Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Phân Cách - Chương 126

Chương 126: Quý Hâm Thư, em muốn chị.

Quý Hâm Thư không phải lần đầu tiên hôn môi cùng Quý Thanh Cừ, trận giam cầm ba năm trước kia, cô rất nhiều lần ép buộc nhất hôn môi cùng mình, vào lúc ấy, dù cho không có được đáp lại, Quý Hâm Thư cũng sẽ vì đó trầm luân. Đây là hồi ức Quý Hâm Thư coi là trân trọng nhất, ba năm nay, cô thường xuyên nhớ tới, vuốt bờ môi chính mình đờ ra, ý đồ tìm về mùi vị của Quý Thanh Cừ. Nhưng mà, thời gian không lâu, mùi vị của Thanh Cừ lại tản đến còn nhanh hơn gió.

Vào giờ phút này, đầu óc Quý Hâm Thư trống rỗng, cô không nghĩ tới Quý Thanh Cừ sẽ bỗng nhiên hôn chính mình, đã ở giờ khắc này kêu gọi cảm giác cơ hồ muốn lãng quên của cô. Tim đang dùng lực nhảy lên, tản ra khát cầu và khát vọng sinh lên. Chỗ khô héo bị dội mưa rào, mỗi một tấc khe hở khô cạn đều tràn vào cơ năng chết đi sống lại.

Mùi vị của Quý Thanh Cừ có mùi thơm ngát bạc hà và một tia máu tanh không dễ phát giác, nàng hung hăng đối với Quý Hâm Thư mà nói là xa lạ, bởi vì ở mỗi lần bên trong hôn môi trước đây, Thanh Cừ mãi mãi cũng sẽ không đáp lại chính mình, Quý Hâm Thư chỉ biết là hôn Quý Thanh Cừ là cảm giác như thế nào, nhưng lại không biết cùng nàng hôn môi tư vị ra sao.

Nhưng bây giờ, tất cả tha thiết ước mơ chính đang trình diễn. Bờ môi của Thanh Cừ không giống với nhiệt độ của cô, nàng một năm bốn mùa đều là ấm, môi cô lại mang theo lạnh lẽo như vụn băng. Đầu lưỡi nàng linh xảo trơn tiến vào trong miệng mình, như dây thừng làm từ nước, lay động qua mỗi một tấc trong miệng mình, bất kỳ một nơi nào cũng chưa từng có qua.

Đầu lưỡi bị đầu lưỡi nàng quấn lấy, mũi nhọn linh hoạt dọc theo tưa lưỡi liếm láp qua lại, nổi lên ngứa nhẹ để Quý Hâm Thư căng thẳng thân thể, hai chân không nhịn được co rúc ở cùng nhau. Cô biết, xưa nay cô đều biết kỹ thuật hôn của Thanh Cừ rất tốt, cũng từng hy vọng xa vời Thanh Cừ có thể nhiệt tình như vậy đòi lấy chính mình, hôn môi chính mình. Quý Hâm Thư cảm giác mình sắp không có cách nào hô hấp, Thanh Cừ bá đạo đến đem quyền lợi hô hấp của chính mình cướp đi. Hàm răng ngậm lấy môi dưới chính mình nhẹ nhàng gặm cắn, để phần ngứa ngứa liếm láp mang đến càng nồng.

"Ưm ưm..." Quý Hâm Thư hừ ra tiếng, cô dùng sức đẩy bờ vai của Quý Thanh Cừ muốn đem người đẩy ra, làm sao sự phản kháng của cô trái lại để Quý Thanh Cừ ép tới càng thấp hơn, nàng thậm chí nắm tay của chính mình, di chuyển xuống nơi ngực. Xúc cảm mềm mại của lòng bàn tay để Quý Hâm Thư mù quáng, ở lúc nàng sắp thở không nổi, Quý Thanh Cừ cuối cùng cam lòng buông cô ra, hai người thở hồng hộc đến nhìn lẫn nhau.

"Ngươi biết ngươi đang ở đây làm cái gì không? Từ trên người ta xuống, Quý Thanh Cừ, ngươi chính là đối xử trưởng bối như thế sao?" Quý Hâm Thư che ngực, đứt quãng nói ra lời nói này. Nếu không có viền mắt cô rưng rưng, gò má hiện ra hồng nhạt, Quý Thanh Cừ coi là thật sẽ tin lời của cô.

"Quý Hâm Thư, em coi chị là người thân, cũng là người yêu. Chị là chị em, thế nhưng cái này cũng không gây trở ngại em yêu chị." Quý Thanh Cừ chăm chú nhìn Quý Hâm Thư, nàng có thể nhìn ra người dưới thân đã động tình rồi, lại một mực không chịu thừa nhận. Nàng chưa hề biết, thì ra Quý Hâm Thư còn có một mặt quật cường lại ngạo kiều như thế.

"Ta chỉ coi ngươi là em gái đối xử, những chuyện trước đây kia đã qua rồi, bây giờ ta đối với ngươi chỉ có tình thân, ngươi làm chuyện như vậy, sẽ chỉ làm ta muốn rời khỏi ngươi." Quý Hâm Thư nhìn Quý Thanh Cừ, đem lời trái lương tâm nói ra miệng. Không biết có phải hai chữ rời khỏi lần thứ hai xúc phạm cấm kỵ của Quý Thanh Cừ  hay không, nàng chìm con mắt, trên mặt vẻ mặt cũng từ vui sướng trước đó biến thành suy nghĩ sâu sắc.

Thân là người hiểu Quý Thanh Cừ, Quý Hâm Thư có thể nhìn hiểu mỗi cái vẻ mặt biến hóa của nàng, cũng nhìn ra ở sau khi chính mình nói xong lời nói này, ánh mắt của  Thanh Cừ trở nên càng thâm thúy. Quý Hâm Thư hôm nay mặc chính là áo sơ mi và quần dài rộng rãi, áo sơ mi đã sớm ở trước đó bị Quý Thanh Cừ kéo xé, nửa người trên của cô chỉ còn dư lại áo lót.

Quý Hâm Thư che ngực, sau một khắc, Quý Thanh Cừ bỗng nhiên nhấc lên eo của cô, đem quần của cô cùng nhau rút đi. Quý Hâm Thư không nghĩ tới nàng còn muốn tiếp tục nữa, cô cắn răng, giơ tay lên cho Quý Thanh Cừ một cái tát, lần này vốn là muốn đánh mặt nàng, nhưng ánh mắt chạm đến vết thương trên trán của nàng, dù cho đã được băng cá nhân dán lại, vẫn để cho Quý Hâm Thư bất nhẫn xuống tay, cái này rơi ở trên bả vai Quý Thanh Cừ, có thể nói là không đau không ngứa.

"Tỷ tỷ luôn miệng nói, chị là trưởng bối của em, thân nhân của em, chỉ coi em là em gái. Nhưng mà, miệng của chị có thể nói dối, thân thể lại không thể. Nếu như chị đối với em không cảm giác, vì sao chị lại ướt?" Quý thanh Cừ tay trái vuốt eo thon của Quý Hâm Thư, một cái tay khác thuận thế trượt xuống, để ở chân tâm quần lót của cô mặc.

Cách quần lót màu phấn nhạt, chính giữa đã có một bãi vết ướt, ngón tay của Quý Thanh Cừ đã ở thời khắc chạm đến vết nước. Nàng dùng ngón tay cái và ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn dấu vết kia, sau đó thò ra đầu lưỡi khẽ liếm. Tình cảnh này toàn bộ rơi vào trong mắt Quý Hâm Thư, thêm lời của Quý Thanh Cừ nữa, mặt vốn là đỏ bừng vào thời khắc này đỏ đến mức muốn nhỏ máu.

Quý Hâm Thư không có cách nào trả lời Quý Thanh Cừ, bởi vì không ai so với cô càng rõ ràng khát vọng của chính mình đối với Quý Thanh Cừ sâu bao nhiêu. Người này là chính mình yêu hơn mười năm, chưa bao giờ thay đổi. Nếu như nói mình có thể dùng ngôn ngữ lạnh lùng đối xử Quý Thanh Cừ, cũng có thể ngụy trang được bộ dáng không quan tâm nàng, nhưng mà... Trên sinh lý, cô vĩnh viễn không cách nào chống cự người này. Không cần nói hôn nhiệt tình vừa rồi, có lẽ chỉ là Thanh Cừ tùy tiện đụng vào, chính mình đều sẽ động tình.

Quý Hâm Thư tức giận phản ứng của chính mình, càng thêm giận hành động giờ khắc này của Quý Thanh Cừ, cô nhắm mắt lại, nghiêng đầu không nhìn Quý Thanh Cừ, dùng phương thức không trả lời, ngoan cường đến bảo hộ tôn nghiêm của chính mình. Quý Thanh Cừ nhìn Quý Hâm Thư bộ dáng dấp từ bỏ hết thảy này, không nhịn được khẽ cười thành tiếng. Nàng phát hiện, người này mặc kệ lúc nào đều là đáng yêu như thế.

"Cho dù không trả lời, cũng không có cách nào thay đổi sự thực. Tỷ tỷ là đối với em có khát vọng, thân thể của chị không cách nào chống lại em, mà cảm giác của chị đối với em, cũng không phải một câu chị em hình dung đầy đủ, Quý Hâm Thư, em muốn chị." Con mắt màu hổ phách Quý Thanh Cừ rơi vào trên mặt ửng hồng của Quý Hâm Thư, nhìn chính mình mỗi một câu nói, thở dốc của  người này thì trầm trọng một phần. Quý Thanh Cừ mấy lần cởi đi quần áo trên người mình, ngay cả đồ lót đều cởi theo, đồng thời cũng đem cái mảnh vải nhỏ ướt át dưới thân Quý Hâm Thư kia kéo đi.

Vải vóc bằng bông dính nước, trở nên hơi nặng trình trịch, Quý Thanh Cừ nhìn một bãi vết ướt trong suốt chính giữa kia, nhợt nhạt mà cười. Nàng ngồi bắt ngang ở trên chân Quý Hâm Thư, hai tay dao động eo thon của  cô, lại đi tới trước ngực cô, đem trở ngại cuối cùng trên người cô cởi đi. Có lẽ không nghĩ tới hôm nay sẽ có loại cảnh ngộ này, Quý Hâm Thư ăn mặc áo lót kiểu nút trước, rất dễ dàng đã bị Quý Thanh Cừ cởi đi.

Theo áo lót bung ra, hai viên quả cầu thịt lâu không gặp cuối cùng có được Quý Thanh Cừ dò xét đến. Chúng nó trắng nõn đến quá mức, mà mình là người từ đầu tới cuối, một người duy nhất xem qua chúng nó, sờ qua chúng nó. Đỉnh hồng nhạt đến óng ánh, ở cái nhìn chăm chú của chính mình, từ hai viên nho nhỏ dần dần nở rộ, chúng nó xoay tròn, như hoa giấy đẹp đẽ, ở dưới tầm mắt rõ ràng mà nổi bậc tràn ra.

Quý Thanh Cừ cực kỳ yêu phản ứng giờ khắc này của Quý Hâm Thư, nàng phát hiện, thân thể của Quý Hâm Thư so với bên trong chính mình tưởng tượng càng thêm mẫn cảm. Chính mình đã từng chưa bao giờ đi nghiên cứu qua, hiện nay, nàng không hề nghiên cứu, mà là đem bộ thân thể này coi là tác phẩm nghệ thuật thuộc về riêng chính mình, nàng muốn thưởng thức, muốn thương yêu, cũng muốn chơi.

"Đỉnh ngực tỷ tỷ đứng lên rồi, rõ ràng có cảm giác như thế vẫn còn đang mạnh miệng?" Quý Thanh Cừ nhẹ giọng nói qua, nàng không thể chờ đợi được nữa dùng hai tay vò lên quả cầu mềm êm dịu kia, tình dục đến đem chúng nó gom lại ở trong tay dùng sức nhào nặn. Đồ vật trắng mịn rất mau xuất hiện dấu tay màu đỏ, thở dốc của Quý Hâm Thư cũng càng ngày càng nặng. Cô trước sau nhắm chặt hai mắt, nghiêng đầu dường như có thể tránh được dò xét của chính mình, đặc biệt không biết, nhất cử nhất động của cô, đều rơi vào trong mắt chính mình, đẹp đến kinh tâm động phách.

"Ta là tỷ tỷ của ngươi.” Quý Hâm Thư thở dốc qua đi, chầm chậm mở miệng, thanh âm nàng khàn khàn run rẩy, như là rất nỗ lực mới từ trong miệng nặn ra một câu nói này. Quý Thanh Cừ nghe, bị tức cười ra tiếng. Nàng biết Quý Hâm Thư quật cường, không nghĩ tới người này có thể quật cường thành như vậy. Rõ ràng quần lót cũng đã ướt một bãi, còn đang nói, nàng là tỷ tỷ của chính mình.

Tỷ muội làm sao có khả năng làm chuyện như vậy? Nhưng mà, đổi một loại thuyết pháp, cho dù các nàng là tỷ muội thì lại làm sao?

"Thật sao? Nhưng bây giờ, em thì đang xoa bộ ngực của  tỷ tỷ, nơi này của tỷ tỷ chỉ có một mình em vò qua, em biết chị yêu thích em lôi kéo đỉnh ngực của chị, thích em ngậm lấy chúng nó quay tròn nó." Quý Thanh Cừ biết Quý Hâm Thư đang trốn tránh, nhưng nàng lại cứ muốn đem hai chữ tỷ tỷ gọi ra, nhất định muốn cô đối mặt hiện thực.

Khe hở mang theo đỉnh ngực gắng gượng, đem hai viên thịt châu yếu ớt kia kẹp ở trong đó, liên tục nhiều lần mài ép lôi kéo. Quý Thanh Cừ thường thường cúi đầu ngậm lấy, lại giống như trừng phạt khẽ cắn. Bởi vì nhắm mắt lại, Quý Hâm Thư không cách nào dự đoán động tác kế tiếp của nàng, mỗi lần đều ở trong vui mừng không hề phòng bị nghênh tiếp kích thích kịch liệt.

Thân thể của Quý Hâm Thư vốn cũng không như Quý Thanh Cừ, thêm nữa đối phương ngồi quỳ chân ở trên người cô, mọi cách trêu chọc, Quý Hâm Thư khí lực chút ít cũng bị rút đi, căn bản không có dư lực phản kháng. Thở dốc của cô đứt quãng, pha thêm sau khi bị kích thích không cách nào khống chế hừ nhẹ, mềm mà nhẹ, nứt nở và giọng mũi nghe vào gợi cảm mà câu người.

Quý Thanh Cừ ở trên cao nhìn xuống đến nhìn Quý Hâm Thư càng ngày càng mê loạn, cô quật cường nhắm mắt lại, đầy mặt ửng hồng, lại không chịu mở mắt nhìn chính mình. Bờ môi hé mở nhẹ nhàng run rẩy, bởi vì không thể nhẫn nại phát ra âm thanh, lại bị bản thân cô mạnh mẽ nhịn xuống. Quý Hâm Thư như vậy, mỹ vị đến đế Quý Thanh Cừ muốn càng dùng sức đến bắt nạt cô, đem cô bắt nạt hư đi mới tốt.

"Quý tiểu Thư, để em sờ một chút." Quý Thanh Cừ nhẹ giọng nói qua, nàng cúi đầu, ngậm vành tai lộ ở bên ngoài của Quý Hâm Thư, đầu lưỡi dọc theo tai của cô trượt vào trong đó, cẩn thận từng li từng tí một đến liếm láp, nàng ngồi quỳ chân ở trên giường, đem hai chân vô lực của Quý Hâm Thư kéo ra, đặt ở hai bên chân của mình. Hai chân của Quý Hâm Thư là vô lực cho dù trải qua vật lí trị liệu có thể cất bước chầm chậm, nhưng ở giờ khắc này, toàn thân cô cũng ở dưới tình huống không khí lực gì, đôi chân này thì càng là không sử dụng ra được nửa điểm khí lực, dễ như chơi đến bị Quý Thanh Cừ tách ra.

Trong miệng nàng ngậm lấy vành tai của Quý Hâm Thư liên tục bắt nạt, tay phải cuối cùng đi tới bên trong chỗ phiến ướt kia. Nơi đó trắng mịn đến để tay của  Quý Thanh Cừ cơ hồ không tìm được đất đặt chân, nàng dùng lòng bàn tay xoa múi thịt, bị những dịch ướt kia mang đến cọ lung tung khắp nơi. Quá ướt rồi, cũng quá trượt rồi, những nhiệt lưu kia theo giữa hai chân của Quý Hâm Thư rơi vào gra trải giường, hạ xuống dấu vết sâu cạn bất nhất.

"Đừng mà..." Quý Hâm Thư đương nhiên nhận ra được động tác của Quý Thanh Cừ, cô cũng biết thân thể của chính mình là một loại trạng thái không biết xấu hổ thế nào. Cô muốn khép lại hai chân, lại phát hiện hai chân hoàn toàn không nghe sai khiến. Loại cảm giác đó, dường như về tới trạng thái chưa làm phục hồi.

"Quý tiểu Thư đang nói cái gì?" Nghe được Quý Hâm Thư nhỏ giọng khẩn cầu, Quý Thanh Cừ tựa ở bên tai cô, nhẹ giọng hỏi cô. Quý Hâm Thư đến thời khắc này cuối cùng mở mắt ra, nàng lắc đầu, muốn cùng Quý Thanh Cừ nói đừng tiếp tục như vậy nữa, cô mới mở miệng, đối phương lấy nụ hôn phủ kín môi, đem tất cả lời của cô hóa thành không có gì. Tay làm loạn càng là nắm viên thịt điểm chí mạng bên trong múi thịt, dùng sức nắm vò.

Quý Hâm Thư nức nở, bởi vì sinh lý quá độ sung sướng kích thích đỏ mắt, cô run rẩy, hai tay siết chặt gra trải giường dưới thân.

Hết chương 126.



 

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45