Phân Cách - Chương 137
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 137: Quý Hâm Thư vĩnh viễn là sự tồn tại xếp ở vị trí thứ nhất.
"Thư
ký Đường, đem hội nghị dời đến ngày mai, hôm nay ta không đi công ty." Quý
Thanh Cừ tựa ở trên tủ nhà bếp, nhỏ giọng nói với Đường Khởi bên điện thoại kia.
Nàng dùng cái cổ kẹp điện thoại, hai tay cầm nồi và cái xẻng, đem bữa sáng
nàng làm xong đổ vào trong cái đĩa, lúc này mới rãnh đi lấy điện thoại.
"Nhị
tiểu thư, hành trình ngày mai của ngươi rất đầy, nếu như hội nghị đẩy lùi đến
ngày mai, có thể sẽ rất bận." Đường Khởi nghe được yêu cầu của Quý Thanh Cừ,
có chút do dự. "Hôm nay bác sĩ Lý lại đây, Đường Khởi, không có chuyện gì
càng quan trọng so với nàng." Quý Thanh Cừ cố ý đẩy lùi hội nghị, nghe được
tiếng bước chân phía sau, cúp điện thoại quay đầu nhìn lại.
"Quý
tiểu Thư, chào buổi sáng, em làm bữa sáng chị thích ăn, còn có canh." Quý
Thanh Cừ nói xong, đem bữa sáng bưng đến trên bàn, Quý Hâm Thư nghe được xưng
hô của nàng lông mày hơi nhíu, mím mím môi, cuối cùng là không mở miệng. Vừa rồi
khi cô xuống lầu, mơ hồ nghe được điện thoại của Quý Thanh Cừ, tuy không rõ
ràng người bên kia điện thoại nói cái gì, nhưng lấy thân phận của Quý Hâm Thư,
ít nhiều có thể đoán được nội dung.
Cô
biết Quý Thanh Cừ là vì chính mình đem một ít công việc hôm nay đẩy chậm đến
ngày mai, trước kia mình cũng thường thường sẽ làm chuyện như vậy, chỉ vì ở một
cái thời gian đặc biệt nào đó có thể ở bên người Thanh Cừ. Cô chưa từng hy vọng
xa vời có ngày Thanh Cừ sẽ đối với mình như vậy, bây giờ, ngược lại là thành thật
rồi.
"Hôm
nay ngươi có công việc liền đi công ty đi, không cần lưu lại ở nhà." Quý
Hâm Thư ngồi ở trước bàn, âm thanh nhàn nhạt. Biết nàng có thể nghe được lời
nói vừa rồi của chính mình, Quý Thanh Cừ cầm bữa sáng của chính mình ngồi ở đối
diện cô. "Công việc động trời cũng không có quan trọng hơn chị." Quý
Thanh Cừ câu nói này nói tới chuyện đương nhiên, cho dù hai người không phát
sinh nhiều chuyện như vậy, trong lòng Quý Thanh Cừ, Quý Hâm Thư vĩnh viễn là sự
tồn tại xếp ở vị trí thứ nhất, huống chi, hiện tại không chỉ là tỷ tỷ, còn là
Quý tiểu Thư rồi.
"Tùy
tiện ngươi." Lời của Quý Thanh Cừ dẫn tới ngón tay Quý Hâm Thư khẽ run, cô
cúi đầu, nắm chặt cái nĩa trong tay, chuyên tâm đem sự chú ý đặt ở trên bữa
sáng. Thời điểm ăn đồ ăn, Quý Hâm Thư không có ngẩng đầu, nhưng cô trước sau có
thể cảm giác được tầm mắt Quý Thanh Cừ rơi vào trên người mình, loại cảm giác
đó rất nóng cũng rất bỏng, để Quý Hâm Thư theo bản năng đến hoảng hốt.
Quý
Thanh Cừ cũng không kiêng kị tầm mắt của chính mình, nàng chính là thích nhìn
Quý Hâm Thư, luôn có loại cảm giác bất cứ lúc nào đều nhìn không đủ. Hai người
từ trấn An Tắc trở về tới hôm nay vừa lúc là một tuần lễ, trở về ngày thứ nhất
Quý Thanh Cừ sẽ đưa Quý Hâm Thư đi tới bệnh viện, tìm tới bác sĩ tư nhân phụ
trách kiểm tra tình huống thân thể Quý Hâm Thư.
Hai
tỷ muội từ nhỏ đã là một hiếu động, một thích yên tĩnh, Quý Thanh Cừ từ cấp ba
thì duy trì tập thể hình, Quý Hâm Thư lại là người trường kỳ ngồi văn phòng. Ba
năm trước, thân thể của Quý Hâm Thư chỉ có thể xưng là bình thường, mà ba năm
sau, thể chất của cô lại chênh lệch rất nhiều. Dinh dưỡng không đầy đủ, thiếu
máu, còn có dạ dày cũng bởi vì quanh năm ăn được đồ vật quá ít, từ từ co rút lại.
Dù cho khoảng thời gian này Quý Thanh Cừ một mực làm cơm thuốc cho Quý Hâm Thư,
đối phương cũng xác thực ăn nhiều một chút, nhưng lượng cơm ăn này thậm chí
cũng không bằng đứa trẻ.
Quý
Thanh Cừ không dám để Quý Hâm Thư ăn nhiều, sợ cô ăn xong sẽ không thoải mái, bác
sĩ cũng nói tình huống như thế chỉ có thể từng chút một điều trị, tuyệt đối
không thể nóng ruột thì miễn cưỡng ăn, như vậy chỉ có thể làm hỏng dạ dày. Quý
Thanh Cừ biến đổi trò gian làm cơm thuốc, làm một ngày ba bữa cũng là loại cảm
giác chắc bụng không mạnh kia, nhưng dinh dưỡng rất đầy đủ, thật vất vả đem
thân thể Quý Hâm Thư nuôi ra chút thịt. Tổng thể kiểm tra xuống, hai chân của
Quý Hâm Thư khôi phục không tệ, hiện tại đã có thể tiến hành cất bước trong thời
gian ngắn, chí ít ở nhà đi lại là không sao, chỉ là vẫn chưa thể kịch liệt chạy
bộ.
Biết
Quý Hâm Thư không có quá đáng lo, tảng đá lớn trong lòng Quý Thanh Cừ rơi xuống,
hai người trở lại trong nhà cùng nhau sinh hoạt, rõ ràng chỉ là mấy năm không
có ở cùng nhau, nhưng Quý Thanh Cừ lại cảm thấy xa xưa ròng rã như một thế kỷ vậy.
Khi Quý Hâm Thư không có ở đây, một mình nàng ở tại biệt thự trống rỗng, mỗi địa
phương này đều có ký ức lưu lại của mình và Quý Hâm Thư, nhớ lại lại đau lại tổn
thương người.
Hiện
tại, Quý Hâm Thư trở về rồi, cho dù người này vẫn là một bộ dáng bài xích chính
mình, nhưng khi nhìn thấy cô ở trước mắt mình, loại cảm giác thỏa mãn này lại
là trước nay chưa có. Quý Thanh Cừ không sợ Quý Hâm Thư vẫn mâu thuẫn chính
mình, nàng biết những thứ này đều là chính mình nên chịu, đuổi theo vợ, điểm
khó khăn này đáng là gì?
Quý
Thanh Cừ đắc ý suy nghĩ, cắn một khối bánh mì nướng cười đến con mắt đều híp
cùng nhau, Quý Hâm Thư ngẩng đầu lên, thấy được dáng vẻ đó của nàng, đứng dậy
đem đĩa bữa sáng của mình ăn xong để tới nhà bếp, ở địa phương Quý Thanh Cừ
không nhìn thấy, vẻ mặt căng thẳng của Quý Hâm Thư phân tán xuống, cô quay đầu
lại nhìn Quý Thanh Cừ cắn bánh mì nướng, theo bản năng đến đưa tay thò phía
bên nàng, không vài giây lại lập tức thu hồi lại.
Hai
người ăn sáng xong, Quý Thanh Cừ phụ trách đem đồ vật thu thập xong, cũng không
lâu lắm bác sĩ Lý đúng giờ đến rồi. Hắn đầu tiên là nhìn tình huống thân thể và
trình độ khôi phục hai chân của Quý Hâm Thư một chút, sau khi hắn nói xong tất
cả tốt lành, tiếp tục duy trì, Quý Thanh Cừ thở phào nhẹ nhõm. Nàng ngồi trên
sofa, cố ý tựa ở trên bả vai Quý Hâm Thư, nếu như là trước, Quý Hâm Thư nhất định
sẽ không nhịn được đem mình đẩy ra, hiện tại lại dường như đã quen thuộc từ lâu
quấy rầy của chính mình, cũng không chống lại nữa rồi.
"Bác
sĩ Lý, cám ơn ngươi, thực đơn cơm thuốc còn muốn phiền phức ngươi lập ra nhiều
một ít, ta muốn làm đồ vật khác nhau cho nàng ăn." Quý Thanh Cừ nhẹ nhàng
vuốt ngón tay dài nhỏ của Quý Hâm Thư và cổ tay mảnh khảnh, ánh sáng nhu hòa
con mắt sáng loáng đến lấp loé. Bác sĩ Lý thấy được Quý Thanh Cừ quan tâm Quý
Hâm Thư như thế, theo bản năng nói câu hai tỷ muội các ngươi quan hệ thật tốt,
Quý Thanh Cừ nghe xong cười liếc nhìn Quý Hâm Thư, chỉ thấy người này tựa hồ rất
không thích nghe được hai chữ tỷ muội này, sắc mặt cũng chênh lệch chút so với
trước.
"Đây
đều là ta nên làm, và có phải là tỷ muội không không có quan hệ gì, bác sĩ Lý,
đã làm phiền ngươi." Vì để tránh cho bác sĩ Lý lại nói ra lời để Quý Hâm
Thư không vui, Quý Thanh Cừ vội vàng thay đổi câu chuyện, bác sĩ Lý cũng không
phát hiện không đúng, mà là đem sự chú ý rơi vào trên người Quý Thanh Cừ.
"Quý
tổng, thân thể của ngươi cũng rất lâu không kiểm tra rồi, trước đó ngươi nói
có tình huống đau đầu choáng váng, mấy ngày nay có tốt hơn một chút sao?" Bác
sĩ Lý nghẹ giọng hỏi, một hồi thì lôi đi sự chú ý của Quý Hâm Thư. Thân thể Quý
Thanh Cừ không thoải mái, Quý Hâm Thư lại là từ trong miệng người khác biết được,
tầm mắt cô nhìn Quý Thanh Cừ sinh ra mấy phần ý lạnh, làm cho Quý Thanh Cừ hối
hận không sớm nói chuyện này với bác sĩ Lý.
Kỳ
thực đầu nàng đau đầu choáng váng là bệnh cũ, ba năm nay, mỗi ngày buổi tối nàng
đều sẽ mất ngủ, thêm vào trên phương diện làm ăn tránh không được phải uống rượu,
các loại nguyên nhân phức tạp cùng nhau, đau đầu đã sớm thành bệnh vặt cũ,
không nghĩ tới bác sĩ Lý cái miệng rộng này sẽ nói ở trước mặt Quý Hâm Thư.
"A,
kỳ thực không phải chuyện lớn gì, chính là chỗ này mấy năm luôn là mất ngủ, một
mình em không ngủ ngon, nhưng mà mấy ngày nay tốt hơn một chút, chỉ là thỉnh
thoảng sẽ đau." Quý Thanh Cừ nói lời này hoàn toàn không phải đang nói bệnh
tình cùng bác sĩ Lý, ngược lại là đang giải thích với Quý Hâm Thư. Nghe lời nói
thế, sắc mặt Quý Hâm Thư không những không chuyển tốt, trái lại càng lạnh hơn mấy
phần, thấy được nàng lãnh đạm lườm chính mình một chút, đứng dậy liền đi, Quý
Thanh Cừ tội nghiệp dựa vào ở trên sô pha, hoàn toàn không dám nói lời nào cũng
không dám ngăn cản.
Dáng
dấp kia có thể để cho bác sĩ Lý mở mang tầm mắt, dù sao Quý Thanh Cừ ba năm nay
thành tích ở trên thương trường rõ như ban ngày, đối ngoại nàng là tổng tài Quý
thị, khí thế cùng khí tràng không thua với bất cứ người nào, rất ít có người có
thể thấy được Quý Thanh Cừ bộ dáng dấp ăn quả đắng lại nhỏ yếu này. Xem ra, núi
này cao còn có núi khác cao hơn.
"Quý
tổng, thuốc giảm đau chỉ có thể thích hợp giảm bớt, nhưng tuyệt đối không thể uống
thường xuyên, hi vọng ngươi rõ ràng." Bác sĩ Lý nhẹ giọng nói qua, hiển
nhiên là biết chuyện Quý Thanh Cừ uống thuốc giảm đau lung tung, Quý Thanh Cừ gật
đầu, sau khi tiễn bác sĩ Lý đi, vội vàng đi trên lầu tìm Quý Hâm Thư. Trong
phòng ngủ không thấy người, Quý Thanh Cừ liền đẩy cửa thư phòng ra, quả nhiên
người kia đang ngồi ở trong thư phòng, nhìn một ít công trạng và báo biểu ba
năm qua của Quý thị.
Quý
Thanh Cừ không quấy rối Quý Hâm Thư, cứ như vậy ngồi ở trên sofa, cách một khoảng
cách nhìn cô. Cô lấy mái tóc kéo lên lộ ra mặt trắng nõn, không biết có phải chính
mình ảo giác hay không, nàng luôn cảm thấy da thịt trên mặt Quý Hâm Thư so với
trước trắng hơn mấy phần. Vết tích trên trán ở sau khi bôi lên thuốc mỡ đã biến
mất không thấy, vốn dĩ cũng không phải vết sẹo quá rõ ràng, chỉ vì lớp da của
Quý Hâm Thư yếu đuối, mới có thể rõ ràng như vậy lưu lại, bây giờ, vết thương
kia cuối cùng cũng coi như đã không có rồi.
Quý
Hâm Thư mang mắt kiếng gọng vàng của cô, nghiêm túc lại chăm chú đến cầm những
văn kiện kia lật xem. Sau lưng cô là giá sách, một phần phía trên là sách Quý
Hâm Thư mua về, một bộ phận khác thì là tạp chí Quý Thanh Cừ trước đây quay chụp
hoặc là mua về. Tình cảnh này trùng điệp với ký ức, để Quý Thanh Cừ sinh ra cảm
giác hoảng hốt. Thời gian ba năm, thay đổi rất nhiều, cũng có rất nhiều không có
thay đổi.
Quý
Hâm Thư dáng vẻ nghiêm túc vẫn là rất đẹp, dung mạo nhu hòa của cô bỏ thêm một
bộ mắt kiếng gọng vàng, đoan trang quý phái lại sinh ra mấy phần ưu nhả và tri
thức. Quý Thanh Cừ đã từng là nhà nhiếp ảnh, ở dưới ống kính gặp quá nhiều con
gái xinh đẹp. Nhưng mà, trước giờ không có bất cứ người nào có thể như Quý Hâm
Thư vậy, đẹp đến để nàng không nỡ lòng bỏ dời đi con mắt.
Trước
kia nàng đem camera mang đi trấn An Tắc, đã từng chụp trộm một tấm bức ảnh Quý
Hâm Thư ở trong hoa viên cho chim nhỏ ăn, tấm hình kia nàng lén lút rửa ra đặt
ở trong túi tiền, lại lưu trữ vài bức bên trong điện thoại. Đã từng có người hỏi mình, có cần một nữ thần hay không, khi đó nàng trả lời là
không, cho tới bây giờ Quý Thanh Cừ mới biết, chính mình cũng không phải không
cần nữ thần, mà là nữ thần cuaả nàng, vẫn luôn ở đây.
"Ba
năm nay, ngươi làm đến rất xuất sắc." Ở lúc Quý Thanh Cừ thất thần, Quý
Hâm Thư bỗng nhiên mở miệng, trước khi cô rời đi cho Thanh Cừ vô số điều lựa chọn,
để bảo vệ cuộc sống tiếp theo của nàng không cần lo. Cô trước sau đều biết,
Thanh Cừ rất ưu tú, tài năng thật sự của nàng biểu hiện ra tới càng nhiều, lại
không nghĩ rằng nàng sẽ ở chính mình đi rồi, đem Quý thị xử lý tốt như vậy.
Trong
lòng Quý Hâm Thư tràn đầy khen ngợi, còn có một loại cảm giác tự hào không nói
ra được, dường như là tiểu hài tử lấy được bảo vật, hận không thể chiêu cáo với
toàn bộ thế giới, chính mình có bảo vật như vậy. Cô cũng muốn nói cho tất cả mọi
người, Thanh Cừ ưu tú như thế là của mình. Ý nghĩ như thế ở trong đầu lóe qua,
Quý Hâm Thư đem văn kiện thả xuống, ngẩng đầu lên nhìn vào tầm mắt chăm chú của
Quý Thanh Cừ. Phần tầm mắt trừng trừng này rơi vào trên người mình, để Quý Hâm
Thư không nhịn được suy nghĩ, mình rốt cuộc bị đối phương nhìn bao lâu, ý nghĩ
như thế để mang tai của Quý Hâm Thư đỏ lên.
Lúc
này, Quý Thanh Cừ bỗng nhiên đi tới, ấn lại bờ vai của cô đem cô nhẹ nhàng đặt ở
trên ghế, hôn lấy cô.
Hết
chương 137.

Nhận xét
Đăng nhận xét