Phân Cách - Chương 138
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 138: Cô không muốn giẫm lên vết xe đổ.
Đây
là sau khi hai người từ trấn An Tắc trở về, lần đầu tiên vượt qua quan hệ tỷ muội
tiếp xúc thân mật. Tất cả phát sinh ở trấn An Tắc các nàng không nhắc lại nữa,
giống như là cố ý muốn đem chuyện kịch liệt này lãng quên. Quý Hâm Thư rõ ràng,
đây là mình muốn, chỉ là trong lòng còn có chút mất mác, cô đang nghĩ, Thanh Cừ
sở dĩ như vậy, có phải là cũng là bởi vì ở trấn An Tắc, nàng có thể không
kiêng dè chút nào, hiện nay trở lại phố Hoài Ninh, tất cả lại nhớ tới trước kia.
Nhưng
bây giờ, người kia kịch liệt đến hôn môi chính mình, mùi vị của Thanh Cừ tràn
đầy đến quanh quẩn ở giữa răng môi, Quý Hâm Thư giơ tay lên muốn đẩy nàng ra,
cuối cùng lại trở thành thuận theo đến khoát lên bên hông nàng. Sau khi hôn
qua, Quý Hâm Thư thở khẽ, dùng tay lau chùi chất lỏng lưu lại trên bờ môi Quý
Thanh Cừ, cô không có ngẩng đầu, mang tai và gò má ửng đỏ, đầu tóc dài kia bị
chính mình xoa rối loạn chút, tán ở mặt bên gò má nàng, cô lại giơ tay lên vén
sửa lại. Quý Hâm Thư mê người mà yếu đuối như vậy, để Quý Thanh Cừ lần nữa động
ý nghĩ muốn hôn cô, chỉ là lần này không có dễ dàng như vậy, nàng mới vừa tới
gần, Quý Hâm Thư liền đẩy nàng ra.
"Ngươi
làm cái gì vậy?" Quý Hâm Thư nỗ lực khống chế xong tâm tình, cô ngẩng đầu
lên, ấm áp trong mắt rất nhanh biến thành lạnh lùng và xa lánh.
"Hôn
chị." Quý Thanh Cừ ăn ngay nói thật, sau khi nàng nói xong, thấy được ánh
mắt Quý Hâm Thư lóe lên một tia xấu hổ, còn không tự giác mím môi.
"Ta
là tỷ tỷ của ngươi, ngươi không nên làm chuyện như vậy, không có lần sau, nếu
như ngươi mạo phạm ta nữa, ta sẽ trực tiếp dọn đi." Quý Hâm Thư không phải
uy hiếp, mà là cô thật sự nghĩ tới từ nơi này dời ra ngoài. Sau khi từ trấn An
Tắc trở lại, cô đã thích ứng chính mình đi đường. Thêm nữa thân thể cũng khá rất
nhiều, chuyện dời ra ngoài thực sự là Quý Hâm Thư đã sớm nghĩ kỹ.
Cùng
Thanh Cừ ở thêm một giây đều là ban ân, rồi lại là một loại dằn vặt. Ở chung
càng lâu, chính mình thì càng không cách nào từ bỏ nàng. Chuyện như vậy lại sẽ
biến thành dáng vẻ mới bắt đầu, chính mình vẫn là sẽ điên cuồng cố chấp đến đem
nàng giữ ở bên người. Quý Hâm Thư không muốn như vậy nữa, cũng chán ghét chính
mình trước kia. Cô còn nhớ ánh mắt khi Thanh Cừ luôn miệng nói căm ghét chính
mình, Thanh Cừ như vậy, Quý Hâm Thư hiện tại nhớ lại còn sẽ đau.
Vào
lúc ấy mình là thật sự điên rồi, cũng là thật sự bất chấp tất cả rồi. Bằng
không cô cũng sẽ không liều lĩnh bị Thanh Cừ căm ghét căm hận nguy hiểm đi giam
cầm nàng, bây giờ, chính mình trở nên khiếp nhược, lúc này mới càng ngày càng
rõ ràng đến cảm giác được, bị Thanh Cừ căm ghét là chuyện đáng sợ dường nào. Cô
không muốn giẫm lên vết xe đổ, không muốn lại bị Thanh Cừ ghét bỏ.
"Chị
giận rồi?" Nghe được Quý Hâm Thư muốn dọn đi, trong lòng Quý Thanh Cừ chìm
xuống. Nàng biết hiện tại không sánh được trấn An Tắc, Quý Hâm Thư nếu quả như
thật muốn đi, chính mình rất khó ngăn cản. Cô đi nơi nào là tự do của cô, Quý
Thanh Cừ cũng không muốn cầm cố cô. Nhắc nhở này xác thực có hiệu quả, Quý
Thanh Cừ không dám làm lần nữa.
"Không
có, ta chỉ là đang trình bày sự thực, giữa chúng ta, không phải quan hệ có thể
hôn môi." Quý Hâm Thư nói tới nghiêm túc, Quý Thanh Cừ nhìn đôi môi cô bị
chính mình hôn nhẹ nhàng sưng đỏ, rốt cuộc là không dám ở lúc này tranh luận.
Nàng gật gù, quay người rời khỏi thư phòng đi chuẩn bị bữa tối, bữa cơm này
hai người ăn đến rất yên tĩnh, Quý Thanh Cừ cũng không có giống như kiểu trước
đây cố ý tìm kể chuyện. Chỉ là trầm mặc lại an tĩnh ăn xong, lại thu thập xong
lên lầu.
Quý
Hâm Thư nhìn dáng vẻ mất mác của Quý Thanh Cừ, đột nhiên cảm giác thấy mình có
phải đem lời nói tới quá nặng. Cô có thể nhìn ra Quý Thanh Cừ buổi tối không ăn
bao nhiêu, trong lòng cũng không thoải mái theo. Nếu là lấy trước đây, Quý Hâm
Thư sẽ vì Quý Thanh Cừ làm tiếp một phần bữa ăn khuya đưa lên, nhưng bây giờ cô
không muốn, cũng không dám làm như vậy nữa rồi.
Quý
Hâm Thư lên lầu tắm rửa, lúc đi ra lại phát hiện trong phòng thêm một người.
Quý Thanh Cừ ăn mặc váy ngủ đứng ở đó, lại là một bộ váy ngủ chim cánh cụt màu
lam nhạt, cùng bộ màu trắng kia của cô chỉ là khác nhau thay đổi màu sắc. Nghĩ tới hai cái này có thể
là một bộ váy ngủ tình nhân, Quý Hâm Thư đã từng mặc qua có chút ngại ngùng.
Tim cô đập đến mức rất nhanh, lại vẫn là giả vờ trấn tĩnh. Quý Thanh Cừ tới
nơi này tuyệt đối không phải phải show ra váy ngủ đơn giản như vậy, trong tay
nàng ôm gối, thấp thỏm do dự đến nhìn mình, không cần đoán đều biết ý đồ của
nàng.
"Ngươi
về..."
"Tỷ,
đầu em có chút đau, mới vừa uống thuốc, nhưng mà luôn ngủ không được, em có thể
ngủ cùng chị không? Trước đây em mất ngủ, chị đều ôm em ngủ."
Quý
Thanh Cừ nhìn trúng Quý Hâm Thư muốn đuổi chính mình đi, đánh đòn phủ đầu nói lời
nói này, quả nhiên, nàng nói xong cũng thấy Quý Hâm Thư nhíu mày, một bộ dáng
vẻ do dự, Quý Thanh Cừ biết mình lời nói này có tác dụng, lại xoa đầu ngồi ở
trên giường. Kỳ thực đầu nàng đau không phải nói láo mà là thật sự đau. Quý
Thanh Cừ trước đây cũng có bệnh đau đầu, chỉ là trận này nghiêm trọng. Khi vô
cùng đau đớn thậm chí còn sẽ trước mắt biến thành màu đen, suýt chút nữa té xỉu.
Quý Thanh Cừ không coi nó là chuyện lớn, chỉ cho rằng là sau khi trở về quá mệt
mỏi mới như vậy.
Hiện
tại đau đầu thành đạo cụ Quý Thanh Cừ dùng để giả vờ đáng thương, nàng biết Quý
Hâm Thư đối với mình nhẹ dạ, nói như vậy tuyệt đối hữu dụng. Quả nhiên, Quý Hâm
Thư đi tới, vươn tay nhẹ nhàng xoa xoa hai bên đầu mình. Cô mới vừa tắm xong,
trên người mang theo hương hoa sơn mộng rất đậm. Quý Thanh Cừ có chút say mê,
nàng không nhịn được nhắm mắt lại, ở trong tay Quý Hâm Thư cọ cọ.
Quý
Hâm Thư chú ý tới động tác của nàng, không có né tránh, chuyên chú nhìn mặt của
Quý Thanh Cừ. Nàng không có hoá trang, mặt mày khí chất mang theo mị thái
trong xương thì có. Nàng như vậy nhắm hai mắt ở trong tay chính mình lấy lòng
làm nũng, như một con hồ ly con đáng yêu, đem quyến rũ và hoàn mỹ dung hợp, lại
đáng yêu dẫn khiến người ta chống cự không được.
Quý
Hâm Thư hoàn hồn, vội vàng đem tay từ trên mặt nàng dời đi, nhẹ nhàng sờ lên
hai bên phần đầu nàng. Địa phương trên trán bởi vì tai nạn xe cộ đánh vỡ đã
không thấy được, vốn là không phải vết thương nghiêm trọng gì. Quý Hâm Thư dùng
tay vuốt vị trí huyệt thái dương, quả nhiên cảm giác được gân mạch bên trong
đang kịch liệt co rút lại nhảy lên, thời điểm đau đầu đến nghiêm trọng, xác thực
sẽ như vậy.
Quý
Hâm Thư xoa xoa cho Quý Thanh Cừ, sức mạnh thoải mái để Quý Thanh Cừ cơ hồ muốn
ngủ. Chỉ đáng tiếc, nàng còn chưa ngủ, cái tay kia thì biến mất không thấy.
Quý Thanh Cừ có chút mất mát, nàng bĩu môi, thấy được Quý Hâm Thư đã đến một
bên khác nằm xuống, lúc này mới ý thức được, phương pháp chính mình chơi xấu ngủ
lại thành công rồi. Quý Thanh Cừ hài lòng đến ôm gối chính mình đặt ở bên gối
Quý Hâm Thư, ngoan ngoãn đến nằm ở một bên.
Nàng
thật ra là muốn ôm Quý Hâm Thư, lại sợ đối phương đem mình đuổi ra ngoài, liền
dự định ở sau khi Quý Hâm Thư ngủ lại ôm. Tính toán mưu đồ xong rồi, nhưng Quý
Thanh Cừ không nghĩ tới, người ngủ trước tiên ngược lại là chính mình. Sau khi nàng
ngủ vô ý thức tiến đến bên cạnh Quý Hâm Thư, dùng đầu ủi phía sau lưng cô. Quý
Hâm Thư mở mắt ra xoay người lại nhìn Quý Thanh Cừ, cuối cùng là nhịn không được,
đem nàng ôm vào trong ngực. Có cái ôm rồi, Quý Thanh Cừ thoải mái hừ hừ hai tiếng,
ngoan ngoãn vùi vào.
Lần
này, Quý Hâm Thư thành người mất ngủ, cô ôm Quý Thanh Cừ, mãi đến tận rạng sáng
mới không chống cự nổi uể oải ngủ đi. Sáng ngày thứ hai, Quý Thanh Cừ tỉnh lại
trước tiên, nàng chưa quên mình là ngủ lại ở chỗ Quý Hâm Thư, khi nàng mở mắt
ra, thấy chính là dáng dấp mình đem Quý Hâm Thư ôm thật chặt vào trong ngực.
Quý Hâm Thư ngủ như là không có cảm giác an toàn, cô dùng tay cầm lấy cổ áo của
chính mình, gò má vùi ở nơi bộ ngực mình.
Quý
Thanh Cừ động động tay, phát hiện trong tay không biết lúc nào có thêm một vật
mềm, nàng ý thức được đó là cái gì, viền mắt phát ra hơi nóng. Nàng vẫn luôn
cảm thấy Quý Hâm Thư quá gầy, muốn đem người nuôi cho béo một ít, cho dù thân
thể người này nhìn qua không có thay đổi gì, nhưng bây giờ thực tế ôm được sờ
được, Quý Thanh Cừ vẫn là phát hiện thay đổi một ít.
Quý
tiểu Thư xác thực bị chính mình nuôi ra một ít thịt, thịt rõ ràng nhất thì sinh
trưởng ở ngực. Nơi đó trước đó cũng bởi vì cô gầy gò nhỏ chút, bây giờ lại dường
như khôi phục chiều không gian trước kia. Quý Thanh Cừ dùng tay xoa, dư vị tư vị
chính mình trước đây xoa. Nơi đó mềm cực kỳ, cũng đàn hồi cực kỳ, lại như nắm
bắt bóng cao su mười phần đàn hồi, khiến người ta yêu thích không buông tay.
Quý
Thanh Cừ xoa xoa xong một phen, lại cảm thấy chính mình thừa dịp Quý Hâm Thư ngủ
đối với cô như vậy thực sự không tốt. Nàng lưu luyến đến đem lấy tay về, lúc
này mới phát hiện quần lót không biết lúc nào có chút thấm ướt. Quý thanh Cừ
trước kia cũng không có coi trọng dục vọng như vậy, nhưng từ khi gặp lại Quý
Hâm Thư tới nay, nàng phát hiện chỉ cần ở cùng với đối phương, luôn là có thể
dễ như chơi bị làm nổi lên khát vọng.
Nàng
khát vọng Quý Hâm Thư, ròng rã ba năm cũng không có thể được thỏa mãn. Quý
Thanh Cừ khó chịu đến lắc lắc thân thể, nàng không nhịn được kéo qua tay của
Quý Hâm Thư đặt ở giữa chân chính mình nhấn xuống. Ý thức được mình đang làm loại
chuyện xấu hổ này, Quý Thanh Cừ sau khi thu được khoái ý thoáng liền qua vừa thẹn
đến xuống giường. Nàng cảm giác mình hiện tại lại như biến thái thừa dịp người
gặp nguy, Quý tiểu Thư còn ngủ. Chính mình lại muốn lấy tay của cô...
Quý
Thanh Cừ nghĩ đến kích động vừa rồi của chính mình, có chút lúng túng và e lệ,
nàng dứt khoác đứng dậy đi tới phòng tắm, thả một bồn nước nóng ngâm mình ở
trong đó, tay phải quen đến thò vào giữa hai chân. Lần này so với mấy lần trước
đó đều có cảm giác, bởi vì nàng thì nằm ở trong bồn tắm của tỷ tỷ, nơi này cũng
mới bị tỷ tỷ sờ qua, phía ngoài phòng, tỷ tỷ thì nằm ở trên giường, cách mình
chỉ có một bức tường . Quý Thanh Cừ có tính nghiện đặc thù, nàng rất yêu thích
ở thời điểm tự an ủi gọi Quý Hâm Thư tỷ tỷ, chỉ cần gọi ra cái xưng hô cấm kỵ
này, nàng thì đặc biệt có cảm giác.
"Tỷ
tỷ, muốn em." Quý Thanh Cừ ngước đầu, không hề gánh nặng đến chìm đắm ở
bên trong vui thích. Thậm chí bởi vì Quý Hâm Thư ngay ở bên ngoài, hiếm thấy ở
trong tay liên tục leo lên đỉnh hai lần. Sau vui thích, Quý Thanh Cừ nằm ở
trong bồn tắm ung dung, mãi đến tận dư vị qua đi mới đứng dậy đi ra. Nàng trùm
khăn tắm, thấy được Quý Hâm Thư còn đang ngủ, rón rén đi đến bên giường cô hôn cô
một cái.
"Quý
tiểu Thư, chào buổi sáng, cám ơn chị cho em một sáng sớm tốt đẹp, em đây liền
đi làm bữa sáng cho chị."
Hết
chương 138.

Nhận xét
Đăng nhận xét