Phân Cách - Chương 112
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 112: Ta không ăn đồ vật của người xa lạ đâu.
Trấn
An Tắc là trấn nhỏ vùng duyên hải, đến tháng chín thường sẽ có bão và mưa rào,
cư dân nơi này đều quen rồi. Lý Viện ở buổi tối 16 giờ đúng giờ lại đây, nàng
đem ô đi mưa thu cẩn thận, đổi dép lê và quần áo công sở ở lại chỗ này, lên lầu
tìm Quý Hâm Thư. Người kia đang ngồi ở bên cửa sổ, trong tay ôm búp bê cô coi
trọng kia, dường như đang suy nghĩ chuyện gì nhìn ngoài cửa sổ đờ ra, ngay cả
chính mình lên lầu cũng không thể kinh động cô.
Lý
Viện biết, một khi Quý Hâm Thư ôm búp bê đờ ra là tuyệt đối không thể quấy nhiễu.
Ba năm ở chung, nàng ít nhiều thăm dò thói quen của đối phương. Tỷ như, đại đa
số thời gian là cô trầm mặc ít lời, trên người thỉnh thoảng sẽ tỏa ra một loại
cảm giác âm lãnh, bị cô nhìn thấy sẽ có loại ảo giác không rét mà run.
Đồ
vật quan trọng nhất của cô chính là búp bê cô ôm ba năm kia, Lý Viện biết đây
là Quý Hâm Thư ở trong cửa hàng thủ công nào đó của một cái trấn nhỏ làm theo
yêu cầu, sau khi làm xong, búp bê này chưa bao giờ rời khỏi người. Có chừng mấy
lần không thấy, đều sẽ để Quý Hâm Thư như là biến thành người khác, hai năm trước
búp bê rơi ở bên ngoài, cô cho rằng búp bê mất rồi còn tự sát, vết tích của cổ
tay trái cũng là lưu lại vào lúc ấy.
Buổi
tối ngày hôm ấy Lý Viện như thường lệ tới nơi này trông cô, mới vừa lên lầu đã
ngửi được một luồng mùi máu tanh, nàng vội vàng đẩy cửa ra, liền thấy Quý Hâm
Thư ngã ở trên giường, một bên là dao gọt trái cây sắc bén, một bên khác chính
là tay trái máu me đầm đìa của cô. Lý Viện lần nữa đưa cô đến bệnh viện,
trong quá trình cấp cứu, Quý Hâm Thư mấy lần bị sốc, tim đập lúc có lúc không.
Bác
sĩ nói ý chí cầu sinh của cô rất thấp, Lý Viện không biết nên làm gì, nàng vội
vàng đi tới tiệm thủ công kia, tùy ý cầm cái búp bê để tới trong tay Quý Hâm
Thư, kỳ tích chính là, ở sau khi Lý Viện ở bên tai cô nói "Búp bê trở về rồi",
Quý Hâm Thư vậy mà có một chút dấu hiệu cầu sinh, cứ như vậy bị thầy thuốc từ
con đường tử vong kéo trở về.
Ở
sau đó, Lý Viện lại dựa theo dặn dò của Quý Hâm Thư một lần nữa đi làm riêng
búp bê, khi đó trong lòng nàng thì đoán được tình hình tinh thần của Quý Hâm
Thư e sợ không quá bình thường, cái này cũng là nguyên nhân chủ yếu tính cách
nàng âm tình bất định. Lý Viện sau đó đụng cũng không dám đụng búp bê kia,
công tác thanh tẩy cũng đều là giao do Quý Hâm Thư tự mình xử lý, nàng rất rõ
ràng Quý Hâm Thư có bao nhiêu vừa ý búp bê này, chỉ là gần đây, biểu hiện của
Quý Hâm Thư có chút khác thường.
Không
biết là bắt đầu từ ngày nào, nàng không có tại mọi thời khắc ôm búp bê kia, có
lúc không thấy búp bê, trên giường, trên ghế salông, khắp nơi đều không có, Lý
Viện còn buồn bực búp bê đi nơi nào, cho rằng lại làm mất rồi. Nhưng sau khi
qua một ngày, búp bê lại xuất hiện ở Bên trong nghi ngờ của Quý Hâm Thư. Lý Viện
liền suy đoán, hẳn là bản thân Quý Hâm Thư thu lại, sau đó lại ôm ra.
"Kỷ
tiểu thư, buổi tối ngươi muốn ăn gì?" Lý Viện ở cửa đợi đã lâu, mãi đến tận
Quý Hâm Thư thả xuống búp bê quay đầu lại, nàng mới dám mở miệng. Quý Hâm Thư
nghe được âm thanh ngẩng đầu nhìn nàng, cái này cũng là cô hiếm thấy đánh giá
nhân viên chăm sóc sức khỏe ở bên cạnh mình chăm sóc một trận. Lúc trước cô đem
Lý Viện giữ ở bên người, thuần túy là vì người này dễ bắt bí, chỉ cần trả thù lao
là có thể giúp mình làm không ít chuyện, thêm nữa tuổi còn trẻ, sẽ không hỏi quá
nhiều chuyện không nên hỏi.
Nhưng
mà, tối ngày hôm qua, tình cảnh Lý Viện và Quý Thanh Cừ ở trong sân uống trà đó
nhiều lần xuất hiện, Quý Hâm Thư biết mình không nên suy nghĩ nhiều cái gì,
nhưng cô vẫn là đối với Lý Viện nổi lên cảm giác bài xích chỉ là bởi vì nàng
và Quý Thanh Cừ cùng uống trà. Quý Hâm Thư cười loại tâm lý này của mình, rõ
ràng cô đã coi Thanh Cừ là em gái rồi, không nên có loại ý nghĩ này a.
"Hồng
trà." Quý Hâm Thư bỗng nhiên mở miệng, nói lên đồ vật lại làm cho Lý Viện
có chút khó xử. Nàng còn chưa từng nghe qua Quý Hâm Thư muốn uống hồng trà,
người này bình thường rất ít sẽ uống thứ này, nhiều nhất chính là nước chè xanh
và cà phê, trong nhà cũng không có chuẩn bị hồng trà.
"Kỷ
tiểu thư, không có hồng trà, nếu không ngày mai ta mua cho ngươi? Đêm nay uống
chút cái khác trước đi, ta lại làm chút món ăn thanh đạm cho ngươi." Lý Viện
nhỏ giọng đề nghị, nàng biết Quý Hâm Thư không phải người không nói lý, nhưng
hôm nay lại có chút không giống. Quý Hâm Thư nghe được không có hồng trà, không
vui rất rõ ràng, cô đẩy xe lăn qua, từ dưới lên nhìn Lý Viện. Rõ ràng chỗ cao
chính là mình, nhưng mà bị Quý Hâm Thư nhìn chằm chằm như vậy. Lý Viện luôn có
loại cảm giác đứng ngồi không yên, nàng không nhịn được lùi về sau vài bước.
"Lý
Viện, cám ơn ngươi chăm sóc, mấy ngày sau đó trước tiên ngươi không cần đến,
lương ta sẽ như thường lệ cho ngươi." Quý Hâm Thư thấp giọng nói qua, cô
biết cách làm của mình như thế rất ngây thơ, cũng có loại cảm giác giận chó
đánh mèo. Nhưng mà, bây giờ cô thực sự không muốn thấy được Lý Viện. Nghe được
Quý Hâm Thư để cho mình đừng đến, Lý Viện lên tiếng muốn hỏi nguyên nhân, lại bị
Quý Hâm Thư một cái ánh mắt dừng lại.
"Ta
hiểu rồi, Kỷ tiểu thư." Lý Viện nói như vậy, xem như là đáp ứng chuyện
này, kỳ thực nàng đã quen thuộc từ lâu loại biến hóa đột nhiên xuất hiện này của Quý Hâm Thư, trước đó cũng từng có
phát sinh tình huống để cho mình đừng tới đây, còn là chính mình tự ý động búp
bê của cô. Lý Viện không biết mình lần này như thế nào chọc giận Quý Hâm Thư,
nhưng đối phương không để nàng đến, nàng cũng vui vẻ đến thanh nhàn.
Khi
Lý Viện rời khỏi, vừa vặn đụng phải Quý Thanh Cừ từ bên ngoài trở về, trong tay
nàng mang theo hai cái túi rất lớn, hẳn là mới từ siêu thị trở về. Thấy được
chính mình, nàng cười cười, chủ động chào hỏi.
"Lý
tiểu thư, đi sớm như vậy sao?"
"Ừm,
Kỷ tiểu thư tâm tình không tốt, để ta về nhà nghỉ ngơi mấy ngày."
Lý
Viện không hề lòng phòng bị mà nói, nàng còn trẻ, sớm ở trong lòng coi Quý
Thanh Cừ trở thành bạn bè mới quen, thêm nữa dung mạo Quý Thanh Cừ xinh đẹp,
còn từng mời chính mình uống trà, tự nhiên là có cái gì liền nói cái đó. Nghe
được nàng mấy ngày sau đó cũng không tới, Quý Thanh Cừ ánh mắt lóe lên một tia
sáng. Nàng cười gật gù, giao phó Lý Viện trên đường trở về phải cẩn thận một
chút, mang theo nguyên liệu nấu ăn chính mình mua về, tâm tình rất tốt hát
lên, đem đồ vật từng loại bày vào trong tủ lạnh.
Sau
khi thu dọn xong, Quý Thanh Cừ đứng trước gương, liếc nhìn con mắt tối hôm qua
khóc một buổi tối còn có chút sưng của chính mình, nàng nắm một cái khăn lông
nóng nhẹ nhàng xoa trên, khóe miệng lại không nhịn được cong lên. Ngày hôm qua
sau khi nói chuyện cùng Lý Viện, trong lòng nàng đã xác định thân phận của Quý
Hâm Thư đến gần như nhau, chỉ cần nghĩ đến người chính mình tìm ba năm ngay ở
địa phương nàng đưa tay là có thể chạm tới, nàng thấp thỏm lâu như vậy cũng
từ từ biến mất rồi.
Nàng
rất vui vẻ, phần dục vọng mong muốn kia vọt tới trong nhà Quý Hâm Thư ôm lấy cô
để Quý Thanh Cừ không cách nào yên giấc, nhưng mặt khác, nàng lại không hiểu tại
sao Quý Hâm Thư không tiếp thu chính mình, lại là tại sao đối với mình lạnh
lùng xa lánh. Cho dù Quý Thanh Cừ đã không khống chế được dục vọng mình muốn ôm
Quý Hâm Thư, muốn hôn cô, nhưng mà... Nàng vẫn là muốn cân nhắc tâm tình của
Quý Hâm Thư, lại tiếp tục nhẫn nại một trận.
Quý
Thanh Cừ đem khăn mặt thu lại, vỗ tay một cái, chuẩn bị làm bữa tối. Ba năm
nay, nàng rất ít tự mình xuống bếp làm cơm, chỉ là thỉnh thoảng ra tay, liên tục
nhiều lần làm đều là mấy thứ Quý Hâm Thư thích ăn, bây giờ mấy món ăn này thành
món chuyên môn của nàng.
Quý
Thanh Cừ biết Lý Viện trước khi đi không làm cơm đoán được Là Quý Hâm Thư không
có khẩu vị gì cũng không muốn ăn. Nàng đem mỗi một dạng món ăn đều chứa ở
trong hộp nhỏ tinh xảo, sau đó dùng túi giữ ấm sắp xếp gọn, cầm đi tìm Quý Hâm
Thư. Sau khi chuông cửa vang, qua rất lâu Quý Hâm Thư mới mở cửa. Cô nhìn thấy
chính mình cũng không ngoài ý muốn chỉ là toàn thân đều tản ra khí tức xa
lánh.
"Có
chuyện gì sao?" Quý Hâm Thư liếc nhìn túi trong tay Quý Thanh Cừ, lạnh giọng
hỏi.
"Kỷ
tiểu thư, ta vừa rồi ở nhà nấu ăn, không cẩn thận làm có chút hơn nhiều, nếu
như ngươi còn chưa ăn, có thể nếm thử." Quý Thanh Cừ cười đem món ăn đưa
cho Quý Hâm Thư, đối phương lại không có ý tứ muốn nhận.
"Ta
ăn rồi, cũng không muốn ăn đồ vật của người lạ." Quý Hâm Thư nói xong cũng
đóng cửa, bởi vì cô không dám ngẩng đầu, cũng không chú ý Quý Thanh Cừ lấy tay
thò qua. Cửa dày nặng kẹp tới tay, Quý Thanh Cừ bị đau, á một tiếng tránh khỏi
không lấy tay thu hồi lại. Quý Hâm Thư nghe được thanh âm nàng, vội vàng ngẩng
đầu đến xem, liền thấy hai ngón tay của quý Thanh Cừ đều bị cửa kẹp chặt sưng đỏ
lên xung quanh hiện ra xanh tím dị dạng.
Quý
Hâm Thư nhìn tình cảnh này, cảm thấy trong lòng bị đâm một hồi. Cô rất phẫn nộ,
thậm chí muốn hỏi Quý Thanh Cừ làm sao lấy tay thò qua, cũng không phải đứa trẻ.
Nhưng mà những câu nói này, cũng không thích hợp chính mình nói.
"Ngươi
làm cái gì vậy?” Quý Hâm Thư cưỡng chế khó chịu trong lòng, nỗ lực vẫn duy trì
lạnh lùng mở miệng. "Xin lỗi, ta chỉ là cảm thấy những thức ăn này cũng không
tệ lắm, muốn cho ngươi nếm thử, nếu như tạo thành quấy nhiễu cho ngươi, ta rất
xin lỗi."
Quý
Thanh Cừ nhỏ giọng nói qua, còn chưa phải từ bỏ đem món ăn làm tốt của mình cho
Quý Hâm Thư. Ngón tay nàng rất đau, trước sau đỏ mắt lên, nước mắt ngay ở
trong hốc mắt đảo quanh. Quý Hâm Thư cúi đầu nhìn túi giữ ấm trong tay nàng,
tay đặt ở trên xe lăn siết chặt, vẫn không có nhận lấy.
"Ta
không ăn đồ vật của người xa lạ đâu."
Hết chương 112.

Nhận xét
Đăng nhận xét