Phân Cách - Chương 128
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 128: Muốn "Trừng phạt" cô.
Nơi
này mới vừa bị thương yêu còn đang run, cảm giác lưu lại, đồng thời bởi vì xoa
và lau chùi của Quý Thanh Cừ, có muốn lần nữa được thương yêu khát vọng, kẻ địch
lớn nhất của lời nói dối không gì bằng thân thể thẳng thắn. Quý Hâm Thư đem tay
của Quý Thanh Cừ đặt ở trên eo chính mình lấy ra, cô đẩy đi một lần, Quý Thanh
Cừ lại nhích lên.
"Quý
tiểu Thư lại muốn rồi." Quý Thanh Cừ không nghĩ tới Quý Hâm Thư đối với đụng
vào của mình sẽ mẫn cảm như vậy, phát hiện như vậy để nàng thay đổi ý nghĩ muốn
dừng lại.
Một
lần vừa rồi kia Quý Hâm Thư đến rất nhanh, Quý Thanh Cừ không có thời gian
chính xác bấm đốt ngón tay, nhưng nàng rất rõ ràng, từ khi chính mình xoa â*m
vật yếu ớt đến cao trào, đại khái chỉ dùng khoảng 5 phút.
Thoáng
liền qua, đến mức Quý Thanh Cừ vẫn không có thưởng thức đầy đủ, trận hoan ái
này thì hạ màn kết thúc. Nhưng mà, nàng chưa có thỏa mãn, lẽ nào Quý Hâm Thư
thì thỏa mãn rồi sao? Đáp án, tất nhiên là phủ định. Trong ba năm, đối tượng
Quý Thanh Cừ vô số lần tự an ủi đều là Quý Hâm Thư, nàng từng phóng thích,
cũng dùng qua một ít đạo cụ Quý Hâm Thư lưu lại an ủi thân thể.
Nhưng
mà Quý Hâm Thư là ngược lại, thân thể của cô như là ngủ say, ba năm rời đi Quý
Thanh Cừ cũng mất đi bản năng rung động có. Hiện nay, dục vọng xếp chồng bỗng
nhiên mở ra cái van, vẫn bị Quý Thanh Cừ tâm tâm niệm niệm mở ra, khát vọng như
là thú hoang bị giam ở lồng sắt, chúng nó đói bụng không ngớt, rêu rao lên muốn
chạy đến kiếm ăn, càng hi vọng bị Quý Thanh Cừ nếm thử.
Phản
ứng thân thể của Quý Hâm Thư cho Quý Thanh Cừ cơ hội được voi đòi tiên, nàng một
lần nữa đè lên cô, hai cái tay xoa hai viên cầu mềm sớm đã bị nàng nắm đỏ, lại
vò lại nắm, còn há mồm ngậm lấy, đem vết màu đỏ rơi vào xung quanh vật mềm,
cùng với trên quầng v*ú phấn hồng.
"Em
vẫn không có nói với tỷ tỷ, em rất thích nơi này của chị, vừa lớn vừa tròn, còn
trắng trắng. Cấp ba mỗi lần tắm rửa cùng chị, em đều rất muốn giống như bây giờ
vò chúng nó." Quý Thanh Cừ so với trước đây càng phóng khoáng, câu nói như
thế này càng là há mồm liền đến. Nghe được nàng nhắc lên cấp ba, Quý Hâm Thư
cau mày, nỗ lực để sắc mặt trở nên lạnh lùng.
"Quý
Thanh Cừ, đủ rồi, thả ta ra." Quý Hâm Thư khàn giọng, lần này không phải
nàng cố ý ngụy trang ra loại thanh âm này, là ở bên trong chuyện vừa rồi mà
khàn. Yêu cầu của cô, Quý Thanh Cừ toàn bộ coi như gió bên tai, đối với Quý Hâm
Thư, nàng mãi mãi đều không đủ. Huống chi, mình bây giờ dừng lại, khó chịu vẫn
là bản thân Quý Hâm Thư.
"Quý
tiểu Thư lại đang nói một đằng làm một nẻo, ướt đến lợi hại như vậy, lại
nói không muốn." Quý Thanh Cừ hoàn toàn không lưu mặt mũi cho Quý Hâm Thư,
trực tiếp đâm thủng chân tướng sự thật. Lời của nàng để Quý Hâm Thư vừa thẹn vừa
giận. Cô quay đầu lại, căm tức nhìn Quý Thanh Cừ, nhìn lên lại là ánh mắt của đối
phương không mang theo bất kỳ hài hước. Con mắt mầu hổ phách đang nhìn chính
mình chăm chú, tình cảm bên trong nhiều đến để trong lòng Quý Hâm Thư nóng rần.
"Quý
Hâm Thư, em muốn chị." Quý Thanh Cừ khẽ vuốt gò má Quý Hâm Thư, âm thanh mềm
mại. Ý thức được lần này nàng có lẽ cùng trước đây đều không giống, Quý Hâm
Thư xuất thần mà nhìn nàng, vậy mà quên đi chính mình nên nói cái gì. Cho dù
ngoài miệng nói qua chỉ là chị em, nhưng ở vào thời điểm này, bất luận Quý
Thanh Cừ muốn cái gì, Quý Hâm Thư đều sẽ cho nàng.
Quý
Thanh Cừ ngồi dậy, một lần nữa kéo ra hai chân vô lực của Quý Hâm Thư, lần này,
cuối cùng nhìn thấy mỹ cảnh chính mình chưa bao giờ từng thấy. Nàng là lần đầu
tiên nhìn nơi này của Quý Hâm Thư, trước lúc này, Quý Thanh Cừ cũng vẻn vẹn chỉ
là soi gương xem qua của chính mình. Nàng cho là dáng dấp nơi đó của mình
không tệ, chí ít màu sắc là đẹp đẽ dễ nhìn, nhưng lúc này đây thấy được của Quý
Hâm Thư, nàng mới phát hiện nơi này cũng có thể đáng yêu như thế…
Khung
xương Quý Hâm Thư nhỏ, nơi đó cũng rất nhỏ. Rõ ràng đã ướt át như vậy, nhưng
bên trong múi thịt cất giấu hoa huyệt vẫn cuộn lại không nhìn thấy lối vào. Màu
da cô là màu trắng lạnh, nơi này cũng trắng quá mức. Vệt rừng rậm màu đen trắng
đen rõ ràng, chỉnh tề đến bao trùm ở phía trên. Vậy bên dưới là múi thịt hồng
thấu bên trong trắng, mỗi tầng, mỗi tấc, mỗi cái nhăn nhúm của chúng nó đều nhuộm
dần ánh nước long lanh, cả cánh hoa lại như một viên mật đào pudding tươi mới,
tản ra màu sắc và mùi vị mê người. Ở dưới cái nhìn chăm chú của chính mình, mật
đào pudding tràn ra chất lỏng ngọt nhiều hơn, như là đang câu dẫn chính mình đi
bắt nạt nó.
Quý
Thanh Cừ nhìn rất lâu, có chút không muốn dời mắt đi. Quý Hâm Thư ở khi nàng
tách ra chân thì mắc cỡ nhắm mắt lại từ lâu, nhưng cũng có thể cảm giác được
Quý Thanh Cừ đang cẩn thận quan sát địa phương tư mật của chính mình. Mắt thấy
Quý Hâm Thư đỏ mặt nằm ở trên giường, dùng hai tay chăm chú bám vào gra trải
giường, Quý Thanh Cừ nhếch miệng, nàng có biện pháp để Quý Hâm Thư một lần nữa
mở miệng, hơn nữa rất đơn giản.
Quý
Thanh Cừ cúi đầu, dùng tay thu gọn sợi tóc của chính mình, nàng một lần nữa đè
lên Quý Hâm Thư, trìu mến đến hôn cánh hoa của cô, đem tay chậm rãi tìm được
bên trên quả mật đào pudding kia, xoa nhẹ từng tầng từng tầng múi thịt cùng
nhăn nhúm của nó, cuối cùng đi tới nơi lối ra nhỏ hẹp.
"Có
thể không?" Quý Thanh Cừ mút nhẹ nhàng rơi vào vành tai, âm thanh trái lại
trở nên rõ ràng. Quý Hâm Thư rõ ràng nàng đang hỏi cái gì, kỳ thực, không cần
hỏi. Thanh Cừ muốn bất luận đồ vật gì, chỉ cần mình có, Quý Hâm Thư đều sẽ vô
điều kiện cho nàng. Con người này, là chính mình cố chấp si mê năm tháng, cũng
là điên cuồng muốn chết đi sống lại.
Quý
Hâm Thư đột nhiên cảm giác thấy tất cả trở nên rất buồn cười, chính mình đã từng
điên cuồng đến truy đuổi Thanh Cừ, nên làm, không nên làm, cô đều làm rồi. Quý
Hâm Thư không có từng hối hận, chỉ là hiện tại, người muốn thoát đi lại thành
chính mình. Không phải cô không yêu Thanh Cừ, là cô muốn trả lại Thanh Cừ tự
do, cũng là bởi vì Quý Hâm Thư trước kia trở nên nhát gan. Mặc dù như thế, ở
trên chuyện yêu Quý Thanh Cừ này, nàng không hề bảo lưu.
"Ta
là tỷ tỷ của ngươi." Quý Hâm Thư ngẩng đầu lên, trái lương tâm bật thốt
lên lời. Quý Thanh Cừ sao có thể nghĩ tới thời điểm này đối phương vẫn nói như
thế, nàng cau mày, có chút giận hờn đến cúi đầu hôn Quý Hâm Thư, như vậy là
có thể đem lời chính mình không muốn nghe toàn bộ ngăn chặn.
Tay
phải xoa xoa mật đào pudding đã ở trong lòng bàn tay chính mình hòa tan, múi thịt
ở bên trong chất lỏng nóng ngọt ngào nặng trình trịch, nhiều lần khép mở, lưu
luyến không rời đến hấp thụ lòng bàn tay của chính mình. Phản ứng thân thể của
Quý Hâm Thư cùng lời trong miệng cô toàn là hai loại cực đoan bất đồng, rõ
ràng ngoài miệng từng chữ từng câu nói qua ta là tỷ tỷ của ngươi, thân thể lại
khát khao đến đòi lấy chính mình đụng vào. Quý Thanh Cừ nhìn thấu bản chất
nói một đằng làm một nẻo của tỷ tỷ nhà mình, quyết định chủ ý muốn
"Trừng phạt" cô.
Quý
Thanh Cừ dùng ngón tay cái đè xoa thịt quả mượt mà sưng đỏ bên trong bánh pudding
kia, xoa xoa ma sát thịt quả. Viền mắt Quý Hâm Thư rưng rưng, bởi vì bị nụ hôn
của Quý Thanh Cừ chặn lấy miệng, chỉ có thể phát ra âm tiết ân a. Quý Thanh Cừ
đưa ngón tay tìm nơi cửa ra của mật đào bánh pudding, nơi đó rất nhỏ cũng rất
hẹp, cho dù có nhiều chất lỏng trắng mịn như vậy, quá trình tiến vào cũng không
có nhẹ nhõm như dự đoán.
Ngón
tay thăm dò vào một đốt ngón tay, dịch nhiệt bên trong dẫn ra nhuộm thấu bàn
tay Quý Thanh Cừ, làm cho tiến vào hơi ung dung rất nhiều. Ngón tay của Quý
Thanh Cừ nhỏ mà thon dài, cho dù là lần đầu đến chào hỏi, cũng sẽ không tạo
thành bao nhiêu đau đớn. Khi toàn bộ ngón tay đi vào, Quý Thanh Cừ cảm nhận được
ẩm ướt cùng nóng rực bên trong, cảm nhận được Quý Hâm Thư ở dưới thân chính
mình run rẩy. Cô vô ý thức đến ôm chặt chính mình, hai con mắt mê ly nhiễm mùi
vị của tình dục.
"Tỷ
tỷ bị em khi dễ rồi, em gái của chị ở trong thân thể chị đó." Rõ ràng cho
thấy vì trả thù câu nói trái lương tâm "Ta là tỷ tỷ của ngươi " kia của
Quý Hâm Thư vừa rồi, khi Quý Thanh Cừ nói lời nói này, còn cố ý cong lên ngón
tay ma sát vách tường của chính mình. Lần đầu tiên cảm giác bị lấp đầy để Quý
Hâm Thư có chút hoảng hốt, cô nhắm hai mắt, nghiêng đầu lần thứ hai dùng một tiếng
động không hề có chống lại phớt lờ Quý Thanh Cừ.
"Quý
tiểu Thư thật đáng yêu." Quý Thanh Cừ mới mặc kệ Quý Hâm Thư phớt lờ hành
động của mình, cúi đầu hôn xương quai xanh và ngực của cô, có chút chấp nhất
đến ở trên người Quý Hâm Thư lưu lại dấu vết. Lớp da của người này vừa trắng lại
yếu đuối, Quý Thanh Cừ hơi dùng sức ở trên người Quý Hâm Thư hôn mút, sẽ ở trên
thân thể hoàn mỹ này lưu lại từng vết đỏ rõ ràng. Quý Thanh Cừ thừa nhận nàng
là cố ý, nàng chính là muốn lưu lại những dấu vết hoan ái này, để Quý Hâm Thư
không cách nào nói ra lời nói dối tỷ muội nữa.
Nàng
yêu chuộng bộ ngực của Quý Hâm Thư, yêu chuộng hai vật mềm trắng mịn quá đáng
kia. Tay trái để trống nắm chặt, nhào nặn, thậm chí ý xấu đùa bỡn một viên
trong đó. Một viên khác đã sớm vào trong miệng, bị Quý Thanh Cừ hôn mỗi một
nơi đều là vết đỏ, trắng mịn của đỉnh ngực đã ở trong miệng nàng bị cắn đến
sưng đỏ lên.
Quý
Hâm Thư nhắm hai mắt, gò má che kín đỏ ửng, mồ hôi trán đem sợi tóc ướt nhẹp,
trên người cô không có một chỗ không dính vào mồ hôi và dịch nhạt ám muội, giữa
hai đùi càng là chật vật cực kỳ. Ngón tay của Quý Thanh Cừ ở trong cơ thể cô
ra vào, từ mới bắt đầu chậm rãi, nhẹ nhàng đến bây giờ càng lúc càng nhanh,
càng ngày càng sâu. Mỗi một lần đụng vào đều rất giống muốn đem linh hồn của
Quý Hâm Thư va nát, trên thực tế, lý trí còn sống của cô đã cũng đang bên mép vụn
vặt.
Khoái
ý mãnh liệt như sóng lớn từng làn từng làn kéo tới, mà Quý Thanh Cừ không chỉ
là đối với nơi đó ra tay. Nàng ở chung quanh trên người mình lưu lại dấu vết,
tay trái không an phận đến ở trên điểm mẫn cảm đảo qua. Bộ ngực, bụng, còn ý xấu
đến ấn lại bụng dưới đè xuống. Quý Hâm Thư căng thẳng thân thể, nhưng cũng
không ngăn nổi Quý Thanh Cừ rất có tâm cơ bắt nạt.
"Quý
tiểu Thư kẹp lấy em thật chặt nha." Quý Thanh Cừ dựa sát bên tai Quý Hâm
Thư, nói xong cũng ngậm lấy lỗ tai của cô liếm láp, đầu lưỡi mềm trượt vào lỗ
tai quét nhẹ, đem thính giác cũng trở cách đi. Ý thức của Quý Hâm Thư từ từ mơ
hồ, cô cảm giác mình hình như bồng bềnh ở trên một mảnh mây, toàn thân đều mềm
đến liên tục lõm xuống. Lý trí, không còn tồn tại nữa.
"Thanh
Cừ... Chậm một chút...Ngô...A... Thanh Cừ, chậm..." Quý Hâm Thư ôm chặt bờ
vai của Quý Thanh Cừ, nhu nhược khóc nức nở chen lẫn than nhẹ vô cùng gợi cảm,
đây là lần đầu tiên gặp lại tới nay cô gọi mình Thanh Cừ, là xưng hô Quý Thanh
Cừ hy vọng hồi lâu. Nàng xem thấy dáng dấp Quý Hâm Thư mê loạn, rõ ràng đối
phương là khẩn cầu chính mình chậm một chút, nàng lại đi ngược lại con đường
cũ đến nhanh hơn tốc độ.
Quý
Hâm Thư mở to hai mắt, lại đang mãnh liệt trong vui sướng, hưởng thụ đến đem
con mắt đóng lại. Không có khí lực, Thanh Cừ cho quá nhiều, để Quý Hâm Thư cảm
thấy mở mắt ra đều thành chuyện tiêu hao thể lực
Hết
chương 128.

Nhận xét
Đăng nhận xét