Lão sư của tôi là bách hợp khống – Chương 2
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 2: Lão sư của tôi trọng nữ khinh nam.
Vẫn là khóa ngữ văn.
Tần lão sư lại đang trên bục giảng
nói về câu chuyện của Tư Mã Tương Như và Văn Quân.
Câu chuyện này chúng tôi đã nghe
qua không ít lần rồi, nhưng Tần lão sư vẫn là than thở khóc lóc từ Tư Mã
Tương Như nói đến Tô Đông Pha, lại từ Tô Đông Pha nói đến Đường Huyền Tông Lý
Long Cơ.
Đến cuối cùng, cặn bã nam nhân trên
đời này bị nàng nói một phen, cuối cùng, bạn học nam của lớp chúng tôi nhịn
không được, ủy viên lao động Dương Phong đứng lên trước, phản bác Tần lão sư
nói: "Lão sư! Nam sinh chúng em không cặn bã!"
"Cổ Bảo Ngọc đã từng nói, nam
nhân đều là làm từ bùn, nữ nhân đều là làm từ nước." Ngữ khí của
Tần lão sư kiên định lạ thường.
"Làm bằng bùn....làm bằng
bùn thì lại thế nào?" Dương Phong nhíu mày, có chút không thể hiểu.
"Cái đó... Sau này em lớn rồi,
muốn cùng nam sinh kết hôn không?" Tần lão sư hỏi.
Dương Phong sửng sốt một chút:
"Chuyện này. ....Chuyện này cũng có thể sao? Kết hôn không phải cần một
nam một nữ sao?"
"Giả như hai nam sinh có thể
kết hôn, vậy là cậu muốn cùng nam sinh kết hôn hay là nữ sinh kết hôn?"
Lần này không cần Tần lão sư nói chuyện, cũng đã có nữ sinh nhiều chuyện
giành trước hỏi ra miệng.
Lời của Dương Phong trở nên ấp a
ấp úng lên : "Đương... Đương nhiên là....Cùng.... Nam sinh....."
"Tần lão sư nói không đúng, lão
sư sinh vật đều nói, chúng em đều là tế bào tạo thành. Không phải nước và bùn
gì." Vào lúc này, ủy viên thể dục Lý Cường cũng đứng lên, giúp Dương
Phong nói chuyện.
Trương Tiếu Tiếu cũng đứng lên:
"Tụi mình đây là từ góc độ nghệ thuật xem xét vấn đề. Xin mời đối
phương chính diện đáp lại."
Bầu không khí có chút giương cung bạt
kiếm.
Thì ở lúc này, tiếng chuông tan
học lại vang lên.
Tần lão sư nhấc nhấc lên mắt kiếng
gọng vàng của nàng, xếp lại giáo án của nàng: "Được rồi được rồi.
Tan lớp, vấn đề này quay lại thảo luận sau đi."
Đột nhiên nam sinh của lớp học
cũng kêu lên.
Nói Tần lão sư nhất định là thiên
vị.
Tần lão sư cư nhiên thật sự thoải
mái thừa nhận.
"Ừ. Tôi quả thật có một chút
trọng nữ khinh nam."
Các nữ sinh nhất thời hoan hô lên,
dường như đánh thắng một trận.
Các nam sinh căm giận bất bình,
trong miệng nói gì đó "Nam nữ bình đẳng.", cuối cùng cũng đều bị lời
của Tần lão sư chấn động không xong.
"Cho nên, bài tập hôm nay, nữ
sinh tăng gấp đôi, nam sinh giảm phân nửa. Ngày mai sẽ kiểm tra."
Một câu nói, để các nam sinh cao hứng
suýt chút nữa nhảy dựng lên. Các nữ sinh thì lại từng người từng người như
sương đánh quả cà, im lìm.
"Tần lão sư tuyệt đối không phải
trọng nữ khinh nam." Trương Tiếu Tiếu thở phì phò nói rằng.
Tôi hỏi một câu: "Vậy nàng là
cái gì?"
"Tôi thấy nàng là thời kỳ mãn
kinh sớm! Thay đổi cách dằn vặt chúng ta!"
Tần lão sư vào lúc này mới vừa đi tới
cửa, cũng không biết có phải nghe được Trương Tiếu Tiếu hay không, đột nhiên
quay đầu lại nói một câu: "Đúng rồi, bài tập của nữ sinh nếu như quá nhiều,
có thể giúp lẫn nhau."
Câu nói này nói ra, tất cả mọi người
sửng sốt một chút.
Tần lão sư chớp chớp mắt, lại nhắc
nhở một câu.
"Ngô....Ví dụ, bạn học
Phùng Hiểu Lộ làm không xong bài tập, bạn học Trương Nam Nam có thể giúp em
ấy. Tôi không nhìn chữ viết, chỉ nhìn kết quả."
Nói xong câu đó, Tần lão sư thì đi
rồi.
Chỉ để lại lớp 11 chúng tôi, toàn
học sinh ban sáu hai mặt nhìn nhau.
Tần lão sư, sẽ không lại là đang
chớ chúng ta chứ!
"Tần lão sư cũng nói như vậy
rồi, bài tập của mình..."
Phùng Hiểu Lộ cũng mặc kệ nhiều như
vậy, vào lúc này nhanh chóng nói với Trương Nam Nam.
Trương Nam Nam duỗi duỗi tay:
"Lấy ra đi, nhưng mà, toán học cậu phải dạy mình làm."
"Không thành vấn đề."
Một bút giao dịch dơ bẩn cứ như vậy
hoàn thành.
Bạn học cả lớp chúng tôi đều biểu
thị phỉ nhổ.
Nhưng mà, ở dưới sự đặc biệt khai
ân của Tần lão sư, chúng tôi vẫn để cho nam sinh giúp chúng tôi làm một ít bài
tập.
Điều này cũng làm cho bầu không khí
nam nữ tranh giành vừa rồi hòa hoãn không ít.
Hết chương 2.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét