Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Phân Cách - Chương 131

Chương 131: Em dựa dẫm chị chắc rồi.

Dằn vặt của một ngày để Quý Hâm Thư hiếm thấy ngủ một giấc thật dài, không có ác mộng, không có giữa chừng thức tỉnh, chất lượng giấc ngủ như vậy là Quý Hâm Thư hồi lâu không từng có. Khi cô mở mắt, sắc trời bên ngoài đã đen, tiếng ve kêu an tĩnh nghe tới rất thoải mái. Quý Hâm Thư dùng mấy phút thời gian tỉnh táo, sau đó cũng phát hiện dị dạng trên người và gian phòng.

Thân thể hẳn là được thanh tẩy qua, ngoại trừ một số vị trí còn mơ hồ không khỏe, những nơi khác đúng là rất nhẹ nhàng khoan khoái. Ráp trải giường và chăn cũng đổi mới rồi, tản ra mùi hương thoang thoảng của chất tẩy đồ. Nếu như không phải chân tâm cũng bởi vì trận vui thích điên cuồng kia hơi khẽ run, Trong phòng cũng lưu lại một ít khí tức ám muội, Quý Hâm Thư cơ hồ muốn cho rằng hết thảy sáng sớm hôm nay đều là mộng cảnh của mình.

Thế nhưng, cũng không phải là giả, Thanh Cừ muốn chính mình rồi, nói chữ yêu rồi, một chữ từng để cho chính mình tha thiết ước mơ. Quý Hâm Thư nằm ở trên giường, trên người không có mặc bất kỳ đồ vật, cả quần lót đều không có. Thân thể ngoại trừ cánh tay còn có dư sức ra, hai chân như là về tới thời điểm chính mình mới vừa bị thương của ba năm trước, hoàn toàn không dùng được nửa điểm khí lực, dường như toàn bộ eo đều đồng thời mất tích đi theo hai chân.

Quý Hâm Thư cúi đầu, trong chăn dùng hai tay nhẹ nhàng vuốt bụng dưới, nhắm mắt nhớ lại tất cả của trưa hôm nay. Cũng không phải cô ảo giác, mà là Thanh Cừ mang cho cô khoái ý quá nhiều, nhiều đến bây giờ cô còn có thể dư vị đến loại cảm giác đó. Dường như ngón tay của Thanh Cừ còn ở bên trong thân thể mình, còn đang yêu chính mình. Nghĩ tới những thứ này, trên mặt Quý Hâm Thư cong lên một vệt cười nhạt trào phúng.

Quý Hâm Thư tựa ở trên giường nghỉ ngơi một lúc, muốn tìm y phục mặc lên. Cô không có thói quen ngủ trần, trên người không có cảm giác của quần áo để cô bất an. Đặc biệt là nghĩ đến chật vật chính mình trước khi mê man khẳng định đều bị Thanh Cừ nhìn, vậy thì để Quý Hâm Thư càng thêm muốn tìm bộ quần áo che khuất chính mình.

Cô miễn cưỡng dùng tay chống thân thể ngồi dậy, chăn lướt xuống, lộ ra nửa người trên. Da thịt trắng nõn không thấy màu gốc, thay vào đó là từng dấu vết màu đỏ tươi đẹp. Những dấu vết kia có khi là dùng tay nặn ra, là dấu tay dài nhỏ, nhiều hơn lại là dấu hôn và vết cắn hình dáng bất đồng. Cũng không phải nói Quý Thanh Cừ không đủ ôn nhu mà là vừa vặn ngược lại, cho dù trận làm tình kịch liệt này, nhưng Thanh Cừ đối với mình vẫn là dịu dàng, từ đầu đến cuối không có làm đau cô.

Nhưng dấu vết trên người này hình như đem Thanh Cừ vu tội thành người xấu, muốn trách cũng chỉ có thể trách lớp da của Quý Hâm Thư quá yếu đuối, thêm vào da trắng nõn quá mức, để thân thể của cô quá dễ dàng lưu lại dấu vết. Quý Hâm Thư cúi đầu, nhìn khu trải qua tai nạn nhiều nhất vết hôn trước ngực kia, không tự chủ được nghĩ đến Thanh Cừ là như thế nào "Bắt nạt" Chính mình, cô nhẹ nhàng mím môi, ngón tay khoát lên bên giường gom lại, khẽ run xuống.

Quý Hâm Thư có chút xấu hổ, đặc biệt là sau khi phát hiện mình căn bản không khí lực đứng dậy, phần ý nghĩ giận chó đánh mèo đến trên người Quý Thanh Cừ cũng càng sâu. Quý Hâm Thư cau mày, nỗ lực muốn chống thân thể lên, lúc này, cửa phòng bỗng nhiên bị người đẩy ra, Quý Hâm Thư theo bản năng đến kéo lấy chăn đem thân thể che lại, sau khi nhìn người tới là Quý Thanh Cừ, cố ý tựa đầu nghiêng đến một bên khác.

"Tỉnh rồi? Có phải là đói bụng?" Quý Thanh Cừ trong tay bưng mâm thức ăn, bên trong chứa bữa tối nàng làm cho Quý Hâm Thư, mỗi dạng ăn sáng đều dùng chén nhỏ tinh xảo chứa, lượng không nhiều, chủng loại cũng rất nhiều, cơ hồ đều là món ăn Quý Hâm Thư thích ăn. Thấy Quý Hâm Thư ngồi ở trên giường không nhìn chính mình, Quý Thanh Cừ hiểu được cô đang giận dỗi, khóe miệng luôn cong, không ngừng được hài lòng.

"Quần áo của ta đâu?" Quý Hâm Thư mở miệng, âm thanh hiện ra khàn khàn dị dạng, bản thân cô nói xong cũng sửng sốt một chút. Vì che giấu mặt đỏ, Quý Hâm Thư ngẩng đầu lên sửa lại sợi tóc một chút, cái động tác nhỏ này không tránh được con mắt của Quý Thanh Cừ, nàng cũng đứng ở một bên, quan sát tỉ mỉ dáng vẻ giờ khắc này của Quý Hâm Thư.

Đại khái là buổi sáng mới trải qua trận tình triều kịch liệt kia, hiện tại cảm giác cô cho người ta vừa mềm vừa ấm, trên người mang theo mùi vị của nữ nhân thành thục, còn có lười biếng sau khi hưởng thụ tận tình. Cho dù dùng chăn che khuất thân thể, Quý Thanh Cừ cũng rõ ràng biết bên trong cất giấu một bộ thân thể mềm mại mê người thế nào, mỗi cái dấu vết phía trên kia đều là chính mình lưu lại, rất lâu cũng sẽ không tản đi. Quý Thanh Cừ thừa nhận mình là cố ý làm như thế, đương nhiên cũng có mấy phần không kìm lòng được ở bên trong.

"Ngủ trần khá là thoải mái, cho nên em không cho chị mặc đồ ngủ, chờ chút em tìm cho chị, chị ăn ít đồ trước." Quý Thanh Cừ nhẹ giọng nói qua, nàng vốn tưởng rằng muốn tiêu hao một phen miệng lưỡi mới có thể làm cho Quý Hâm Thư đồng ý ăn món ăn của mình, nhưng đối phương lại chỉ là nhàn nhạt ừ một tiếng, sau đó liền ngồi ở chỗ đó ăn.

Quý Thanh Cừ nhìn dáng dấp xa cách nhàn nhạt của cô, nàng biết cho dù hai người thân mật, nhưng trong lòng Quý Hâm Thư có lẽ tiếp thu quyết định của chính mình. Có mấy lời, Quý Thanh Cừ cảm giác mình cần nói rõ ràng, mặc kệ Quý Hâm Thư có tin tưởng hay không. Ở dưới cái nhìn chăm chú của Quý Thanh Cừ, Quý Hâm Thư đem thức ăn ăn xong, đại khái là vận động của buổi sáng tiêu hao không ít, đêm nay cô ăn đến nhiều hơn thường ngày. Quý Thanh Cừ hài lòng đến thu hồi cơm nước, một lần nữa đi về, ngồi ở trên giường.

"Tỷ, có mấy lời em phải nói rõ ràng cùng chị. Em yêu chị, không phải cảm tình của chị em, là tình yêu mang theo dục vọng. Trước đây em quá nhát gan, luôn là muốn trốn tránh. Sau đóem rất không dễ dàng biết rõ tình cảm của chính mình, lại không kịp lưu lại chị."

"Sở dĩ em không có tìm chị tỏ tình, là em cho là quan hệ của chúng ta cũng không cần giải thích, em chỉ muốn dưỡng cho tốt thân thể của chị, đợi đến tất cả tốt rồi lại nói. Là em chưa hề đem lời nói rõ ràng, mới có thể để chị muốn rời khỏi lần nữa, cho chị cảm thấy không có cảm giác an toàn. Quý Hâm Thư, chị là chị em, cũng là Quý tiểu Thư của em a."

Quý Thanh Cừ cuối cùng đem tỏ tình trong lòng toàn bộ nói ra, nàng biết là chính mình ngu xuẩn, cho rằng quan hệ của chính mình và Quý Hâm Thư đã sớm không cần nhiều lời, cho rằng các nàng hai bên tình nguyện, ở cùng nhau cũng là chuyện rất xác định. Nhưng nàng quên đi tỷ tỷ nhà mình là khuyết thiếu cảm giác an toàn nhiều, chính mình vội vã điều trị thân thể cho cô, lại quên đi tỏ tình quan trọng nhất, Quý Thanh Cừ mỗi một lần nghĩ tới hiểu lầm này suýt chút nữa liền để hai người lần nữa bỏ lỡ đều là một trận nghĩ đến mà sợ hãi.

Quý Thanh Cừ cho rằng chính mình sau khi tỏ tình Quý Hâm Thư sẽ chấp nhận chính mình, nhưng nàng nói xong lời nói này, Quý Hâm Thư chỉ là lãnh đạm đến nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, cũng không ý tứ trả lời. Nội tâm của Quý Hâm Thư cũng không như cô biểu hiện bình tĩnh như vậy, trên thực tế, nghe được tỏ tình của Quý Thanh Cừ, cô đương nhiên cũng vui vẻ, người này không phải người khác, là người chính mình khát vọng lâu như vậy, tại sao có thể là nói vứt bỏ là có thể vứt bỏ.

Nhưng mà, sau khi đã trải qua ba lần tử vong, Quý Hâm Thư phát hiện mình làm mất đi dũng khí trước kia, cho dù cô vẫn là điên cuồng lại cố chấp đến yêu Quý Thanh Cừ, lại bắt đầu sợ hãi hành động của chính mình là sai lầm, sợ hãi sau này mình vẫn là sẽ không khống chế được ý muốn sở hữu, đối với Thanh Cừ làm ra chuyện để nàng phản cảm. Quý Hâm Thư không dám chấp nhận Quý Thanh Cừ, cũng sợ hãi có được Thanh Cừ lại mất đi, loại cảm giác đó, có thể so với sống không bằng chết còn đáng sợ hơn.

Ba năm qua, Quý Hâm Thư không đi tìm kiếm Quý Thanh Cừ chính là muốn cho tất cả kết thúc. Chính mình sẽ cô độc cuối đời, mang theo hoài niệm đối với Quý Thanh Cừ rời khỏi. Nhưng một mực, Thanh Cừ tìm tới, cho mình hi vọng, Quý Hâm Thư sợ chính là sau khi tuyệt vọng. Cô thống khổ đến siết tay, thậm chí không dám nhìn tới Quý Thanh Cừ, bởi vì cô sợ chính mình quay đầu lại nhìn người này, phòng tuyến trong lòng sẽ đổ nát.

"Ngươi biết, tại sao ta ba năm qua đều không có đi tìm ngươi, thậm chí ẩn giấu tung tích không?” Quý Hâm Thư thấp giọng nói qua, Quý Thanh Cừ lắc đầu một cái, nàng không biết, nhưng cũng không dám hỏi. Đây là nghi hoặc lớn nhất trong lòng nàng, cũng là một cái gai nhỏ.

"Quý tiểu Thư, em..."


“Quý Thanh Cừ, cho nên ta không liên hệ các ngươi, ẩn giấu tung tích, chính là không muốn thấy được ngươi nữa, Nếu như chuyện ngươi muốn làm đã đủ rồi, liền rời khỏi đi." Quý Hâm thư lạnh giọng nói qua, cô nhắm hai mắt tựa ở trên giường, dường như nói ra cự tuyệt lần này dùng toàn bộ khí lực của cô. Cô nghe tiếng bước chân của Quý Thanh Cừ, cho rằng đối phương sẽ rời đi, ai biết, chờ đợi cô không phải tiếng đóng cửa, mà là thân thể đối phương đè lên và nụ hôn rơi vào trên môi.

"Sẽ không rời khỏi, em biết chị sợ nhất chính là em rời khỏi chị. Quý tiểu Thư, mặc kệ chị nói cái gì, em dựa dẫm chị chắc rồi." Quý Thanh Cừ nhếch miệng, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Quý Hâm Thư, ôm cô thật chặt. Quý Thanh Cừ phát hiện, đối mặt Quý Hâm Thư bây giờ, phương thức quá mềm mại có lẽ vô dụng, hơi hơi cứng rắn một ít, cũng là tốt đẹp.

Hết chương 131.



 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45