Phân Cách - Chương 120
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 120: Giường rất lớn, cũng đủ chúng ta ngủ chung.
Trong
lòng Quý Thanh Cừ bởi vì thái độ của Quý Hâm Thư đối với chính mình có chút mất mát, ngay cả
làm cơm đều có chút mất tập trung, cắt tới tay hai lần thì thôi, còn ở khi xào rau bị dầu bắn trúng, mu bàn tay bỏng đến đỏ một
khối. Kỳ thực đối với thái độ của Quý Hâm Thư, từ khi gặp lại lần nữa tới nay
nàng là trước sau đoán không được. Nàng không hiểu tỷ tỷ tại sao ba năm qua
còn sống cũng không tìm đến mình, tại sao sau khi nhìn thấy chính mình lại
không chịu nhận, ngay cả thái độ cũng đã xảy ra chuyển biến trời đất xoay vần.
Những
nghi vấn này ở trong lòng Quý Thanh Cừ
liên tục nhiều lần lóe qua, nàng cảm thấy có lẽ là ba năm trước tất cả chính
mình đối với Quý Hâm Thư thương tổn cô, cho nên không muốn nhận, không muốn gặp.
Quý Thanh Cừ suy đoán quá nửa là nguyên nhân này, nàng không tư cách cũng
không muốn trách Quý Hâm Thư, mặc dù đối phương để cho mình tìm ba năm, cũng
khó sống ba năm, nhưng Quý Thanh Cừ biết đây là trừng phạt chính mình nên có.
Quý
Thanh Cừ làm chút cháo và món ăn thanh đạm, đều là đồ vật Quý Hâm Thư thích ăn.
Nàng bưng cái mâm nhỏ lên lầu, Quý Hâm Thư còn đang nằm trên giường, chỉ là
ánh mắt có chút phân li, như là đang tìm cái gì. Quý Thanh Cừ nghĩ đến dáng vẻ cô
trưa hôm nay mất khống chế, trong miệng còn đọc tên của chính mình, đoán được
Quý Hâm Thư là khuyết thiếu cảm giác an toàn vô cùng.
"Chị,
em ở chỗ này đây, em không có đi bất kỳ địa phương nào, vẫn luôn ở bên cạnh chị
đây." Quý Thanh Cừ ngồi ở bên giường Quý Hâm Thư, nắm chặt tay cô. Nhiệt
độ của hai tỷ muội vẫn là ngược lại, tay chân Quý Hâm Thư luôn là thật lạnh,
Quý Thanh Cừ lại một năm bốn mùa cũng giống như cái lò lửa nhỏ. Quý Thanh Cừ từng
nói, Quý Hâm Thư cho nàng an tâm vô số, nhưng trái lại, đối với Quý Hâm Thư mà
nói, cảm giác được Quý Thanh Cừ ôm, làm sao nếm trãi không để cô an tâm chứ?
"Búp
bê trên giường, là ngươi lấy đi sao?" Giờ khắc này, Quý Hâm Thư đã khôi
phục yên tĩnh thần trí cũng biến thành rõ ràng rất nhiều. Cô suy đoán búp bê
cũng không phải bị mất, chỉ là Quý Thanh Cừ thời điểm quét dọn gian phòng cầm
đi. Nghe cô hỏi như vậy, Quý Thanh Cừ gật gù, nàng cũng không biết tầm quan trọng
của búp bê này đối với Quý Hâm Thư.
"Tỷ,
là em lấy đi, làm sao vậy?"
"Không
có gì."
Nghe được trả lời của Quý Thanh Cừ,
Quý Hâm Thư nhàn nhạt trả lời, kỳ thực từ lúc
Quý Thanh Cừ xuất hiện, cô liền biết, bên cạnh mình chính là búp bê, mà không
phải Thanh Cừ của cô. Bên trong ba năm nay, Quý Hâm Thư có lúc sẽ mê muội ở trong
hoảng hốt và phán đoán, càng nhiều lúc, cô mê man không ngớt. Cuộc sống bây giờ
đối với cô mà nói là qua một ngày tính một ngày, không hồi phục sức khỏe, không
có mang chờ mong, Quý Hâm Thư đợi một khắc rời đi kia, chỉ là cô đã sẽ không
thương tổn tới mình nữa, ba lần, đã đủ rồi.
Nhưng
mà, Quý Thanh Cừ bỗng nhiên xuất hiện để cuộc sống theo tuần tự của Quý Hâm Thư
xuất hiện thay đổi. Nàng không ngừng mà tìm kiếm chính mình, sau khi tìm tới
chính mình lại vui vẻ như vậy. Nhưng Quý Hâm Thư biết. Nàng chỉ là coi mình là
tỷ tỷ, coi là người thân mất đi. Nếu chính mình cùng nàng khôi phục như lúc ban
đầu, e sợ lại sẽ tiến vào tuần hoàn chết không chiếm được nàng, như vậy, chính
mình lại nên làm gì? Chết lại một lần sao? Không, hay là thôi đi.
"Tỷ,
chị ăn một chút đồ ăn. Thời điểm em vừa làm, tay đều bị cắt và bỏng rồi."
Quý Thanh Cừ thấy Quý Hâm Thư trước sau tựa ở trên giường không nhìn chính
mình, nàng tội nghiệp đến đem tay để ở trước mặt Quý Hâm Thư, trên ngón tay là
hai cái lỗ hổng rất cạn, nếu không kịp nhìn, e sợ vết thương đều phải không
nhìn thấy rồi. Trên mu bàn tay bị vết đỏ vết bỏng cũng không tồn tại bao
nhiêu, vẫn là Quý Thanh Cừ vừa rồi dùng sức ngắt một cái mới đỏ.
Mặc
dù như thế, Quý Hâm Thư vẫn là cau mày liếc nhìn tay mang đến trước mặt cô,
quan tâm trong mắt chợt lóe lên, lại bị bản thân cô mạnh mẽ che giấu đi. Từ sau
khi thân phận bại lộ, cô không giống như trước dùng tóc che khuất con mắt,
cũng lộ ra cả khuôn mặt. Quý Thanh Cừ nhìn vết thương trên trán cô, không nhịn
được dùng tay nhẹ nhàng đụng vào.
Quý
Hâm Thư nhắm hai mắt, tùy ý nàng động tác không có mở mắt, động tác của Quý
Thanh Cừ mềm nhẹ cực kỳ, căn bản không cảm giác vết thương của mình có bao nhiêu
khó coi, kỳ thực Quý Hâm Thư không chỉ một lần
từng soi gương nhìn, cô không ghét vết sẹo này ở trên mặt chính mình, rõ
ràng có thể loại trừ, cô lại cố chấp đến lưu lại, lại giống như trừng phạt hai
chân của chính mình.
Năm
đó chuyện mang theo Quý Thanh Cừ tự sát, cho dù qua đi rồi, nhưng đó là được ăn
cả ngã về không cuối cùng của Quý Hâm Thư, cũng là một lần duy nhất thương tổn
Quý Thanh Cừ trong đời của cô. Bởi vậy, cô mất đi quyền lợi yêu Quý Thanh Cừ,
cũng mất dũng khí. Tất cả mọi thứ ở hiện tại đều là trừng phạt Quý Hâm Thư gây
cho chính mình, cô vui vẻ chịu đựng.
"Không
phải để ta ăn cơm sao? Bộ đồ ăn đâu?" Ở trước khi Quý Thanh Cừ càng dựa
vào càng gần, liền muốn hôn lên chính mình, Quý Hâm Thư bỗng nhiên vung ra tay
của nàng, mở mắt ra nhìn nàng. Quý Thanh Cừ dừng lại động tác ban đầu, có chút
lúng túng đến tỉnh táo lại. Vừa rồi dáng vẻ Quý Hâm Thư nhắm mắt thuận theo để
buồng tim nàng nổi lên mềm mại, nàng cơ hồ không khống chế được nhớ nhung của
chính mình đối với người này, suýt chút nữa liền muốn hôn lên cô. Quý Thanh Cừ ý
thức được chính mình quá gấp, có chút ảo não. Thân thể của tỷ tỷ kém như vậy,
mình rốt cuộc đang suy nghĩ chuyện lung ta lung tung gì đây.
"A,
em quên mất, em đây liền đi lấy." Quý Thanh Cừ vào lúc này mới phát hiện
chính mình vội vàng nhìn lên Quý Hâm Thư, đều quên lấy đĩa và muỗng, nàng một
lần nữa xuống lầu một chuyến lại trở về, Quý Hâm Thư không nói gì, yên tĩnh ăn
đồ trên bàn, sau khi ăn xong lại ngồi trên xe lăn đi rửa mặt, trong lúc đó hoàn
toàn đem Quý Thanh Cừ coi là người trong suốt, không thèm nhìn nàng một chút.
Đến
buổi tối, Quý Thanh Cừ vẫn không có ý muốn đi, Quý Hâm Thư đã có chút mệt rã rời
rồi. Cũng không phải nói chuông sinh học của cô có bao nhiêu đúng giờ, ba năm
qua, cô thường thường sẽ mất ngủ, ban đêm tình huống ngủ không được cũng không
phải số ít, chỉ là hôm nay bị kích thích hiện tại thư giãn xuống, khó tránh khỏi
sẽ cảm thấy uể oải.
"Ta
phải ngủ rồi, ngươi trở về phòng đi." Quý Hâm Thư thấp giọng nói qua, liếc
mắt nhìn Quý Thanh Cừ thì tắm xong rồi, thay đổi váy ngủ ngồi ở trên ghế salông
chơi điện thoại, người sau nghe xong lại nhíu mày, một bộ dáng vẻ không vui.
"Chị,
em không yên lòng chị, đêm nay em lưu lại chăm sóc chị đi, giường rất lớn, cũng
đủ chúng ta ngủ chung." Quý Thanh Cừ mặt không đỏ không thở gấp đến nói ra
lời nói này, dường như quan hệ của hai người bọn họ thật sự chỉ là tỷ muội
thông thường, hoàn toàn không từng phát sinh qua những chuyện “khác người” lúc
trước.
Nhưng
các nàng từng lên giường, từng thân mật, từng hôn môi, chút chuyện này hai người
rõ ràng trong lòng, Quý Thanh Cừ nói như vậy, để Quý Hâm Thư ngay lập tức nhíu
mày. Cô không muốn cùng Quý Thanh Cừ gần thêm nữa, bởi vì cô sợ chính mình sẽ
không có cách nào khắc chế ỷ lại đối với người này. Thanh Cừ nói như vậy, nhất
định là cảm thấy quan hệ của các nàng chỉ là tỷ muội thông thường mới có thể
như vậy, mình là không có cách nào như vậy.
"Quý
Thanh Cừ, về phòng của ngươi, ta không cần ngươi chăm sóc." Quý Hâm Thư rất
ít sẽ kêu tên mang họ gọi tên của Quý Thanh Cừ, một khi cô gọi như vậy, liền
nói rõ là đang tức giận, ở trong ký ức của Quý Thanh Cừ, tỷ tỷ lần trước gọi
chính mình như vậy vẫn là chính mình khi còn bé. Nàng trong lúc nhất thời có
chút không thích ứng, thấy được Quý Hâm Thư sau khi nói xong thì đưa lưng về
phía chính mình nằm xuống, chăn che lại thân thể đơn bạc của cô, cô đem mình co
rúc ở cùng nhau, dáng dấp kia để lòng bàn tay Quý Thanh Cừ toả nhiệt.
Nàng
cảm thấy cho dù lúc này tỷ tỷ tức giận cũng rất đáng yêu, muốn ôm cô, muốn hôn
cô, muốn đem cô đặt ở dưới thân bắt nạt. Đây là chuyện ba năm qua Quý Thanh Cừ ở
trong mơ từng làm rất nhiều lần, nàng rất hối hận, chính mình trước kia rõ
ràng có rất nhiều cơ hội làm như vậy, khi đó lại không ý thức được khát vọng và
cảm tình của chính mình đối với Quý Hâm Thư, bây giờ cũng chỉ có thể thực hiện ở
trong mơ.
Hiện
tại, người kia ngay ở trên giường, ở cự ly chính mình đưa tay là có thể chạm tới,
đáng tiếc chính mình vẫn không thể làm như vậy. Quý Thanh Cừ có chút mất mát rồi
lại tính chuẩn Quý Hâm Thư sẽ không thật sự đánh đuổi chính mình.
"Tỷ
tỷ tức giận rồi, vậy em sẽ không lên giường, nơi này có cái sofa, em tùy tiện
ngủ tạm một đêm thì được." Quý Thanh Cừ tội nghiệp mà nói, sau đó thì thật
sự vùi ở trong sofa, còn cố ý làm ra âm thanh rõ ràng rõ ràng. Nghe được thanh
âm nàng nằm trên ghế sofa, Quý Hâm Thư không nhịn được quay đầu lại nhìn nàng.
Chỉ thấy Quý Thanh Cừ cao to 1m76, nhưng phải co rúc ở trên ghế sofa một người
độ dài không tới 1m, chăn và thảm đều không có, nhìn qua thực sự có chút đáng
thương.
Quý
Hâm Thư cắn chặt môi dưới, tay giấu ở dưới chăn phát run, cô rất muốn đem người
đuổi ra khỏi phòng để nàng đi phòng khách nghỉ ngơi, lại rất muốn đem người
kêu dậy, cuối cùng, Quý Hâm Thư không mở miệng, nàng chỉ là yên tĩnh nhìn Quý
Thanh Cừ lăn qua lộn lại ở trên sofa cuối cùng ngủ rồi, không nhịn được ngồi
trên xe lăn đi qua, đem một cái thảm đắp ở trên người nàng, nhẹ nhàng chỉnh góc
chăn cho nàng.
Một
giấc ngủ này hai người ngủ đến cũng không an ổn thế nào, Quý Thanh Cừ là cảm thấy
vùi ở trên ghế sofa không thoải mái, mà Quý Hâm Thư là sợ nàng không thoải mái
không ngủ ngon, ngay cả bản thân cô không làm sao ngủ. Sáng sớm, ánh mặt trời
xuyên thấu qua rèm cửa sổ đem gian nhà rọi sáng, Quý Thanh Cừ thức dậy, uốn éo
người có chút cứng ngắc, thấy được Quý Hâm Thư nằm ở trên giường giả bộ ngủ
cũng không dậy, không nhịn được nhếch miệng.
Trong
lòng nàng đột nhiên có cái ý nghĩ, ngược lại cũng không phải nói muốn tính kế tỷ
tỷ nhà mình, chỉ có điều Quý Hâm Thư gần đây quá lãnh đạm, để Quý Thanh Cừ
không nhịn được muốn dùng chút cách khác, đem "Dục vọng " của tỷ tỷ đối
với mình nhen lửa.
"A,
mệt mỏi quá a, cái cổ thật mỏi, tắm rửa trước đi." Quý Thanh Cừ cố ý nói
ra lời nói này, nàng ở trong phòng ngủ đem váy ngủ trên người cởi đi, cả cái
quần lót cũng không lưu lại, cứ như vậy trọc lốc đi vào phòng tắm. Nàng là cố
ý làm như vậy, cũng ở khi tắm tính toán thời gian Quý Hâm Thư sẽ rời giường, cố
ý ở cùng thời khắc đó đi ra.
Phòng
tắm mở ra, trên người Quý Thanh Cừ mang theo hơi nước và hơi sương màu trắng,
Quý Hâm Thư ngồi dựa vào ở trên giường, theo bản năng đến quay đầu nhìn lại,
chỉ nhìn một cái cả khuôn mặt đều căng đến thành đỏ như màu máu.
Hết
chương 120.

Nhận xét
Đăng nhận xét