Lão sư của tôi là bách hợp khống – Chương 6
Chương 6: Lão sư bách hợp khống của tôi.
Nghỉ đông rất nhanh thì kết thúc rồi,
học kỳ mới cũng chính là bắt đầu.
Nhiệm vụ học tập kỳ sau của lớp 11 càng
nặng.
Tôi không có lý do cảm thấy nôn
nóng, thì cùng các nam sinh mượn một quyển tiểu thuyết võ hiệp dùng để thả lỏng
tâm tình.
Nhưng mà, rất bi thảm chính là, khi
tôi đang xem quyển tiểu thuyết này, bị Tần lão sư bắt tại trận.
Bởi vì câu chuyện thực sự quá đặc sắc,
tôi không chú ý tới nàng đã từ bàn học bên kia đi tới, thì trơ mắt để Tần lão
sư đem tiểu thuyết võ hiệp trong tay tôi thu rồi đi.
Sau đó, ánh mắt của Trương Phong
thì trừng lại đây.
Đương nhiên, quyển tiểu thuyết võ hiệp
kia không phải của Trương Phong, nhưng mà trước khi xem sách chúng tôi nói xong
rồi, sau khi tôi xem xong thì phải trả cho Trương Phong xem.
Bây giờ hay rồi, toàn bộ vỡ thành từng
mảng rồi.
Quan trọng hơn là, Tần lão sư còn để
tôi sau khi tan học đến phòng làm việc của
nàng.
Tôi đối với phòng làm việc bẩm sinh
thì có một loại cảm giác sợ hãi, vốn dĩ cũng là không dự định đến, thế nhưng tiểu
thuyết võ hiệp nếu không trở lại, tôi phỏng chừng sẽ bị Trương Phong bóp cho chết.
Bị uy hiếp bắt buộc, sau khi tan học,
tôi vẫn là đến văn phòng của Tần lão sư.
Trong phòng làm việc ngoại trừ Tần
lão sư ra, còn có hai lão sư không quen biết, tôi trong lòng run sợ đi tới, liếc
mắt liền thấy được nnime mỹ thiếu nữ giống nhau như đúc trên bàn máy tính của Tần
lão sư.
Người bình thường đại khái sẽ cảm
thấy phía trên này là hai người sinh đôi.
Thế nhưng tôi lại biết, đây chỉ là
bởi vì Tần lão sư là bách hợp khống mà thôi.
..........
..........
Tôi đi tới, thận trọng kêu một tiếng:
"Tần lão sư."
"Ừm, đây là sách của em?"
Tần lão sư ngẩng đầu nhìn tôi một chút, hỏi.
Tôi nhìn quyển tiểu thuyết võ hiệp
kia, lắc đầu một cái.
"Tôi đoán cũng đúng. Ừm, em
xem quyển sách này một chút, so với quyển này đẹp hơn nhiều. Nữ chính bên trong
quả thực soái đến nổ tung! Tôi nói em cũng không hiểu, tự em xem thử thì biết."
Tần lão sư đưa tới một quyển sách.
Tôi theo bản năng mà nhận lấy, sau
đó trợn mắt ngoác mồm.
Bìa của quyển sách này rõ ràng là
sách ngữ văn.
Tôi lật một chút, lúc này mới phát
hiện thì ra Tần lão sư là đem bìa sách ngữ văn xé xuống, bao lại bìa của quyển
sách này.
Có thể tưởng tượng được bìa của quyển
sách này là không thể bày ra cỡ nào!
"Cái đó Tần lão sư.... Như vậy
không hay lắm đâu...."
Tôi lúng túng nói ra.
Tần lão sư sửng sốt một chút,
"A? em không thích quyển này sao? Vậy tôi ở đây còn có, em xem một chút quyển
nào hợp khẩu vị của em hơn...."
Tôi quả thực là dở khóc dở cười.
"Đúng rồi, đừng ở tiết học của
các lão sư khác xem, nếu như bị thu đi, tôi cũng ngại đòi sách với họ." Tần
lão sư lại bổ sung một câu.
Tôi: "......"
Cuối cùng, tôi vẫn là cầm đi quyển
sách Tần lão sư mãnh liệt đề cử cho tôi kia.
Này vừa nhìn, thì vào mê.
Tuy, đường tình cảm của sách này,
là tình cảm bách hợp giữa hai cô gái.
Thế nhưng! Vô cùng có yêu! vô cùng
trâu! hoàn toàn không kém BG* có được hay không!
(*)BG: là viết tắt nam nữ của tiếng anh.
Cho tới trong vòng một tuần lễ, tôi bị Tần lão sư thu đi bốn lần tiểu thuyết.
"Sau này đừng ở trên tiết của
tôi xem những sách này!" Tần lão sư ngồi ở trong phòng làm việc, tức đến nổ
phổi la hét: "Tôi cũng rất mệt có đúng hay không, đây cũng đã lần thứ bốn,
em lại bị tôi phát hiện em đang ở trên tiết của tôi đọc sách, tôi sẽ không cho
em mượn xem!"
Tôi vội vàng để Tần lão sư nhỏ tiếng
một chút, sau đó đưa mắt rơi vào trên người của tiểu thuyết bọc lại bìa sách
kia.
"Tần lão sư, cô cảm thấy là
toán học hay, hay là anh ngữ hay?"
Đương nhiên, tôi hỏi cũng không chỉ
là bìa sách.
Hết chương 6.

Nhận xét
Đăng nhận xét