Phân Cách - Chương 111
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 111: Người yêu của chính mình ngay ở trước mặt.
Vừa
nghe thấy yêu cầu của Quý Thanh Cừ, Đường Khởi hơi nghi hoặc một chút, bởi vì từ
lúc Quý Thanh Cừ lên đường đi trấn An Tắc, nàng thì đã phái người đi nơi đó điều
tra một lần. Hương dân đưa tới đồ vật đích thật là trang sức Quý Hâm Thư đã từng
có, nhưng đồ vật tương tự trên thế giới có rất nhiều, cũng không có cách nào kết
luận đó chính là của Quý Hâm Thư lưu lại. Thêm nữa các nàng cũng dò hỏi qua
ngư dân và lực lượng cảnh sát, đều nói không có từng cứu lên người ở cạnh biển,
đương nhiên cũng là đứt đoạn mất manh mối, lần này Quý Thanh Cừ đến thì coi như
là du lịch thả lỏng, tại sao lại muốn chính mình điều tra một lần nữa?
"Thư
ký Đường, ta... Quá nhiều chuyện ta còn không có cách nào giải thích, thế
nhưng... Ta rất có thể tìm được tỷ tỷ rồi, nàng xuất phát từ một ít nguyên
nhân, không muốn nhận nhau với ta, ta cũng không biết đúng là nàng hay là ta
nghĩ nhiều rồi. Trấn An Tắc nơi này rất khả nghi, đem nơi này cẩn thận điều tra
rõ ràng, bắt đầu từ bệnh viện và lực lượng cảnh sát, nhất định đừng kinh động bất
cứ người nào."
Quý
Thanh Cừ gấp gáp mà nói, cho tới bây giờ tâm tình của nàng đều đang kịch liệt
chập trùng, hô hấp cũng rất ngổn ngang. Nàng đang tiến hành một tư tưởng, ba
năm qua, nàng và Đường Khởi cũng không nghĩ tới một khả năng như vậy, nếu như
Quý Hâm Thư không phải không tìm được, mà là bản thân cô chủ động ẩn giấu hành
tung, vậy sẽ thế nào?
Quý
Hâm Thư có tài sản ẩn giấu, những cái kia tuyệt đối là Quý Thanh Cừ không biết
được, nếu như cô không có xảy ra việc gì, như vậy cô tuyệt đối có thể ở dưới
tình huống thần không biết quỷ không hay điều động tài sản của cô, bịt miệng
người cũng đã thành chuyện đơn giản. Quý Thanh Cừ không dám tiếp tục suy đoán
tiếp, nàng sợ nghĩ nhiều hơn nữa, trái tim của chính mình sẽ nhảy ra, còn có
thể lập tức vọt tới trước mặt người tên Kỷ Vọng kia, thấy rõ bộ dáng của cô.
Như
vậy vừa đến, nếu chính mình nhận lầm, chính là thất vọng mãnh liệt hơn, nếu
chính mình không nhận sai, sẽ chỉ làm Quý Hâm Thư cảm thấy lúng túng. Mặc kệ
như thế nào, Quý Thanh Cừ cảm giác mình cần đem chuyện biết rõ trước rồi lại ngả
bài.
"Nhị
tiểu thư, ta hiểu, ta sẽ lập tức bắt tay đi điều tra, xin ngươi yên tâm."
Nghe được hăng hái và hoảng loạn trong lời nói của Quý Thanh Cừ, Đường Khởi cuối
cùng ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc. Quý Thanh Cừ lần nữa cường
điệu để nàng đừng kinh động bất cứ người nào, lúc này mới cúp điện thoại. Nàng
không có lập tức đi nghỉ ngơi, mà là đứng bên cửa sổ, nhìn biệt thự đèn sáng đối
diện, viền mắt ửng đỏ.
Ba
năm rồi, chính mình tìm Quý Hâm Thư ba năm rồi, mỗi một ngày nàng đều sống ở
bên trong lo lắng sợ hãi. Sợ hãi có người tìm được cô, cũng sợ không tìm được
cô. Cái trước là sợ đợi được di cốt của người kia, cái sau là là sợ chính mình khi
còn sống, cũng không có cách nào tìm được tung tích của Quý Hâm Thư nữa. Quý
Thanh Cừ mâu thuẫn, khủng hoảng, mãi đến tận một khắc vừa rồi đó, tất cả hoảng
sợ và chờ mong đều bị phóng to vô hạn, đây là hai loại cực đoan bất đồng.
Nàng
vừa rồi xác thực thấy được nốt ruồi kia, mặt mày quen thuộc của người kia là dấu
vết chấp niệm ở trong xương Quý Thanh Cừ, nàng không thể quên được, cũng sẽ
không nhận sai. Nhưng mà nàng không cách nào xác định Kỷ Vọng có phải là Quý
Hâm Thư không, đối phương ẩn giấu tướng mạo, ngụy trang âm thanh, Quý Thanh Cừ
cũng không tìm được lý do đối phương tránh né chính mình, tại sao rõ ràng thấy
được chính mình cũng không nhận. Vết thương trên tay trái kia, lại là làm sao tới?
Quá
nhiều nghi vấn để Quý Thanh Cừ hoài nghi nhưng không có cách xác định, nàng lại
không thể mạnh mẽ đem tóc của đối phương kéo lên, không bàn về có phải là Quý
Hâm Thư không, làm như vậy đều sẽ làm cho đối phương lúng túng. Hoặc là nói, nếu
đối phương đúng là Quý Hâm Thư, nàng mới càng thêm không thể làm như vậy... Đối
phương lựa chọn che giấu, có lý do của nàng, chính mình không tư cách để cô khó
chịu.
Mang
theo nhảy nhót và bất an, Quý Thanh Cừ tắm rửa sạch sẽ, rất sớm nằm xuống lại
lăn qua lộn lại ngủ không được. Một mặt nàng rất hi vọng Đường Khởi mau
chóng tra được chân tướng, mặt khác nàng lại rất muốn gặp lại "Kỷ Vọng"
một chút, từ trên người cô tìm ra đặc thù của Quý Hâm Thư. Quý Thanh Cừ suy
nghĩ miên ma , bất tri bất giác ngủ đi, sau đó mơ một giấc mơ hoang đường lại
khôi hài.
Nàng
mơ tới chính mình chạy tới hất tóc của Kỷ Vọng, nhưng sau tóc vẫn là tóc, chính
mình không ngừng mà đi xốc lên những sợi tóc che khuất gương mặt kia, kết quả vẫn
là không nhìn thấy dáng dấp của đối phương. Giấc mộng này để Quý Thanh Cừ sau
khi tỉnh lại cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, cả vành mắt đen đều trồi lên một ít.
Nàng nhìn thời gian, đúng lúc là chín giờ sáng, nghĩ đến Lý Viện sáng sớm sẽ
không đến, Quý Thanh Cừ sau khi rửa mặt thay đổi quần áo thì muốn đi chỗ Quý
Hâm Thư, nhìn chính mình mặt không trang điểm trong gương, lại do dự lui trở về.
Quý
Thanh Cừ mở ra thùng đựng hành lý, lấy ra mỹ phẩm, tẩy đi trang điểm trước đó
nàng mới hóa trang. Ba năm qua, Quý Thanh Cừ trang điểm đa số lấy đồ trang sức
trang nhã làm chủ, dù sao nàng phải quản lí Quý thị, trang điểm quá đậm sẽ có
vẻ quá sáng rực rỡ cũng quá tùy tiện. Nhưng bây giờ, Quý Thanh Cừ cảm giác cả
người mình lại hình như giống như sống lại
vậy, nàng trang điểm đậm, thoa lên môi đỏ màu sắc tươi đẹp, lại cố ý thay váy
ngắn ngực thấp dần biến sắc, lúc này mới thoả mãn đến đạp giày cao gót đi gõ cửa
của Quý Hâm Thư.
Sau
khi nàng ấn chuông cửa chờ đợi rất lâu, nàng cũng không sốt ruột, bởi vì nàng
biết đối phương hiện tại hành động bất tiện, qua một hồi lâu, cửa kia chầm chậm
mở ra từ bên trong, Quý Thanh Cừ thấy được Quý Hâm Thư, cong lên một nụ cười nhạt
tự nhận là đẹp đẽ.
"Kỷ
tiểu thư, chào buổi sáng, thương thế của ngươi ra sao?" Quý Thanh Cừ nhìn
Quý Hâm Thư, nàng phát hiện đối phương hôm nay mặc áo tay dài bảy phần màu, cố
ý đem ống tay áo của tay trái kéo lên, lộ ra khuỷu tay băng gạc bọc lại. Quý
Thanh Cừ phát hiện băng gạc kia lại còn là chính mình ngày hôm qua thắt cho cô,
không nhịn được nhíu mày, nàng cho rằng tối hôm qua Lý Viện sẽ tới thay thuốc
cho cô, kết quả lại không thay?
"Không
sao rồi." Quý Hâm Thư ngẩng đầu, theo khe hở sợi tóc mắt liếc Quý Thanh Cừ,
lại rất nhanh cúi đầu. Cô trốn đi kinh diễm trong mắt, giơ tay muốn đóng cửa
đem Quý Thanh Cừ cách trở ở bên ngoài, không nghĩ tới đối phương bỗng nhiên
chui vào.
"Cái
này vẫn là băng vải ngày hôm qua ta thắt cho ngươi, nhân viên chăm sóc sức khỏe
của ngươi cũng không giúp ngươi thay thuốc sao?" Quý Thanh Cừ thấp giọng
nói qua, bởi vì quan tâm Quý Hâm Thư, trong giọng nói của nàng mang theo phẫn nộ
chính mình cũng chưa từng phát giác. Quý Hâm Thư nghe, mím mím môi, kỳ thực Lý
Viện tối hôm qua là muốn giúp mình thay, chỉ là Quý Hâm Thư cự tuyệt.
"Ta
giúp ngươi thay thuốc." Quý Thanh Cừ bất mãn nói, nàng đi trên lầu cầm hộp
thuốc, giống như ngày hôm qua đem thuốc bôi cho Quý Hâm Thư, một lần nữa buộc
chặt băng vải cho cô, lại buột nơ con bướm đẹp đẽ. Quý Hâm Thư nhìn nơ con bướm
trước đó có chút cũ bị đổi đi, một con mới xuất hiện tại trên cánh tay mình, cô
mím môi, con ngươi đen rơi vào phía trên, hơi toả sáng.
"Cám
ơn ngươi, ta muốn nghỉ ngơi." Sau khi thay thuốc xong, Quý Hâm Thư thấy
Quý Thanh Cừ vẫn không có ý muốn rời khỏi, không chút lưu tình đến hạ lệnh trục
khách. Thấy cô gấp như vậy đuổi chính mình, dáng vẻ tựa hồ xác thực không dự định
quen thân cùng mình, Quý Thanh Cừ cau mày. Nàng sở dĩ không dám phán đoán thân
phận của Quý Hâm Thư, cũng là bởi vì thái độ của người này đối với mình quá mức
lãnh đạm, nếu như cô đúng là tỷ tỷ, tại sao cô không nhận chính mình chứ?
Quý
Thanh Cừ đoán không được tình huống bây giờ, nếu đối phương không muốn chính
mình tiếp tục lưu lại, nàng cũng không cần thiết mặt dày mày dạn đến ăn vạ
nơi này. Nàng nhìn Quý Hâm Thư, nói tiếng có chuyện gì có thể gọi mình, lại chủ
động đem điện thoại của mình lưu lại liền đi rồi. Trở lại trong phòng, Quý
Thanh Cừ suy tư về chính mình chủ động tìm chút manh mối, một cách tự nhiên đem
ý nghĩ để tới trên người Lý Viện thân cận Quý Hâm Thư nhất ở trước mắt.
Theo
nàng biết, Lý Viện là nhân viên chăm sóc sức khỏe chăm sóc cô ba năm, nói cách
khác, Lý Viện tuyệt đối biết chân tướng của câu chuyện, lại bởi vì một ít
nguyên nhân không nói ra. Nghĩ như thế, Quý Thanh Cừ một mực chờ đợi, chờ buổi
tối khi Lý Viện đi chăm sóc Quý Hâm Thư rời đi, cố ý xuất hiện ở trong sân.
Trên bàn nàng đặt một bình hồng trà, thấy được Lý Viện rời khỏi, cười mời nàng
tới đây.
"Lý
tiểu thư, hiện tại thời gian còn sớm, uống chén trà rồi đi." Quý Thanh Cừ
cười phát ra lời mời, Lý Viện vốn là rất buồn bực Quý Thanh Cừ làm sao sẽ bỗng
nhiên mời chính mình, nhưng thấy được nụ cười xán lạn của đối phương, nàng
không tiện cự tuyệt, liền đi qua ngồi xuống.
"Quý
tiểu thư, ngươi phải ở chỗ này một khoảng thời gian sao?" Lý Viện sau khi
ngồi xuống, thấy được Quý Thanh Cừ châm trà cho mình, nói tiếng cảm tạ, không
nhịn được đối với nàng có mấy phần hiếu kỳ.
"Ừm,
ta là tới nơi này du lịch, công tác áp lực lớn, khó tránh khỏi sẽ muốn buông lỏng
một chút. Lý tiểu thư ngươi thì sao? Tại sao ở đây làm nhân viên chăm sóc sức
khỏe?"
"Ba
ta ở đây mở phòng khám bệnh, ban ngày ta sẽ ở phòng khám bệnh hỗ trợ, buổi tối
liền đến chăm sóc Kỷ tiểu thư." Lý Viện nhẹ giọng nói qua, đại khái là hồng
trà của Quý Thanh Cừ quá thơm, sau khi nàng uống một hớp toàn thân đều thanh
tĩnh lại, hoàn toàn quên đi thiết lập nhân vật trước đó nàng đã nói Quý Hâm
Thư là thân thích chính mình.
"Hóa
ra là như vậy a, ta đây mấy ngày tiếp xúc, luôn cảm thấy Kỷ tiểu thư rất bài
xích ta, có phải là sự xuất hiện của ta để nàng cảm thấy không thoải mái hay
không?" Quý Thanh Cừ nhẹ giọng nói qua, cố ý lộ ra một bộ dáng dấp có chút
bị thương. Nàng rất đẹp, cười lên xinh đẹp, mà một khi khó chịu, cũng sẽ khiến
người ta cảm thấy thương tiếc. Lý Viện là ham mê cái đẹp, bình thường cũng lên
mạng xem qua không ít nữ minh tinh xinh đẹp, nhưng khoảng cách gần như vậy nhìn
thấy Quý Thanh Cừ loại mỹ nữ đẳng cấp này, ai có thể chịu nổi không bị hấp dẫn?
"Quý
tiểu thư ngươi đừng nói như vậy, nàng chỉ là yêu thích yên tĩnh thôi, ta đối với
nàng cũng không phải hiểu rất rõ, nàng thời điểm vừa tới chính là như vậy,
không phải đối với ngươi có ý kiến, Kỷ tiểu thư nàng bình thường vẫn là rất dễ
thân cận." Lý Viện vội vàng giải thích, Quý Thanh Cừ cúi đầu uống trà, nhạy
cảm bắt lấy câu "Thời điểm vừa tới" kia của cô, nàng nhớ tới Lý Viện
từng nói, Kỷ Vọng là người địa phương, nhưng bây giờ rõ ràng cho thấy trước sau
mâu thuẫn.
Ở
Quý thị đã trải qua ngươi lừa ta gạt, Quý Thanh Cừ và nàng của quá khứ rất khác
nhau. Nàng tâm cơ trở nên rất sâu, cũng càng rõ ràng thế nào lợi dụng tâm lý
của một người đi dụ ra lời của nàng, rất hiển nhiên, Lý Viện đã bị lọt tròng.
"Ta
rõ ràng, Kỷ tiểu thư hẳn không phải là chán ghét ta, chỉ là tình huống thân thể
của nàng không tốt lắm thôi. Ngày hôm qua nàng té ngã, ta nghe được âm thanh
đi dìu nàng, có lẽ là nàng quá mâu thuẫn ở trước mặt người khác bày ra một mặt
yếu ớt, còn nỗ lực tự mình đứng lên, cảm thấy rất lâu dài nàng không cần cậy mạnh
như vậy."
"Cột
sống của nàng bị đá ngầm đụng bị thương trong biển, mới có thể lưu lại di chứng
nghiêm trọng như thế, nàng lại không đi bệnh viện trị liệu, làm sao có khả
năng tự mình đứng lên. Ta đã nói rất nhiều lần với Kỷ tiểu thư rồi, để nàng cẩn
thận chút, gặp phải vấn đề nhất định phải gọi điện thoại cho ta. Ơ, ta vẫn là
ngày mai nói một chút cùng nàng, sáng sớm cũng qua chăm sóc nàng đi."
Nghe
được chuyện Quý Thanh Cừ nói Quý Hâm Thư té ngã, Lý Viện một bộ dáng dấp căng
thẳng nghĩ mà sợ, hoàn toàn không biết đem ngọn nguồn của đối phương trút ra
ngoài rồi. Quý Thanh Cừ nghe được lời nói này, con ngươi giấu ở sau ly cối hơi
sâu, nàng còn có thể dụ ra càng nhiều lời, thế nhưng đã không cần thiết. Quý
Thanh Cừ viền mắt ửng đỏ, là mừng rỡ cũng chen lẫn phức tạp khổ sở. Nàng có
chút cảm kích đến nhìn Lý Viện, nếu như không phải nàng, chính mình e sợ còn phải
đợi mấy ngày mới có thể xác định, người yêu của chính mình ngay ở trước mặt.
"Lý
tiểu thư, cám ơn ngươi, hi vọng sau này chúng ta còn có thể cùng uống
trà." Quý Thanh Cừ đối với Lý Viện lộ ra một nụ cười vô cùng xinh đẹp, Lý
Viện bị con mắt cười lung lay này, ngơ ngác đến nhìn. Tình cảnh hai người ở
trong sân uống trà này, không nghiêng không lệch rơi vào trong mắt Quý Hâm Thư.
Cô ở một bên ban công, nhìn dáng dấp hai người vừa nói vừa cười, con ngươi đen
nhánh từ từ bị tóc đen vùi lấp.
Hết
chương 111.

Nhận xét
Đăng nhận xét