Lão sư của tôi là bách hợp khống – Chương 10
Chương 10: Tôi cũng trở thành bách
hợp khống.
..........................................................................................
Thì giống như ba của Trương Nam Nam
sắp xếp, Trương Nam Nam sau khi sau khi tốt nghiệp cấp ba thì ngừng học.
Sau đó liên lạc của chúng tôi thì
ít đi rất nhiều.
Chuyện sau đó, tôi đều không phải
quá rõ ràng.
Chỉ là nghe nói Trương Nam Nam ở một
ngày nào đó sau khi tốt nghiệp, từ thị trấn ngồi xe chạy đi.
Ba của Trương Nam Nam mắng khu phố
cả ngày.
Đều không có tác dụng.
Sau đó, ông ta thì uống say, một
mình mang theo bình rượu, ngồi xổm ở bên ngoài nhà ga của thị trấn khóc.
"Ngươi như vậy, sẽ rất khổ a."
Ông ta nói lời như vậy.
Sau đó, ông ta thì thành một nam
nhân trầm mặc ít lời.
Nếu như là người ngoài thôn mới
quen ông ta, có lẽ sẽ không tin, ông ấy từ trước, sẽ có tính tình nóng nảy lớn
như vậy.
Có lẽ thì giống như lời của Tần
lão sư nói, đối mặt một vài thứ gì đó, phải rất dũng cảm mới được.
Dũng cảm đến, cả thế giới đều sợ em.
Cho nên, Tần lão sư bây giờ, chắc
là ở nước Mỹ, cùng bạn gái của nàng sống với nhau, trải qua cuộc sống rất tốt đẹp.
Tôi nghĩ như vậy.
Bây giờ tôi là sinh viên năm 2 của
học viện y khoa nào đó của thành đô.
Bởi vì nguyên nhân báo danh tham
gia hoạt động người tình nguyện của yêu cầu viết bài bách hợp nào đó, chủ nhật
ra ngoài tham gia hoạt động, bây giờ là thời gian nghỉ ngơi của hoạt động, tôi
thì đứng bên ngoài cửa hàng tiện lợi, uống nước giải lao.
Đột nhiên, tôi nhìn thấy bên trong
cửa hàng tiện lợi, có người mua một túi kẹo màu sắc rực rỡ.
Bao bì kia giống y như kẹo lẳng lặng
ở trong túi tiền của tôi bây giờ, để tôi ta nghĩ tới đoạn câu chuyện của ba
năm trước.
Vẫn là như thế, ăn giống như học
sinh tiểu học.
Tôi không tự chủ gãi gãi đầu, theo
người kia hai bước.
Cuối cùng khi nàng chú ý tới tôi,
tôi có chút ngại ngùng cười cười.
"Tần lão sư."
"Cô là...." Ánh mắt của
nàng vẫn là chói mắt giống như trước, hơi lộ ra một chút vẻ kinh diễm.
Dường như một lúc sau thì sẽ nói lời
như vậy: "Cô gái này rất trao chuốc, tương lai chắc chắn là một cường công."
"Tần lão sư, em là Lý Lương."
Tôi nói.
Tần lão sư nghĩ một hồi, phản ứng lại,
nụ cười trên mặt và năm đó giống như đúc, khác nhau là, lần này nàng có chút
buồn cười nói: "Là Lý Lương a, cao lớn lên, không có thụ giống như trước rồi."
"Tần lão sư, người không phải ở
nước Mỹ...." Tôi có chút không biết nói gì, trược tiếp không chú ý chữ
"Thụ" trong miệng nàng, trái lại có chút kinh dị tại sao nàng lại
xuất hiện ở đây.
Tần lão sư dừng một chút, cười lên:
"Nga, ở nước Mỹ nữa năm, sau đó.... Sau đó thì trở về rồi, du lịch khắp
nơi. Bây giờ du lịch kết thúc rồi, mới vừa nghỉ ngơi hai tháng."
Tôi lập tức thì nghỉ đến Hạ Lan,
nhưng nhìn vẻ mặt của Tần lão sư, tôi còn không có nhắc đến cô ấy, biểu tình
trên mặt hơi gợn sóng, cuối cùng biến thành vẻ mặt ngưỡng một: "Tốt như vậy?
Em mỗi ngày đều đang lên lớp, thật bận bịu."
"Em chắc đang học đại học chứ,
đại học nào có bận rộn như vậy?" Tần lão sư hoài nghi hỏi một câu, sau đó
nhìn quần áo người tình nguyện mặc trên người tôi: "Rất tốt, hoàn mỹ kế
thừa y bát của vi sư."
Cái gì?" Mặt của tôi đỏ một hồi.
Lúc trước tôi còn ghét bỏ Tần lão
sư là bách hợp khống, hiện tại cũng thành một bách hợp khống.
"Không có, lão sư là đang là
đang suy nghĩ, có cần giới thiệu cho em một bạn gái hay không?" Tần lão sư
nở nụ cười, cùng tôi nói lên một chuyện cười.
Gió nhẹ cuốn lá rơi lên, ở mùa thu tươi
đẹp nơi này, tôi lộ ra một nụ cười ngại ngùng, sau đó, lấy hết dũng khí, nói ra
sáu chữ.
"Có thể a. Tần lão sư."
Hết chương 10.
Nhận xét
Đăng nhận xét