Tô Đông Pha nói đến Đường Huyền Tông Lý Long Cơ.

Đến cuối cùng, cặn bã nam nhân trên đời này bị nàng nói một phen, cuối cùng, bạn học nam của lớp chúng tôi nhịn không được, ủy viên lao động Dương Phong đứng lên trước, phản bác Tần lão sư nói: "Lão sư! Nam sinh chúng em không cặn bã!"

"Cổ Bảo Ngọc đã từng nói, nam nhân đều là làm từ bùn, nữ nhân đều là làm từ nước." Ngữ khí của Tần lão sư kiên định lạ thường.

"Làm bằng bùn....làm bằng bùn thì lại thế nào?" Dương Phong nhíu mày, có chút không thể hiểu.

"Cái đó... Sau này em lớn rồi, muốn cùng nam sinh kết hôn không?" Tần lão sư hỏi.

Dương Phong sửng sốt một chút: "Chuyện này. ....Chuyện này cũng có thể sao? Kết hôn không phải cần một nam một nữ sao?"

"Giả như hai nam sinh có thể kết hôn, vậy là cậu muốn cùng nam sinh kết hôn hay là nữ sinh kết hôn?" Lần này không cần Tần lão sư nói chuyện, cũng đã có nữ sinh nhiều chuyện giành trước hỏi ra miệng.

Lời của Dương Phong trở nên ấp a ấp úng lên : "Đương... Đương nhiên là....Cùng.... Nam sinh....."

"Tần lão sư nói không đúng, lão sư sinh vật đều nói, chúng em đều là tế bào tạo thành. Không phải nước và bùn gì." Vào lúc này, ủy viên thể dục Lý Cường cũng đứng lên, giúp Dương Phong nói chuyện.

Trương Tiếu Tiếu cũng đứng lên: "Tụi mình đây là từ góc độ nghệ thuật xem xét vấn đề. Xin mời đối phương chính diện đáp lại."

Bầu không khí có chút giương cung bạt kiếm.

Thì ở lúc này, tiếng chuông tan học lại vang lên.

Tần lão sư nhấc nhấc lên mắt kiếng gọng vàng của nàng, xếp lại giáo án của nàng: "Được rồi được rồi. Tan lớp, vấn đề này quay lại thảo luận sau đi."

Đột nhiên nam sinh của lớp học cũng kêu lên.

Nói Tần lão sư nhất định là thiên vị.

Tần lão sư cư nhiên thật sự thoải mái thừa nhận.

"Ừ. Tôi quả thật có một chút trọng nữ khinh nam."

Các nữ sinh nhất thời hoan hô lên, dường như đánh thắng một trận.

Các nam sinh căm giận bất bình, trong miệng nói gì đó "Nam nữ bình đẳng.", cuối cùng cũng đều bị lời của Tần lão sư chấn động không xong.

"Cho nên, bài tập hôm nay, nữ sinh tăng gấp đôi, nam sinh giảm phân nửa. Ngày mai sẽ kiểm tra."

Một câu nói, để các nam sinh cao hứng suýt chút nữa nhảy dựng lên. Các nữ sinh thì lại từng người từng người như sương đánh quả cà, im lìm.

"Tần lão sư tuyệt đối không phải trọng nữ khinh nam." Trương Tiếu Tiếu thở phì phò nói rằng.

Tôi hỏi một câu: "Vậy nàng là cái gì?"

"Tôi thấy nàng là thời kỳ mãn kinh sớm! Thay đổi cách dằn vặt chúng ta!"

Tần lão sư vào lúc này mới vừa đi tới cửa, cũng không biết có phải nghe được Trương Tiếu Tiếu hay không, đột nhiên quay đầu lại nói một câu: "Đúng rồi, bài tập của nữ sinh nếu như quá nhiều, có thể giúp lẫn nhau."

Câu nói này nói ra, tất cả mọi người sửng sốt một chút.

Tần lão sư chớp chớp mắt, lại nhắc nhở một câu.

"Ngô....Ví dụ, bạn học Phùng Hiểu Lộ làm không xong bài tập, bạn học Trương Nam Nam có thể giúp em ấy. Tôi không nhìn chữ viết, chỉ nhìn kết quả."

Nói xong câu đó, Tần lão sư thì đi rồi.

Chỉ để lại lớp 11 chúng tôi, toàn học sinh ban sáu hai mặt nhìn nhau.

Tần lão sư, sẽ không lại là đang chớ chúng ta chứ!

"Tần lão sư cũng nói như vậy rồi, bài tập của mình..."

Phùng Hiểu Lộ cũng mặc kệ nhiều như vậy, vào lúc này nhanh chóng nói với Trương Nam Nam.

Trương Nam Nam duỗi duỗi tay: "Lấy ra đi, nhưng mà, toán học cậu phải dạy mình làm."

"Không thành vấn đề."

Một bút giao dịch dơ bẩn cứ như vậy hoàn thành.

Bạn học cả lớp chúng tôi đều biểu thị phỉ nhổ.

Nhưng mà, ở dưới sự đặc biệt khai ân của Tần lão sư, chúng tôi vẫn để cho nam sinh giúp chúng tôi làm một ít bài tập.

Điều này cũng làm cho bầu không khí nam nữ tranh giành vừa rồi hòa hoãn không ít.

Hết chương 2.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45