Phân Cách - Chương 119
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 119: Chính mình, mãi mãi cũng chỉ là tỷ tỷ thôi.
Quý
Hâm Thư cũng không biết chuyện Quý Thanh Cừ đem búp bê lấy đi giặc, cô ở hoa
viên đút chim nhỏ ăn, đem bánh mì còn dư lại bỏ vào trong tủ lạnh, đi lên lầu
phòng ngủ chuẩn bị nghỉ ngơi. Thân thể cô không bằng trước đây, thêm nữa thường
thường ngồi ở trên xe lăn, eo lưng đều sẽ rất dễ dàng uể oải. Quý Hâm Thư trở về
phòng, ngay lập tức đến nhìn "Thanh Cừ" trên giường. Rõ ràng trước
khi đi "người" được chính mình an ổn đặt ở trong chăn giờ khắc này
lại không thấy rồi.
Tâm
trạng Quý Hâm Thư hết sạch, giống như là cả quả tim đột nhiên từ chỗ cao rơi xuống,
để cô hoảng loạn không ngớt. Cô vội vàng vén chăn lên, muốn tìm đến tung tích của
"Thanh Cừ", nhưng trong chăn, dưới gối, ngay cả dưới giường và tủ cô
đều tìm rồi, vẫn không tìm được. Quý Hâm Thư hoảng loạn đến nhìn gian nhà, con
ngươi đen nhánh từ bình tĩnh chuyển thành điên cuồng, rồi mất đi mê man sốt ruột.
Mồ
hôi lạnh đem quần áo trên người cô thẩm thấu, cô hoảng loạn đẩy xe lăn xuống lầu,
động tĩnh làm ra để Quý Thanh Cừ ở dưới lầu đều nghe được. Nàng từ phòng bếp
thò đầu ra, chỉ thấy Quý Hâm Thư đẩy xe lăn từ trên lầu đi xuống, tốc độ vừa
nhanh lại gấp, cuối cùng trực tiếp té xuống. Quý Thanh Cừ vội vàng đi tới đỡ cô,
thậm chí ngay cả xưng hô đều quên thay đổi.
"Tỷ!
Chị làm sao vậy? Té bị thương rồi không?" Quý Thanh Cừ không hiểu Quý Hâm
Thư làm sao bỗng nhiên vội vả xuống như vậy, còn từ trên cầu thang té xuống.
Nàng kiểm tra thân thể của Quý Hâm Thư, lại phát hiện người này vẫn giẫy giụa
muốn bò ra bên ngoài. "Thả ra... Thả ta ra! Thanh Cừ không thấy rồi...
Thanh Cừ của ta ... Đi rồi, ta muốn tìm nàng trở về." Con ngươi Quý Hâm
Thư mất tiêu cự ngơ ngác đến nhìn cửa, hai chân cô không có cách nào đứng lên,
dùng sức đẩy Quý Thanh Cừ ra bò ra bên
ngoài, nghe được cô nói muốn đi tìm chính mình, Quý Thanh Cừ đỏ cả vành mắt,
đem cô ôm thật chặt.
"Tỷ,
em không đi, em ở nơi này, em không không rời khỏi chị, chị nhìn em một chút đi."
Quý Thanh Cừ không biết là cái gì kích thích Quý Hâm Thư, để cô bỗng nhiên như
vậy. Nàng xoay mặt của Quý Hâm Thư, để cô nhìn mình, nhưng Quý Hâm Thư lại dường
như không nhìn thấy nàng, trước sau không ngừng mà nói muốn đi tìm chính mình,
ngay sau đó hôn mê đi.
Quý
Thanh Cừ thấy được Quý Hâm Thư ngất xỉu, sợ đến sắc mặt trắng bệch, nàng vội
vàng gọi điện thoại kêu bác sĩ tư nhân trước đó chính mình an bài đến, đồng thời
ôm lấy Quý Hâm Thư đem cô đưa đến trên lầu. Gặp lại đến bây giờ, Quý Thanh Cừ
vì không cho Quý Hâm Thư phát hiện manh mối, từ đầu đến cuối không có làm bất kỳ
hành động và hành vi khác người, cũng là càng không thể ôm ấp Quý Hâm Thư,
nhưng bây giờ đem người ôm lên nàng mới phát hiện, Quý Hâm Thư nhẹ dường như
không tồn tại, chính mình thậm chí không có dùng bao nhiêu sức liền đem cô dễ
như chơi bế lên.
Quý
Thanh Cừ đem người để tới trên giường, nhẹ nhàng vén lên tóc dài của Quý Hâm
Thư. Đây là cấm kị của hai người gặp lại tới nay, Quý Thanh Cừ cũng chưa từng
thấy qua gương mặt ba năm sau của Quý Hâm Thư. Tóc màu đen bị cô mềm nhẹ đến vén
ở một bên, trong nháy mắt Quý Thanh Cừ thấy được gương mặt đó, nước mắt tụ ở
trong mắt rốt cục vẫn là theo khóe mắt trượt ra.
Nàng
cho rằng chính mình sẽ không khóc nữa, cũng cho rằng ba năm trước nàng đã sớm
khóc cạn rồi, nhưng mà, lần nữa thấy được mặt của Quý Hâm Thư, Quý Thanh Cừ vẫn
là không có cách nào khống chế tâm tình của chính mình, nàng hết lần này
đến lần khác bị Quý Hâm Thư chi phối tuyến nước mắt của chính mình.
Gương
mặt đó gầy gò rất nhiều, hiện ra so với trước đây còn muốn trắng bệch rõ ràng,
nốt ruồi khéo léo dưới mắt trái yên tĩnh rơi vào đó, mà bên phải cái trán là một
đạo vết tích màu phấn nhạt. Vết tích từ đỉnh đầu vẫn kéo dài tới mắt phải, hẳn
là lúc trước khi nhảy xuống biển bị đá ngầm trong biển rạch bị thương. Quý
Thanh Cừ đưa tay ra, nhẹ nhàng sờ lên vết sẹo trắng mịn kia, đau lòng đến tột đỉnh.
Nàng
không cảm thấy xấu xí, bởi vì không có bất cứ chuyện gì có thể so với Quý Hâm
Thư còn sống càng làm cho nàng cảm thấy vui vẻ. Nàng đứng dậy, nhẹ nhàng hôn
vết tích trên trán kia của Quý Hâm Thư, lại nắm lên tay trái của cô, lần lượt
xoa xoa vết sẹo trên cổ tay cô. So với vết thương trên trán, nơi này mới càng
làm cho nàng sợ hãi. Bởi vì mỗi lần thấy được, Quý Thanh Cừ đều sẽ nhớ tới, ở
địa điểm chính mình không biết, thời gian không biết, Quý Hâm Thư lại một lần
suýt chút nữa rời khỏi chính mình.
Rất
nhanh, bác sĩ tư nhân Quý Thanh Cừ tìm đến chạy tới, hắn kiểm tra tình huống
của Quý Hâm Thư, nói nàng chỉ là chịu phải kích thích mãnh liệt, đại não không
thể chịu đựng mới có thể ngất đi, vấn đề không phải rất lớn, sau khi tỉnh lại
chỉ có thể đau đầu nhẹ, không có di chứng khác. Bác sĩ tư nhân này là Quý Thanh
Cừ sau khi xác nhận thân phận của Quý Hâm Thư để Đường Khởi phái tới, đối
phương lưu lại nơi này chính là vì cùng Quý Thanh Cừ thảo luận bệnh tình của
Quý Hâm Thư, làm riêng phục hồi và ẩm thực thích hợp cho cô.
Sở
dĩ là phục hồi mà không phải trị liệu, là bởi vì chân của Quý Hâm Thư đã khỏi,
sở dĩ cô không đứng lên nổi, cũng là bởi vì cô không có tiến hành phục hồi, hai
chân thời gian dài nằm ở trạng thái bỏ đi mới có thể như vậy. Có được đáp
án Quý Hâm Thư không có chuyện gì, Quý Thanh Cừ để bác sĩ rời đi trước, trong
phòng lần nữa chỉ còn dư lại hai người các nàng.
Nếu
bác sĩ nói không sao, Quý Thanh Cừ ít nhiều yên lòng, nàng ngồi ở bên giường,
lưu luyến đến nhìn mặt của Quý Hâm Thư, hình như nhìn thế nào đều nhìn không đủ,
đem mặt mày của cô, từng tấc từng tấc da thịt của cô nhiều lần nhìn một lần
lại một lần. Trong lúc Quý Thanh Cừ cầm tăm bông thấm ướt, lau sạch nhè nhẹ bờ
môi của Quý Hâm Thư, người kia hừ nhẹ một tiếng, đưa tay ra thò tới chính mình.
Quý Thanh Cừ vội vàng nắm chặt, cùng cô tay nắm tay.
Quý
Hâm Thư một trận ngất đến tận tới đêm khuya mới tỉnh lại. Cô mở mắt ra ngay lập
tức thì thấy được gương mặt phóng to ở trước mắt của Quý Thanh Cừ, cảm giác được
hai người hai tay nắm lấy nhau.
"Tỷ,
chị đã tỉnh? Có nơi nào không thoải mái hay không?" Quý Thanh Cừ thấy được
Quý Hâm Thư tỉnh lại, dò hỏi cô. Nghe được nàng gọi mình tỷ tỷ, Quý Hâm Thư lập
tức ý thức được, thân phận của chính mình đã bị nhìn thấu rồi. Kỳ thực, nói lừa
mình dối người cũng tốt, nói cô còn khát vọng cùng Quý Thanh Cừ ở chung nhiều
hơn chút nữa cũng được, từ lúc Quý Thanh Cừ dùng các loại phương pháp ăn vạ nhà
mình, trong lòng cô thì có một loại suy đoán nào đó. Sau đó, hai người cùng
nhau ăn cơm hoặc là ngồi cùng một chỗ, Quý Hâm Thư cũng quên đi che giấu cô quá
nhớ nhung người này, ngầm cho phép những hành vi kia. Gọi không tỉnh người giả
ngủ, Quý Hâm Thư đối với Quý Thanh Cừ, chính là vì vui sướng ngắn ngủi kia,
không tiếc người ngủ say không tỉnh. Nhưng bây giờ, tỉnh mộng rồi, Quý Thanh Cừ
biết thân phận của mình, cũng biết chính mình không chết. Nghe nàng gọi mình tỷ
tỷ, Quý Hâm Thư cảm thấy vui sướng lại khổ sở.
Chính
mình, mãi mãi cũng chỉ là tỷ tỷ thôi.
"Không
có, ta muốn nghỉ ngơi, ngươi có thể đi ra ngoài rồi." Cho dù thân phận bại
lộ, Quý Hâm Thư biểu hiện vẫn rất lạnh nhạt, mà phần lạnh nhạt này nếu hai người
vẫn là người xa lạ, còn có thể lý giải, nhưng bây giờ, thân phận đã nhìn thấu,
Quý Hâm Thư cũng không khôi phục ôn nhu trước kia, Quý Thanh Cừ thấy cô không
thèm nhìn chính mình một chút, nhất thời ủy khuất lên.
"Tỷ,
tại sao chị không nhận em? Ba năm qua, em không có một khắc dừng lại từng tìm
chị, khi xác định chị còn sống, em thật sự rất vui vẻ." Quý Thanh Cừ nâng
lấy tay của Quý Hâm Thư, đem mặt đến gần ở phía trên ma sát. Động tác này thực
ra là có chút ám muội, Quý Hâm Thư môi dưới run lên, đầu ngón tay khẽ run, con
ngươi đóng chặt cũng căng thẳng theo. Sau đó cô như là hạ một loại quyết tâm
nào đó. Dùng sức đem tay của chính mình rút về, lạnh mắt nhìn Quý Thanh Cừ.
"Ta
nói rồi, ta muốn nghỉ ngơi, ngươi có thể dừng quấy rầy ta không?" Quý Hâm
Thư xưa nay sẽ không dùng loại ngữ khí này nói chuyện cùng Quý Thanh Cừ, cho dù
ba năm qua cô vẫn ở tại trấn An Tắc, thế nhưng khí chất cùng khí độ nhiều năm ở
địa vị cao vẫn là còn. Cô chuyển ra khí tràng tổng tài Quý thị, mà không phải tỷ
tỷ của Quý Thanh Cừ, càng không phải là người yêu. Ngữ khí đông lạnh, ánh mắt
xa cách. Bị cô nhìn như thế, Quý Thanh Cừ tràn đầy đến nhớ nhung còn chưa kịp
nói hết thì đã bị chặn lại. Nàng mắt đỏ nhìn mặt không hề cảm xúc của Quý Hâm
Thư, mất mác đến rủ xuống con mắt.
"Tỷ,
xin lỗi, em đi ra ngoài làm bữa tối trước."
Hết
chương 119.

Nhận xét
Đăng nhận xét