Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Phân Cách - Chương 127

Chương 127: Quý tiểu Thư bị em bắt được rồi.

Quý Thanh Cừ là nhà nhiếp ảnh, nàng yêu thích đồng thời am hiểu quan sát đặc thù của mỗi người, mà nàng ở khi có ký ức tới nay, người thứ nhất quan sát chính là Quý Hâm Thư. Nàng yêu thích thân thể của Quý Hâm Thư, ở lúc còn trẻ là thuần túy mà không ngậm lấy yêu thích của tình dục. Thời điểm thiếu nữ Quý Hâm Thư mang theo non nớt và ngây ngô, sau đó càng ngày càng chín chắn, từ cô gái lột xác thành nữ nhân, phần chuyển biến này ở trước mặt những người khác một thoáng liền qua, ở trong mắt Quý Thanh Cừ, lại là thời đại dài dòng.

Nàng yêu thích nốt ruồi dưới mắt trái của Quý Hâm Thư, rất nhỏ, màu sắc là màu đen nhạt nhàn nhạt, khi nước mắt rơi xuống, thường thường sẽ đi qua nó, có lúc sẽ trùng điệp, dường như bên trong nước mắt rơi xuống viên nốt ruồi nho nhỏ này, rồi lại ở thời khắc lướt xuống, đem nước mắt lưu lại ở trên nốt ruồi. Thời điểm Quý Hâm Thư khóc rất đẹp, đặc biệt là bởi vì nước mắt động tình lúc chảy ra, làm cho không người nào có thể liên tưởng đến khổ sở, thấy được rồi, đầy đầu chỉ còn dư lại ca ngợi thiên hoa loạn trụy và ý nghĩ quá đáng không cách nào nói ra.

Quý Thanh Cừ yêu cực kỳ Quý Hâm Thư giờ khắc này, cô nghiêng mặt không nhìn chính mình, trên cổ xương dài nhỏ đẩy lên đường viền dài mà thẳng tắp, cùng xương quai xanh xuất hiện phía dưới xương quai xanh ngang dọc dựng thẳng đẹp đẽ. Cô nhắm hai mắt không nhìn chính mình, khóe mắt nhiễm hồng nhạt xán lạn, là nhàn nhạt của nỉ non mang đến. Vì không phát ra âm thanh dễ nghe kia, cô mím chặt môi, chỉ có ở thời khắc không chịu nổi, mới có thể nức nở hừ ra âm thanh, du dương uyển chuyển, sầu triền miên.

"Quý tiểu Thư bị em bắt được rồi." Quý Thanh Cừ không dám triệt để đè xuống, bởi vì Quý Hâm Thư quá nhẹ, nàng sợ trọng lượng của chính mình sẽ ép đau người này. Nàng phù phiếm ở trên người Quý Hâm Thư, dùng tay trái chống giường mềm mại, môi dán vào vành tai của Quý Hâm Thư bị chính mình cắn hồng, từng cái một nhiều lần khẽ liếm, lại đem lời nói nhiệt khí thở ra thổi vào bên trong tai mẫn cảm của đối phương.

Nơi đó đã từ trắng đã biến thành màu phấn hồng, bên trong tai đẹp đẽ từng tầng từng tầng đường viền cũng nhiễm màu sắc thay đổi dần hồng nhạt. Quý Thanh Cừ nếu nói bắt lấy là chơi chữ, không chỉ chỉ con người Quý Hâm Thư này, còn có giờ khắc này viên cuống thịt của cô bị chính mình vò ở trong lòng bàn tay. Quý Hâm Thư nghe rõ mỗi một câu nói của nàng, thân thể run rẩy đưa ra phản ứng chân thật nhất, nhưng thủy chung không nói một lời. Nhưng mà không sao. Tuồng vui này nhất định không phải Quý Thanh Cừ kịch một vai, nàng tin tưởng, Quý Hâm Thư sớm muộn cũng sẽ đáp lại.

"Em là lần đầu tiên sờ nơi này của chị, ba năm nay, em đồng thời tìm chị, cũng học thật nhiều phương pháp làm tình cùng nữ nhân, chuyện chị đã từng đối với em vẻn vẹn chỉ là như muối bỏ bể. Hiện tại, để cho em tới dạy tỷ tỷ như thế nào làm tình cùng nữ nhân." Tính cách của Quý Thanh Cừ luôn luôn quái đản lớn mật, cho dù ba năm nay ở Quý thị nàng không thể không mang theo bộ mặt lành lạnh đoan trang, thế nhưng nàng ngụy trang ở trước mặt Quý Hâm Thư không đáng nhắc tới.

"Không cho phép." Đến thời điểm này, Quý Hâm Thư mới mở miệng, cô nhỏ giọng nói qua, hai con mắt đóng chặt chầm chậm mở ra, cũng không dám quay đầu lại nhìn Quý Thanh Cừ, chỉ là nhìn góc viền của cái gối. "Huh? Không cho phép cái gì?" Thấy cô trả lời, Quý Thanh Cừ dùng tay xoa thịt châu sung huyết giữa lòng bàn tay, ở phía trên vò qua vò lại.

"Ngô... Không… Không cho phép nói những câu nói này, Quý Thanh Cừ, ngươi ầm ĩ đủ rồi chưa? Ta là tỷ tỷ của ngươi, ngươi đến cùng... Ha a!" Quý Hâm Thư thật vất vả có ý nghĩ nói chuyện, đúng là vẫn còn bị Quý Thanh Cừ cắt đứt. Cái tay làm loạn kia dùng sức nắm bắt địa phương mẫn cảm lại yếu đuối, hơi đau nhói không có mang đến khó chịu, khoái ý tựa như tia chớp đột nhiên tập kích đại não, để Quý Hâm Thư toàn thân vì đó run lên.

"Tỷ tỷ là đang trả thù em sao? Bởi vì trước đây em dùng thân phận tỷ muội từ chối chị, cho nên chị cũng muốn dùng lời nói tương tự đuổi em đi. Hết thảy chuyện trước đây, em đều đồng ý tiếp thu trừng phạt. Nhưng mà, Quý tiểu Thư, em sẽ không để cho chị rời khỏi em. Chị là tỷ tỷ em, cũng là người yêu của em."

Quý Thanh Cừ ôn nhu nói qua, ánh mắt của nàng có chút đông lạnh, trong đó tồn tại nhận định và điên cuồng quá mức. Quý Thanh Cừ chịu đủ lắm tháng ngày mất đi Quý Hâm Thư rồi, ba năm qua, nàng không có một ngày không hối hận, không ngừng nhớ nhung Quý Hâm Thư. Yêu một người khiến người điên cuồng, mà nhớ người yêu rời đi, loại chờ đợi dài lâu vô hạn kia đối với Quý Thanh Cừ mà nói chính là dằn vặt giống như lăng trì.

Nàng quá sợ Quý Hâm Thư sẽ rời đi, phần sợ hãi này so với ba năm trước Quý Hâm Thư còn cường liệt hơn. Thời khắc này, Quý Thanh Cừ sinh ra ý tưởng giống nhau. Bất luận như thế nào, nàng đều sẽ không để cho Quý Hâm Thư rời khỏi chính mình. Con người này, là của nàng.

"Quý Thanh Cừ, ta không yêu ngươi rồi, ta chỉ coi ngươi là em gái." Đến loại thời điểm này, Quý Hâm Thư vẫn là đang mạnh miệng, nghe được lời của nàng, nếu như không phải xúc cảm ướt át trên tay rõ ràng như vậy, nàng muốn cho rằng là thật. "Quý tiểu Thư đang nói dối, rõ ràng ướt như vậy, lại luôn miệng nói coi em là em gái. Tỷ tỷ chân chính, sẽ không bị muội muội làm ướt." Quý Thanh Cừ nói xong cũng không nói nữa, nàng cúi đầu, ngậm lấy xương quai xanh của Quý Hâm Thư, không chút do dự ở phía trên hạ xuống dấu vết của chính mình.

Tốc độ của tay phải từ từ trở nên nhanh, đều là nữ nhân nàng rất rõ ràng nữ nhân thích nhất bị đụng vào nơi nào, rõ ràng dùng tốc độ thế nào sẽ làm Quý Hâm Thư tan vỡ. Nàng có rất nhiều loại kỹ xảo, rất nhiều loại phương pháp, Quý Thanh Cừ đều muốn từng cái dùng ở trên người Quý Hâm Thư.

Giữa lòng bàn tay ngậm lấy thịt châu sưng đỏ no đủ, nó đã sớm không thể chờ đợi được nữa thả ra khát vọng của chính mình, nó cũng không phải là chỉ là một viên nho nhỏ như vậy, một bộ phận thân thể khác của nó thì chôn dấu ở trong cơ thể Quý Hâm Thư, chính mình xoa xoa có thể mang cho Quý Hâm Thư vui sướng. Chỉ cần nghĩ đến điểm này, Quý Thanh Cừ thì có lý do dừng không được.

"Thoải mái không?" Quý Thanh Cừ là lần đầu tiên dùng tay sờ nơi riêng tư của Quý Hâm Thư, các nàng đã từng tư mật dán vào nhau, đó là chính mình lần đầu tiên mang cho Quý Hâm Thư cao trào. Thân thể của người này mẫn cảm lại yếu đuối, đối với sức đề kháng của mình rất có thể là số âm. Lòng bàn tay xoa cuống thịt yếu ớt nhiều lần ma sát, Quý Thanh Cừ có kỹ xảo đến lấy cách nhanh chóng ma sát trái phải, ở sau một trận ma sát nhanh chóng mà kịch liệt, lại sẽ bỗng nhiên chuyển biến tiết tấu, vòng quanh vòng đi vò đồ vật nhỏ kia.

Thời gian dài kích thích sẽ tê dại, mà loại này khi thì nhanh chóng, khi thì chậm rãi ma sát, trái lại có thể cho thể nghiệm một loại "Không đủ". Chỉ cần không đủ sẽ muốn càng nhiều. Quý Thanh Cừ như một bàn tay thao túng chắc chắn thắng, nàng cúi đầu ngậm lấy đỉnh ngực động tình no đủ của Quý Hâm Thư, nơi này hơi lớn so với trước, theo run rẩy của Quý Hâm Thư, thời điểm Quý Thanh Cừ ngậm lấy, lại là một hồi lâu run rẫy.

Xác thực, Quý Hâm Thư đối với đụng vào của Quý Thanh Cừ chưa bao giờ có qua sức đề kháng. Cô tha thiết ước mơ người ở trên người mình, tay nàng đang xoa xoa nơi riêng tư của chính mình, đang cố gắng lấy lòng cô. Loại chuyện này ở trong giấc mộng mới có phát sinh ở trên thực tế, thêm nữa thời gian trống trãi ba năm, tất cả đều tạo cho thân thể Quý Hâm Thư giờ khắc này cực kỳ mẫn cảm.

Khi Quý Thanh Cừ nhanh chóng ma sát, Quý Hâm Thư căng chặt bụng dưới. Quý Thanh Cừ từ nhanh chuyển chậmvò ấn cùng nhau, Quý Hâm Thư lại sẽ triệt để thư giãn xuống. Nhiều lần như vậy, vui vẻ tích lũy chồng chất ở trên viên thịt nhỏ mẫn cảm kia, để cao trào của Quý Hâm Thư làm đến vừa nhanh vừa vội, đến mức Quý Thanh Cừ vẫn không có phản ứng lại, người này thì run rẩy ở trong lòng ngực mình lén lút nở rộ.

"Ngô...ân..." Quý Hâm Thư phát ra ngâm khẽ sung sướng lúc cao trào, cô không hề cố ý hạ thấp giọng, trạng thái của cổ họng tựa hồ cũng khôi phục trong trẻo như trước kia. Thanh âm cô ngâm nước ấm áp, lại rơi vào một nhánh son môi tươi đẹp, bên trong ôn nhu lại có yêu mị câu người. Quý Thanh Cừ nghe, chỉ cảm thấy bụng dưới cũng không nhịn được căng thẳng theo. Nàng kẹp chặt chân, lòng bàn tay xoa viên cuống thịt mang cho Quý Hâm Thư vô tận vui sướng kia, từng cái xoa nhẹ động viên.

Vui vẻ để Quý Hâm Thư rơi lệ, Quý Thanh Cừ nhìn giọt nước mắt của cô lướt qua nốt ruồi kia, dịu dàng liếm sạch cho cô. Quý Hâm Thư cuộn lại thân thể, đến thời điểm này cuối cùng có thể đem chân khép lại. Cô nghiêng người mà nằm, quay lưng về phía Quý Thanh Cừ, biểu hiện ra sự chống cự của cô. Quý Hâm Thư vào lúc này yếu đuối lại mềm mại, khiến người ta muốn thương yêu cô, cũng muốn bắt nạt cô càng quá đáng.

Quý Thanh Cừ từ phía sau ôm lấy Quý Hâm Thư, xoa bộ ngực đầy đặn của cô yêu thích không buông tay, cho dù nơi này bởi vì thân thể Quý Hâm Thư gầy gò cũng nhỏ một chút theo, nhưng Quý Thanh Cừ tin tưởng, chỉ cần mình tiếp tục cố gắng "Chăm sóc" Quý Hâm Thư, nơi này sớm muộn cũng sẽ trở lại vĩ độ trước kia. Cảm thấy tay nàng làm loạn, Quý Hâm Thư vô lực chống cự còn đang vượt qua dư vị còn sót lại của thân thể.

Trong lòng Quý Thanh Cừ còn muốn tiếp tục, nhưng cúi đầu thấy được dáng dấp Quý Hâm Thư nhắm hai mắt không để ý tới chính mình, trong lòng lại đánh trống lui quân. Nàng nghĩ đã đem người tìm trở về, không nhất định phải ăn no một lần, sau khi ăn cũng giống như nhau. Quý Thanh Cừ dùng khăn giấy sạch sẽ lau khô chân tâm của Quý Hâm Thư, lại cầm khăn mặt sạch sẽ dùng nước nóng thấm ướt, lau chùi thân thể cho cô.

Đây là gặp lại tới nay, Quý Thanh Cừ lần đầu tiên trực quan như thế thấy được thân thể của Quý Hâm Thư, cô so với ba năm trước gầy rất nhiều, lại so với khi chính mình gặp lại nuôi cho béo chút. Ở dưới ảnh hưởng của thuốc mỡ, đạo vết thương màu phấn hồng trên thái dương kia của cô trở nên rất nhạt, không cố ý đi nhìn cơ hồ không nhìn thấy, và vết thương dữ tợn sau lưng hình thành so sánh rất rõ ràng.

Khoảng thời gian này, có thể Quý Hâm Thư chưa bao giờ sẽ để chính mình nhìn thấy thân thể của cô, còn về vết thương Quý Thanh Cừ cũng chưa từng gặp trên lưng cô, hiện tại mới có thể dòm ngó. Đó là một đạo vết sẹo lớn bằng bàn tay, ngay ở chính giữa phần eo, vết tích dài mà rộng, có chút dữ tợn rơi vào trên thân thể hoàn mỹ của lúc trước. Quý Thanh Cừ chỉ nhìn một chút thì cay mũi, nàng biết đạo vết thương này là nguyên nhân căn bản để Quý Hâm Thư hiện tại không đứng lên nổi, nhưng nàng không nghĩ tới vết thương sẽ lớn như vậy.

Trong lúc nhất thời, thương tiếc và trìu mến chiếm cứ hết thảy tâm tình, Quý Thanh Cừ mềm nhẹ đến lau chùi mỗi một tấc thân thể của Quý Hâm Thư, cuối cùng lại cúi người, nhẹ nhàng hôn lấy vết thương trên eo cô. Đây là nụ hôn không mang theo bất kỳ tình dục, đơn thuần đến chỉ có thương tiếc và hổ thẹn. Gò má của Quý Thanh Cừ rất ôn nhu, nàng nửa khép con mắt càng là nhu tình cực kỳ.

Vết thương của người yêu đều là chính mình tạo thành, ý nghĩ như thế để nàng đối với Quý Hâm Thư thương yêu còn có thương tiếc. Nàng hạ xuống mỗi cái nụ hôn đều mềm như lông vũ, Quý Hâm Thư đương nhiên có thể cảm giác được mềm mại giờ khắc này của Quý Thanh Cừ. Nụ hôn như vậy, Quý Hâm Thư chống lại không được. Cảm giác được thân thể của quý Hâm Thư đang run rẩy, mơ hồ phát ra một tiếng hừ nhẹ Quý Thanh Cừ không có suy nghĩ nhiều, nàng chỉ muốn nhớ kỹ vêt thương của người này, sâu sắc ở lại trong lòng.

Nàng lau chùi sạch mồ hôi lưu lại trên người Quý Hâm Thư và một ít vật tàn lưu là nước gì khó mà nói, vốn định ôm cô nghỉ ngơi, nhưng tầm mắt không cẩn thận chạm tới chân khép lại của Quý Hâm Thư, nàng mơ hồ thấy được, một vệt óng ánh long lanh lưu lại ở khe mông trắng nõn của đối phương. Rèm cửa sổ là kéo lên, trong đó để lại khe hở nhỏ bé, ánh mặt trời theo khe hở chiếu vào, đem vết nước kia soi sáng ra ánh sáng nhạt.

Quý Thanh Cừ không cho là là chính mình quên lau khô nơi đó, chỉ có thể là sau khi chính mình lau chùi, lại lần nữa xuất hiện. Trong lòng sinh ra vui sướng để Quý Thanh Cừ thừa dịp Quý Hâm Thư không chú ý tách ra chân cô, Quý Hâm Thư không nghĩ tới Quý Thanh Cừ bỗng nhiên như vậy, cô hoảng loạn đến ngồi dậy, lại vì vô lực của thân thể nằm xuống lại.

"Ngươi làm cái gì? Còn chưa đủ sao?" Quý Hâm Thư cố ý hạ thấp giọng, ngữ khí để nàng nghe vào lạnh lùng xa lánh xa lánh, nếu như không phải ửng hồng trên mặt lại bán đứng cô, có lẽ thật sự sẽ làm Quý Thanh Cừ rút lui có trật tự. Đáng tiếc, miệng của cô đang nói dối, thân thể lại thành kẻ phản bội.

Hết chương 127.



 

 

 

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45