Lão sư của tôi là bách hợp khống – Chương 7
Chương 7: Tỏ tình nóng bỏng đối với
lão sư.
Mấy ngày trước Tần lão sư bị cảm, vẫn
chưa có tới lớp.
Tất cả mọi người khá là lo lắng cho
nàng, thì chọn 5 bạn học, mua hoa quả đến thăm nàng.
Trong đó đương nhiên không có tôi.
Nhưng mà tôi mặt dày mày dạn vẫn là
đi theo.
Họ đều ngưỡng mộ tôi, không cần lên
lớp.
Đi tới ký túc xá của Tần lão sư,
chúng tôi gõ cửa.
Cửa rất nhanh thì mở ra, nữ nhân
xinh đẹp kia ló đầu ra, nhưng mà chúng tôi không quen biết.
Vương Hiểu Hà kết quả học tập tốt
nhất khách khí nói: "Xin chào, chúng tôi là học sinh của Tần lão sư, xin hỏi
nơi này là ký túc xá của Tần lão sư sao?"
"Hạ Lan, là ai a?"
Tần lão sư cũng đi qua, hai tay
không tự chủ ôm eo của nữ nhân kia.
"Tần Mẫn, hình như là học sinh
của ngươi." nữ nhân kia có chút lúng túng nhìn chúng tôi, nhẹ nhàng đem
tay của Tần lão sư đẩy ra.
Tần lão sư lúc này mới nhìn thấy
chúng tôi, lập tức để chúng ta vào nhà.
Nhưng mà lòng hiếu kì của chúng tôi
lại rơi ở trên người nữ nhân kia.
"Tần lão sư, cô ấy là ai
a?"
Tôi hỏi một câu.
"Nàng ấy, nàng ấy chính là bạn
gái của lão sư a."
Tần lão sư cười hì hì nói ra.
Tất cả chúng tôi đều kinh hô.
Nữ nhân tên là Hạ Lan kia có chút
ngại ngùng, vỗ lưng của Tần lão sư một cái, "Bị bệnh thì cố gắng nằm nghỉ,
đừng cùng đứa nhỏ nói chuyện không có."
“Chúng tôi không nhỏ." Trương
Phong đứng ở bên cạnh phụ hoạ: "Tần lão sư cũng mới lớn hơn chúng tôi 6
tuổi chứ?"
"Được rồi được rồi, các em rất
lợi hại. Vào đi, cửa gió lớn" Tần lão sư cười phụ họa một câu, cặp con mắt
xinh đẹp kia luôn nhìn nữ nhân đó.
Nàng rõ ràng không có đeo kính,
nhưng không biết tại sao, tôi cuối cùng cảm thấy cặp mắt kia của Tần lão sư đang
sáng lên lấp lánh.
"Các cậu nói, nữ nhân kia là
ai a?"
Từ ký túc xá của Tần lão sư lúc trở
lại, Vương Hiểu Hà bà tám một câu.
"Còn có thể là ai? Quá nửa là
lão sư mới đến đó."
Trương Phong có chút mất tập trung
nói ra, "Chính là không biết, nàng ấy muốn dạy chính là môn nào. Nói
không chừng nàng ấy còn có thể bị điều đến dạy ban của chúng ta đó."
Thế nhưng, suy đoán như vậy, ở ngày
hôm sau, đã bị vô tình đâm thủng rồi.
Ở ngày thứ hai sau khi chúng ta đi
thăm Tần lão sư, Tần lão sư thì lên lớp.
Thế nhưng không nhìn thấy nữ nhân gọi
là Hạ Lan kia.
Chúng tôi tò mò hỏi một câu, Tần
lão sư liền cười nói Hạ Lan về Mỹ rồi.
Vào lúc ấy, khái niệm nước Mỹ đối với
chúng ta, quả thực thì gần như hoả tinh.
Mọi người liền mồm năm miệng mười
nghị luận lên nước Mỹ rốt cuộc là thế nào.
Tần lão sư thì đơn giản giới thiệu
nước Mỹ một chút cho chúng tôi, sau đó gõ gõ bục giảng, để chúng tôi tiếp tục
chương trình học lần trước.
Thời điểm ăn cơm buổi trưa.
Trong radio của trường học như thường
lệ mở nhạc.
Đột nhiên có một nội dung phát
thanh để cả lớp chúng tôi đều sôi sùng sục.
"Bài hát《Nữ nhân đáng yêu》tiếp theo của Châu Kiệt Luân, tặng
cho Tần Mẫn lão sư ban sáu lớp 11, chúc phúc nàng, và tôi thích nàng, đều sẽ
mãi mãi hạnh phúc."
"Oa! Tin tức nóng bỏng a! Tỏ
tình?"
"Ai tặng? ai tặng?"
Mọi người nghị luận sôi nổi.
Tôi bưng canh uống một hớp, vừa vặn
nhìn thấy Trương Nam Nam lôi kéo tay của Phùng Hiểu Lộ, từ bên cạnh ta đi ngang
qua.
Tôi vốn là không muốn chú ý họ,
nhưng mà rất nhanh, cửa phòng ăn thì truyền đến âm thanh nói chuyện lớn tiếng của
Trương Nam Nam.
Tôi quay đầu nhìn sang, vừa vặn
nhìn thấy Trương Nam Nam tức giận đi tới.
"Nhìn cái gì nhìn! Chưa từng
thấy mỹ nữ cãi nhau a!"
Trương Nam Nam trừng tôi.
Tôi không thể làm gì khác hơn là
quay đầu trở lại nhìn Phùng Hiểu Lộ.
Cậu ấy hình như đã khóc, đang xoa
con mắt.
Tôi không biết giữa họ đến cùng làm
sao vậy, đang muốn hỏi Trương Nam Nam làm sao đem Phùng Hiểu Lộ làm khóc, Tần
lão sư thì đi đến cửa phòng ăn, nói chuyện với Phùng Hiểu Lộ.
"Tần lão sư, có người tỏ tình
với người!" Có bạn học mắt sắc thấy được Tần lão sư, liền hô về phía Tần
lão sư.
Tần lão sư hé miệng nở nụ cười, đáp
lại nói: "Lão sư cũng nghe được."
"Lão sư biết là ai
không?"
"Đó còn cần phải nói, nhất định
là Hạ Lan" Tần lão sư một mặt hạnh phúc theo bài hát hừ vài tiếng, liền
mang theo Phùng Hiểu Lộ đi đến phía bên ngoài phòng ăn.
"Hạ Lan? Người đi nước Mỹ
kia?"
Có người hỏi.
Không có người trả lời.
Hết chương 7.

Nhận xét
Đăng nhận xét