Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Phân Cách - Chương 123

Chương 123: Quý Thanh Cừ, nhận rõ thân phận của ngươi.

Người là động vật theo thói quen gây ra, nuôi thành một loại thói quen rất đơn giản. Ba năm qua, Quý Thanh Cừ ở Quý thị, mỗi ngày bận rộn công tác đem nàng áp bức thành dáng vẻ bất cứ lúc nào đều chuẩn bị chiến đấu. Thư giãn và nghỉ ngơi đối với nàng mà nói, đã thành một loại hàng xa xỉ, cũng bởi vì như thế, nàng mới có thể càng rõ ràng cảm nhận được, tự do mấy năm này của chính mình là Quý Hâm Thư hy sinh cái gì mang cho chính mình.

Trấn An Tắc không giống thành phố lớn phồn hoa, luôn là có thanh âm của huyên náo, đi tới nơi này dường như ngăn cách tất cả, cả buổi chiều đều trở nên yên lòng lên. Quý Thanh Cừ yêu thích ngủ chiều, bất tri bất giác cũng nuôi thành tật xấu ở buổi trưa mệt rã rời, nàng vốn là nằm trên ghế sa lông đọc sách, cứ như vậy mơ mơ màng màng đến ngủ say.

Quý Hâm Thư ngồi ở trên xe lăn, nhìn mặt ngủ của nàng không nhịn được đưa tay ra, nhẹ nhàng đem sợi tóc của nàng vén lại, ánh nắng buổi chiều, chiếu vào trên mặt Quý Thanh Cừ để nàng không nhịn được nhíu mày, Quý Hâm Thư nhìn, dùng tay chống sofa, ngồi vào một bên khác sofa, nhấc lên đầu của Quý Thanh Cừ an ổn đến đặt ở trên chân của mình. Dùng tay trái che con mắt của nàng, phòng ngừa ánh mặt trời soi sáng nàng.

Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở đều đều của Quý Thanh Cừ, cùng với một tiếng thở khẽ của Quý Hâm Thư. Cô cúi đầu nhìn Quý Thanh Cừ, trong mắt mang theo nhu hòa giống như thường ngày của cô, chỉ là phần nhu hòa này không giống trước đây trực tiếp như vậy, trái lại mang theo khắc chế càng nhiều.

Quý Hâm Thư thời gian trước đây là hỗn loạn, cô chưa bao giờ sẽ nhớ tới ngày nào đó là thứ mấy, hôm nay lại là ngày mấy tháng mấy, nhưng mà, khi Quý Thanh Cừ đi tới trấn An Tắc, Quý Hâm Thư mới có khái niệm thời gian, thậm chí đem mỗi một ngày Quý Thanh Cừ đến đều nhớ rõ rõ ràng ràng. Hôm nay vừa lúc là ngày thứ 28, cũng là ngày thứ 13 hai người ở cùng một chỗ.

Ở trước khi Quý Thanh Cừ không có tới, Quý Hâm Thư chỉ muốn ở trong trấn an tĩnh này kết thúc sinh mệnh còn lại của cô. Nếu như nói, lần đầu tiên muốn ở cùng Thanh Cừ rời đi là chấp niệm, như vậy lần thứ hai nhảy xuống biển chính là lòng như nguội lạnh. Quý Hâm Thư mỗi lần đều coi chính mình sẽ chết, lại không nghĩ rằng Thượng Đế nhiều lần mở ra chuyện cười giả chết cùng cô, để cô lần lượt sống sót.

Lần thứ ba cũng không phải Quý Hâm Thư muốn cầu chết, mà là một hồi bất ngờ cả bản thân cô đều không thể khống chế. Vào lúc ấy, cô rơi vào khủng hoảng Thanh Cừ rời khỏi chính mình, mất khống chế, mất đi lý trí, ngoại trừ chết, cô không có biện pháp khác giải quyết.

Cảm giác huyết dịch từ thân thể chảy ra rất rõ ràng, Quý Hâm Thư thậm chí đang vui mừng, chính mình có lẽ thật sự có thể rời đi rồi, nhưng hiện thực lại vừa vặn ngược lại. Quý Hâm Thư kỳ thực đã nghĩ thông suốt rất nhiều, cô không hề chấp nhất như vậy nữa, cũng sẽ không làm tiếp chuyện thương tổn tới mình, cô độc vượt qua quãng đời còn lại, là ý nghĩ còn sống ở sau khi cô tỉnh lại ở bệnh viện.

Nhưng mà, Thanh Cừ đến rồi, đem toàn bộ kế hoạch quấy nhiễu. Quý Hâm Thư không chỉ một lần suy nghĩ, tại sao? Thanh Cừ phải tìm chính mình? Tìm một tỷ tỷ thương tổn nỗ lực hại chết nàng? Lẽ nào thật sự chỉ là bởi vì, mình là tỷ tỷ của nàng, cho nên nàng có thể tha thứ tất cả chính mình làm sao? Nếu thật là như vậy, không khỏi quá buồn cười cũng quá đáng thương rồi.

Bởi vì là tỷ tỷ, cho nên nàng phải tha thứ tất cả chính mình làm? Bởi vì là tỷ tỷ, cho nên nàng phải ở lại trấn An Tắc bầu bạn chính mình? Hết thảy điểm xuất phát, cũng chỉ là bởi vì, mình là tỷ tỷ của nàng sao? Quý Hâm Thư cúi đầu nhìn Quý Thanh Cừ cô rất muốn hỏi nàng, mình ở trong lòng nàng thì quan trọng như vậy sao? Chỉ là một tỷ tỷ mà thôi sao?

Nhưng lời nói này, Quý Hâm Thư không dám hỏi nữa, cô đã mất đi khí lực đi yêu Quý Thanh Cừ nữa. Nếu Thanh Cừ đã quan tâm chính mình, cô thì nỗ lực dưỡng cho tốt thân thể, để cho mình khôi phục dáng vẻ trước kia, cứ như vậy, cho dù chính mình muốn rời khỏi, Thanh Cừ cũng có thể yên tâm chứ? Mà không phải lấy danh nghĩa quan tâm tỷ tỷ, tiếp tục cùng mình làm dây dưa vô vị.

Quý Hâm Thư khẽ cười, cũng không có chú ý tới Quý Thanh Cừ không biết lúc nào đã tỉnh rồi, nàng mở mắt ra, thấy được đen kịt trước mặt, không nhịn được đưa tay nắm chặt tay che nắng của Quý Hâm Thư. Nàng nhìn thấy vết thương trên cổ tay, mũi chua xót, vì che giấu phần khó chịu này, vội vàng dùng gò má cọ cọ.

"Quý tiểu Thư, tại sao chị không gọi em tỉnh? Mệt rồi chứ?" Quý Hâm Thư đứng dậy, theo bản năng phải gọi xưng hô ở trong lòng nàng đối với Quý Hâm Thư, ở trong lòng nàng, đã sớm không coi Quý Hâm Thư là tỷ tỷ rồi, mà là người yêu chính mình muốn thương yêu. Nhưng mà danh xưng này lại làm cho Quý Hâm Thư nhíu mày, cô đem tay của mình rút trở về, mắt lạnh nhìn về phía Quý Thanh Cừ.

"Trước đây ta từng nói với ngươi, không thể dùng danh xưng như thế này gọi ta nữa." Quý Hâm Thư kỳ thực cũng không chán ghét Quý Thanh Cừ gọi chính mình như vậy, mỗi một lần nghe được xưng hô này, nàng đều cảm giác mình là được Quý Thanh Cừ sủng ái. Nhưng mà, nàng hiện tại cực không muốn nghe được cũng là ba chữ này. Nếu đã đem chính mình định vị ở vị trí tỷ tỷ, cô thì cũng không thể cho phép Quý Thanh Cừ "Mạo phạm" nữa.

"Tỷ, chị giận rồi? Nhưng mà, em cảm thấy chị rất yêu thích em kêu chị như vậy." Quý Thanh Cừ xoa hai chân của Quý Hâm Thư, đến gần ở trên bả vai cô dùng mặt chà xát. Quý Hâm Thư hô hấp hơi ngưng lại, hoàn toàn không nghĩ tới Quý Thanh Cừ có thể đem chuyện ám muội như thế làm đến tự nhiên như thế, có lẽ, nàng xác thực quên đi chuyện chính mình làm đối với nàng, vẫn dùng hình thức tỷ muội ở chung cùng mình.

"Ta không thích, cũng không cho phép ngươi gọi ta như vậy, Quý Thanh Cừ, nhận rõ thân phận của ngươi." Quý Hâm Thư lạnh xuống âm thanh, cô không tiếp tục để ý Quý Thanh Cừ, chính mình ngồi trên xe lăn, cũng không quay đầu lại lên lầu. Cảm giác được xa cách của cô, Quý Thanh Cừ ngồi ở trên ghế salông, nhìn bóng lưng của Quý Hâm Thư, rũ tay xuống.

Toàn bộ buổi chiều, bầu không khí của hai người trở nên hơi lúng túng, Quý Thanh Cừ vẫn muốn nói cái gì với Quý Hâm Thư, làm sao Quý Hâm Thư không thèm nhìn nàng, thái độ đối với nàng cũng khá là lạnh lùng, để Quý Thanh Cừ cũng không tiện mở miệng. Đến buổi tối, Quý Hâm Thư ăn cơm xong liền lên lầu, nhìn thấy cô đem cửa từ bên trong khóa trái, Quý Thanh Cừ có chút mất mát đến đứng trước cửa, suy nghĩ một chút vẫn là không gõ cửa, cầm thuốc lá của mình quay người ra căn nhà.

Nơi ở Quý Hâm Thư cách bờ biển không xa, Quý Thanh Cừ rất yêu thích hoàn cảnh chung quanh đây, nàng nghĩ cái này cũng là một trong những nguyên nhân Quý Hâm Thư mua lại phòng ốc ở đây. Hút thuốc có thể bình tĩnh tâm tư, biển cũng có thể khiến người ta nhanh chóng yên tĩnh lại. Quý Thanh Cừ đang ngồi ở bên bờ, nhìn mặt biển sâu thẳm bình tĩnh, cái miệng nhỏ hút thuốc lại chầm chậm đến phun ra.

Mấy ngày nay nàng vẫn rất bất an, phần bất an này thực ra là ở sau khi nghe qua lời nói kia của Lý Viện mới sinh ra. Ba năm qua Quý Hâm Thư sống như thế nào, phần lớn tư liệu là tra không được. Đường Khởi cho ra những tin tức kia chỉ có vết thương trên người Quý Hâm Thư, còn có ba năm qua đại thể hoạt động của cô, còn về vết thương cổ tay cô, cùng với nhiều chi tiết nhỏ hơn, Quý Thanh Cừ đều là từ trong miệng Lý Viện biết được.

Cho dù đã sớm biết vết thương kia rất sâu, nghiêm trọng đến đủ để trí mạng, nhưng tận tai nghe được miêu tả của Lý Viện, Quý Thanh Cừ mới rõ ràng sự tưởng tượng của chính mình chẳng qua là nhỏ tí tẹo, tình huống chân chính so với phán đoán nghiêm trọng hơn. Mấy ngày nay Quý Thanh Cừ ngủ đến không yên ổn, mỗi lần nhắm mắt lại nàng đều sẽ nghĩ tới dáng vẻ Quý Hâm Thư ngã vào bên trong máu, sắc mặt cô trắng bệch, thân thể lạnh lẽo, cũng sẽ không bao giờ ôm chính mình, sẽ không hôn chính mình, càng sẽ không nhẹ giọng gọi chính mình Thanh Cừ.

Loại khủng hoảng này ở ba năm qua từ đầu đến cuối quanh quẩn ở tâm lý Quý Thanh Cừ, sau khi tìm được Quý Hâm Thư mới giảm bớt hoảng sợ lại hay bởi vì phần nghĩ mà sợ này lần nữa quấn quanh người. Quý Thanh Cừ thật sự rất sợ, sợ trong ba năm này, bất luận điều bất trắc nào cũng có thể sẽ cần mạng của Quý Hâm Thư, đem người yêu mình trân trọng nhất, không kịp thương yêu mang đi.

Khói thuốc màu xám trắng đem mặt của Quý Thanh Cừ nhuốm đến mơ hồ, nàng cuộn lại thân thể, ở trong gió biển run lẩy bẩy, cũng không phải là bởi vì lạnh, mà là sợ sinh ra từ trong lòng. Qua hồi lâu, Quý Thanh Cừ giơ tay lên lau đi vết nước trên mặt, nghĩ đến chút nữa chính mình phải trở về nhà, vội vàng dùng quần áo đem ướt át còn tồn viền mắt lau khô.

Nàng đi trở về căn nhà, phát hiện trong phòng vẫn sáng đèn, Quý Thanh Cừ suy đoán mặt mình bây giờ có thể giống như con mèo hoa, chỉ muốn mau chóng trở về phòng đi rửa sạch sẽ. Nàng mới đi vào trong nhà, phát hiện Quý Hâm Thư không biết lúc nào đi xuống lầu, đang ngồi ở trong phòng khách đọc sách. Cô nhìn thấy chính mình trở về, ngẩng đầu nhìn, chật vật của chính mình không chỗ nào giấu. Quý Thanh Cừ cúi thấp đầu, mím môi lên lầu. Ở sau khi nàng rời đi, Quý Hâm Thư nhìn bóng lưng của nàng, nắm lấy sách trong tay căn bản không có nhìn vào một chữ.

Quý Thanh Cừ tắm rửa sạch sẽ, cũng biết chính mình đêm nay lại sẽ mất ngủ. Nàng nằm ở trên giường lăn qua lộn lại, cuối cùng vẫn là đứng dậy đi tới cửa phòng Quý Hâm Thư, nhẹ nhàng gõ gõ cửa. Nàng không có ôm chờ mong bao nhiêu, chỉ là muốn gặp Quý Hâm Thư một lần, dù cho chỉ là nhìn cô thêm một chút nữa cũng có thể để tâm cảnh nàng bình phục lại.

Sau khi Quý Thanh Cừ gõ cửa, chờ đợi mấy chục giây, ngay ở khi nàng cho rằng Quý Hâm Thư đã ngủ, chuẩn bị quay người rời đi, đối phương nhỏ giọng mói một câu cửa không có khóa. Trong mắt Quý Thanh Cừ nổi lên ánh sáng, nàng đẩy cửa ra, trong phòng chỉ có đèn giường sáng, tia sáng mờ nhạt chiếu vào trên lưng Quý Hâm Thư, đem thân ảnh gầy gò của cô soi sáng ra ấm áp.

Quý Thanh Cừ không có dục vọng nói chuyện, cũng không có muốn từ chỗ Quý Hâm Thư nói đến an ủi gì. Nàng chỉ là nhớ con người này, muốn ôm cô, nàng cũng làm như vậy rồi. Quý Thanh Cừ lên giường, từ phía sau ôm chặt lấy Quý Hâm Thư.

Thời khắc này, trái tim phiêu bạt cuối cùng yên ổn lại, không sợ hãi nữa rồi.

Hết chương 123.



 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45