Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Lão sư của tôi là bách hợp khống – Chương 5

Chương 5: Các cậu là đang bách hợp sao.

Sau khi tiệc đêm nguyên đán kết thúc, quan hệ của Phùng Hiểu Lộ và Trương Nam Nam hình như trở nên cực kỳ tốt.

Tôi cũng không có đặc biệt để ý hai người họ, chỉ đem điểm chú ý đặt ở trên thi học kỳ.

Nhưng mà Tần lão sư hình như cũng rất vui vẻ, luôn nâng lấy  điện thoại cười không ngừng, cũng không có giống như lúc trước, yêu thích nhìn chằm chằm Phùng Hiểu Lộ và Trương Nam Nam nữa.

Tất cả mọi người cảm thấy Tần lão sư hình như trở nên kì lạ, Lâm Tuyết có một lần gan to lên hỏi nàng, nàng thần thần bí bí đáp: "Tôi, tôi đang gởi nhắn tin cho bạn gái của tôi đó."

Bạn gái?

Nhưng mà.... Tần lão sư chính là một một cô gái a.

Tất cả mọi người cảm thấy Tần lão sư là đang nói đùa.

Tần lão sư cũng không có tiếp tục nói, mà là nói tới đề thi của thi học kỳ lần này, sau đó tìm một chút trọng điểm cho chúng tôi.

Thời điểm tự học, tôi đến bục giảng hỏi Tần lão sư vấn đề, không cẩn thận nhìn thấy hình ảnh trên điện thoại của nàng.

Xem ra giống như giao diện quản lý tác giả của tiểu thuyết trên mạng nào đó.

Bởi vì tôi khá là yêu thích xem tiểu thuyết, cho nên thì thừa dịp khi Tần lão sư xem đề, tỉ mỉ mà nhìn một chút cái trang giao diện web kia.

"Cảm thấy hứng thú?"

Tần lão sư đột nhiên nói một câu, làm tôi sợ hết hồn, vội vã đứng thẳng người, lắc đầu một cái.

"Nga." Tần lão sư cười cười, tiếp theo bàn đề với tôi.

Thế nhưng bây giờ đầy đầu tôi đều là cái tên website tiểu thuyết  kia, đợi đến trở về chỗ ngồi, tôi thì vội vàng ghi lại, sau đó dùng điện thoại tra một chút trang web kia.

Là website của bách hợp văn.

Bách hợp văn là cái gì? Tôi không quá hiểu.

Thế nhưng sau khi tra Baidu một chút, tôi liền phát hiện, bách hợp.... Chính là hai cô gái....sống chung với nhau.

Một khắc đó tôi choáng váng rồi.

Lão sư của tôi, lại là tay bút bách hợp?

Cái quỷ gì?

Tôi ngẩng đầu hướng về vị trí bục giảng nhìn đến, vừa vặn nhìn thấy Tần lão sư nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, dáng vẻ dùng ngón tay nhẹ nhàng gõ bụt giảng.

Nàng là đang... nghĩ cái gì?

Nhớ nàng nói, bạn gái của nàng sao?

Tôi nghĩ.

Vào lúc ấy, tôi không cảm thấy buồn nôn, cũng không có cảm thấy sợ sệt.

Tôi chỉ là cảm thấy, lão sư của tôi so với người khác mà nói, chỉ là hơi đặc thù một ít mà thôi, lại không nghĩ rằng sự tình so với trong tưởng tượng của tôi còn phải phiền phức hơn.

Thi học kỳ kết thúc rất nhanh, nháy mắt liền tới ngày nghỉ đông.

Xui xẻo là, ngày đó đến phiên tôi trực nhật. Chờ tôi quét dọn vệ sinh xong, tất cả mọi người đã về nhà.

Tôi cầm chổi quét cửa thang gác một chút, đang lúc muốn chạy trốn cùng với họ, kết quả lại nhìn thấy Hiểu Lộ và Trương Nam Nam tay nắm tay, ngồi ở chỗ ngồi của hàng thứ nhất.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, Phùng Hiểu Lộ cũng đã chủ động ôm lấy Trương Nam Nam.

Hình ảnh này có chút chấn động.

Tôi sửng sốt một chút, cũng không biết mình rốt cuộc là suy nghĩ thế nào, lại gõ gõ cửa.

Cửa mở rồi.

Sau đó, ở dưới biểu tình hơi căm thù của Phùng Hiểu Lộ và Trương Nam Nam, tôi lại một mặt khờ dại hỏi một câu.

"Các cậu.... Là đang bách hợp sao?"

Phùng Hiểu Lộ mím môi nở nụ cười, dáng vẻ rất đẹp. Trương Nam Nam lại có chút mất hứng hỏi tôi, là thế nào biết chuyện của họ.

Tôi không nghĩ tới tôi thuận miệng nói thì đoán trúng, liền nói là ở thời điểm biểu diễn nguyên đán thì đoán được.

Trương Nam Nam nói tôi xem ra không có thông minh như vậy.

Tôi thì giải thích với cậu ấy nói tôi không ngốc.

Phùng Hiểu Lộ vào lúc này nói với tôi một câu cám ơn, để tôi có chút bắt đầu ngại ngùng.

Tôi vốn là không có ý định đem chuyện của họ tuyên dương khắp nơi, hơn nữa chuyện nữ sinh và nữ sinh chuyện như vậy, nếu như nói cho người khác biết, người khác có thể cũng sẽ không tin tưởng.

Trương Nam Nam nói không tin được tôi, muốn để tôi thề.

Tôi cảm thấy cậu ấy có chút ngốc, thề có thể có tác dụng gì? Nhưng mà Phùng Hiểu Lộ lại nói cậu ấy rất đáng yêu.

Quả nhiên chỉ cần là luyến ái lên, suy nghĩ cũng không thông minh.

"Tần lão sư biết chuyện của các cậu sao?" Tôi bổng nhiên nhớ đến Tần lão sư.

Trương Nam Nam sửng sốt một chút.

Phùng Hiểu Lộ vào lúc này gật gật đầu: "Ừ, nàng ủng hộ chúng tôi."

Quả nhiên, Tần lão sư vừa nhìn chính là một bách hợp khống.

Hết chương 5.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45